Chương 2 Những đứa trẻ trong bóng tối
1
"Mày nghĩ chị hận Cha hả? À... Chắc lại nghe anh Junya nói chứ gì. Thiệt tình, tới giờ mà ổng vẫn còn nghĩ mấy chuyện đó sao trời."
Chị Ibuki nói với vẻ ngán ngẩm. Dù chị ấy đang đeo khẩu trang đen, tôi vẫn nhận ra tiếng thở dài thườn thượt.
Cảm giác này... không giống như đang diễn kịch.
Tôi vừa quan sát chị vừa suy nghĩ. Vì bận tâm đến lời nói của anh Junya, chúng tôi đã tìm đến gian nhà biệt lập nơi trưởng nữ Ibuki đang sống đầu tiên. Các gian nhà biệt lập đều được nối với nhà chính bằng hệ thống hầm ngầm nên có thể di chuyển qua lại mà không cần ra ngoài trời.
Chị Ibuki đã ra đón và dẫn chúng tôi vào phòng khách, nhưng chị không giấu được nụ cười khổ trước câu hỏi của chúng tôi.
"Nghĩa là chị không hận ông ấy?"
Khi Yuuhi hỏi lại, vẻ mặt của chị Ibuki trở nên phức tạp.
"... Sao nhỉ. Hỏi thế thì cũng khó trả lời quá. Em biết đấy, tâm tư của chính mình còn chẳng hiểu hết được nữa là. Chỉ là, ít nhất thì chị không có đủ 'lửa' để muốn giết Cha. Chuyện ông ấy chết là điều không thể tránh khỏi, giờ chị cũng đã chấp nhận rồi."
"Em có thể hỏi... về chuyện đó được không ạ...?"
Nghe Yume rụt rè hỏi, chị Ibuki gật đầu.
"Ừ thì tóm tắt lại thôi nhé. Nhà mẹ đẻ của chị không phải dân lương thiện, nói toạc ra là Yakuza. Sinh ra trong cái gia đình như thế nên khi chị biến thành quái vật sau một vụ án nọ, chị đã suýt bị bán đi như một món 'hàng hóa'."
Chị Ibuki kể với giọng tự giễu.
"Vụ giao dịch đó còn dính líu đến cả mafia đại lục... Trong tình cảnh đó, quá trình hóa quái vật tiến triển nhanh khiến chị mất kiểm soát. Rồi nhà Mazekawa can thiệp vào, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Kết cục là để bịt đầu mối, Cha đã giết sạch lũ Yakuza đó. Trong số đó có cả cha mẹ ruột của chị."
Chị Ibuki nhún vai, ánh mắt nhìn về xa xăm khi tiếp tục câu chuyện.
"Chị cũng từng yêu thương cha mẹ ruột như bao đứa trẻ khác, nhưng nghĩ đến việc họ định bán con gái đi thì đúng là cầm thú. Hơn nữa, chị đã được Cha cứu mạng nên giận ông ấy thì có vẻ không phải đạo cho lắm. Chắc là... do anh Junya quá coi trọng gia đình nên mới suy diễn nỗi hận của chị quá lên thôi."
Chị khẳng định rằng nhận thức của người anh cả là sai lầm.
Có lẽ không phải chị hoàn toàn vô cảm trước việc cha mẹ ruột bị giết. Nhưng nghe những lời này, tôi cảm thấy đúng là chị không có đủ động lực hay sự phẫn nộ để ra tay sát hại Cha.
"Cảm ơn chị đã chia sẻ. Cuối cùng cho em hỏi thêm hai câu nữa được không?"
"Được thôi."
Chị trả lời nhẹ tênh trước câu hỏi của tôi. Thế nên tôi bèn đưa ra câu hỏi mà mình cũng đã từng hỏi anh Junya.
"Dưới góc nhìn của chị Ibuki, ai là người đáng ngờ nhất trong số các nghi phạm? Và ngược lại... chị nghĩ ai là người trong sạch?"
"Ừm, để xem nào... Đầu tiên, người chị nghĩ không phải hung thủ là anh Junya và Shizuka. Anh Junya thương gia đình quá mức, không thể tưởng tượng nổi cảnh ổng ra tay với Cha. Còn Shizuka thì nội tâm khép kín và hiền lành, con bé không làm được chuyện tày trời đó đâu."
Chị Ibuki nêu ý kiến không dựa trên lý luận mà dựa trên ấn tượng về tính cách.
"Còn người đáng ngờ... chưa đến mức khẳng định, nhưng từ trước chị đã nghĩ đứa có khả năng gây chuyện nhất là Shingen."
"Hả?"
Cái tên đó khiến tôi ngạc nhiên.
"Shingen... là cái người, ừm... trông đáng sợ đó hả anh?"
Ruka quay sang hỏi tôi. Bản thân con bé cũng bị hắt hủi đôi chút nên chắc đã có ấn tượng xấu về anh ta.
"Ừ, đúng rồi. Nhưng anh Shingen là người sùng bái Cha nhất. Cũng vì thế mà thái độ của anh ấy với anh còn gay gắt hơn trước... Tại sao lại là anh Shingen chứ?"
Tôi hướng ánh mắt thắc mắc về phía chị Ibuki.
"Đúng là Shingen rất sùng bái Cha. Phải gọi là tôn thờ luôn mới đúng. Nhưng chính vì vậy... nó đã bị sốc nặng khi thấy hình dáng của Cha sau khi bị 'giải mã'."
Chị Ibuki thở hắt ra với vẻ thương hại.
"Chị từng nghe nó lẩm bẩm rằng đó không phải là Cha. Chị không biết thằng bé ôm ấp cảm xúc gì trong lòng, nhưng chị luôn cảnh giác rằng nó có thể làm ra những hành động bộc phát bất cứ lúc nào."
"......"
Nỗi khổ tâm của người anh trai nảy sinh chính vì tôi đã "giải" Cha. Tưởng tượng đến điều đó khiến tôi không nói nên lời.
Vết nứt mà tôi đã khắc lên gia tộc Mazekawa có lẽ sâu hơn tôi tưởng rất nhiều.
~*~
2
"Hả? Mày bảo tao chỉ điểm đứa nào đáng ngờ nhất, đứa nào không hả? Mẹ kiếp... hỏi cái câu khốn nạn thật chứ."
Shingen bày ra vẻ mặt khinh miệt trước câu hỏi của tôi.
Đây là gian nhà biệt lập nơi anh ta sống. Cũng giống như chỗ của chị Ibuki, nó được nối với nhà chính bằng lối đi ngầm. Chỉ có điều, khác với nơi ở ngăn nắp của chị Ibuki, chỗ này cực kỳ bừa bộn. Không chỉ đơn thuần là lộn xộn mà trên trần và tường còn chằng chịt những vết nứt sâu hoắm cùng nhiều vết cháy sém đen kịt.
Nguyên nhân e rằng là do chính Shingen.
Xung quanh kẻ đang hừng hực sát khí kia, những tia điện lách tách chớp nháy. Dù căn phòng kín mít nhưng gió vẫn đang cuộn xoáy dữ dội. Có lẽ năng lực điều khiển sấm sét và gió của anh ta đang chực chờ bùng nổ.
Yume dẫn Ruka lùi lại phía sau một chút, còn Yuuhi đứng ngay cạnh tôi, sẵn sàng ứng phó nếu có biến.
"Tôi biết câu hỏi này chẳng hay ho gì. Nhưng đó là điều cần thiết để tìm ra manh mối giải quyết vụ án."
Tôi vẫn giữ ánh mắt nhìn thẳng vào Shingen và nói. Chị Ibuki bảo rằng chị ấy cảnh giác với anh ta, và quả thực trông anh ta có vẻ đang cực kỳ giận dữ trước cái chết của Cha.
"... Giải quyết vụ án hả? Được thôi, dù buồn nôn nhưng tao sẽ trả lời."
Anh ta nhăn mặt nhưng vẫn gật đầu chấp nhận.
"Đầu tiên, anh Junya chắc chắn không làm chuyện giết chóc đó. Còn chị Ibuki nếu làm thì sẽ đường đường chính chính ra tay trực diện, chị Shizuka thì không có cái gan giết người đâu. Con nhỏ Reiko thì tao chả hiểu nó nghĩ cái gì, nhưng có vẻ nó là đứa muốn giải quyết vụ án này nhất."
Shingen lần lượt liệt kê những người anh ta không nghi ngờ.
"Không thấy anh nhắc đến tên anh Kurou."
Khi tôi chỉ ra điều đó, anh ta ném cho tôi một ánh nhìn như nhìn kẻ ngốc.
"Anh Kurou cảnh giác việc bị 'giải mã' đến thế vì lẽ gì... mày không biết sao?"
"...... À."
Tôi cứ ngỡ trước đây mình thân thiết với anh ấy, nhưng có lẽ ngay cả lúc đó cũng đã tồn tại một ranh giới vô hình.
"Anh Kurou ấy à, ổng luôn nỗ lực để thắng được ông già. Nên ổng tuyệt đối không muốn bị yếu đi. Tao không biết ổng có thỏa thuận gì với ông già không, nhưng cứ mỗi lần trăng tròn là anh Kurou lại đến 'Điện Trong' để thách đấu."
"Tôi không biết chuyện đó... Nhưng mà tại sao?"
Thấy tôi ngạc nhiên hỏi, Shingen lắc đầu.
"Tao cũng từng hỏi thử rồi nhưng ổng không nói lý do. Chỉ là tao không cảm thấy sự hận thù nào nên chắc đơn giản là muốn vượt qua người cha mạnh nhất thôi, có lẽ là lý do kiểu đó."
Nói rồi Shingen thở dài thườn thượt.
"Nếu dự đoán của tao là đúng thì có khi anh Kurou đã thất vọng khi nhìn thấy ông già yếu ớt kia cũng nên."
Thất vọng sao...
Lời của chị Ibuki lướt qua tâm trí tôi. Tôi biết nói ra điều này sẽ chọc vào ổ kiến lửa cảm xúc của Shingen, nhưng mà...
"Cũng giống như anh à?"
"Mày... mày dám nói ra câu đó hả!!"
Cùng với giọng nói đằng đằng sát khí, tia điện nổ tung ngay trước mắt tôi.
"Onii-sama!"
Tôi trấn an Yuuhi đang định lao ra chắn rồi tiếp tục nói.
"Tôi sẽ nói vì đó là điều cần thiết. Tôi muốn biết anh Shingen đã nghĩ gì khi nhìn thấy dáng vẻ của Cha sau khi bị giải mã."
Anh ta nghiến răng ken két trừng trừng nhìn tôi, nhưng rồi cũng tự mình lảng tránh ánh mắt.
"........................ Thất vọng, chứ sao. Tao đã ngưỡng mộ một người cha mạnh mẽ. Vậy mà cái thứ đó... Không, nếu chỉ già đi thôi thì còn đỡ... Sự thật ổng là đàn bà tao cũng đếch quan tâm... Nhưng mà cái ông già yếu ớt đó lại dịu dàng với tao một cách kinh khủng. Cứ như là... giống hệt bà mẹ yếu đuối mà tao cực kỳ ghét vậy."
Nói đến đó, khóe miệng anh ta méo xệch đi trong nụ cười tự giễu.
"Trước khi bị cuốn vào vụ án và biến thành quái vật, tao đã sử dụng được một chút năng lực rồi. Nó thật sự chỉ là mấy trò cỏn con như ảo thuật thôi, nhưng bà già lại sợ hãi tao, đối xử với tao như thể đụng vào ung nhọt, và rồi cuối cùng nỗi sợ đó đảo chiều thành sự 'sùng bái'."
Ngước nhìn trần nhà đầy vết thương, anh ta cười cay đắng.
"Chuyện tao biến thành quái vật thật sự cũng coi như là tại cái đó. Tao tưởng mình đã dứt bỏ được rồi, thế mà lại phải nhìn thấy một 'bậc cha mẹ' như thế nữa chứ."
Nói rồi anh ta quay lại nhìn tôi.
"Thế nên nếu anh Kurou cũng có cảm giác giống tao, ra tay vì không muốn nhìn thấy một ông già như thế nữa thì tao cảm giác mình chẳng thể nói được gì. Còn nếu đứa khác giết vì lý do ích kỷ thì tao éo tha đâu."
Trong đôi mắt anh ta chứa đựng cơn thịnh nộ sâu sắc chẳng kém gì anh Junya. Dù có thất vọng nhưng đối với anh ta, Cha vẫn là một tồn tại quan trọng.
Tôi vừa quyết định điểm đến tiếp theo, vừa không thể rời mắt khỏi biểu cảm thấm đẫm sự mất mát của anh ta.
~*~
3
Phòng của con trai thứ nhà Mazekawa, Mazekawa Kurou, nằm ở cuối hành lang tầng hai nhà chính.
Tôi gõ lên cánh cửa gỗ, nhớ lại hồi còn sống ở nhà chính tôi cũng hay ghé qua đây chơi một cách thoải mái. Cánh cửa lập tức mở ra từ bên trong, Kurou ló mặt ra và nói:
"Nghe chuyện rồi. Vào đi."
Được anh ấy hối thúc, chúng tôi bước vào phòng. Trong phòng khách có bày biện tiêu bản động vật và các bức tượng điêu khắc gỗ. Điêu khắc gỗ là sở thích của anh Kurou, số lượng có vẻ nhiều hơn trước.
"Cái kia... là con gì vậy?"
Ruka chỉ tay vào bức tượng động vật to lớn đặc biệt đặt sát tường.
"Ừm, trông giống con hươu... nhưng sừng to quá..."
Thấy Yume đang phân vân, anh Kurou đáp ngắn gọn.
"Nai sừng tấm."
"A, chị biết! Là cái con to như con voi đúng không!"
Nghe Yuuhi reo lên, anh Kurou gật đầu một cái. Rồi chúng tôi và anh Kurou ngồi xuống ghế sofa đối diện nhau. Trên bàn ở giữa đã chuẩn bị sẵn trà.
"Vậy, cậu muốn hỏi gì?"
Anh Kurou nhìn thẳng vào tôi và hỏi.
"Em có vài câu hỏi, nhưng trước hết, em muốn xác nhận lý do tại sao anh Kurou lại không muốn bị em giải mã. Anh muốn thắng Cha sao?"
"... Ra thế. Có ai đó đã nói rồi à."
Anh ấy thở dài với vẻ mặt đành chịu.
"Nhưng nếu chuyện đó là thật thì có một điểm rất lấn cấn. Anh Kurou bắt đầu cảnh giác em từ sau khi Cha bị yếu đi. Lẽ ra lúc đó Cha đã trở thành đối thủ mà anh có thể thắng bất cứ lúc nào rồi chứ."
Tôi đem thắc mắc nảy sinh sau khi nghe chuyện từ anh Shingen ra hỏi anh ấy.
"Lý do đơn giản thôi, bởi đối thủ mà anh cần chiến đấu đã không còn là Cha nữa."
Anh Kurou trả lời pha chút cười khổ.
"Mục đích không phải là thắng Cha...? Ý anh là vì Cha là người mạnh nhất... nên việc đó mới có ý nghĩa sao?"
"Theo một nghĩa nào đó thì đúng là vậy. Vì Cha là kẻ mạnh nhất nên mới ngự trị ở vị trí gia trưởng suốt thời gian dài."
Câu nói đó giúp tôi hiểu ra chân tướng điều mà anh ấy chấp niệm.
"Gia trưởng... ra là vậy."
"Phải, anh muốn trở thành gia trưởng. Kẻ làm gia trưởng buộc phải là kẻ mạnh nhất. Nếu không thì không thể giữ vững kỷ cương. Cha đã hứa rằng nếu ai thắng được ông ấy thì sẽ nhường lại ngôi vị gia trưởng."
Anh Kurou vừa nhìn vào lòng bàn tay mình vừa kể.
"Thế nhưng Cha đã yếu đi và anh Junya bắt đầu quán xuyến gia tộc Mazekawa. Đó cũng là bởi vì hiện tại anh ấy là kẻ mạnh nhất. Giờ đây khi anh ấy đã từ quyền gia trưởng lâm thời trở thành gia trưởng chính thức, anh buộc phải vượt qua anh Junya."
Anh Kurou siết chặt nắm đấm. Thấy vậy, Yuuhi lên tiếng hỏi.
"Tại sao anh Kurou lại muốn trở thành gia trưởng đến thế?"
"Nếu chém gió là để thay đổi gia tộc Mazekawa thì nghe cũng ngầu đấy nhỉ."
Anh ấy rung vai cười rồi nói ra lý do thực sự.
"Đơn giản là anh chỉ muốn giải thoát cho anh trai mình thôi."
"Chuyện đó... là ý nói anh Junya sao?"
Yuuhi nghiêng đầu. Đối với người con trai thứ là Kurou thì anh trai chỉ có một người.
"Đúng vậy. Anh không định kể chi tiết nhưng anh Junya là ân nhân của anh. Đến tận bây giờ anh ấy vẫn đang cống hiến tất cả cho anh, cho gia đình này. Nhưng thế thì không được. Vì anh Junya còn có một 'gia đình thật sự' nữa."
Anh Kurou nói với giọng đầy quyết tâm.
"Thật sự?"
Thấy Ruka ngơ ngác, anh Kurou giải thích.
"Trong số anh chị em, chỉ có mình anh Junya là đã kết hôn. Vợ con anh ấy đang sống ở 'bên ngoài' nhà Mazekawa."
Chuyện đó thì lúc nãy tôi cũng vừa mới kể. Yume cũng không ngạc nhiên mà gật đầu với vẻ mặt đã hiểu. Nhưng Ruka lại nghiêng đầu thắc mắc.
"Người đã kết hôn và con cái... là thật sự... vậy tụi em là đồ giả sao?"
"K-Không, anh không bảo là đồ giả... Thậm chí anh Junya còn coi trọng chúng ta quá mức cần thiết là đằng khác..."
Anh Kurou bối rối, suy nghĩ một chút rồi nói lại.
"Ý anh là... tóm lại anh Junya không nên gánh vác cái nhà Mazekawa này nữa mà nên sống vì vợ con của mình. Thay vào đó anh sẽ nhận lãnh tất cả. Đó là sự báo đáp duy nhất mà kẻ chẳng có tài cán gì ngoài 'sức mạnh' như anh có thể làm được."
Lời của anh Kurou đầy ắp niềm tin, không cảm thấy chút dối trá nào.
"... Em đã hiểu quyết tâm của anh Kurou. Cảm ơn anh đã cho em biết. Nhưng cho phép em hỏi nốt hai câu cuối cùng."
"Gì thế?"
Thấy anh ấy nhìn mình, tôi hỏi.
"Hãy cho em biết trong gia đình ai là người anh thấy đáng ngờ, và ai là người anh nghĩ là trong sạch."
Anh ấy thở dài ngán ngẩm trước câu hỏi có phần soi mói này. Nhưng rồi sau một hồi suy nghĩ, anh ấy cũng mở miệng.
"Chỉ có anh Junya là không thể nào. Với cả... Shizuka nữa. Con bé quá hiền lành. Nếu phải giết ai đó thì thà nó tự chết còn hơn. Nếu có hung thủ thì chắc là ngoài hai người này ra... nhưng anh không muốn nghi ngờ gia đình mình."
Anh Kurou không nói gì thêm nữa. Vì tình cảm gia đình nên dù có chút lấn cấn nào đó thì chắc anh ấy cũng quyết định nuốt vào trong.
Tôi cảm ơn anh ấy rồi cùng mọi người rời khỏi phòng.
Gia đình còn lại hai người. Shizuka và Reiko. Tôi định để chị Reiko ở nhà riêng lại sau cùng nên đi đến phòng chị Shizuka ở tầng một nhà chính trước. Nhưng khi căn phòng vừa lọt vào tầm mắt, tôi nhận ra sự bất thường.
Cửa đang mở.
Vì đây là nhà riêng nên việc có người mở cửa cho thoáng cũng là bình thường. Nhưng trong tình huống vừa xảy ra án mạng giết người thì điều này có vẻ rất mất tự nhiên.
"... Chị Shizuka sở hữu Ma Nhãn có thể làm ngưng đọng những vật lọt vào tầm nhìn đúng không ạ?"
Yume lẩm bẩm. Trong tình huống này, tôi cũng hiểu cô bé đang cảnh giác điều gì.
"Yume và Ruka lùi lại phía sau. Đừng vào phòng cho đến khi có tín hiệu."
Yume gật đầu, kéo Ruka lùi lại.
"Onii-sama cũng cẩn thận nhé. Lúc vào phòng em sẽ đi trước."
Yuuhi bước lên trước tôi, nép sát vào bên cạnh cánh cửa đang mở. Tôi cũng đứng cạnh em ấy và gọi vọng vào trong.
"Chị Shizuka... có ở đó không?"
Câu trả lời vang lên ngay lập tức.
"A... Yousuke-kun... em đến rồi hả. Được thôi... vào đi."
Yuuhi nhìn tôi gật đầu rồi thận trọng ngó vào trong phòng. Em ấy nhìn thấy gì đó và cơ thể bất chợt cứng đờ lại. Tôi cứ tưởng là do tác dụng của Ma Nhãn nhưng Yuuhi quay lại nói với tôi.
"Em thấy chị Shizuka đứng ở sâu trong phòng nhưng mắt chị ấy màu đen. Nếu nó sắp chuyển sang màu tím thì em sẽ dựng Huyết Phòng Bích ngay."
Nói xong Yuuhi bước vào phòng, tôi đi theo sau.
Dù em ấy đang lấy thân mình làm khiên chắn nhưng vì Yuuhi thấp hơn tôi nên tôi có thể nhìn thấy quang cảnh bên trong qua vai em ấy. Giữa lối vào và phòng khách còn một cánh cửa nữa nhưng nó cũng đang mở toang. Chị Shizuka đang đứng lặng lẽ sâu trong phòng, cúi gằm mặt, đôi mắt đen nhìn chúng tôi qua khe hở của mái tóc mái dài.
Chắc chị ấy cố tình để lộ mắt để chứng tỏ mình không kích hoạt Ma Nhãn.
"Chị Shizuka... rốt cuộc có chuyện gì vậy? Cửa thì mở toang... chị lại đứng ở chỗ đó..."
Tôi nói vọng qua vai Yuuhi, chị ấy nở nụ cười khổ.
"Xin lỗi nhé... làm mấy đứa giật mình. Nhưng mà, không làm thế này thì... khi anh Junya đến, mình... chắc sẽ bị giết không cần hỏi han gì mất."
Câu hỏi "tại sao" không thể thốt ra khỏi miệng tôi. Bởi vì ngay khi bước vào phòng khách, tôi đã hiểu chị Shizuka đã làm cái gì.
"Hả... chị Reiko...?"
Nhìn thấy "thứ đó", Yuuhi bàng hoàng thốt lên.
Ở góc tường bị khuất tầm nhìn từ lối vào, một bức tượng đá hình người phụ nữ đang ngự trị. Gương mặt đó, dáng hình đó, y hệt như chị Reiko người vừa mới ở cùng chúng tôi lúc nãy. Bình thường thì dù có giống đến đâu, người ta cũng sẽ nghĩ đó chỉ là tượng đá.
Nhưng tôi biết năng lực của chị Shizuka. Ma Nhãn có thể làm ngưng đọng vạn vật trong tầm nhìn của chị ấy, trước đây đã từng có khả năng thực hiện cả việc hóa đá...
"Ừ... đó là Reiko-chan."
Chị Shizuka khẳng định suy đoán vừa hiện lên trong đầu chúng tôi là sự thật.
"Là chị Shizuka làm sao?"
Tôi hỏi với cảm giác không thể tin nổi. Rất nhiều người trong gia đình mà tôi đã hỏi chuyện đều nói rằng chị Shizuka không phải là hung thủ. Tôi cũng từng nghĩ chị ấy là người không thể làm tổn thương ai. Vậy mà...
"Đúng vậy... Mọi người chắc không biết đâu nhưng... nếu dùng toàn lực thì hiện tại mình vẫn có thể 'hóa đá' được."
Chị Shizuka gật đầu.
"Reiko-chan là con tin. Nếu giết mình... thì phép hóa đá sẽ không giải được nữa. Thế nên... đừng có làm gì dại dột nhé."
Liếc nhìn về phía chị Reiko, chị ấy đưa ra lời cảnh cáo.
"Với lại... mình muốn em chuyển lời này đến anh Junya. Trốn chạy cũng vô ích thôi... chỉ còn cách thương lượng với anh Junya."
"Khoan đã. Chị Shizuka định thương lượng về chuyện gì?"
Thấy chị ấy cứ tự biên tự diễn, tôi hỏi vào vấn đề cốt lõi nhất.
"A... xin lỗi. Mình tưởng Yousuke-kun thì phải biết rồi chứ... nên mình bỏ qua mất."
Sau khi xin lỗi, chị Shizuka đặt tay lên ngực mình.
"Người giết Cha... là mình. Là như vậy đấy."
~*~
4
"Shizuka, cô bảo là cô đã sát hại Cha sao?"
Giọng nói lạnh lẽo của anh Junya vang lên trong phòng.
Sau đó chúng tôi đã quay lại gọi anh Junya, giải thích tình hình và đưa anh ấy đến phòng chị Shizuka. Tại đó, sau khi liếc nhìn chị Reiko đã bị hóa đá, anh Junya ném câu hỏi vừa rồi về phía chị Shizuka.
"Ừ... là em làm."
Nếu không báo trước việc chị Reiko đang là con tin, có lẽ ngay khoảnh khắc này anh ấy đã ra tay trừng phạt rồi. Sát khí tỏa ra từ anh ấy khiến Yume và Ruka đang đứng quan sát phía sau phải khẽ nuốt nước bọt.
"Cho tôi nghe lý do."
Anh Junya hỏi với giọng kìm nén.
"... Cha, từ lúc yếu đi thường hay nói lắm. Lúc em đến thăm bệnh ấy... Rằng ông ấy muốn... có một đứa con... của chính mình... thực sự... Cứ nói đi nói lại, nói đi nói lại... như thể hối hận lắm vậy."
Chị Shizuka bắt đầu kể đứt quãng.
"Nhưng dù vậy... mà không hỏi ý kiến của Yuuhi-chan, tự nhiên bắt làm vợ như thế... là không bình thường. Thế nên chuyện Yousuke-kun đã làm, em không nghĩ là sai đâu. Dù anh Kurou và Shingen-kun đã rất giận dữ... nên em không dám nói ra."
Chị Shizuka nhìn về phía tôi, nói với vẻ hối lỗi. Tôi lắc đầu ý bảo không để bụng, chị ấy cười nhẹ rồi tiếp tục.
"Nhưng hôm trước... Cha có vẻ rất vui. Ông ấy bảo có thể lấy lại được sức mạnh... nguyện vọng có thể thành hiện thực..."
Nói đến đó, chị Shizuka chỉ tay vào Ruka.
"Chắc là cô bé Ruka kia... đúng không? Vì vừa mới quyết định ép buộc đón thành viên mới vào gia đình nên chắc ông ấy đã... kỳ vọng gì đó ở Ruka-chan chăng."
Nghe chuyện đó, tôi suy nghĩ. Quả thực điều đó hoàn toàn có khả năng.
Trong vụ án lần trước, "Chita" đã dùng gần hết Huyễn Tố tập trung tại hiện trường. Tuy nhiên Ruka vẫn là chủ nhân của "Chita" nên việc "Chita" vẫn âm thầm đi theo con bé cũng không có gì lạ. Do đó, nếu đã tính toán được cách chuẩn bị lượng lớn Huyễn Tố thì rất có thể Cha đã nghĩ rằng nếu dụ dỗ được Ruka thì sẽ được "Chita" thực hiện nguyện vọng.
"Thế là em thấy sợ. Nếu Cha khỏe lại... thì giống như Yuuhi-chan, biết đâu lần này người bị nhắm đến sẽ là em..."
Chị Shizuka ôm lấy cơ thể mình, run rẩy.
"Em nghĩ phải làm gì đó... Vậy nên... trước khi Yousuke-kun đưa Ruka-chan về nhà chính... em đã quyết định giết ông ấy."
Chị Shizuka tiết lộ lý do ra tay vào thời điểm này.
Logic thì cũng xuôi tai. Nhưng mà...
Dù có cảm thấy nguy hiểm đến đâu thì hình tượng nhân vật mà tôi và những người khác trong gia đình vẫn nghĩ về chị ấy quá khác biệt so với chị ấy lúc này. Có một sự sai lệch rất lớn. Có thể do chúng tôi nhìn người không chuẩn, hoặc cũng có thể chị Shizuka quá giỏi che giấu bản chất, nhưng mà...
"Nếu thực sự cô đã giết Cha thì hãy cho tôi biết phương pháp."
Không biết anh Junya nghĩ gì nhưng anh vẫn hỏi bằng giọng lạnh lùng không đổi.
"Ma Nhãn của em... không chỉ làm ngưng đọng vật rắn, mà ngay cả chất lỏng cũng có thể bị 'đóng băng' trạng thái... và nếu dồn sức thì có thể hóa đá được. Thế nên... này nhé, anh biết loại bom chất lỏng hai thành phần sẽ phát nổ khi trộn vào nhau không? Cái đó ấy, chỉ cần nạp dung dịch đã bị hóa đá vào viên nang... là làm được."
Chị Shizuka dùng ngón tay tạo một khe hở nhỏ, diễn tả kích thước cực nhỏ.
"Ở nhà chính cũng có nơi bảo quản những hóa chất nguy hiểm như thế... nên vật liệu thì đủ cả. Việc còn lại chỉ là trộn vào bữa tối của Cha. Phép hóa đá... cách làm thì em không nói đâu, nhưng tùy vào ý em mà có thể giải được... thế là đến lúc đó, bùm... kiểu vậy."
Điều kiện giải trừ hóa đá chắc chị ấy sẽ không tiết lộ vì đang giữ chị Reiko làm con tin. Nhưng nếu là loại bom chế tạo bằng năng lực của chị ấy thì cũng không lạ nếu nó vượt qua cả quy tắc "Quỷ Đạo" của Cha và phát nổ từ bên trong cơ thể.
Cách máu bắn ra và độ đông đặc cũng có thể giải thích là do tính định hướng của vụ nổ và nhiệt độ.
"............"
Thấy anh Junya im lặng lắng nghe, chị Shizuka nói thêm.
"Em biết... là mình đã làm chuyện không thể cứu vãn. Nhưng mà... em sợ lắm. Nếu đợi Cha lấy lại sức mạnh... thì muộn mất. Em sẽ không nói... mấy lời tiện nghi kiểu như mong được tha thứ đâu. Nhưng mà... đừng giết em. Em không muốn chết... Em chắc chắn sẽ giải hóa đá cho Reiko-chan... nên làm ơn."
Chị Shizuka khẩn khoản van xin. Chắc hẳn chị ấy đã hóa đá chị Reiko để tạo thời gian hoãn binh nhằm nói ra những lời này. Việc xử lý hung thủ sẽ do anh Junya quyết định. Vốn dĩ đây không còn là việc tôi nên xen vào nữa.
Tuy nhiên, anh Junya thở dài một hơi thật sâu rồi quay lại nhìn tôi.
"Chuyện là như vậy đấy. Yousuke, quan điểm của cậu thế nào?"
Tôi cũng khẽ thở ra rồi bước lên một bước trả lời.
"Qua câu chuyện với những người khác trong gia đình và cả chị Shizuka, bối cảnh vụ án đã khá rõ ràng rồi."
"Hả...? Yousuke-kun?"
Mặc kệ chị Shizuka đang ngơ ngác, tôi nói.
"Đầu tiên, khả năng cao việc Cha định lợi dụng sức mạnh của Ruka chính là ngòi nổ cho vụ án lần này. Chuyện Cha khao khát có con ruột em nghĩ cũng là thật."
Việc ông ấy định lấy Yuuhi làm vợ là bằng chứng. Dù có yếu đi thì bản thân nguyện vọng chắc cũng không dễ gì thay đổi. Anh Junya cũng sở hữu sức mạnh thực hiện điều ước nhưng anh ấy sử dụng Huyễn Tố của người giao kèo để thi triển năng lực. Với người cha già nua suy yếu, việc dâng hiến "linh hồn" cũng chẳng khác nào hành vi tự sát.
Vì vậy có thể suy đoán ông ấy đã tìm kiếm sự tồn tại như Ruka và "Chita".
"Và chị Shizuka có động cơ, cũng như có khả năng giết người bằng năng lực. Chỉ là... nhiêu đó chưa thể kết luận chị Shizuka là hung thủ."
"T-Tại sao chứ...!?"
Chị Shizuka bối rối hỏi lại.
"Bởi vì nếu là điều kiện đó thì cả chị Ibuki và chị Reiko cũng đáp ứng được. Họ đều có khả năng bị Cha đòi hỏi con cái và lại sở hữu năng lực có thể giết được Cha."
"Ch-Chị Ibuki thì không phải đâu...! Ngay cả khi Cha còn khỏe mạnh, ông ấy cũng chưa bao giờ có thái độ thô bạo với mỗi mình chị Ibuki cả..."
Thấy chị Shizuka phản bác theo phản xạ, tôi nói thẳng.
"Vậy ra người chị Shizuka đang bao che là chị Reiko nhỉ."
"Ư..."
Chị Shizuka cứng họng. Phản ứng đó đã là câu trả lời rồi.
"Chắc chắn chị Shizuka đã lo ngại việc Cha lấy lại sức mạnh và nguy hiểm sẽ ập đến với mình. Nhưng nói thì nói vậy, một chị Shizuka hiền lành không thể nào chọn cái cách giết Cha được. Trong bối cảnh đó vụ án xảy ra, chị đã nghĩ hung thủ là chị Reiko, người cũng ở trong hoàn cảnh giống mình, phải không?"
Chính vì bản thân không phải là hung thủ nên chị ấy mới nghĩ chị Reiko đáng ngờ. Không rõ khả năng điều khiển khí lạnh của chị Reiko có thể làm được đến mức nào nhưng ví dụ như dùng năng lực tạo ra băng, trộn vào đồ uống bắt uống rồi để nó giãn nở bên trong cơ thể thì có thể tạo ra hiện trường vụ án đó.
Việc máu không bắn lên trần nhà có khả năng là do bị đông lạnh.
"Tôi đến để giải quyết vụ án... chị Shizuka nghĩ nếu cứ đà này chị Reiko có thể bị giết nên đã quyết định tự mình làm kẻ thế thân đúng không?"
Khi tôi nhìn chằm chằm vào mắt chị Shizuka, chị ấy cúi mặt xuống vẻ cam chịu.
"............ Yousuke-kun, quả nhiên là giỏi thật. Cái trí khôn vặt vãnh của chị... không lừa được em nhỉ. Nhưng mà..."
Chị Shizuka lẩm bẩm rồi di chuyển đến chắn trước bức tượng đá Reiko.
"Chị sẽ không để ai giết Reiko-chan đâu. Cho dù... đó là quyết định của anh Junya đi nữa...!"
Chị Shizuka tuyên bố bằng giọng điệu mạnh mẽ nhất từ trước đến giờ.
"Đúng là với tình trạng hiện tại thì không giết được."
Anh Junya khẽ thở ra.
"Sự 'tĩnh' của Ma Nhãn là sự cự tuyệt thay đổi. Trạng thái hóa đá đó không phải là thực sự biến thành đá mà là trạng thái mọi sự thay đổi đều bị ngưng trệ. Dù có can thiệp kiểu gì thì cũng không thể làm Reiko xây xước dù chỉ một vết."
Tôi nghe lời giải thích của anh Junya và hiểu ra.
"Ra vậy... Mục đích lớn nhất của việc hóa đá là để bảo vệ chị Reiko."
Chị Shizuka gật đầu thật mạnh.
"Ừ. Reiko-chan... chỉ riêng Reiko-chan, chị đã hứa với chú ấy... là sẽ bảo vệ tuyệt đối."
"Chú ấy?"
Xuất hiện một nhân vật lạ làm tôi bối rối.
"Người đã đảm nhận 'Nhiệm vụ' trước Yousuke-kun... Người đàn ông dịu dàng... đã hy sinh bản thân để cứu Reiko-chan."
Chị Shizuka nói với giọng hoài niệm. Nhân vật đó lúc nãy cũng đã được nhắc đến trong câu chuyện. Vì không phải là "Dị Khách" hoàn toàn nên đã bị biến thành dị hình do tắm phải lượng lớn Huyễn Tố, và đã qua đời...
Đó là người không còn ở đây khi tôi đến nhà chính nhưng thi thoảng nghe mọi người trong nhà kể chuyện, có thể thấy đó là người rất được tin cậy.
"Chị... sau khi giải tán ở sảnh lớn, chị đã gọi Reiko-chan đến phòng. Rồi khi chị dò hỏi xem Reiko-chan có thực sự là hung thủ không... chắc em ấy nghĩ chị đã nhận ra chân tướng... nên bất ngờ tấn công bằng khí lạnh. Chị đã rất hoảng hốt... nhưng dù là để bịt đầu mối đi nữa thì Reiko-chan vẫn là đứa em gái quan trọng nên chị đã quyết định hóa đá để bảo vệ em ấy."
Chị Shizuka kể lại quá trình hóa đá chị Reiko. Tôi gãi đầu không biết phải làm sao.
"Ái chà... trong tình huống đó thì bị hiểu lầm cũng không trách được."
"Hả... hiểu lầm?"
Chị Shizuka ngẩn người ra.
"Có lẽ chị Reiko cũng có cùng suy luận với chị Shizuka và cũng định bảo vệ chị y hệt như vậy đấy."
"Gi-Giống hệt là... ý gì?"
Tôi giải thích cho chị Shizuka đang hoang mang. Anh Junya vẫn im lặng nghe chuyện của chúng tôi. Tôi đã báo trước cho anh ấy biết khả năng chị Shizuka là hung thủ rất thấp.
"Chị Reiko cũng ở cùng lập trường với chị Shizuka nên việc chị ấy nghĩ chị Shizuka là hung thủ cũng chẳng có gì lạ. Việc chị Shizuka dò hỏi về vụ án làm sự nghi ngờ tăng lên, chắc chị ấy định dùng băng để khống chế nhằm bảo vệ chị đấy."
"Khoan... khoan đã nào, Yousuke-kun...! Cách nói đó cứ như là... Reiko-chan không phải là hung thủ vậy..."
Thấy chị Shizuka cuống quýt, tôi cười với chị ấy.
"Đúng thế. Chị Reiko cũng không phải là hung thủ."
"Th-Thật... hả?"
Chị Shizuka hỏi lại tôi với vẻ không thể tin nổi.
"Ừ. Chị Shizuka... và có lẽ cả chị Reiko nữa, đang có một sự hiểu lầm to lớn. Tôi hỏi để xác nhận nhé, chị Shizuka không phải được Cha trực tiếp nói là 'Muốn có con với con' đúng không?"
"Ư, ừm... Chuyện đó thì là... Cha đã nói thế này. Với hình dáng quái vật thì không thể thực hiện được... nhưng nếu là bây giờ... chỉ cần trẻ lại thì sẽ có thể có con... chỉ cần trẻ lại... Nhưng nói như thế thì ai mà chẳng hiểu theo nghĩa đó chứ?"
Chị Shizuka bối rối gật đầu. Có được lời chứng thực của chị ấy, tôi hướng ánh mắt về phía anh Junya.
"Qua câu chuyện vừa rồi, em nghĩ mình đã biết hung thủ của vụ án là ai. Cuối cùng em muốn hỏi một điều."
Chị Shizuka nghe câu hỏi của tôi thì lộ vẻ kinh ngạc. Ngược lại nhóm Yuuhi thì ngơ ngác không hiểu gì.
"Ừ, đúng là như vậy."
Và với câu trả lời của anh Junya, một suy đoán trong tôi đã kết thành hình hài rõ rệt.
Chỉ là điều gì đang chờ đợi phía sau khi vạch trần sự thật đó, liệu có mối liên hệ nào với "Tai ương" hay không? Trước tương lai chưa thể nhìn thấu, lồng ngực tôi dấy lên những nhịp đập xao động.
~*~
5
"Haiz... đúng là một trải nghiệm kinh hoàng mà."
"X-Xin lỗi em nhé, Reiko-chan..."
Shizuka rối rít tạ lỗi với Reiko, người vừa thoát khỏi trạng thái hóa đá.
"Không sao đâu ạ... Suy cho cùng, lỗi là ở em khi đã quá nôn nóng cầm đèn chạy trước ô tô. Thành thật xin lỗi chị."
"Không phải đâu...! Người phải xin lỗi là chị mới đúng...!"
"Không không, là lỗi của em..."
"Là chị mà..."
Tôi dời mắt khỏi hai người họ đang mải miết tranh nhau nhận lỗi về mình. Địa điểm lại quay về gian phòng lớn của dinh thự chính. Toàn bộ thành viên gia đình lại một lần nữa tập hợp đông đủ.
"Đã tìm ra hung thủ rồi sao? Giỏi ghê nha. Với lại... xin lỗi vì mấy đứa em gái của chị đã gây phiền phức nhé."
Ibuki vừa liếc nhìn tình trạng của Shizuka và Reiko, vừa lên tiếng khen ngợi tôi.
"... Tạm thời cứ nghe xem sao đã."
Kurou khoanh tay, ánh mắt dán chặt vào tôi.
"Mong là không phải mấy cái suy luận trật lất."
Shingen thì vẫn giữ nguyên thái độ thù địch trần trụi.
"Giờ mới là lúc bắt đầu, đúng không Onii-sama?"
Yuuhi đứng ngay bên cạnh, sẵn sàng ứng biến với mọi tình huống.
"Lâu lắm rồi em mới lại được thấy 'Nhiệm vụ' của anh Hai..."
Yume đứng phía sau, lẩm bẩm với vẻ hơi căng thẳng.
"... Anh Yousuke, cố lên nha, làm việc tốt nha."
Ruka nắm chặt tay Yume, đôi mắt chăm chú nhìn tôi không chớp.
"Vậy, bắt đầu đi."
Junya lên tiếng thúc giục.
"Được."
Tôi gật đầu, đưa mắt nhìn quanh những người thân trong gia đình, những kẻ tình nghi.
Với trưởng nam Junya, cha là một người thân quan trọng. Với trưởng nữ Ibuki, cha là kẻ thù đã giết mẹ ruột. Với thứ nam Kurou, cha là đối thủ cần phải vượt qua. Với tam nam Shingen, dù tôn sùng cha, anh ta lại thất vọng tột cùng trước bộ dạng hiện tại của ông. Với thứ nữ Shizuka và tam nữ Reiko, họ cảm thấy khiếp sợ trước người cha đang khao khát có con.
Động cơ để giết người thì có vẻ như ai cũng có nhưng chưa chắc tất cả đều đang nói thật. Về phương thức gây án, vì ai cũng sở hữu năng lực đặc thù nên đành phải xem như bất cứ ai cũng có khả năng thực hiện.
Tình huống có quá nhiều yếu tố bất định.
Tuy nhiên, trong số đó có một người đã đưa ra lời khai khiến tôi cảm thấy vô cùng gợn.
"Đầu tiên, hãy cùng sắp xếp lại tình huống và diễn biến vụ án."
Tôi chậm rãi mở lời.
"Sau khi bị tôi giải được câu đố, cha đã trở nên già nua. Sức mạnh suy giảm và 'Quỷ Đạo' dùng để thiết lập luật lệ trong không gian này cũng yếu đi đến mức những người trong gia đình đang có mặt ở đây đều có thể phá vỡ."
Nói đến đó, tôi nhìn về phía Shizuka và Reiko.
"Dù rơi vào tình trạng đó nhưng mong muốn của cha dường như vẫn là tạo ra 'con ruột'. Nghe nói cha đã luôn miệng than muốn có con, muốn trẻ lại. Và việc ông dùng 'Quyền Gia trưởng' để ép buộc đưa Ruka vào gia đình, có thể suy đoán là nhằm mục đích hiện thực hóa tham vọng đó."
Về mặt thực hiện điều ước, năng lực của Junya cũng có tác dụng tương tự. Tuy nhiên thứ Junya sử dụng là Huyễn Tố của người lập giao kèo. Ngay cả khi cha không suy yếu, khả năng cao là Huyễn Tố của một cá nhân cũng không đủ cho phép màu đó.
Vì vậy, ông đã đặt hy vọng vào "Chita", thứ có thể hiện thực hóa mong muốn miễn là được cung cấp đủ Huyễn Tố cần thiết.
"Chỉ là từ vụ việc của Yuuhi, một số anh chị em đã nảy sinh cảm giác khủng hoảng rằng cha đang tìm kiếm vai trò bạn đời từ chính người trong gia đình. Đó có lẽ là lý do vụ án xảy ra vào thời điểm này. Hung thủ cần phải hành động trước khi Ruka tiếp xúc với cha."
Đến đây thì vẫn trùng khớp với động cơ gây án giả mà Shizuka đã khai. Reiko dường như cũng suy nghĩ tương tự và đã nghi ngờ Shizuka là hung thủ.
"Nhưng tôi lại có một điểm lấn cấn rất lớn. Chị Shizuka và chị Reiko đều nghĩ đối phương là nghi phạm lớn nhất vì 'bản thân mình không phải là hung thủ'... Nhưng nếu họ nắm rõ hiện trạng của cha thì lẽ ra họ sẽ không đi đến suy nghĩ đó, tôi đã nghĩ vậy."
Tôi chuyển hướng nhìn sang Junya.
"Anh Junya, anh chưa công bố chuyện cha là phụ nữ đúng không?"
Tôi xác nhận lại câu hỏi cuối cùng mình đã đặt ra trong phòng của Shizuka trước mặt toàn thể mọi người.
"Cái gì cơ...?"
"... Phụ nữ, sao?"
Ibuki và Kurou thốt lên đầy kinh ngạc. Junya quan sát phản ứng đó rồi gật đầu.
"Phải, tôi nghĩ đó không phải chuyện cần công bố rộng rãi. Nó liên quan đến quyền riêng tư của cha."
"Tôi nghĩ quyết định của anh Junya là đúng. Chỉ là... dựa vào lời khai của một thành viên trong gia đình, tôi đã hiểu lầm rằng mọi người đều đã biết giới tính thật của cha."
Nói rồi tôi nhìn chằm chằm vào người đó, Mazekawa Shingen.
"Trong tất cả mọi người, chỉ có anh Shingen là nói chuyện dựa trên tiền đề rằng cha là phụ nữ."
Nhận ra sự chỉ điểm của tôi, Shingen nhìn quanh các thành viên khác.
"Cái... kh, không, chuyện đó nhìn là biết mà! Tất cả mọi người đều đã vào thăm bệnh một lần rồi đúng không?"
Thế nhưng các anh chị em lại phản ứng đầy bối rối.
"Chị hoàn toàn không nhận ra luôn đó. Ổng già khú đế đến mức đó rồi mà... Việc chăm sóc cơ thể lại là việc của quản gia trưởng nữa..."
Ibuki lắc đầu quầy quậy.
"... Nếu trẻ thì còn có thể phân biệt qua mùi nhưng ở trạng thái đó... mùi thuốc men còn nồng nặc hơn."
Ngay cả Kurou, người có khứu giác nhạy bén, cũng nói rằng anh không nhận ra. Shizuka và Reiko, những người vừa mới biết sự thật này lúc nãy, cũng đồng tình với hai người họ.
"Em... chuyện cha là phụ nữ... em hoàn toàn không hề nghĩ tới..."
"Nếu biết phụ thân là phụ nữ thì cách hiểu về câu nói 'muốn trẻ lại' cũng sẽ thay đổi. Bạo Quỷ hùng dũng kia là hình dáng quái vật được bao bọc bởi ảo tưởng. Dù phụ thân đã trở lại làm người và có thể trẻ lại thì giới tính vẫn sẽ là nữ."
Reiko vừa nêu suy nghĩ của mình vừa đưa mắt nhìn Ruka.
"Phụ thân từng tâm sự với tôi và chị Shizuka rằng việc có con ruột 'không thể thực hiện được trong hình hài quái vật'. Ngay cả khi lấy lại được sức mạnh, có lẽ phụ thân cũng không mong muốn trở lại làm quái vật nữa. Nếu nghĩ rằng lý do người cha từng là quỷ không thể có con là do hình dáng và giới tính giả tạo đó thì mọi chuyện sẽ trở nên hợp lý."
Tôi gật đầu tán đồng sâu sắc với suy luận của chị ấy.
Việc ông định cưới Yuuhi làm vợ có lẽ chỉ là sự giãy giụa khi lờ mờ nhận ra điều đó. Bởi khi ấy vẫn chưa có hy vọng về việc trẻ lại.
"Đúng vậy... Nếu 'muốn có con ruột', tôi nghĩ ông ấy sẽ không mong muốn quay lại làm quỷ. Có lẽ ông ấy muốn trẻ lại và sinh con với tư cách là một người phụ nữ."
Nói rồi tôi hỏi lại Shingen.
"Người mà cha nói câu 'muốn có con với con' không phải chị Shizuka hay chị Reiko mà là anh Shingen, đúng không?"
"Ư..."
Shingen nín thở, gương mặt méo xệch đi. Hiện lên trên biểu cảm đó là sự ghê tởm không thể che giấu.
"Anh Shingen có vẻ mang một chấn thương tâm lý rất lớn đối với 'người mẹ thực sự'. Chính vì vậy, khi cha trở thành phụ nữ và trở nên dịu dàng như một người mẹ rồi lại đòi hỏi điều đó ở anh, anh đã không thể chịu đựng nổi phải không?"
Tôi vừa nói lên suy nghĩ của mình vừa liếc nhìn Junya để kiềm chế anh ta.
"Tất nhiên đây chỉ là suy đoán chủ quan của tôi thôi. Trong số những thông tin thu được, người có khả năng là hung thủ cao nhất chỉ là anh Shingen mà thôi."
Nên dù có bị phủ nhận cũng chẳng sao. Vì tôi chỉ biết anh ta có khả năng điều khiển điện và gió nên việc xác định phương thức gây án cũng rất khó khăn.
"Suy đoán chủ quan... hả. Này nhóc, dù ai là hung thủ đi nữa... thì với cái bằng chứng cỡ đó cũng chẳng ai thèm nhận tội đâu. Thừa nhận tội lỗi là bị giết đấy biết không?"
Shingen nở nụ cười đầy mỉa mai.
"Không, tôi tin rằng chỉ riêng anh Shingen là sẽ thú nhận."
"Tại sao?"
Tôi trả lời câu hỏi vặn lại của anh ta.
"Anh đã ép tôi nhất định phải giải quyết vụ án này đúng không? Nếu suy đoán của tôi là đúng thì anh Shingen đang vô cùng dằn vặt. Dù cho đó là hành động bất đắc dĩ nhưng việc giết chết người cha mà mình tôn sùng chắc chắn đã gây ra cảm giác tội lỗi to lớn. Vì vậy..."
Tôi biết câu nói này sẽ dồn anh ta vào đường cùng. Nhưng tôi cũng có lý do không thể dừng lại.
"Anh Shingen, anh đang muốn chết, phải không?"
"......"
Anh ta im bặt, trong đôi mắt dường như đang cuộn xoáy một nỗi tuyệt vọng đen tối.
"Muốn chết nhưng lại sợ không dám chết. Con người đa phần là vậy. Việc tạo ra hiện trường để không bị lộ hành vi phạm tội, hay việc không ra mặt tự thú cũng chỉ vì sợ chết mà thôi. Nhưng sống tiếp cũng chỉ toàn đau khổ. Một Shingen như thế có lẽ đang chờ đợi một cái cớ để 'kết thúc'."
"........................"
Sau một khoảng lặng dài, Shingen thở hắt ra.
"Yousuke, tao đã ngứa mắt mày từ ngày xưa rồi. Đừng có tự tiện nói về cảm xúc của người khác. Cái loại chỉ biết đo đếm cảm xúc bằng lý lẽ như mày... thực ra có quan tâm đếch gì đâu chứ."
Sau khi lườm tôi đầy căm hận, anh ta buông thõng vai.
"Nhưng mà... đúng như mong đợi. Tao đã nghĩ nếu là Yousuke thì sẽ không khoan nhượng mà vạch trần những thứ tao không thể nào che giấu được."
Shingen nói với giọng điệu đầy mỉa mai.
"... Xin lỗi."
Tôi xin lỗi với tư cách là một người em trai.
"Đừng có xin lỗi, tởm chết đi được."
Lúc đó, tiếng bước chân vang lên cộc cộc. Junya chậm rãi bước tới gần Shingen.
"Coi như vừa rồi là lời thú tội được chứ? Nghĩa là suy luận của Yousuke đã đúng?"
Shingen nhìn cái 'kết thúc' đang đến gần với vẻ mặt cam chịu rồi gật đầu.
"Ừ, đại khái là thế. Động cơ thì... tao chẳng còn tâm trạng nào để kể lại nữa. Chỉ nhắc đến thôi là muốn nôn rồi. Giải thích cách giết thế nào... có cần thiết không?"
"Cần chứ. Đã đưa ra hình phạt nặng thì bằng chứng càng nhiều càng tốt."
Junya gật đầu xác nhận.
"Đầu tiên, tao bỏ thuốc ngủ vào bữa tối. Không biết có tác dụng không nhưng tao biết thuốc an thần cũng được dùng trong quá trình điều trị cho bố già nên tao phán đoán là nó sẽ không vi phạm quy tắc của kết giới. Thế là đợi lúc bố già ngủ say, tao đi vào gian điện trong cùng."
Vừa kể, Shingen vừa làm động tác chỉ tay lên trên.
"Đống camera giám sát thì năng lực của tao xử lý cái một. Bình thường tao chỉ dùng sức mạnh theo kiểu thô bạo nhưng nếu muốn thì việc giả mạo dữ liệu điện tử cũng chẳng khó khăn gì."
Tóm lại, anh ta dường như đã đường hoàng đi qua hành lang vào giữa đêm khuya để đến chỗ cha.
"Sau đó chỉ việc ra tay với ông già đang ngủ. Tao dùng 'Loa Toàn Thương' kết hợp giữa sấm sét và gió, giáng một đòn xuyên thủng 'Quỷ Đạo' của bố già."
Ra là vậy.
Tôi tưởng tượng ra cảnh tượng đó và cảm thấy thuyết phục. Lượng lớn máu đông lại trên trần nhà là do bị gió có tính định hướng cuốn lên và nhiệt độ của tia sét đã làm nó khô lại ngay lập tức.
"Thế đã hài lòng chưa?"
"Rồi. Tiếc thật đấy... Shingen."
Junya gật đầu trước câu hỏi của Shingen rồi giơ cánh tay về phía anh ta.
"Anh Junya, chờ đã. Em vẫn còn chuyện muốn hỏi anh Shingen."
Thấy Junya có lẽ đang định tung ra 'đòn tấn công xuyên thủng mọi chướng ngại', tôi chen vào giữa hai người họ.
"Nếu định tấn công cả Onii-sama thì em sẽ không để yên đâu."
Yuuhi cũng đứng chắn trước Shingen cùng với tôi, kiềm chế Junya.
"Làm ơn đi ạ, hãy cho anh Hai thêm thời gian."
"... Đừng làm đau, các anh."
Yume cũng chạy vội đến đứng cạnh tôi, còn Ruka thì vừa ôm chặt chân tôi vừa lườm Junya.
"Tránh ra. Ta chỉ định làm cho cậu ta không chạy thoát được thôi. Tra hỏi về vụ 'Tai ương' thì để sau đó cũng được mà."
Nụ cười như dán trên mặt của Junya vẫn không đổi nhưng trong giọng nói chứa đựng nộ khí đến mức run rẩy.
"Đòn tấn công của anh Junya thì không tránh khỏi bị thương nặng được. Hơn nữa, cũng có khả năng bị bịt đầu mối."
"Bịt đầu mối? Chẳng phải đã xác định Shingen là kẻ giết cha rồi sao?"
"Không phải vụ này, là bịt đầu mối về vụ 'Tai ương' kìa."
Sau khi trả lời Junya, tôi vừa che chắn cho Shingen ở phía sau vừa hỏi.
"Anh Shingen, trả lời em đi. Thi thể của cha có đầu ngón tay ngón chân bị đen lại. Đó có phải là do phương thức giết người anh vừa kể gây ra không?"
"Đầu ngón tay bị đen...?"
Phản hồi từ phía sau là một giọng nói đầy bối rối.
"Không, như tao đã nói lúc nãy, tao chỉ đục thủng người bố già thôi. Trước khi ra tay tao có kiểm tra tình trạng của ổng nhưng không hề nhận thấy sự bất thường đó."
Nhận được lời khai của Shingen, tôi suy ngẫm.
"Tức là vết thâm đen ở tay chân là biến đổi xảy ra sau khi cha chết, nghĩa là thế sao? Vậy thì lúc 'Tai ương' xảy ra..."
Có lẽ nên coi vết thâm đen ở tay chân không phải là nguyên nhân cái chết mà là 'kết quả'. Tuy chỉ là một sự khác biệt nhỏ nhặt nhưng so với tình trạng không có manh mối nào thì đây là một bước tiến lớn.
"Không, vốn dĩ chỉ vì trạng thái xác chết giống nhau mà kết luận hung thủ của 'Tai ương' có liên quan đến vụ này thì chưa chắc..."
Tôi lẩm bẩm như vậy rồi liếc nhìn Shingen phía sau. Trong mắt anh ta đã hiện lên màu sắc của sự buông xuôi, dường như đã chấp nhận sự trừng phạt từ tay Junya.
"Em hỏi thẳng nhé. Anh Shingen, anh có phải là hung thủ gây ra 'Tai ương' đó không?"
"Hả...? Sao mà thế được chứ. Giết sạch người của cả một thành phố trong tích tắc... không, nếu không từ thủ đoạn thì không phải là không thể... nhưng ít nhất với tao thì cái 'cách giết' đó là bất khả thi. Không có vết thương bên ngoài rõ ràng, lại xảy ra đồng thời, rốt cuộc là làm kiểu gì được chứ?"
Shingen hỏi ngược lại với giọng điệu ngán ngẩm.
"Em cũng đang muốn biết điều đó đây."
Tôi cười khổ đáp lại. Khó mà nghĩ rằng đến nước này anh ta còn che giấu hay lấp liếm điều gì. Nếu vậy thì...
"Anh Shingen, anh nói đã dùng đòn 'Loa Toàn Thương' xuyên thủng cơ thể cha, anh có thể kể chi tiết tình hình lúc đó không?"
"Chi tiết...? Thì ban đầu mũi thương bị chặn lại khi vừa chạm vào cơ thể do quy tắc của 'Quỷ Đạo'. Nhưng khi tao tiếp tục dồn Huyễn Tố vào để cưỡng ép đẩy qua thì đột nhiên lực cản biến mất. Chắc là... Huyễn Tố duy trì 'Quỷ Đạo' của bố già đã cạn kiệt."
Shingen kể lại với vẻ mặt không giấu được sự tội lỗi.
"Huyễn Tố cạn kiệt..."
Nhưng tâm trí tôi lại bị thu hút bởi cụm từ đó.
"Đó là... sự khác biệt trước và sau khi bị giết. Sự thiếu hụt Huyễn Tố... không, nếu sự biến đổi cơ thể gây ra bởi sự biến mất hoàn toàn của Huyễn Tố là hắc hóa tứ chi... đúng rồi! Vậy thì chuyện tôi sống sót cũng có thể giải thích được... nhưng nếu vậy, tại sao Saku lại..."
Sự thay đổi cơ thể xảy ra trước và sau khi cha chết. Vết thâm đen ở tay chân. Nếu nguyên nhân là do toàn bộ Huyễn Tố trong cơ thể, ngay cả những nhân tố quái vật chứa trong gen đã bị dùng hết sạch không còn một mống, thì đó là thứ nên gọi là 'Chứng thiếu hụt Huyễn Tố'.
Vì yếu tố cấu tạo nên cơ thể bị khuyết thiếu nên việc xuất hiện những thay đổi mắt thấy được cũng chẳng có gì lạ...
Trong đầu tôi, một cái gì đó, đường nét của sự thật mà bấy lâu nay chưa nhìn thấy đang dần hiện lên. Nhưng một âm thanh vang lên giữa gian phòng lớn đã cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
~*~
Pururururu, purururu.
Đó là tiếng chuông điện thoại đơn điệu. Junya, người đang giơ tay về phía chúng tôi, khẽ thở dài và hạ tay xuống.
"'Đơn vị Sáu' sao."
Nhìn vào màn hình chiếc smartphone lấy ra từ trong túi áo, Junya lẩm bẩm. Rồi anh ta ném cho tôi một cái nhìn như thương hại.
"Có vẻ như hết giờ rồi."
"Hết giờ?"
Không trả lời sự bối rối của tôi, anh ta nhấn nút nghe.
"Có chuyện gì?"
Tôi không nghe thấy giọng của đối phương. Nhưng có lẽ người gọi đến là Shiraha Kanade, thanh tra thuộc 'Đơn vị Sáu'.
"Vậy sao, hiểu rồi. Theo nhận định của bên tôi thì chắc vẫn còn cầm cự được hai mươi bốn giờ nữa. Chúng tôi sẽ chuẩn bị và xử lý xong xuôi trước lúc đó."
Junya thông báo với giọng điệu thản nhiên rồi cúp máy. Sau đó, khi xác nhận mọi ánh mắt đang đổ dồn về mình, anh ta dang rộng hai tay và nói.
"Là yêu cầu từ 'Đơn vị Sáu'. Chúng ta, gia tộc Mazekawa, từ giờ sẽ tiến hành thảo phạt thú 'Tai ương'."
"Hả...? Anh đang nói cái gì..."
Tôi hỏi lại trong sự bàng hoàng.
"Rất tiếc, nhưng điều đó có nghĩa là chúng ta buộc phải xử lý người bạn thời thơ ấu của cậu, Yuuki Saku."
Thực ra tôi đã nghe rất rõ. Nhưng Junya lại một lần nữa găm cái hiện thực mà tôi không thể chấp nhận đó vào mặt tôi.
"Tại, sao chứ..."
Lại là lúc này sao. Saku đã bị gia tộc Mazekawa phong ấn, đã bị bỏ mặc suốt mười năm kể từ 'Tai ương' kia mà...
Vừa tự hỏi, tôi chợt giật mình nhìn về phía cánh cửa dẫn đến 'Gian điện trong cùng'. Junya nhìn tôi và gật đầu.
"Cậu đoán ra rồi đấy. Phải, việc buộc phải xử lý Yuuki Saku là do cha đã mất."
Nhún vai với một cử chỉ có vẻ giả tạo, anh ta tiếp tục nói.
"Yuuki Saku đã 'Vũ hóa' thành một con quái vật khổng lồ và cường tráng chưa từng có tiền lệ. Việc có thể phong ấn một tồn tại như thế là nhờ kết tập sức mạnh của cả gia tộc Mazekawa. Cha cũng đã sử dụng 'Quỷ Đạo', áp dụng 'sự trì hoãn thời gian' lên nơi phong ấn quái vật. Nhờ đó mà sự cầm chân vốn dĩ không kéo dài được lâu đã được kéo giãn ra đến mức bán vĩnh cửu."
Hiểu được ý nghĩa của ánh mắt thương hại anh ta dành cho mình, tôi siết chặt nắm đấm.
"Do cha đã chết... nên 'Quỷ Đạo' đó biến mất sao."
Anh ta gật đầu trước câu nói của tôi.
"Phải, nhưng vào thời điểm cha 'được giải', ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến. Vụ việc lần này chỉ làm nó đến sớm hơn một chút thôi. Tuy có gấp gáp nhưng mong cậu đừng nói là quá sớm. Cậu đã có thời gian mười năm rồi mà."
"Ư..."
Nguyên nhân gốc rễ là do tôi đã giải câu đố của cha. Rằng tôi, kẻ đã mất mười năm cũng không giải được bí ẩn của 'Tai ương', không có quyền xen vào. Junya lườm tôi với ý đó.
"Kết cục như thế này bản thân tôi cũng thấy đáng tiếc. Vai trò của gia tộc Mazekawa là cứu rỗi những con người đã hóa thành quái vật và trở thành nơi tiếp nhận họ. Chính vì Yuuki Saku cũng không phải là ngoại lệ nên chúng tôi mới tốn công phong ấn cô bé."
Anh ta nói với giọng điệu như an ủi rồi dời mắt khỏi tôi.
"Shingen, nếu cậu đang muốn chết, tôi sẽ cho cậu một nơi để chết. Nếu phải chiến đấu nghiêm túc với thú 'Tai ương', bên này cũng sẽ không tránh khỏi tổn thất. Cậu hãy ra tiền tuyến làm mồi nhử đi."
Bị điểm danh, Shingen giật nảy mình nhưng rồi gật đầu với vẻ mặt như đã trút bỏ được gánh nặng.
"... Hiểu rồi. Dù sao thì so với việc cứ thế bị xử tử, chết một cái chết có ý nghĩa vẫn tốt hơn. Nếu tao không chết hẳn... thì hãy tiễn tao một đoạn."
Junya gật đầu trước yêu cầu của Shingen.
"Tôi hứa. Vậy mọi người, hãy khẩn trương chuẩn bị đi. Tuy nhiên, bốn người Yousuke, Yuuhi, Yume, Ruka sẽ ở lại đây chờ lệnh."
Không nhìn về phía này, Junya đưa ra chỉ thị. Nhưng đó là điều tôi không thể tuân theo.
"Chờ đã! Bọn em cũng sẽ đến hiện trường!"
Khi tôi hét lên, Junya thở dài thườn thượt.
"Không được. Các cậu vì muốn bảo vệ Yuuki Saku nên có nguy cơ sẽ cản trở hoạt động tác chiến của chúng tôi."
"Ư... Chuyện không muốn để Saku bị giết, tất nhiên là em có nghĩ thế. Nhưng nếu vẫn còn hai mươi bốn giờ ân hạn... thì có thể kịp cứu Saku trước lúc đó."
Nghe lời tuyên bố của tôi, anh ta nhìn tôi với ánh mắt pha lẫn sự chán ngán.
"Bí ẩn mười năm không giải được mà cậu nghĩ có thể giải được chỉ trong một ngày sao?"
Đó là một lời chỉ trích quá đỗi đau đớn nhưng tôi vẫn gật đầu.
"Phải, vụ án lần này đã đem lại manh mối lớn. Chỉ cần thêm một... một bằng chứng củng cố suy luận của em nữa thôi, ít nhất em có thể đưa ra một nghi phạm thuyết phục hơn Saku."
Không phải là nói bừa để cứu Saku. Hiện tại, cuối cùng tôi cũng đã đến rất gần với sự thật, chỉ còn cách một bước chân.
"Nghi phạm thuyết phục sao? Cứ cho là giả sử nhờ đó mà biến Yuuki Saku trở lại làm người đi nữa thì Huyễn Tố bị tách ra cũng chỉ chuyển sang một nghi phạm mới mà thôi. Nếu không giải được bí ẩn thì không thể chứa Huyễn Tố vào 'Sổ Tay Trắng' được."
Anh ta nhìn tôi không giấu vẻ khinh miệt.
"Yuuki Saku có 'vật chứa' đủ lớn để tiếp nhận tất cả mọi loại ảo tưởng. E rằng cô bé là con lai mang dòng máu của đa dạng các loài quái vật. Nếu người thường mà hứng chịu ảo tưởng của 'Tai ương', họ sẽ không thể giữ được hình dạng bình thường, sẽ dị hình hóa, điên cuồng đập phá, gây ra thiệt hại to lớn rồi cuối cùng tự hủy diệt. Giống như cái kết của người tiền nhiệm cậu, kẻ đã quá sức để cứu Reiko vậy."
Junya lấy câu chuyện về người tiền nhiệm đã hứng chịu lượng lớn Huyễn Tố ra để trách cứ tôi.
"Tức là cậu nói chỉ cần cứu được cô bạn thuở nhỏ là được sao? Kẻ tiếp theo biến thành quái vật có chết hay bị giết, hay gieo rắc thêm thảm họa nữa cũng không quan tâm sao?"
"Không phải! Em không định hy sinh bất cứ ai cả! Khả năng cứu được cả hung thủ thật sự là..."
Junya ngắt lời tôi đang định phản bác bằng giọng điệu gay gắt.
"Chỉ là khả năng thôi đúng không. Chúng tôi không thể dành thời gian quý báu cho những nỗ lực không chắc chắn như vậy. Như tôi đã nói lúc nãy, đã hết giờ rồi."
Junya cắt ngang cuộc đối thoại và quay sang các em.
"Người có năng lực thích hợp nhất để giam giữ người khác là Shizuka, nhưng đối thủ là nhóm Yousuke thì chắc con bé sẽ nương tay. Thế nên Ibuki, tê liệt hay gì cũng được. Hãy làm cho họ không cử động được đi."
Bị Junya chỉ định, Ibuki miễn cưỡng bước lên.
"Chị không hứng thú lắm đâu... mà đành chịu thôi ha. Để mấy đứa chen vào lúc đang thảo phạt rồi bị thương thì cũng phiền..."
Dù Ibuki không có chút sát khí nào nhưng chỉ bị chị ấy nhìn thôi cũng khiến người ta co rúm lại.
"Onii-sama!"
Yuuhi đứng ra như để che chắn cho tôi.
"E-Em không biết cái gì là đúng sai nhưng hãy để anh Hai đi đi ạ...!"
Yume cũng đứng cạnh Yuuhi, giơ tay lên.
"......"
Ruka lẳng lặng ôm chặt chân tôi, lườm về phía Ibuki. Trong bóng của con bé, tôi thấy một thứ gì đó nhỏ, đen đang ngọ nguậy.
Đó là... "Chita" sao? Quả nhiên nó vẫn ở bên cạnh Ruka...!!
Việc con bé có còn sai khiến được đám quyến thuộc hay không vốn chỉ là phỏng đoán. Nhưng có lẽ vì chủ nhân gặp nguy hiểm nên chúng đã hiện hình.
Dù vậy, "Chita" hiện tại chắc cũng không làm được gì nhiều. Tình thế vẫn là bất lợi. Năng lực của Ibuki quá rộng và quá mạnh, lại còn có độ linh hoạt để nương tay.
"Ngoan ngoãn một chút xíu thôi nha."
Ibuki chậm rãi đưa ngón tay lên chiếc khẩu trang che miệng. Nếu chị ấy tháo khẩu trang ra thì đúng là chỉ cần một hơi thở, chúng tôi sẽ bị khống chế ngay lập tức.
"Chị Ibuki, xin hãy đợi đã."
Đúng lúc đó, một luồng khí lạnh thổi qua cùng với giọng nói trong trẻo. Chỉ trong khoảnh khắc nhắm mắt vì áp lực gió, khi mở mắt ra, tôi thấy vô số cột băng đã mọc lên từ sàn nhà, chắn ngang đường đi của Ibuki.
"Reiko... em định làm gì vậy?"
Ibuki trầm giọng tra hỏi cô em gái vừa cản trở mình.
"Thành thật xin lỗi. Nhưng mà em nghĩ là... nếu Yousuke thực sự có thể giải được bí ẩn của 'Tai ương' thì đó chẳng phải là phương án tốt nhất sao."
Reiko vừa xin lỗi vừa không hề nao núng nói lên ý kiến của mình.
"Thì đúng là vậy... nhưng cũng phải giữ thể diện cho gia trưởng chứ. Reiko cũng muốn ngủ một chút cùng bọn nó hả? Hửm...?"
Ibuki dường như nhận ra điều gì đó, liền chuyển hướng nhìn.
"... Gì vậy. Cả Shizuka nữa à."
Nhìn sang, tôi thấy Shizuka với đôi mắt màu tím đang bắt trọn cả Ibuki, Junya và Kurou vào trong tầm nhìn. Thế nhưng Ibuki chỉ xua tay vẻ phiền phức.
"Em cũng biết mà đúng không. Ma nhãn đó không có tác dụng mấy với đối thủ trên cơ đâu. Dù có muốn hóa đá chị thì mất bao nhiêu phút đây ta."
Tuy cơ thể có vẻ nặng nề nhưng Ibuki vẫn thản nhiên cử động trong vùng không gian bị cưỡng ép 'tĩnh chỉ'.
"... Hóa đá thì chắc không được nhưng hỗ trợ Reiko-chan thì em làm được. Em cũng... muốn thử tin vào Yousuke-kun và mọi người..."
Shizuka nói với giọng nhỏ nhẹ như đang vắt kiệt sức lực để truyền đạt ý chí của mình.
"Nhóm Yousuke-kun... lúc nào cũng hoàn thành tốt 'Nhiệm vụ'. Vậy thì lần này cũng... có thể sẽ làm được. Ít nhất... cho đến khi chiến dịch của chúng ta bắt đầu... thì cho mấy đứa nó chút thời gian cũng được mà..."
Nhìn thấy các chị đứng về phía mình, Yuuhi rưng rưng nước mắt.
"Chị Shizuka... chị Reiko... cảm ơn hai chị. Đúng vậy, nếu là Onii-sama thì nhất định sẽ giải được bí ẩn mà!"
Đáp lại lời cảm ơn của Yuuhi, Reiko mỉm cười.
"Được rồi, các em đi đi. Chị đã cho xe đợi trước cửa dinh thự chính rồi."
Tôi cúi đầu trước sự hối thúc của chị ấy rồi giục các em.
"Đi thôi, mọi người."
"V, vâng...!"
"Ưm."
Yume rụt rè lùi lại, Ruka thì gật đầu cái rụp. Nhìn bộ dạng đó của chúng tôi, Ibuki làm mặt khó xử hỏi Junya.
"Junya, tính sao đây? Nếu phải đối đầu với Shizuka và Reiko thì chị phải nghiêm túc một chút đấy."
Junya, người cũng đang nằm trong tầm nhìn của ma nhãn, thản nhiên đưa tay lên miệng.
"............ Đành chịu thôi. Không thể để người trong nhà tàn sát lẫn nhau trước khi chiến đấu với thú 'Tai ương' được. Tạm thời thu mâu thuẫn lại đã."
Nghe thấy lời đó, chúng tôi quay lưng bắt đầu chạy. Ngay trước khi ra khỏi gian phòng lớn, tiếng của Junya vọng lại.
"Trong vòng hai mươi bốn giờ phong ấn còn hiệu lực, mọi chuyện phải ngã ngũ. Cuộc tấn công bắt đầu vào sáng mai, ngay lúc bình minh. Đó là giới hạn thời gian. Nếu thấy nhóm Yousuke, chúng tôi sẽ bắt giữ ngay."
Tuyệt đối không phải là anh ta chấp nhận hành động của chúng tôi nhưng dường như anh ta sẽ cho chúng tôi thời gian hoãn binh. Để không lãng phí thời gian mà các chị đã tạo ra, tôi cùng Yuuhi và mọi người chạy ngược về phía lối vào dinh thự chính. Ruka chạy chậm nên đã được Yuuhi bế lên.
Trước dinh thự chính, chiếc xe của Reiko đã đậu sẵn để đưa chúng tôi đi. Có vẻ như nhận ra sự xuất hiện của chúng tôi, một người phụ nữ mặc trang phục hầu gái bước ra từ ghế lái.
"Tôi nhận được tin nhắn từ tiểu thư Reiko bảo đưa đón nhóm cậu Yousuke. Tuy không rõ sự tình nhưng xin mời lên xe."
"Cảm ơn cô...!"
Tôi nói lời cảm ơn rồi cùng mọi người leo lên băng ghế sau rộng rãi của chiếc xe cao cấp. Cô Saito quay lại ghế lái và cho xe chạy ngay lập tức.
"Điểm đến là đâu ạ?"
Ngăn cách giữa ghế lái và ghế sau là một tấm vách nhưng giọng của cô Saito vẫn truyền qua loa.
"Thành phố Orizuki."
Cái tên tôi thốt ra là tên của thành phố giờ đây đã hóa thành tàn tích. Quê hương của tôi, nơi đã bị diệt vong bởi 'Tai ương' và trở thành khu vực cấm vào hoàn toàn. Và cũng là nơi người bạn thuở nhỏ đã hóa thành quái vật vẫn đang bị phong ấn.
"Cái đó... hình như chỗ đó là khu vực phong tỏa mà..."
"Tôi biết. Chỉ cần đến gần đó là được. Vì tôi có biết một người... có thể xoay xở được chuyện đó."
Tôi vừa trả lời vừa lấy smartphone từ trong túi ra. Và khi tôi gọi vào số đã lưu trong danh bạ, chỉ sau một hồi chuông, 'cô ấy' đã bắt máy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
