Chương 4: Âm Dương Sư mạnh nhất dùng bữa
Thánh Hoàng nữ không phải là một tước hiệu chính thức.
Người dân thường gọi Fiona như vậy chỉ vì xuất thân đặc biệt của cô.
Tại Đế quốc Urdwight, tôn giáo đa thần được truyền tụng từ thời xa xưa đã trở thành quốc giáo.
Nó khá giống với Thần đạo của Nhật Bản hay tín ngưỡng Thần thoại Hy Lạp cổ đại.
Dù trong cuộc sống thường ngày không mấy ai để tâm, nhưng tại Đế đô có một Thần điện Trung ương khổng lồ đóng vai trò như tổng bộ, và mỗi năm đều tổ chức một kỳ tế lễ quy mô lớn.
Những người phục vụ trong Thần điện là các vu nữ.
Họ sống tách biệt với trần tục, chỉ xuất hiện trước mặt công chúng ở những nơi hạn chế nhất định, chính vì vậy mà người dân luôn dành cho họ sự tôn kính sâu sắc.
Và cũng giống như nhiều tôn giáo ở kiếp trước, thần quan, đặc biệt là nữ thần quan, bắt buộc phải giữ gìn sự thuần khiết.
Tội thông dâm, bất kể bên nào, đều phải chịu án tử hình.
Dù số lượng những ghi chép về các vụ bị kết án chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng chưa từng có ngoại lệ nào trong việc thi hành án.
Khoảng mười lăm năm trước, một vu nữ đã mang thai.
Đúng lý ra cô ta phải chịu án tử hình, nhưng cũng giống như kiếp trước, đất nước này có tục lệ miễn tội chết cho phụ nữ mang thai.
Cô ta chỉ phải chịu hình phạt là bị trục xuất khỏi Thần điện.
Tuy nhiên, người đàn ông kia thì khác. Tội chết là không thể tha thứ.
Thế nhưng, cái tên mà quan thẩm vấn moi được sau nhiều ngày tra khảo gắt gao lại là một cái tên gây chấn động.
Hoàng đế Urdwight đương triều, Zilzelius Urd Ailgreif.
Hoàng đế của Urdwight đồng thời cũng kiêm luôn chức vụ Tối cao Thần kỳ quan - người đứng đầu các thần quan.
Nói dễ nghe thì là được bảo vệ, nói khó nghe thì là mất tự do, nhưng việc động tay động chân với một vu nữ cũng không phải là chuyện bất khả thi.
Vấn đề là ―――― không một ai có thể phán xét Hoàng đế.
Nắm trong tay quyền chỉ huy toàn bộ quân đội, bao gồm cả Đội Cận vệ đồn trú tại Đế đô, lại còn nuôi cả một đội quân tình báo riêng, chẳng ai có đủ khả năng để bắt giữ Hoàng đế.
Đương nhiên là Nghị viện đã xảy ra tranh cãi nảy lửa.
Tuy nhiên, vị nghị sĩ lớn tiếng lên án việc Hoàng đế từ chối hầu tòa lại chết một cách đầy bí ẩn. Thêm vào đó, lúc bấy giờ cũng chẳng có ứng cử viên nào thích hợp để đưa lên làm Hoàng đế kế nhiệm, thế nên tội lỗi của Hoàng đế cứ thế chìm xuồng và dần bị lãng quên.
Giữa lúc những ồn ào đó dần lắng xuống, Fiona chào đời.
Thật không may, người mẹ đã qua đời vì chứng hậu sản. Đổi lại, một Hoàng nữ mang trong mình dòng máu vu nữ của Thần điện - một chuyện vốn dĩ không thể xảy ra - đã ra đời.
Thánh Hoàng nữ Fiona.
Có lẽ vì xuất thân đặc biệt nên cô từng phải sống cuộc đời bị giam lỏng, nhưng nghe đồn vài năm trở lại đây, tên tuổi của cô đã lan truyền rộng rãi trong dân chúng, và cô cũng bắt đầu thể hiện sự hiện diện của mình trong Hoàng gia.
Nàng công chúa vu nữ ra đời từ một mối tình cấm đoán.
Đó là hình ảnh mà người dân thường gán cho cô...
"Nếu được tái sinh, ta muốn được tự do bay lượn trên bầu trời."
Đột nhiên thốt ra một câu như vậy, cô nàng khiến cả bàn ăn tối như đóng băng.
"..."
Quả nhiên, chẳng có ai lên tiếng.
Bàn ăn được trang hoàng bởi những chân nến và bình hoa lộng lẫy, có Phụ thân, Mẫu thân, anh Luft, anh Gly, tôi, và cả nhóm Amyu nữa. Vậy mà một bầu không khí gượng gạo, chẳng ai biết phải phản ứng thế nào cứ thế bao trùm lấy mọi người.
Hết cách, tôi đành phải mở lời.
"Nếu vậy thì, bề tôi xin tiến cử loài chim sống trong khu rừng phía Nam. Nơi đó thức ăn dồi dào, ít thiên địch, mà ngoại hình của chúng cũng rực rỡ và xinh đẹp lắm ạ."
"Về chuyện đó thì, trước đây ta từng có dịp chiêm ngưỡng những con chim do các thương nhân mang đến rồi. Nhưng hiếm hoi mới được tái sinh, ta muốn trở thành một tồn tại mạnh mẽ hơn cơ. Như loài rồng chẳng hạn."
"Kiếp sống của rồng xem ra cũng vất vả lắm ạ. Theo những gì bề tôi chứng kiến ở Astilia thì là vậy."
"Ôi chao. Ngài đang nói đến chuyện nổi tiếng đó sao? Ta rất muốn nghe thêm về câu chuyện đó đấy."
"Hồi mùa hè, bề tôi đã..."
Vừa kể chuyện, tôi vừa liếc nhìn quanh bàn ăn... thấy Gly đang nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu Này này, mày đùa tao đấy à.
Tôi cũng hiểu mà.
Fiona nói sao nhỉ... nếu dùng một từ ngữ nhẹ nhàng thì, cô ấy mang lại một cảm giác vô cùng kỳ quặc.
Chắc anh ta thấy lạ khi một đứa hay né tránh phiền phức như tôi lại chủ động tiếp chuyện cô ấy.
Gly có vẻ rất được lòng cô ấy, nên chắc thường xuyên bị lôi ra làm bạn trò chuyện đến mức phát ngán rồi. Chắc thái độ cộc lốc của anh ta với Hoàng nữ Điện hạ cũng là vì lý do đó.
Người này trông có vẻ bí ẩn thế thôi chứ thực ra nói nhiều lắm...
"Ra vậy, Yifa cũng đi cùng sao. Ta cứ thắc mắc mãi, hai người rốt cuộc là có quan hệ gì vậy?"
"Phụt! Khụ khụ!"
Bị hỏi bất ngờ, Yifa sặc ho sù sụ.
Đúng vậy.
Thực ra, Yifa cũng đang ngồi cùng bàn ăn tối.
Dù Yifa đã một mực từ chối vì bản thân chỉ là nô lệ, nhưng anh Luft đã khăng khăng ép cô bé tham gia với lý do hiện tại cô bé đang là bạn học và là khách của Seika.
Cơ mà nhìn cái bầu không khí này, việc đó có tốt cho cô bé hay không thì đúng là một dấu hỏi lớn.
Biết đâu anh Luft chỉ muốn tìm thêm người chịu trận cùng mình cũng nên.
"À, à ừm... Thần là người hầu, và là nô lệ của Seika-kun, à nhầm ngài Seika... Dạ, chỉ vậy thôi ạ."
Thấy Yifa lúng túng lắp bắp vì căng thẳng, Fiona bật cười thích thú.
"Ufufu. Cô gọi cậu ấy là Seika-kun sao? Gọi chủ nhân của mình ấy hả?"
"D-Dạ không, tại, tại thói quen từ nhỏ... ạ"
"Nghe đáng yêu quá đi mất. Ufufufu... Hãy đối xử tốt với cô bé nhé, Seika-kun?"
"Xin ngài đừng trêu chọc bề tôi nữa."
Đến đây, Fiona bỗng chuyển chủ đề.
"À mà nhắc mới nhớ, học viện đối xử bình đẳng với cả nô lệ nhỉ. Ta nghe đồn đó là nơi đề cao thực lực, hóa ra là sự thật. Amyu và Maybell dù xuất thân bình dân nhưng có vẻ cũng đạt thành tích rất xuất sắc."
Nghe vậy, Maybell và Amyu lộ vẻ mặt hơi khó hiểu.
"Đúng là vậy, nhưng mà..."
"Không nói đến tôi, nhưng Maybell từng nói cậu ấy xuất thân bình dân sao?"
"Ô kìa...? Trở thành con nuôi của gia tộc Nam tước Crane... Không lẽ ta nhớ nhầm sao. Xin lỗi nhé. Nếu ta lỡ lời khiến cô phật ý thì cho ta xin lỗi."
"...Không sao đâu. Chuyện tôi là con nuôi là thật."
"Với lại, thành tích của con nhóc này cũng chẳng xuất sắc gì đâu."
"...! Tôi không muốn nghe điều đó từ Amyu. Người toàn đăng ký mấy môn thực hành để kéo điểm thôi."
"Kéo điểm là sao hả."
"Các môn thực hành ở Học viện Ma pháp thường học về những gì vậy?"
Nhìn mấy cô gái bắt đầu rôm rả trò chuyện, tôi quay lại với bữa ăn của mình. Thật tình.
"Seika."
Lần này, đến lượt Blaze gọi tôi, tôi ngẩng đầu lên.
Phụ thân của kiếp này không hề nở một nụ cười, cất lời.
"Con dạo này thế nào."
Vì nhiều lý do, tôi vẫn chưa có cơ hội nói chuyện nhiều với Blaze.
Tôi cố nặn ra một nụ cười đáp lại.
"Vâng. Con vẫn khỏe ạ, thưa Phụ thân."
"Chuyện ở Astilia, con làm tốt lắm. Bản báo cáo cũng được viết rất xuất sắc. Trong giới học giả chuyên nghiên cứu về quái vật, chuyện đó đã từng trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi đấy."
"Cảm ơn Phụ thân. Thật bõ công con học hành ở học viện."
"Học viện... hiện tại vẫn là một nơi tốt chứ?"
"...? Vâng, đó là một nơi tốt ạ."
"Vậy sao. Thế thì tốt."
Nói xong, Blaze lại im lặng.
Vẫn là một người đàn ông kiệm lời như mọi khi.
"Con nên viết thư về nhà thường xuyên hơn một chút. Ở đây, ta khó lòng nắm bắt được tình hình ở Rodnea."
Tôi giật mình suýt đánh rơi cả chiếc thìa.
Dù hiện tại người đó đang nhìn xuống đĩa thức ăn của mình... nhưng chắc chắn giọng nói vừa cất lên là của Mẫu thân.
Kể từ khi tôi chuyển sinh đến nay, bà ấy gần như hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của tôi.
"V... Vâng. Thưa Mẫu thân."
Trước mắt, tôi chỉ có thể gồng mình đáp lại vỏn vẹn hai chữ như thế.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
