Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 20

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 46

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 5: Thánh Hoàng Nữ và Dũng Giả - Chương 7: Âm Dương Sư mạnh nhất được cứu giá

Chương 7: Âm Dương Sư mạnh nhất được cứu giá

Đi bộ một đoạn từ khu chợ sẽ đến khu vực trung tâm thị trấn, nơi tập trung những công trình tương đối quy mô như tòa thị chính, thánh đường hay các chi nhánh của những thương hội lớn.

Chen chúc giữa những công trình đó là những quán ăn nhỏ hay cửa tiệm tạp hóa mọc lên lác đác, và xen kẽ vào những khoảng trống còn lại là nhà ở của người dân. Hồi trước nơi này vốn là như vậy... nhưng giờ thì quả nhiên đã có chút thay đổi.

"Nhà cửa mọc lên nhiều thật."

Đã bắt đầu xuất hiện rải rác những ngôi nhà ba, bốn tầng mà vài năm trước đây tuyệt nhiên không hề thấy.

Tuy không thể sánh bằng Rodnea hay Đế đô, nhưng có vẻ như nơi này cũng đang trên đà phát triển và dân số cũng đang tăng lên.

"Vậy thưa Điện hạ, ngài muốn đi đâu ạ?"

"Để xem nào..."

Fiona đưa mắt nhìn quanh quất, lẩm bầm.

"Thánh đường ở đằng kia, còn mặt trời thì ở hướng đó... Vậy ta muốn đi về hướng kia."

"Ngài có mục đích cụ thể nào không ạ?"

"Làm gì có chuyện đó chứ. Ta đi dạo mà. Ufufu."

Fiona vừa nói vừa cười.

Trông chẳng có vẻ gì là đi dạo cả... nhưng mà với vị Hoàng nữ này thì. Chắc bình thường ngài ấy cũng thế này thôi.

"Mà này, cậu định nắm tay đến bao giờ nữa. Chỗ này làm gì còn đông người đâu."

Amyu liếc nửa con mắt nhìn tôi với vẻ trách móc, tôi vội vàng buông tay Fiona ra.

"À, bề tôi thật đắc tội, thưa Điện hạ."

"..."

"..."

"..."

"...À ừm, thưa Điện hạ?"

Fiona vẫn giữ nguyên nụ cười, lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu... rồi mới lên tiếng.

"Không, không sao đâu, ngài Seika. Nhưng biết đâu chừng có chuyện gì xảy ra, nên ngài cứ ở sát bên ta nhé."

"Vâng..."

Đang ậm ừ đáp lại thì tôi bị Amyu huých cùi chỏ một cái.

"Cái mặt cậu tơn tớn lên làm gì thế."

Tôi tơn tớn lúc nào cơ chứ.

Chẳng mấy chốc, cả nhóm đã ra đến quảng trường thị trấn.

Cứ tưởng ngài ấy muốn đến đây, ai dè Fiona lại chẳng hề tỏ ra hứng thú với cái quảng trường này, mà chỉ đi dạo men theo rìa ngoài.

"Oa, họ đang xây cái gì to thế kia."

Amyu thốt lên đầy kinh ngạc.

Ngước nhìn theo hướng cô ấy chỉ, ở góc quảng trường dường như đang xây dựng một tòa nhà chung cư cao tầng... công nhận là cao thật. Mới xây đến đó mà đã được bảy tầng rồi. Nếu ở Rodnea hay Đế đô thì chắc chắn đã bị tuýt còi vì vi phạm quy định xây dựng rồi.

"Ôi chao. Có khi còn cao hơn cả thánh đường ở vùng này ấy chứ."

"Thiệt tình, ỷ giá đất tăng mà dám xây cái thứ như thế này... Này, đừng có lại gần quá đấy."

Mặc cho Gly cản lại, Fiona vẫn mỉm cười nói.

"Không sao đâu. Này, ngài Seika cũng lại đây chút đi..."

Nghe vậy, tôi vừa bước lại gần Fiona, thì đúng lúc đó ―――― một cơn gió mạnh bất chợt thổi thốc tới.

Đám thợ đang làm việc trên cao luống cuống bám chặt lấy cột kèo.

Rắc, một âm thanh rợn người vang lên.

Có vẻ như đó là tiếng một cây cột chống đỡ tầng bốn bị gãy gập.

Bị gió làm nghiêng ngả, phần trên của tòa nhà ―――― từ từ mất thăng bằng và đổ ập xuống.

Và xui xẻo thay, lại đổ ngay về phía chúng tôi.

"Chậc, Phong Trùy Thương (Wind Lance)!"

Gly rút phắt thanh kiếm trượng, tung ra một ma pháp hệ phong bậc trung.

Uy lực của nó đã khác xa so với hai năm trước, thổi bay phần lớn đống gạch đá đổ nát một cách chính xác.

Tuy nhiên, không phải là tất cả.

Một vài mảng tường đất và cột gỗ sót lại vẫn đang trút xuống đầu chúng tôi.

Đúng lúc đó ―――― bất thình lình, một cái bóng đổ rợp trên đỉnh đầu.

Đống gạch đá lẽ ra phải rơi trúng chúng tôi đã bị một thứ gì đó cản lại, phát ra những âm thanh trầm đục.

"Mọi người không sao chứ!?"

Amyu với thanh kiếm trượng Mithril lăm lăm trên tay chạy ào tới.

Tôi ngước lên nhìn lại trên đầu mình.

Thứ làm chiếc ô che chắn cho chúng tôi khỏi đống gạch đá, trông giống như một bàn tay khổng lồ bằng đá mọc lên từ mặt đất.

"Cái này, là một phần của Golem sao? Trình độ cậu lên tay rồi đấy, Amyu."

"Còn tâm trí mà nói mấy câu nhàn nhã thế à, hà... Nhưng mà, xem ra cậu chẳng bị sứt mẻ miếng nào nhỉ."

"Lúc nãy cô nhóc hoàn toàn không thèm niệm chú sao? Hừ, cũng khá phết đấy chứ con nhỏ ưu học sinh."

"Anh cũng được lắm anh lính ạ. Dù hơi bất cẩn chút xíu."

"Cảm ơn hai người nhé, may mà có hai người cứu nguy."

Nghe tôi nói vậy, cả hai đồng loạt lườm tôi với ánh mắt cạn lời.

"Cậu đang lơ ngơ cái gì thế hả. Suýt chết rồi kìa. Chẳng giống cậu chút nào."

"Seika, mày ngủ gật đấy à?"

Tôi đâu có ngủ gật.

Vì thấy hai người họ có vẻ kịp ra tay nên tôi mới để mặc cho họ lo liệu đấy chứ. Bí quá thì tôi dùng dịch chuyển hay cái gì đó cũng được mà.

"Thật tình... Này, có ai bị thương không!? Ai bị thương nặng thì mang đến dinh thự lãnh chúa đi, tao đặc cách cho trị liệu sư của quân đội chữa cho. Rồi gọi thằng chủ thầu xây dựng cái đống này đến trình diện đại diện lãnh chúa ngay. Gọi cả thằng chủ đầu tư nữa."

Tôi mặc kệ Gly đang oang oang ra lệnh cho đám thợ thuyền, quay sang hỏi Fiona.

"Ngài không bị thương chứ ạ? Thưa Điện hạ."

"..."

"...À ừm, thưa Điện hạ?"

Fiona... đang phồng má, trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng bất mãn.

Rồi ngài ấy quay ngoắt sang phía Amyu, nở một nụ cười rạng rỡ và bước tới.

"Cảm ơn cô nhiều lắm, Amyu. À, nhân tiện cảm ơn cả Gly nữa..."

Nhìn bóng lưng ngài ấy rời đi, tôi thầm nghĩ.

À... có lẽ tôi làm ngài ấy thất vọng mất rồi...

☾❀☯☀⛤☽

Đã đến lúc phải quay về, cả nhóm chúng tôi rảo bước trên con đường cũ.

Fiona đang đi tít phía trước, cười nói vui vẻ với Amyu.

Cứ như thể cái sự bám riết lấy tôi từ nãy đến giờ chỉ là ảo ảnh, ngài ấy chẳng thèm bắt chuyện với tôi lấy một lời.

Chắc là... Fiona đã kỳ vọng tôi sẽ đóng vai một chàng hiệp sĩ bảo vệ ngài ấy chăng.

Vì ban nãy ngài ấy cứ bóng gió chuyện nam nữ cứu nhau lúc hoạn nạn này nọ, với lại dù sao tôi cũng là nhà vô địch giải đấu võ thuật cơ mà.

Thế nhưng chứng kiến cảnh tôi vừa rồi chả được tích sự gì, chắc ngài ấy vỡ mộng và thất vọng tràn trề rồi.

Tôi khẽ thở dài.

Mà, tự nhiên bị kỳ vọng mấy chuyện đó thì tôi cũng khó xử lắm, nên có khi thế này lại hay.

Càng tiến gần đến khu phố chợ, dòng người lại càng đông đúc hơn.

Và đương nhiên, những ánh nhìn đổ dồn về phía Fiona cũng nhiều lên.

Chợt.

Tôi để ý thấy một sạp hàng nhỏ xíu nằm lọt thỏm ở góc chợ.

Sạp bán những tấm vải màu sắc khá đẹp và vài món đồ tạp hóa.

"...À ừm, thưa Điện hạ. Xin ngài đợi một chút."

"Vâng...?"

Không đợi Fiona trả lời, tôi chạy vội về phía sạp hàng.

Sau khi mua xong món đồ cần thiết, tôi quay lại và nói với Hoàng nữ.

"Bề tôi xin mạn phép. Ngài có thể đứng yên một chút được không ạ."

"Hả..."

Tôi vòng ra sau lưng Fiona, dùng sợi dây thun vừa mua buộc gọn mái tóc dài của ngài ấy lên cao.

Cuối cùng, tôi quấn chiếc khăn trùm đầu có họa tiết dây leo để che đi mái tóc, rồi khẽ cười nói.

"Thế này trông ngài đã ra dáng một cô thôn nữ hơn rồi đấy. Chắc sẽ không còn thu hút quá nhiều sự chú ý nữa đâu. Ít nhất là cho đến khi chúng ta về đến dinh thự."

"..."

Fiona đưa tay sờ sờ lên đầu, có vẻ hơi lo lắng hỏi.

"Trông ta có kỳ cục lắm không...?"

"Hưm, không hề đâu. Rất hợp với bộ đồ ngài đang mặc, trông đẹp lắm."

"Cũng không tệ đâu, cứ để thế đi. Đỡ gây sự chú ý thì bọn tôi cũng nhẹ người."

"...Ufufu. Vậy sao."

Nghe vậy, Fiona lại vui vẻ sờ sờ lên đầu mình.

"...Giá như ta có mang theo chiếc gương tay thì tốt biết mấy."

"Nếu ngài muốn soi gương thì bề tôi có thể giúp."

《Thổ Kim Tương Sinh ―――― Pha Lê Giám Thuật》

Từ dưới mặt đất trồi lên một tấm gương phẳng khổng lồ với viền ngoài không đều.

Fiona thoáng tròn mắt ngạc nhiên, rồi ngắm nghía hình bóng phản chiếu của mình trong gương từ đủ mọi góc độ, sau đó bật cười đầy vẻ thích thú.

"Ufufufufu."

"Nếu ngài ưng ý thì tốt quá. Lần sau bề tôi sẽ chuẩn bị sẵn những món đồ tốt hơn."

"Không... thế này là được rồi. Cảm ơn ngài, ngài Seika. Đây là lần đầu tiên ta được nhận một món quà như thế này... ta sẽ trân trọng nó."

Fiona vừa nói vừa cười rạng rỡ.

Tôi hơi e ngại không biết tặng một món đồ rẻ tiền thế này có ổn không, nhưng thôi, bản thân ngài ấy thích là được rồi.

Đúng lúc đó, Amyu ghé mắt nhìn vào tấm gương của tôi, trầm trồ.

"Nhưng mà cái gương này đỉnh thật đấy... Tôi chưa từng thấy cái gương nào trong veo thế này đâu. Đến mức không phân biệt được đâu là mặt đất thật, đâu là hình phản chiếu luôn ấy."

"Ahaha, à thì..."

Đó là một loại gương đặc biệt được tráng bạc lên kính, tôi đã phải moi bí quyết từ một tên thuật sĩ giả kim người Venezia đấy.

Để tái tạo lại nó bằng thuật pháp cũng tốn khá nhiều công sức.

"Nếu đập ra đem bán chắc chắn sẽ được giá hời lắm đây."

"Bớt nói nhảm đi."

"Mày toàn dùng mấy cái ma pháp đéo thể hiểu nổi."

Thú thật, chính tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại cất công sáng tạo ra cái thuật pháp này nữa.

Mặc dù cũng có đôi lúc nó tỏ ra khá hữu dụng.

"Mà nhắc mới nhớ, ngài Seika... động tác buộc tóc của ngài có vẻ thuần thục quá nhỉ. Hồi đó ngài đâu có làm vậy với đệ tử của mình..."

Yuki thì thầm vào tai tôi.

Lúc ở phương Tây, ta cũng có cơ hội chăm sóc trẻ con mà. Với lại giờ đang khó trả lời lắm, đừng có bắt chuyện nữa.

"Rốt cuộc thì hồi ở phương Tây ngài Seika đã sống như thế nào vậy? Tự dưng Yuki tò mò quá đi mất..."

Khỏi tò mò đi.

☾❀☯☀⛤☽

Pha Lê Giám Thuật (Gương Kính Phủ Bạc)

Thuật pháp tạo ra một chiếc gương bằng cách mạ bạc lên kính. Trong thế giới của tác phẩm, vào thời điểm kiếp trước của Seika, công nghệ tráng gương như phản ứng tráng bạc vẫn chưa ra đời. Tuy nhiên, người ta đã biết rằng việc tráng một lớp kim loại mỏng lên tấm kính có thể tạo ra những chiếc gương phản xạ có hiệu suất cao, và những món đồ độc nhất do các ma thuật sư hay thuật sĩ giả kim chế tạo ra đã được lưu hành với số lượng cực kỳ khan hiếm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!