Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

597 5094

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

417 2185

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

733 4403

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

740 3478

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

38 132

Tập 5: Thánh Hoàng Nữ và Dũng Giả - Chương đệm: Thần ma Zolmnem tại học viện

Chương đệm: Thần ma Zolmnem tại học viện

Một lời nói với âm điệu kỳ lạ vang lên bên tai tất cả mọi người.

Tất cả đồng loạt hướng mắt về phía phát ra âm thanh.

Có một thiếu niên đang ở đó.

"Đây là một bài thơ do một kiếm sĩ làm nghề diệt yêu quái từng ngâm."

Cậu ta đang ngồi trên một ma pháp trận với hình thù vô cùng lạ lẫm lơ lửng trên không trung, nhìn xuống bọn họ với một nụ cười nhạt.

Tại sao không một ai nhận ra sự hiện diện của cậu ta chứ.

Nghĩ đến đó, dáng vẻ của cậu ta hiện ra quá đỗi đột ngột.

Cậu thiếu niên mở miệng, lần này không phải bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ lúc nãy, mà là một ngôn ngữ mà bọn họ có thể hiểu được.

"Vào lúc chạng vạng tối, hãy cẩn thận với những vị khách phương xa. Một sinh vật mang hình hài trẻ con có thể đột nhiên nhe nanh múa vuốt, và quấn lấy những ngọn lửa ma trơi... Ý nghĩa là vậy đấy. Tuy là một gã nhát gan, nhưng những lời gã nói cũng có lý. Hoàng hôn là lúc ranh giới giữa người và những kẻ không phải người trở nên mờ nhạt nhất. Nhờ có lớp sương mù chạng vạng này, chắc hẳn các người cũng không nhận ra ngay đúng không? Rằng tất cả những bóng người quanh đây, đều là thức thần của ta."

Zolmnem lặng lẽ rút thanh bảo kiếm của mình ra.

Là một kẻ thù vô cùng nguy hiểm. Trực giác của một chiến binh đã mách bảo gã như vậy.

Không rõ cậu thiếu niên hiểu thế nào về sự đề phòng của bọn họ, chỉ thấy nụ cười trên môi cậu ta càng thêm sâu.

"Tuy nhiên, nếu nhìn gần thì sẽ nhận ra ngay. Khác với dã thú, con người rất nhạy bén với khuôn mặt và cử chỉ của đồng loại. Những thức thần mang hình dáng con người kiểu gì cũng sẽ có chút kỳ quặc. Những thuật sĩ có con mắt thẩm mỹ tinh tế thì có thể tạo ra những thức thần hoàn hảo, nhưng khoản đó thì ta chịu chết. Mà cũng phải... đối với ma tộc các người, chắc cũng khó mà phân biệt được khuôn mặt con người nhỉ?"

Cậu thiếu niên tiếp tục trò chuyện với vẻ mặt có phần thích thú.

"À, nhưng mà, cái tên to xác đằng kia. Cái kẻ mà ngươi vừa giao chiến lúc nãy là hàng thật đấy. Cô bé đó mạnh lắm đúng không."

Nên ra tay như thế nào đây.

Dùng kiếm, hay dùng ma pháp.

Điểm yếu của kẻ địch là gì, và hắn đang cất giấu con bài tẩy nào.

Thông tin là yếu tố sống còn. Hiểu rõ kẻ địch sẽ mang lại lợi thế to lớn trong mọi trận chiến.

Khi đối đầu với một kẻ thù chưa từng gặp mặt, Zolmnem hiểu rõ [Kỹ năng] Giám định Trạng thái của mình hữu dụng đến nhường nào.

Zolmnem hướng ánh mắt về phía cậu thiếu niên... ――――.

"Hừm... ta hiểu rồi. Ra là một kẻ mang sức mạnh phòng thủ phi thường. Lại còn... ở một đẳng cấp vượt xa lẽ thường nữa."

Mudelev lên tiếng, bước lên phía trước cậu thiếu niên.

Có lẽ vì hưng phấn khi lần đầu tiên trong đời chiến binh được đối đầu với một cường địch như vậy, trên khuôn mặt hắn ta hiện rõ sự phấn khích tột độ.

"Là đối thủ, không còn gì mong đợi hơn. Nào, hãy cùng đọ sứ..."

Chiếc đầu của hắn ta, bay mất.

Cái đầu bặm trợn của chiến binh Quỷ nhân lăn lóc trên nền đá, kéo theo những tia máu bắn tung tóe.

Trên khuôn mặt đó, nụ cười hưng phấn vẫn còn in hằn.

Một nhịp sau, thân hình màu đồng thau to lớn mất đi chiếc đầu mới từ từ đổ gục xuống mặt đất.

Sự việc diễn ra quá bất ngờ khiến tất cả mọi người đều đóng băng.

"Ủa, chết rồi à."

Giữa lúc đó.

Chỉ có cậu thiếu niên là buông một tiếng lẩm bầm với vẻ hơi hụt hẫng.

Không biết từ lúc nào, trên tay cậu ta đã cầm một con dao nhỏ và một lá bùa hình nhân.

Chỉ có điều, lá bùa đó không có phần đầu.

Mảnh giấy vừa bay lả tả rơi xuống đất lúc nãy, chắc hẳn là phần đầu đó.

"Khả năng kháng nguyền rủa yếu quá. Cái gã thủ lĩnh sơn tặc từng giao đấu với ta năm xưa, dính đòn này xong vẫn còn sức lao tới dù máu chảy ròng ròng từ cổ cơ mà... Đúng là tập luyện chưa tới nơi tới chốn."

Cậu thiếu niên nhìn xuống cái xác của Quỷ nhân bằng ánh mắt hệt như đang nhìn một kẻ vô danh tiểu tốt.

Mudelev, đã chết một cách quá đễ dàng.

Chiến binh khét tiếng nhất của tộc Quỷ nhân, thậm chí còn chưa kịp vung cây chùy của mình lên. Chết mà không hề biết chuyện gì vừa xảy ra.

"Khò... Chết rồi..."

Cảm nhận được một luồng sức mạnh rợn tóc gáy, Zolmnem quay đầu lại thì thấy Pirisraria đang mở to con tà nhãn trên trán.

Màu sắc của nó chuyển sang một sắc đỏ rùng rợn chưa từng thấy, và đang phát sáng rực rỡ.

Có lẽ, đây chính là toàn bộ sức mạnh của cô ấy, thứ mà ngay cả đồng đội cũng chưa từng được chứng kiến.

Thế nhưng ―――― không được.

Zolmnem bất giác buột miệng.

"Dừng lại..."

"Hêê."

Cậu thiếu niên chỉ lẩm bầm với vẻ vô cùng thích thú.

Thân hình cậu ta không hề hóa đá, cũng chẳng có vẻ gì là đau đớn.

"Tà nhãn sao. Hình dạng đó, là tộc Tam Nhãn à. Có vẻ mạnh hơn cả Tà thị của con người nhỉ. Để xem nào, thử đọ sức với con này xem sao."

Một lá bùa lơ lửng giữa không trung.

Khung cảnh xung quanh lá bùa bỗng nhiên méo mó ―――― và rồi một con bạch xà khổng lồ, to lớn chẳng kém gì loài Worm, đột ngột xuất hiện.

Hai mắt của nó đã bị mù. Rõ ràng là không phản chiếu chút ánh sáng nào.

Một thuật triệu hồi kỳ lạ. Đó là quái vật đã lập khế ước sao. Nhưng gã chưa từng nghe nói đến một loài nào như vậy.

Con bạch xà khổng lồ từ từ hướng mõm về phía Pirisraria.

"Ư...! Kh... Ực...!"

Pirisraria đang lơ lửng bỗng nhiên quằn quại trong đau đớn.

Hai mắt thường ngày luôn lim dim giờ đây mở to hết cỡ, con mắt thứ ba thì trợn trừng, đảo điên cuồng về những hướng vô định. Hai tay ôm chặt lấy ngực, miệng chỉ phát ra những tiếng thở dốc khô khốc.

Và rồi ―――― ma pháp trọng lực giúp cô lơ lửng biến mất, Pirisraria rơi phịch xuống đất.

Nữ chú thuật sư tộc Tam Nhãn nằm bất động với cả ba con mắt vẫn mở trừng trừng, cô ấy đã chết.

"Thế nào, Tà thị mạnh đến mức có thể làm ngừng cả nhịp tim đấy."

Cậu thiếu niên thì thầm kèm theo một nụ cười nhạt.

Tà thị, cậu ta vừa nói vậy.

Không thể nào.

Con bạch xà đó, rõ ràng là mù cả hai mắt cơ mà.

"Các ngươi có biết không? Trong loài rắn cũng có những cá thể sở hữu con mắt thứ ba đấy. Con này là Hakuda (Bạch Xà), một con rắn lục sống lâu năm biến thành tinh. Nó có thể nhìn thấy tia hồng ngoại bằng bộ phận gần mũi. Các ngươi có biết tia hồng ngoại không. Là thứ ánh sáng nằm ngoài phổ màu đỏ của cầu vồng, mang theo nhiệt lượng đấy. Dù sao thì ta cũng chỉ dịch sát nghĩa từ tiếng Hy Lạp cổ đại thôi."

Zolmnem hoàn toàn không hiểu những gì cậu thiếu niên đang nói.

Cậu ta đang nói về kiến thức vạn vật học sao. Nhưng gã chưa từng nghe đến loài quái vật nào tên Hakuda, cũng chẳng biết cái quốc gia Hy Lạp cổ đại kia nằm ở đâu.

Đúng lúc đó, con bạch xà đột ngột rụt cổ lại.

Giây tiếp theo, từ dưới lòng đất phá vỡ nền đá trồi lên là một con Worm với cơ thể dài thòng lòng. Đó chính là Mide, quái vật của Lo-ni.

Vồ hụt đầu con bạch xà, Mide lộn vòng trên không trung, ngoạm hàm răng khổng lồ lao thẳng vào quái vật của cậu thiếu niên một lần nữa.

Thế nhưng, ngay khi con bạch xà hướng mõm về phía nó, cơ thể nó lập tức cứng đờ. Nó đổ sầm xuống đất và bắt đầu co giật.

Tuy nhiên, Mide đã hoàn thành mục đích của mình.

Nhờ thân hình khổng lồ của con Worm và lớp bụi mù mịt che khuất, Lo-ni đã áp sát con bạch xà từ lúc nào.

Với đôi mắt trong sáng, Lo-ni cất tiếng bày tỏ thiện ý với con quái vật nguy hiểm.

"Làm bạn với tôi nhé!"

Lo-ni luôn dùng cách này để thu phục quái vật, chỉ bằng một lời nói.

Bất kể là quái vật hoang dã hung dữ, hay quái vật đã bị người khác thuần hóa.

Đó không phải là kỹ thuật, mà là thiên phú bẩm sinh của Lo-ni, được chống lưng bởi [Kỹ năng] Điều khiển Thú.

Thế nhưng ―――― không được. Không thể nào.

Zolmnem thều thào bằng chất giọng khản đặc.

"Đừng..."

Con bạch xà hướng đầu về phía Lo-ni với vẻ mặt có chút khó hiểu.

Và ngay giây tiếp theo.

Nó há to cái hàm khổng lồ, nuốt chửng cậu bé Người Thỏ chỉ trong một nhịp.

"Hả..."

Từ vị trí gần đó, có tiếng Gar Ganis nín thở.

Sau khi nuốt chửng Lo-ni, con bạch xà bắt đầu phóng ánh mắt chết chóc về phía đàn Shadow Wolf vừa lao ra từ trong bóng tối. Bầy sói phẫn nộ vì chủ nhân bị ăn thịt cũng lần lượt ngã gục trước con tà nhãn vô hình.

"Ể, cậu ta tính làm gì vậy...?"

Cậu thiếu niên chỉ lẩm bầm với vẻ mặt đầy hoang mang.

"À... Định thuần hóa nó sao? Haha, dùng cách đó với một con yêu quái sinh ra từ oán hận của con người thì đúng là liều mạng thật đấy."

Cậu thiếu niên nói với giọng điệu như đang chế nhạo.

Thuần Thú Sư bẩm sinh của tộc Thú nhân, đã chết mà chưa kịp làm nên trò trống gì.

Thậm chí còn chưa kịp phô diễn cái tài năng đáng sợ của mình cho kẻ địch thấy.

Thế nhưng ―――― một con quái vật mà ngay cả Lo-ni cũng không thể thuần hóa, rốt cuộc cậu thiếu niên đó đã dùng cách gì để khuất phục nó cơ chứ.

Mọi thứ, đều quá đỗi phi thường.

Tất cả mọi thứ.

Chuyện này, ngay từ đầu gã đã có thể đoán trước được rồi.

Việc khiêu chiến với cậu ta là một sai lầm.

Dù là Mudelev, chiến binh xuất sắc nhất tộc Quỷ nhân.

Dù là Pirisraria, người sử dụng tà nhãn ở đẳng cấp dị thường.

Dù là Lo-ni, Thuần Thú Sư sở hữu thiên phú bẩm sinh.

Dù chỉ là một thoáng hy vọng le lói rằng có thể chiến thắng, cũng là một sai lầm trí mạng.

Trước con quái vật đó.

"Anh Zol, em sẽ tạo sơ hở. Tranh thủ lúc đó..."

"Không được."

Zolmnem cắt lời.

Ít nhất thì, người sống sót cuối cùng, Gar Ganis, phải được sống sót trở về.

"Chạy đi. Cậu phải chạy đi."

"Hả, đến nước này rồi mà anh còn...!"

"Cậu phải sống sót. Sống... và báo tin cho đồng bào."

"Anh Zol..."

Gar Ganis im bặt.

Có lẽ cậu ấy đã nhận ra.

Rằng thanh kiếm trên tay mình đang run lẩy bẩy.

Ngay từ đầu, Zolmnem đã nhìn thấu mọi thứ.

Tất cả mọi thứ về cậu thiếu niên đó.

【Tên】Seika Lamprogue (▜▓▚█▂▒▀(Kuga Haruyoshi)) 【Lv】MAX

【Chủng tộc】Con người / Thần ma (Ma vương) 【Chức nghiệp】▞▒◢▓┇▅(Âm Dương Sư)

【HP】6527 / 6527

【MP】843502364 / 843502705

【Sức mạnh】391 【Sức bền】254 【Nhanh nhẹn】347 【Ma lực】0

【Kỹ năng】

Kiếm thuật Lv3, Chú thuật Lv MAX, Thoái ma thuật Lv MAX, Kết giới thuật Lv MAX, Cường hóa Chú lực Lv MAX, Kháng Nguyền rủa Lv MAX, Linh thị Lv MAX, Long mạch thị Lv MAX, ▞▒◢▓█▛(Âm Dương thuật) Lv MAX, ◤▅▒▒█▛(Khí công thuật) Lv MAX, ▟◤█▛(Dịch thuật) Lv MAX, █▓▀▓█░█▛(Túc diệu Chiêm tinh thuật) Lv MAX, ▒◢█▚▓▗▌▟(Lục Nhâm Thần Khóa) Lv MAX, ▙▚▗▄▓▒(Phong thủy thị) Lv MAX, ┇┋◥◣▗▚▆▃(Kỳ Môn Độn Giáp) Lv MAX――――…………

Không.

Thực ra, gã đã nhìn thấu được cái gì cơ chứ.

Zolmnem hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Dù [Ma lực] bằng không, nhưng tại sao cậu ta vẫn có thể sử dụng ma pháp.

Lượng [MP] khổng lồ chỉ bị sụt giảm đôi chút kia, rốt cuộc đã bị tiêu hao vào việc gì.

Cái [Chức nghiệp] không thể đọc nổi và vô vàn [Kỹ năng] kia, rốt cuộc là thứ quái quỷ gì.

Zolmnem thừa biết rằng với cấp độ kỹ năng hiện tại, vẫn còn những chỉ số mà gã chưa thể nhìn thấu.

Thế nhưng ―――― liệu đây có thực sự thuộc về những thứ đó không.

Quá đỗi dị thường. Gã chưa từng nhìn thấy một 'Chỉ số' nào như thế này bao giờ.

Thế nhưng có một điều... vô cùng rõ ràng.

【Chủng tộc】Con người / Thần ma (Ma vương)

"Hắn ta... là Ma vương."

"Hả... a, anh đang nói gì vậy..."

"Hãy báo tin... Dù có thế nào đi chăng nữa, cũng phải báo tin này..."

"Ta biết chứ. Các người đến đây để tiêu diệt Dũng giả đúng không."

Cậu thiếu niên vừa cười khẩy vừa nói.

"Nhưng rất tiếc. Các người không thể giết Amyu được đâu."

Đó là một khả năng gã đã dự đoán được.

Có mặt ở nơi này, mặc đồng phục của học viện, và đang rắp tâm tiêu diệt bọn gã, ngoài khả năng đó ra thì chẳng còn lý do nào khác.

Thế nhưng ――――.

"Vì đích thân ta sẽ bảo vệ cô ấy."

Lời tuyên án đó, chẳng khác nào một bản án tử hình đầy tuyệt vọng.

Zolmnem dồn hết chút sức lực cuối cùng, cất giọng khản đặc, liều mạng truyền đạt những lời trăng trối cho Gar Ganis.

"M-Ma vương đã ra đời rồi... Lại còn, theo một cách tồi tệ nhất..."

"Anh đang nói cái gì thế, anh Zol! Bình tĩnh lại đi!"

"Cứ nghe ta nói đi. Cậu phải trốn đi ngay lập tức. Với khả năng ma pháp dịch chuyển của cậu, biết đâu cậu sẽ thoát được... Dù có phải trả giá đắt thế nào, cậu cũng phải sống sót và mang sự thật này về lãnh thổ ma tộc."

"Sự thật gì chứ..."

"Nghe cho kỹ đây, Ganis... Cậu thiếu niên đó, chính là Ma vương."

Zolmnem tiếp tục.

Công bố một sự thật tuyệt vọng... mà bất kỳ ma tộc nào cũng không thể nào chấp nhận nổi.

"―――― Tên Ma vương tồi tệ nhất...... lại đứng về phe con người........."

"Các người... xong chuyện chưa?"

Cậu thiếu niên lẩm bầm với vẻ chán chường.

Bị đôi mắt đen lạnh lẽo đó nhìn chằm chằm, Zolmnem cố gắng cầm cự, vung kiếm lên bằng đôi tay run rẩy.

"Đi đi. Ta sẽ câu giờ."

"...Không được. Anh Zol, anh cũng phải..."

"Cả hai chúng ta không thể cùng thoát được đâu. Đừng để... sự quyết tâm của mọi người trở nên vô ích."

"..."

"Vậy thì ―――― đến lúc các người đi chết được rồi đấy."

Không biết từ lúc nào... một lá bùa đã lơ lửng ngay trước mặt bọn họ.

Không khó để tưởng tượng rằng nó sẽ tạo ra một loại ma pháp chí mạng nhằm vào cả hai.

Zolmnem hét lên tiếng hét cuối cùng.

"Chạy đi mau, Ganis!!"

Cùng với tiếng hét, Zolmnem chĩa mũi kiếm về phía cậu thiếu niên, và niệm ma pháp.

Đó là tuyệt kỹ tối thượng của ma pháp hệ quang, hội tụ vô số luồng ánh sáng nhiệt độ cao để tạo thành một đòn tấn công chí mạng.

Zolmnem tinh thông ma pháp ánh sáng đến mức có thể kích hoạt nó mà hoàn toàn không cần niệm chú.

Nơi đầu mũi kiếm, một luồng ánh sáng trắng chói lòa - khởi nguồn của ma pháp - bừng sáng ――――.

Ngay khoảnh khắc đó.

Toàn bộ tầm nhìn bị bao trùm bởi một màu đỏ rực như thiêu như đốt, và ý thức của Zolmnem hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!