Chương 11: Âm Dương Sư mạnh nhất bày tỏ lo ngại
"Ể! L-Lại là thổ phỉ á!?"
"Thảo nào, nãy giờ nghe ồn ào quá chừng."
"Và cậu đã tóm gọn bọn chúng luôn rồi à?"
"Ừ."
Sau khi giải thích đầu đuôi ngọn ngành cho nhóm Yifa vừa mới quay xe ngựa lại, tôi gật đầu xác nhận.
Có vẻ như họ hoàn toàn không hay biết gì về vụ hỗn chiến vừa rồi.
Cỗ xe của nhóm Yifa chạy tuốt luốt trên đầu hàng, nên lúc phát hiện ra có biến, gã lái xe đã lập tức quất ngựa phi thẳng một mạch để chạy trốn.
Đám thổ phỉ kia chắc cũng thấy họ chỉ đi trên một cỗ xe ngựa cho thuê bình thường, chẳng liên quan gì đến mục tiêu chính nên cũng ngó lơ luôn.
Mặc dù tôi đã quan sát toàn bộ diễn biến thông qua thức thần, nhưng quả thực không ngờ là họ lại chẳng hề hay biết gì.
Hiện tại, cả đoàn đang dừng xe ngựa để tiến hành sơ cứu cho những người bị thương.
Trị liệu sư mang thuộc tính quang đang tất bật chạy ngược chạy xuôi. Nhưng may mắn thay, không có ai bị thương nặng đến mức không thể chữa trị. Tôi cũng không cần thiết phải nhúng tay vào.
Đám thổ phỉ thì đã bị trói nghiến lại và dồn vào một góc.
Chắc hẳn Fiona và những người khác đang bàn bạc xem nên xử lý bọn chúng ra sao.
Yifa rụt rè liếc nhìn về phía đám thổ phỉ, nói.
"N-Nguy hiểm thật đấy...! May mà tụi mình không ở đó."
"Ể~? Sao lại thế, nếu mà ở đó thì tôi đã tẩn cho chúng một trận tơi bời rồi. Đúng không Maybell?"
"Tôi thì... ghét mấy chuyện phiền phức lắm."
"Các cậu tửng tưng thật đấy."
Bên này thì suýt chết đến nơi rồi.
Mà, mấy cô nương này chắc cũng dư sức dọn dẹp đám thổ phỉ này thôi. Ý tôi là thổ phỉ bình thường ấy.
"Nh-Nhưng mà... có quân đội hộ tống đi cùng mà vẫn bị tấn công sao..."
"Hưm... đúng vậy."
"Thế tính xử lý bọn chúng kiểu gì. Chẳng lẽ lôi xềnh xệch về tận Đế đô à?"
"Bắt đi bộ á? Thế thì trễ khai giảng mất."
"À không... chắc là không sao đâu."
Nếu muốn, hoàn toàn có thể nhét tất cả bọn chúng lên xe ngựa.
Bởi vì cỗ xe ngựa ngụy trang của Fiona vốn dĩ trống không, vả lại đồ đạc cũng được chất lên xe khá rộng rãi.
Mặc dù, làm vậy thì lại nảy sinh một vấn đề khác.
"Ngài Seika."
Đúng lúc đó, có tiếng gọi vang lên từ phía sau.
Quay lại nhìn, tôi thấy một người đàn ông trung niên đang đứng đó. Lauren, viên phó quan của Gly, đứng thẳng tắp, cung kính nói với tôi.
"Fiona Điện hạ đang đợi ngài đấy ạ."
☾❀☯☀⛤☽
"Ngài Seika. Cảm ơn ngài đã cất công đến đây."
Bên trong một túp lều dã chiến dựng tạm của quân đội, Fiona đang ngồi trên ghế cất lời.
Không thấy bóng dáng của Gly hay bất kỳ người nào trong quân đội. Chỉ có duy nhất một cô thị nữ đang đứng hầu.
Tôi khẽ đưa mắt nhìn quanh, nói.
"Hai cô thị nữ đáng sợ kia có vẻ không ở đây nhỉ."
"Ôi chao, ngài nhận ra thánh kỵ sĩ của ta sao? Hiện tại họ đang giúp trị liệu cho binh lính rồi. Người chị có thể sử dụng ma pháp hệ quang mà."
"Ra là vậy."
Vừa nói, tôi vừa ngồi xuống chiếc ghế do cô thị nữ kéo ra.
Fiona ngồi đối diện, bất chấp sự cố vừa rồi, ngài ấy chẳng hề tỏ ra mệt mỏi hay sợ hãi, chỉ giữ nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi.
"Cảm ơn ngài rất nhiều, ngài Seika. Nhờ có ngài mà ta thoát nạn ―――― đã tóm gọn được đám sát thủ nhắm vào ta."
"À, bề tôi đoán không sai mà."
Biết ngay là vậy mà.
"Ngài nhận ra sao?"
"Ai mà chẳng nhận ra ạ. Một đám thổ phỉ được trang bị cung nỏ đồng bộ đến tận răng, lại cả gan phục kích một đoàn xe ngựa được hẳn một tiểu đội quân đội hộ tống, thổ phỉ bình thường làm gì có chuyện đó."
"Ufufufu. Bị ngài nhìn thấu ngay từ cái nhìn đầu tiên, xem ra kỹ năng ngụy trang của bọn chúng vẫn còn non kém quá."
"Bề tôi nghĩ trong tình huống đó, bọn chúng cũng chẳng còn cách nào khác để che đậy thân phận đâu ạ."
Tôi tiếp tục đặt câu hỏi.
"Việc ngài muốn bắt sống bọn chúng, là để phục vụ cho việc truy cứu trách nhiệm của kẻ thù chính trị đúng không ạ?"
"Đúng vậy. Dù sao thì trước mắt ta cũng phải tìm ra kẻ nào đã phái bọn chúng đến đây đã."
"Ngài không có chút manh mối nào sao?"
"Chà... nhiều quá nên ta cũng chẳng biết đường nào mà lần nữa."
"Điện hạ cũng vất vả thật đấy."
"Nhưng không sao đâu. Ngài Seika đã cất công tóm gọn được nhiều kẻ thế này cơ mà. Chuyện này quả thực là hiếm có. Nếu ta có thể giải toàn bộ bọn chúng về Đế đô an toàn, chắc chắn ai nấy cũng phải kinh ngạc cho xem. Những kẻ đối nghịch với ta sau vụ này cũng sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa. Ufufu."
Nhìn Fiona đang nở nụ cười mơ màng, tôi khựng lại một nhịp rồi hỏi.
"Ngài vẫn định đưa toàn bộ bọn chúng về Đế đô sao?"
"Tất nhiên rồi. Ta sẽ hết sức cẩn thận, cẩn thận đưa bọn chúng về. Đây là món quà mà ngài Seika đã tặng ta cơ mà. Ufufufu."
"...Chắc hẳn Điện hạ đã nhìn thấu được viễn cảnh này rồi nhỉ. Đó là lý do ngài yêu cầu chuẩn bị thêm nhiều xe ngựa trống đến vậy."
"Nếu bắt bọn chúng đi bộ đằng đẵng, nhỡ đâu có kẻ bỏ mạng giữa đường thì sao, chưa kể lại còn làm chậm tiến độ chuyến đi nữa. Nếu không kịp về khai giảng học kỳ mới, chẳng phải sẽ làm phiền đến nhóm Amyu sao."
"Bề tôi rất cảm kích sự quan tâm của ngài... nhưng bề tôi nghĩ việc áp giải toàn bộ số người này đi cùng là không nên đâu ạ. Ngoại trừ tên cầm đầu và vài tên cốt cán, tốt nhất ngài nên bỏ lại bọn chúng ở đây trong tình trạng bị trói."
"Ô kìa. Tại sao vậy?"
"Lỡ như bọn chúng tìm cách tự cởi trói và nổi loạn thì sao. Dù quân số bên ta có áp đảo, nhưng sự chênh lệch đó không phải là không thể san lấp. Xui xẻo nhất, chúng ta hoàn toàn có thể bị tiêu diệt toàn quân. Mặc dù cũng có cách là cắt đứt gân tay gân chân của bọn chúng..."
"Ufufu, ngài không cần phải làm đến mức đó đâu. Bọn chúng sẽ ngoan ngoãn thôi... thay vì tự mình manh động, bọn chúng sẽ chọn cách chờ đợi cơ hội để trốn thoát, như vậy sẽ chắc chắn hơn."
"Cơ hội trốn thoát...?"
"Hay nói cách khác, là một cuộc tập kích tiếp theo."
Tôi bất giác nhíu mày.
"Ý ngài là, vẫn còn một toán quân chi viện nữa sao...? Nếu vậy thì chẳng phải càng nguy hiểm hơn sao? Giữa lúc có nguy cơ bị tấn công từ bên ngoài, lại còn nuôi ong tay áo chứa chấp mối đe dọa bên trong..."
"Không đâu... Sẽ chẳng có cuộc tập kích nào tiếp theo cả. Toán lính đánh thuê còn lại sẽ không đến đâu."
"Sao ngài có thể khẳng định chắc chắn như vậy. Khả năng nhìn thấu tương lai, đáng lẽ đâu có tiện lợi đến thế. Tương lai luôn có thể thay đổi cơ mà."
"Không đâu, ngài Seika. Định mệnh luôn tồn tại một dòng chảy cuồn cuộn tựa bão táp, thứ mà sức mạnh nhỏ bé của một cái đập cánh bướm không thể nào lay chuyển nổi. Đây chính là ―――― định mệnh của bọn chúng."
Fiona phóng tầm mắt ra xa xăm, giọng nói trầm ấm cất lên.
"Cái tương lai đó, sẽ không bao giờ xảy đến đâu."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
