Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 20

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 46

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 5: Thánh Hoàng Nữ và Dũng Giả - Chương 5: Âm Dương Sư mạnh nhất hứa hẹn

Chương 5: Âm Dương Sư mạnh nhất hứa hẹn

Đêm hôm đó, sau khi bữa ăn tối kết thúc.

Lâu lắm rồi mới được trở về căn phòng quen thuộc trong dinh thự, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Trong phòng không có lấy một hạt bụi. Có vẻ đám người hầu đã dọn dẹp sạch sẽ trước khi tôi về.

"Phù~... Mà công nhận, cô công chúa của đất nước này đúng là một người phụ nữ kỳ quặc nhỉ."

Yuki thò mặt ra khỏi mớ tóc của tôi, than vãn với vẻ mệt mỏi.

Sau cái câu nói đó, Fiona thỉnh thoảng lại tiếp tục thể hiện sự kỳ quặc của mình, khiến bầu không khí trên bàn ăn trở nên vô cùng khó tả.

Yuki làu bàu với vẻ không vui.

"Yuki ghét mấy kiểu phụ nữ như thế lắm."

"Chắc chắn là em không ưa rồi."

"Thế mà ngài Seika lại có thể hùa theo mấy lời nói nhảm nhí như kẻ đang phê cần của cô ta đến tận mức đó, đúng là tài thật."

"Nếu không ai hùa theo thì không khí còn gượng gạo hơn mà."

"Nói thì nói vậy... nhưng sao Yuki cứ có cảm giác ngài có vẻ khá quen thuộc với chuyện này..."

"Hưm... thì đúng là vậy."

Thoáng phân vân không biết có nên nói hay không, nhưng rồi tôi vẫn quyết định mở lời.

"Người vợ ở kiếp trước của ta, cũng mang cái cảm giác giống như vậy."

"Ể... Ểeeee!? Vợ của ngài, cũng ngáo ngáo như thế sao!?"

"Không phải ngoại hình đâu nhé. Là tính cách ấy."

"Ch-Chuyện đó thì Yuki biết... nhưng nói sao nhỉ... chắc hẳn ngài Seika cũng đã phải chịu đựng nhiều lắm..."

Nghe giọng điệu đầy vẻ đồng cảm của Yuki, tôi cười khổ.

"Thế mà lại hợp nhau đến không ngờ đấy."

Hồi đó, cũng nhờ cái tính cách đó mà tôi đã được cứu rỗi phần nào.

"Hơn nữa, hồi trẻ tính cách của ta cũng chẳng tốt đẹp gì cho lắm để mà đi phán xét người khác... nói đúng hơn, ta còn muốn xin lỗi cô ấy nữa là đằng khác."

"...Ra là vậy. Ngài Seika... ngài có thể kể chi tiết hơn về chuyện đó được không...!"

"Giờ thì. Chắc phải đi ngủ để chuẩn bị cho ngày mai thôi."

"Mồ~!!"

Đúng lúc đó.

Cánh cửa phòng đột ngột bật mở đánh "Cạch" một tiếng.

"Seika?"

Tôi bất giác nhảy dựng lên.

Cánh cửa mở toang cũng là lúc Yuki, người cũng đang giật mình không kém, cuống cuồng chui tọt vào trong tóc tôi.

Tôi quay sang nói với cô gái vừa mở cửa.

"A-Amyu... ít ra cậu cũng phải gõ cửa chứ..."

"Làm gì mà giật mình thế. Cậu đang làm cái trò mờ ám gì à."

Amyu cất giọng có phần cạn lời rồi bước vào phòng.

Và cứ thế, cô nàng đổ gục xuống giường của tôi.

"Hà~a"

Vừa nói, cô nàng vừa vùi mặt vào gối. Gấu chiếc áo chui đầu mặc ở nhà lật ngược lên rồi rủ xuống.

Bình thường toàn thấy cô nàng mặc đồng phục, nên nhìn thế này cũng khá mới mẻ.

Tuy nhiên, tôi vẫn phải lên tiếng phàn nàn.

"Này cậu... đêm hôm khuya khoắt một mình lẻn vào phòng con trai thế này..."

"Gì chứ. Lại định giở giọng đạo lý bảo tôi phải giữ ý tứ hơn à?"

Amyu liếc xéo tôi từ khe hở của chiếc gối.

"Có sao đâu chứ, sao phải làm quá lên thế. Giờ này rồi còn ngại ngùng gì nữa? Cậu cũng từng nhìn thấy tôi khỏa thân rồi còn gì."

"C-Cái đó, cái đó là trường hợp bất khả kháng... mà này, cậu đừng có phủi sạch công lao tôi đã cố gắng tránh nhắc đến chuyện đó từ trước đến giờ chứ."

"Ahaha. Đùa thôi."

Amyu cười sảng khoái, rồi lăn một vòng sang bên và hướng mặt về phía tôi.

"Vậy, tự dưng sang đây làm gì thế."

"Chẳng có gì? Tự nhiên thấy hơi mệt mỏi, nên sang chơi chút thôi."

"...Xin lỗi nhé. Vì đã giấu nhẹm chuyện Hoàng nữ để lừa cậu đến đây."

"Không cần phải bận tâm đâu. Dù có biết trước là cô ta ở đây, chắc tôi vẫn sẽ đi thôi."

Rồi, Amyu chép miệng nói tiếp.

"Đám quý tộc cũng có nhiều chuyện rắc rối thật đấy."

"Cuối cùng cậu cũng hiểu rồi à."

"Cậu thì làm gì có dính dáng gì đến mấy cái đó."

"Thì cũng đúng là vậy..."

"Cơ mà, đến đây cũng tốt. Ở học viện thì thiếu gì con cái quý tộc, nhưng chỉ nghe kể thì đúng là có nhiều cái không thể hiểu nổi."

"May mà cậu không tốt nghiệp trong sự thiếu hiểu biết đấy."

"Gì chứ cái giọng điệu ta đây đó hả."

Tôi vội vàng bắt lấy chiếc gối mà Amyu vừa ném tới.

Này, trúng đèn là nguy hiểm lắm đấy.

"...Này"

Chợt, Amyu hạ giọng xuống một chút.

"Tốt nghiệp Sơ trung bộ xong, cậu đã quyết định sẽ làm gì chưa?"

"Ể..."

"Chắc chắn là cậu không thích làm quan chức rồi đúng không. Cậu có vẻ thích học hành, nên cậu sẽ tiếp tục học lên Cao trung bộ à? Hay là về quê để phụ giúp quản lý lãnh địa? Với công lao ở Astilia, cậu cũng có thể bái một học giả tự nhiên danh tiếng nào đó làm thầy, rồi tiếp tục con đường học vấn ở một nơi khác cũng nên."

"...Còn Amyu thì sao?"

"Tôi á? Tôi thì... chắc chắn sẽ về nhà và tiếp tục làm mạo hiểm giả thôi."

Amyu mỉm cười nói.

"Mấy đứa bạn cùng lớp toàn bảo muốn làm quan chức, làm học giả, hay là lấy chồng quý tộc để đổi đời... nhưng mà, tôi hoàn toàn không thể nào tưởng tượng ra cảnh bản thân mình trong tương lai lại sống kiểu như vậy."

"..."

"Chắc cha mẹ sẽ bảo là uổng phí cho mà xem, nhưng kệ đi. Chỉ cần nhận ra bản thân không phù hợp với những thứ đó cũng đủ thấy việc đến học viện là vô cùng xứng đáng rồi! Ma pháp cũng giỏi lên nhiều nữa. Bây giờ tôi đã có thể tự tin tuyên bố rằng, tôi sẽ trở thành một mạo hiểm giả."

"...Vậy sao."

Tôi khẽ lẩm bầm.

Cô bé này cũng đã trưởng thành rồi. Nhớ lại vẻ mặt đầy sát khí lúc gặp nhau ở kỳ thi đầu vào hai năm trước, tôi không thể nào tưởng tượng được có ngày cô nàng lại có thể tự tin nói về tương lai của mình mà không chút do dự như thế này.

Chẳng hiểu sao, tôi lại nhớ về những tháng ngày ở kiếp trước cùng với đệ tử của mình.

"Thế... cậu định tính sao."

Nghe Amyu rụt rè hỏi, tôi khẽ mỉm cười và đáp.

"Lúc ở trong cái Dungeon dưới lòng đất mà cậu đột nhiên cởi đồ ấy..."

"Gì chứ, thôi ngay cái trò đó đi."

"Chúng ta đã hứa với nhau rồi mà. Rằng sẽ lại cùng nhau đi mạo hiểm."

"...!"

"Tôi cũng định sẽ trở thành một mạo hiểm giả."

"Th... Thật tình..."

Amyu đang nằm trên giường lảng tránh ánh mắt của tôi, nói.

"Cái lời hứa đó, tôi cũng đâu có coi là thật... Cậu cũng có cuộc sống riêng của cậu cơ mà..."

"Nhưng tôi thì hoàn toàn nghiêm túc đấy."

"..."

"Hơn nữa... việc không thể tưởng tượng nổi bản thân làm học giả hay quản lý lãnh địa, tôi cũng giống hệt cậu thôi. Quả nhiên là tôi vẫn hợp với những việc động tay động chân hơn. Đây là lời nói thật lòng đấy."

"Trông cậu chẳng có vẻ gì là hợp với mấy việc đó cả."

"Chắc vậy nhỉ. Chính bản thân tôi cũng thấy lạ mà."

"Hư, hưm..."

"Nhưng mà, cũng giống như cậu không hiểu rõ về đám quý tộc, tôi cũng chẳng biết tí gì về mạo hiểm giả cả. Thế nên... sau khi tốt nghiệp, cậu chỉ bảo thêm cho tôi nhé?"

"Ch-Chịu thôi... Hết cách với cậu rồi!"

Nở một nụ cười rạng rỡ, Amyu đột nhiên đứng phắt dậy trên giường.

"Vậy, hứa lại lần nữa nhé."

Cô nàng chống nạnh, dõng dạc nói.

"Chúng ta, hãy lại cùng nhau đi mạo hiểm nhé."

03f780a8-0b80-4663-96c2-00d18935a562.jpg

Tôi cũng mỉm cười đáp lại.

"Ừ, hứa nhé."

"Fufu"

Amyu vui vẻ nhảy phốc xuống khỏi giường, xỏ lại đôi giày đang cởi dở rồi vươn tay vặn nắm đấm cửa.

"Chào nhé, Seika. Ngủ ngon."

"Cậu đi ngủ à?"

"Không. Tôi định sang phòng Maybell hoặc Yifa chơi cơ."

"À, thế à."

Năng lượng dồi dào gớm.

Khi tiếng bước chân của Amyu đã xa dần ngoài hành lang, Yuki mới ló đầu ra từ trên đỉnh đầu tôi.

"Ngài Seika. Ngài Seika... vẫn còn nhớ chứ."

Yuki cất giọng tĩnh lặng.

"Lý do ngài Seika ở bên cạnh cô bé đó... là bởi vì cô bé đó, chính là Dũng giả. Là để lấy cô bé đó làm cái ô che giấu sức mạnh của ngài."

"Đương nhiên."

Tôi đáp lại Yuki bằng chất giọng điềm nhiên không đổi.

"Làm sao ta có thể quên được chứ."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!