Chương 6: Âm Dương Sư mạnh nhất làm hướng dẫn viên
Hai ngày sau khi về quê, vào một ngày nắng đẹp.
Tôi đang đến thăm một thị trấn trong lãnh địa Lamprogue.
"Ngài Seika. Đằng kia là cái gì vậy?"
"Là thánh đường của vùng này đấy ạ."
"Ôi chao, trông nhỏ bé quá nhỉ. Vậy còn chỗ đằng kia?"
"Là chỗ cho thuê xe ngựa ạ."
Đúng vậy, không ngờ Fiona cũng đi cùng.
Nhân tiện thì, phía sau chúng tôi còn có cả Amyu và Gly.
Hôm qua, Fiona đột nhiên ngỏ ý muốn đi tham quan thị trấn trong lãnh địa.
Chuyện đó thì cũng được thôi, nhưng ngài ấy lại khăng khăng đòi để toàn bộ hộ vệ ở nhà với lý do có lính tráng đi theo sẽ mất vui.
Dù bị cô thị nữ đi cùng can ngăn một cách dữ dội, nhưng Fiona cũng cứng đầu không kém, và rốt cuộc ngài ấy vẫn làm theo ý mình.
Đồng thời chỉ đích danh tôi, Gly và Amyu làm hướng dẫn viên kiêm vệ sĩ.
"..."
"..."
Giữa Gly và Amyu đang có một bầu không khí vô cùng gượng gạo.
Amyu - người chủ động gây sự rồi chuốc lấy thất bại, và Gly - kẻ chỉ nghĩ đơn giản là mình vừa bị một đứa ất ơ nào đó kiếm chuyện, đương nhiên là chẳng có gì để nói với nhau, nên sự im lặng cứ thế kéo dài.
Trong khi đó, Fiona lại vô cùng vui vẻ và liên tục bắt chuyện với tôi, sự chênh lệch nhiệt độ với phía sau đúng là quá sức chịu đựng.
"Haizz..."
Tôi khẽ thở dài sao cho không ai phát hiện.
Đã lâu không đến, thị trấn này có vẻ đã thay đổi đôi chút.
Trước khi đến học viện, tôi cũng chỉ mới ghé qua đây đếm trên đầu ngón tay, nhưng so với hồi đó thì hình như nhà cửa đã mọc lên nhiều hơn, và cũng nhộn nhịp hơn đôi chút.
"Anh Gly. Chỗ này hồi trước trông như thế này sao?"
"Hả...? Không. Hai năm trôi qua rồi, thay đổi cũng là lẽ thường thôi."
Gly đưa mắt nhìn quanh rồi đáp lại cộc lốc.
Có lẽ điều này chứng tỏ công việc quản lý của Edith đang tiến triển rất tốt.
Khi chúng tôi bước dần về phía trung tâm thị trấn, dòng người qua lại cũng bắt đầu đông đúc hơn.
"Ồ. May mắn thật, có họp chợ kìa."
Khi bước ra một con phố lớn, Gly lên tiếng.
Hai bên đường là đủ các loại sạp hàng san sát nhau, tấp nập người mua kẻ bán.
Vải vóc, đồ tạp hóa, thực phẩm dự trữ như đồ khô hay đồ muối chua, gia súc, cho đến cả nguyên liệu từ quái vật... vô số mặt hàng được bày bán, và thoang thoảng đâu đây còn có mùi thơm của đồ ăn.
Đương nhiên không phải lúc nào cũng họp chợ thế này, nên đúng như Gly nói, chúng tôi khá may mắn.
"Ôi chao."
Fiona cất giọng, chẳng rõ là ngài ấy có ngạc nhiên hay không nữa.
"Đông người quá đi mất. Cứ như sắp lạc đến nơi rồi."
"À không, cũng chưa đến mức đó đâu ạ."
"Chúng ta nắm tay nhau đi."
Hoàn toàn phớt lờ lời tôi nói, Fiona chủ động nắm lấy tay tôi.
Cứ thế, ngài ấy vui vẻ kéo tôi đi giữa khu chợ.
"Ufufu. Làm thế này, cứ như chúng ta đang hẹn hò ấy nhỉ."
"Này... Điện hạ là người có thân phận cao quý, xin ngài đừng nói những lời bất cẩn như vậy."
"Không sao đâu. Lúc này... làm gì có ai trách cứ ta chứ."
Thì thầm xong, vị Hoàng nữ mỉm cười rạng rỡ.
Hưm... sao con người này lại phấn khích đến vậy nhỉ.
Vì hành xử vốn đã không bình thường nên rất khó để nhận ra, nhưng tôi có cảm giác ngài ấy đang tỏ ra vui vẻ một cách gượng gạo.
Còn bản thân Hoàng nữ Điện hạ thì cứ đưa mắt ngó nghiêng những cửa hàng xung quanh.
Việc ngắm nhìn một khu chợ ở vùng quê thế này có gì thú vị, tôi cũng không rõ nữa.
Có lẽ do tôi tưởng tượng, nhưng ánh mắt đó dường như mang một vẻ gì đó hơi... máy móc.
"...Ngài thấy vui chứ? Thưa Điện hạ."
"Tất nhiên rồi. Những dịp được tận mắt chứng kiến cuộc sống của thường dân thế này đối với ta hiếm hoi lắm. Ta có được địa vị, nhưng bù lại, ta chẳng có tự do..."
"Ơ kìa, nhưng thần nghe nói ở Đế đô, ngài cũng thường xuyên vi hành và trò chuyện cùng người dân mà."
"..."
"Hơn nữa, chính Điện hạ là người khởi xướng các chuyến vi hành đến các địa phương cơ mà. Cơ hội để ngài chứng kiến những khu chợ sầm uất hơn thế này chắc chắn không thiếu, phải không ạ?"
"..."
"...À ừm, thưa Điện hạ?"
"Ufufufufu... A"
Fiona, nãy giờ vẫn đang nở một nụ cười trống rỗng, chợt hướng mắt về phía một quầy hàng và nói.
"Ta muốn ăn cái kia, Gly. Đi mua đi."
Đó là một quầy thịt xiên nướng đang tỏa ra mùi thơm phức.
Bị sai bảo, Gly đi mua với vẻ mặt cam chịu.
Chẳng mấy chốc, anh ta quay lại với bốn xiên thịt trên tay, và đưa một xiên cho Fiona.
Sau đó, anh ta cũng chìa một xiên về phía tôi.
"...Hả?"
"Hả cái gì. Cầm mau lên."
Anh ta nói cộc lốc.
Tôi vừa nhận lấy xiên thịt, vừa xúc động nói.
"Anh Gly... không ngờ anh lại biết quan tâm đến người khác thế này... Anh trưởng thành thật rồi..."
"Mày đang kiếm chuyện với tao đấy à... Này, của mày đây."
Nói rồi, anh ta cũng đưa một xiên cho Amyu.
Cô nàng rụt rè nhận lấy.
"À, c-cảm ơn..."
"Cũng tạm được nhỉ."
Fiona có vẻ đã ăn xong, vừa trả lại chiếc que xiên rỗng cho Gly vừa nhận xét.
Gly liếc nửa con mắt nhìn ngài ấy, đáp.
"Lát nữa về dinh thự thần sẽ thanh toán lại tiền đấy nhé."
"Ôi chao, đúng là đồ đàn ông hẹp hòi."
Lấy màn cà khịa của Fiona làm nền, tôi cũng cắn thử một miếng thịt xiên nướng.
Không tệ, nhưng hơi mặn quá.
"Ngon lắm đúng không, ngài Seika."
Bất ngờ áp sát tôi với một nụ cười tươi rói, Fiona khiến tôi giật thót.
"Ể, à không, lúc nãy ngài vừa bảo là cũng tạm được..."
"Ngon lắm ĐÚNG KHÔNG."
"V-Vâng..."
"Ufufu."
Như bị Fiona dắt đi, tôi cất bước dạo quanh thị trấn.
Tôi đưa mắt nhìn dòng người xung quanh.
Hiện tại thì chưa có vấn đề gì xảy ra... nhưng sự xuất hiện của Fiona có vẻ đang thu hút sự chú ý của mọi người.
"...Quả nhiên là ta quá nổi bật rồi."
Đến cả ngài ấy cũng phải lên tiếng với vẻ hơi bận tâm.
Nhưng cũng dễ hiểu thôi.
Dù mang tiếng là đi vi hành, và Fiona có nổi tiếng đến mấy đi chăng nữa, thì ở cái chốn khỉ ho cò gáy này làm gì có ai biết mặt Hoàng nữ.
Chỉ là, vấn đề nằm ở dung mạo... một cô gái xõa mái tóc dài tuyệt đẹp như Fiona đúng là của hiếm ở vùng này.
Dù ngài ấy đã cố tình mặc trang phục giản dị giống thường dân, nhưng vì nằng nặc đòi đi đến mức gần như bỏ lại cả thị nữ, nên từ cổ trở lên vẫn y nguyên như cũ.
Cộng thêm màu tóc quá đỗi lạ lùng, nên việc ngài ấy thu hút mọi ánh nhìn cũng là điều hiển nhiên.
"Giá như ta cũng làm tóc như vậy thì tốt biết mấy... nhưng giờ thì đành chịu thôi."
Fiona khẽ lẩm bầm khi nhìn một cô thôn nữ đang tết tóc.
Hưm, giá mà tôi có thể làm gì đó giúp ngài ấy...
Nghĩ vậy, tôi đảo mắt nhìn quanh khu chợ, nhưng trong lúc đó Hoàng nữ Điện hạ vẫn thản nhiên bước tiếp.
Khi đến gần cuối con phố, ngài ấy bỗng dừng bước và thì thầm.
"Làm thế nào để nam nữ có thể trở nên thân thiết với nhau nhỉ?"
"..."
"Ngẫm lại, ta chưa từng nghĩ về điều đó."
Lại thốt ra một câu đường đột.
Đại diện cho những người đang không biết phải phản ứng ra sao, tôi cất tiếng hỏi Fiona.
"À ừm... ngài đang phiền não chuyện với vị hôn phu sao ạ?"
"Ôi chao, ta làm gì có ai như vậy. Hiện tại thì chưa. Ufufu."
"Vậy thì là chuyện gì...?"
"Ta chỉ đang nói về những chuyện thường tình trong nhân gian thôi."
Hoàng nữ mơ màng lẩm bầm.
"Mọi người thường làm cách nào để trở nên thân thiết với nhau nhỉ...?"
"Cái đó thì, bình thường chỉ cần gặp gỡ và nói chuyện nhiều lần..."
"Không có cách nào giúp rút ngắn khoảng cách ngay lập tức sao?"
"..."
Đào đâu ra cái cách tiện lợi như thế chứ... tôi thầm nghĩ.
Nhưng ngài ấy là người có địa vị, chắc chắn sẽ có nhiều lúc phải giao lưu với các nhân vật quan trọng. Có lẽ đây cũng là một trong những nỗi niềm trăn trở đầy thiết thực của ngài ấy.
"Trong mấy câu chuyện kể, người ta hay cứu nhau khỏi tình huống nguy hiểm đến tính mạng, rồi từ đó trở nên thân thiết đấy ạ."
"Ể, đến mức đó luôn sao...?"
"Tôi nghĩ chuyện đó có thật đấy."
Không hiểu sao, Amyu lại đột nhiên chen ngang vào chủ đề này.
Cô nàng hào hứng giải thích với Fiona khi ngài ấy quay lại nhìn.
"Trong giới mạo hiểm giả cũng hay có mấy chuyện kiểu đó lắm. Đánh bại lũ côn đồ, hay cứu người khỏi quái vật, rồi từ đó nảy sinh tình cảm ấy."
"Ôi chao. Chuyện đó không hiếm gặp sao?"
"Chắc là thường xuyên luôn ấy chứ. Mấy chuyện đồng đội nảy sinh tình cảm trong quá trình đi mạo hiểm cũng nhan nhản, nên chắc chắn con người ta cứ giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn là sẽ thành ra như vậy thôi. Ngược lại, nếu xích mích thì kiểu gì cũng có đổ máu."
"Thật thú vị."
Nhìn hai người họ đang mải mê bàn tán, tôi mang một vẻ mặt khó tả, định lên tiếng phản bác.
"Không, chuyện đó..."
"Hứ, ba cái thứ đó..."
Tình cờ trùng lúc với Gly, nên cả hai chúng tôi đều ngậm miệng lại.
Amyu lườm chúng tôi với vẻ nghi ngờ.
"Hai người làm sao vậy. Có ý kiến gì à?"
"Không..."
Thực tế thì, dù có cứu người ta lúc nguy nan thì cũng hiếm khi nào tiến tới chuyện yêu đương được.
Có thể đó sẽ là một cơ hội, nhưng nếu đối phương đã có nơi có chốn, hoặc đơn giản là không đúng gu, thì họ cũng chẳng mảy may để tâm đến bạn đâu, cùng lắm là nói một tiếng cảm ơn rồi đường ai nấy đi.
Tôi rất muốn chia sẻ bài học xương máu từ kiếp trước này, nhưng vì khó giải thích nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Gly cũng chọn cách im lặng.
"...Cái kiểu gì thế không biết, đúng là anh em một nhà. Mà, tôi đâu có nói gì sai đâu. Chẳng phải bọn mình cũng thế sao."
"............Hả!?"
Tôi bất giác thốt lên một tiếng hoang mang.
Nhận ra ánh mắt của mọi người đang đổ dồn vào mình, Amyu đỏ bừng mặt, cuống cuồng giải thích.
"Kh-Kh-Không phải theo cái nghĩa đó đâu nhé! Ý tôi là nhờ vụ ở cái Dungeon dưới lòng đất đó nên bọn mình mới bắt đầu nói chuyện với nhau ấy!"
"À, ừm, ra là ý đó..."
Làm tôi hết hồn.
Giữa bầu không khí ngượng ngùng đang kéo dài, Fiona lên tiếng.
"Trong trường hợp của ta, những trở ngại đều do ta tự mình vượt qua."
Fiona nói với giọng điệu mang chút gì đó chân thật hơn.
"Ta cũng từng mong giá như có ai đó đến cứu mình. Ta hơi khao khát những thứ như vậy đấy."
"Thấy chưa!? Tôi hiểu mà."
"Trong trường hợp của cậu, tôi nghĩ cậu hợp với vai trò đi cứu người khác hơn đấy."
"Im đi, kệ tôi chứ! Từ nãy đến giờ cậu toàn nói mấy lời thừa thãi thôi đấy."
Xin lỗi...
Mà nói mới nhớ, Amyu cũng có khía cạnh giống Yifa nhỉ. Bất ngờ thật đấy.
"Ufufufufufu."
Fiona, nãy giờ vẫn đang cười một cách mơ màng, chợt hướng mắt về phía trung tâm thị trấn.
"A, ta muốn đến đằng kia xem thử."
Nói rồi, ngài ấy nắm tay tôi kéo đi.
Và thế là, chủ đề khó hiểu này cũng kết thúc một cách đường đột y như lúc nó bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
