Chương 557: Bạn có thích về nhà cùng Niizuma không? (3)
"Vào thì giữ im lặng chút nhé."
Hai người, Niizuma và Akaishi, bước vào nhà.
"Đây là nhà của Akaishi-kun à~"
Niizuma vừa thốt lên "Hô~" vừa đưa mắt nhìn quanh nhà Akaishi.
"Mẹ cậu đâu? Tớ muốn chào bác."
"Bà ấy không có nhà lúc này."
"Thế còn bố cậu?"
"Đi làm rồi."
"Hả..."
Niizuma đưa tay lên che miệng.
"Không lẽ, chỉ có hai chúng ta thôi sao?"
"Chà, đại loại vậy."
Akaishi bước vào phòng khách và mở tủ lạnh.
"Cậu có muốn ăn gì không?"
"Có món gì thế?"
"Nếu là đồ hầm thì có."
"A, không, không sao đâu."
"Không cần phải khách sáo đâu. Cậu lúc nào cũng chỉ ăn rặt mỗi cơm trắng mà."
"..."
Niizuma xoa bụng, hai gò má ửng đỏ.
"Vậy, tớ ăn một chút có được không?"
"Mà cũng không phải đồ tôi nấu đâu nhé."
Akaishi hâm nóng phần đồ hầm đã được chia nhỏ.
"Đây, ăn đi."
"Oa~"
Cậu đưa thìa và bát đồ hầm cho Niizuma.
"Trông ngon quá~"
"Nhớ bảo người ta làm thêm thức ăn mặn đi chứ."
Akaishi lấy bánh pound cake từ tủ lạnh ra, cắt lát mỏng rồi đặt lên bàn.
"Tớ ăn được chưa?"
"Được rồi!"
"Tớ không phải cún đâu nhé?"
Lẩm bẩm khẽ "Tớ xin phép nhé", Niizuma đưa đồ hầm lên miệng.
"――!?"
Niizuma tròn xoe mắt.
"Gì thế này!? Ngon quá đi mất! Sao lại thế!?"
Niizuma vung vẩy hai tay, dùng cả cơ thể để diễn tả độ ngon của món ăn.
"Mẹ cậu là thần thánh phương nào vậy!?"
"Bà nội trợ bình thường."
"Bác ấy nên làm đầu bếp chuyên nghiệp đi, thật đấy! Ngon đến thế cơ mà!"
Niizuma không màng đến hình tượng, ngấu nghiến ăn món hầm.
"Fufufu, ăn nhiều vào nhé."
"Sao tự nhiên lại nói giọng của mẹ thế hả?"
Akaishi bắt tay vào dọn rửa đồ đạc trong bếp.
"Bánh này cũng ngon lắm!"
Niizuma vừa cắn miếng bánh pound cake vừa nói vọng ra với Akaishi đang rửa bát trong bếp.
"Tôi cũng thích cái bánh vị nho khô đó."
"Mẹ cậu đúng là thiên tài!"
"Tôi sẽ truyền đạt lại."
Niizuma tấm tắc khen ngon và chén sạch mọi món Akaishi dọn ra.
"A~, ngon quá. No căng cả bụng. Thật tốt vì đã được đến nhà Akaishi-kun~"
"Không có chi."
Akaishi lấy chiếc đĩa Niizuma vừa ăn xong đi rửa.
"Tớ cũng rửa cùng nhé."
"Không, thôi khỏi. Sắp xong rồi."
Akaishi nhanh tay rửa xong bát đĩa rồi lau khô tay.
"Thực sự cảm ơn cậu nhé, Akaishi-kun."
"Ờ."
"Tiếp theo, mình làm gì đây?"
Niizuma hơi cụp mắt xuống hỏi.
"Cậu quên mất mục đích đến cái nhà này rồi hả?"
"Hả?"
"Khâu vá đó, khâu vá."
"A!"
Bốp một tiếng, Niizuma vỗ hai tay vào nhau.
"Tớ quên khuấy mất."
"Đừng có quên khuấy đi như thế chứ."
Akaishi xách hộp đồ khâu vá rồi bước lên lầu.
"Cẩn thận bước chân đấy."
"Akaishi-kun cũng vậy nhé."
"Nếu tớ bước lên trước thì Akaishi-kun đã được nhìn thỏa thích bên trong váy của tớ rồi nhỉ?"
"Thật là đáng tiếc làm sao."
"Chỉ có mấy tên con trai đầu óc trên mây mới nghĩ bên trong váy là đồ lót thôi."
"Tại sao tôi chẳng làm gì mà cũng phải nghe cậu nói xỏ xiên thế hả."
Akaishi bước vào phòng riêng của mình.
"Đây là phòng của Akaishi-kun..."
Niizuma lẩm bẩm "Tớ xin phép" rồi đặt đồ đạc xuống.
"Cái gì đây?"
Niizuma đưa mắt nhìn bộ sưu tập mô hình thu nhỏ trong phòng Akaishi.
"Đế chế đồ chơi."
"Đồ chơi gì vậy?"
"Mấy món đồ chơi rẻ tiền đính kèm trong hộp bánh kẹo thôi."
Niizuma nhìn ngắm thị trấn đồ chơi.
"Ế~, tuyệt quá."
"Thị trấn này vẫn đang trong giai đoạn phát triển thôi."
"Cậu đang nhìn bằng ánh mắt của trưởng làng đấy à."
"Vì tôi là người xây nên mà."
Akaishi ngồi xuống giường.
"Một mình Akaishi-kun làm hết sao?"
"Không, tôi có một thằng bạn thanh mai trúc mã tên Suda. Đồ chơi của nó cũng bị lẫn vào đây."
"Suda á, là Suda-kun đó sao?"
"Đúng thế."
"Hai người thân nhau à?"
"Bố mẹ hai bên chơi thân nên nó cũng hay qua nhà tôi, nhưng thành thật mà nói thì tôi với nó không thân thiết đến mức ấy đâu."
"Nhưng cậu ấy vẫn vào phòng Akaishi-kun đấy thôi?"
"Đó là bất khả kháng. Bố mẹ thân nhau nên hay chạm mặt thôi. Cả cái đống đồ chơi kia cũng là vì lúc đó nó khóc lóc nên tôi mới bắt đầu làm đấy chứ."
Akaishi nheo mắt lại như đang hoài niệm.
"Hai người thân thiết được với nhau thì tốt nhỉ?"
"Nếu có cơ hội nào đó thì chắc sẽ vậy."
"Như với Niizuma vậy," Akaishi mớm lời.
"Cậu nghĩ cậu thân với tớ sao?"
"Cậu ghét thế à?"
"Không..."
Ánh mắt Niizuma đảo quanh.
"Tớ rất vui."
"...Vậy sao."
Akaishi mở hộp đồ khâu vá ra.
Niizuma ngồi xuống cạnh Akaishi.
"Nó bị rách nên tớ muốn khâu lại."
"Ờ, cố lên."
"Akaishi-kun không khâu giúp tớ sao?"
"Xin lỗi nhé Towako, hộp đồ khâu vá này chỉ dành riêng cho con gái thôi."
"Lỗi thời quá đáng rồi đấy."
"Tôi không biết khâu vá."
Akaishi nhún vai.
"Akaishi Yuuto, không biết khâu vá."
"Cứ như tên một bộ light novel vậy."
Akaishi tạo dáng như hình bìa của một cuốn light novel.
"Thì ra cũng có việc Akaishi-kun không làm được nhỉ?"
"Cảm ơn vì đã đánh giá cao, nhưng tôi chẳng làm được gì sất."
Niizuma lấy dụng cụ ra từ hộp khâu vá và bắt đầu khâu váy.
"Tớ phải vén váy lên một chút, cậu quay mặt ra chỗ khác đi."
"Chẳng phải cậu vừa bảo có bị nhìn thấy bên trong cũng không sao kia mà?"
"Về mặt tâm lý thì tớ không thích nên không thích thôi."
Akaishi quay lưng lại với Niizuma.
Niizuma vén váy lên và dùng đồ khâu vá để khâu lại.
"..."
"..."
Tích tắc tích tắc, chỉ còn nghe thấy tiếng kim đồng hồ điểm nhịp thời gian.
"..."
"..."
Tiếng thở đều khe khẽ của Niizuma mơn trớn vành tai cậu.
Cậu có thể nghe thấy âm thanh Niizuma đang khâu chiếc váy của mình, tiếng quần áo cọ xát, tiếng hít thở nhè nhẹ.
Hẳn là Niizuma đang cúi gằm mặt, cặm cụi khâu từng mũi một.
"..."
"..."
Không biết đã trôi qua bao nhiêu phút.
Khoảng thời gian quay lưng về phía Niizuma này dường như quá đỗi dằng dặc.
Cảm giác dòng chảy thời gian trôi qua chậm chạp hơn hẳn bình thường.
"Xong rồi."
Niizuma lẩm bẩm khẽ.
"Quay lại được rồi đấy, Akaishi-kun."
Akaishi quay mặt lại.
Niizuma đứng trước mặt Akaishi, lắc lư chiếc váy cho cậu xem.
"Sha-ra-ra-ra-ran"
"Đừng có tự tạo hiệu ứng âm thanh như mấy đứa nữ sinh trung học thế chứ."
"Vì tớ là nữ sinh trung học mà lại."
Niizuma nhẹ nhàng tung bay vạt váy ngay tại chỗ rồi tạo dáng kiêu kỳ trước Akaishi.
"Giờ thì chẳng thể nhận ra nó bị rách ở đâu nữa đúng không?"
"Đây này."
Akaishi chỉ vào chỗ váy của Niizuma bị rách lúc trước.
"Đấy là do Akaishi-kun đã nhìn thấy chỗ bị rách từ trước rồi thôi."
"Thì đúng là thế."
"Người không biết nhìn vào thì đố mà nhận ra được đấy."
Vừa thốt lên "Thật tình", Niizuma vừa phồng má, hai gò má ửng đỏ.
"Ahahahaha"
Akaishi bật cười.
Cậu cười một cách sảng khoái và vô tư như một đứa trẻ.
******
"Vậy, thực sự cảm ơn cậu nhé? Akaishi-kun."
Niizuma bước ra khỏi nhà Akaishi.
"Về một mình có ổn không đấy?"
"Đừng có coi tớ như trẻ co~n."
Niizuma vừa đung đưa chiếc cặp sang hai bên vừa nói "Đồ ngốc" với Akaishi.
"Lần tới nếu lại được đi chơi với Akaishi-kun thì tớ sẽ vui lắm."
"...Ừm."
Niizuma rời khỏi nhà Akaishi.
"..."
Cứ đi được chừng mười bước, Niizuma lại ngoái đầu nhìn lại và vẫy tay với Akaishi.
Akaishi cũng vẫy tay chào lại cô.
"Chu đáo thật đấy."
Cứ thế, Niizuma quay lại vẫy tay với Akaishi hết lần này đến lần khác, cho đến tận lúc khuất sau góc rẽ.
"..."
Akaishi vẫn chưa hề nhận ra rằng, trong thâm tâm cậu, một thứ cảm xúc khó gọi tên đang dần nảy mầm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
