Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Arc 4: Munakata Mitsuaki Cùng Lộ Tình Trắc Trở [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 126: Munakata Mitsuaki Cùng Lộ Tình Tuyệt Vọng ②

[Munakata Mitsuaki POV]

Vì quá bận rộn với chuyện trường lớp và Kunimitsu-senpai nên tôi không hề hay biết, nhưng lý do cha mẹ tôi bỏ trốn trong đêm là thế này.

Nghe nói là do có người tố giác nội bộ, hàng loạt hành vi vi phạm pháp luật của công ty cha tôi bị phanh phui. Công ty nhanh chóng lâm vào cảnh khó khăn, dường như không còn khả năng chi trả khoản tiền đã vay để kinh doanh nữa.

Thế là cha mẹ đã chọn cách gán hết nợ nần lên đầu tôi rồi bỏ trốn trong đêm.

Nghe theo lời khuyên của thư ký, tôi lập tức bàn bạc với văn phòng người mẫu và những người xung quanh, được giới thiệu luật sư và thực hiện các biện pháp pháp lý để bọn đòi nợ không tìm đến tôi.

Nhờ vậy mà về mặt pháp lý, tôi coi như đã cắt đứt quan hệ với cha mẹ. Căn nhà đang ở bị tịch thu, tôi phải chuyển đến một căn hộ do văn phòng giới thiệu, tiền tiết kiệm cũng vơi đi đáng kể. Vì quá nhiều chuyện rối rắm xảy ra nên tôi thậm chí còn chẳng thể đến trường.

“Phù...”

Khoảng hai tuần sau khi cha mẹ bỏ trốn, mọi chuyện cuối cùng cũng tạm lắng xuống, tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm trong phòng mình.

Chợt nhớ ra bấy lâu nay không liên lạc với Kunimitsu-senpai, tôi bèn cầm điện thoại lên.

Khi tôi bắt đầu bận rộn, Kunimitsu-senpai đã động viên tôi rất nhiều, nên tôi cần phải nói lời cảm ơn tử tế.

Ban đầu tôi còn cân nhắc, đặt cả Kunimitsu-senpai và Kakyoin-san lên bàn cân, nhưng hiện giờ dù chỉ là giả vờ thì chúng tôi cũng đang hẹn hò. Hơn nữa, những lúc khó khăn như lần này cô ấy đều ở bên khích lệ, nên cán cân trong lòng tôi đã nghiêng hẳn về phía Kunimitsu-senpai.

Đối với tôi lúc này, sự chữa lành duy nhất chỉ còn là Kunimitsu-senpai mà thôi.

Chuyện của Kakyoin-san sao cũng được, giờ tôi sẽ dốc toàn lực để khiến Kunimitsu-senpai hồi tâm chuyển ý.

Nhân tiện lúc cảm ơn, có lẽ tôi nên chốt luôn một cái hẹn đi chơi thì tốt hơn.

[Đã lâu không gặp, Kunimitsu-senpai. Xin lỗi vì em bận quá không liên lạc được. Cuối cùng em cũng có chút thời gian rồi, bây giờ tụi mình nói chuyện qua điện thoại được không?]

Tôi gửi tin nhắn qua RAIN rồi chờ đợi. Vài phút sau, tin nhắn chuyển sang trạng thái đã xem và có hồi âm.

[Được chứ. Để chị gọi qua.]

Tôi vừa đọc xong tin nhắn thì điện thoại của Kunimitsu-senpai gọi đến ngay lập tức.

[A lô, Munakata-kun đấy à? Mấy việc bận rộn giải quyết xong chưa?]

“A vâng. Xin lỗi chị vì gọi vào giờ này.”

[Không sao đâu. Chị cũng có chuyện muốn nói mà.]

“Vậy à... Tạm thời thì vấn đề của em đã giải quyết xong rồi. Tuy là em phải chuyển nhà. Với lại, cảm ơn chị vì đã động viên em nhé.”

[Vậy à.]

Không hiểu sao tôi cảm giác giọng điệu của Kunimitsu-senpai có chút lạnh lùng.

Đã có chuyện gì xảy ra sao? Hay đơn giản chỉ vì trời đã khuya rồi?

“Etou, chuyện chị muốn nói là gì vậy?”

Lúc này, tôi vẫn còn suy nghĩ rất vô tư, đoán rằng câu chuyện của Kunimitsu-senpai chắc sẽ xoay quanh cảm nhận về buổi hẹn hò với Kazuha-kun, hoặc là mối quan hệ của họ có tiến triển, hay là rủ rê hẹn hò giả vờ gì đó.

[Chị đã bị bọn đòi nợ đang truy lùng cha em bắt cóc.]

Thế nên, lời Kunimitsu-senpai vừa thốt ra khiến tôi cảm thấy như bị ai đó giáng một cú thật mạnh vào đầu.

“Hả?”

[Bọn chúng bảo là bắt người yêu của con trai trả nợ thay cho cha nó đấy.]

“Hiện giờ chị có sao không!?”

Bắt cóc phụ nữ để ép trả tiền, chắc chắn bọn chúng định bắt cô ấy làm mấy việc mờ ám rồi.

Chết tiệt! Giá mà cha không để lại đống nợ rồi bỏ trốn!

[May mắn là chị đã được Kazuha-kun và Hội trưởng Kakyoin giải cứu ngay nên vẫn bình an vô sự.]

“Vậy... à...”

Lại là Kazuha-kun sao.

Kunimitsu-senpai không gặp chuyện gì lớn là may rồi, nhưng việc rắc rối liên quan đến tôi lại xảy ra ở nơi tôi không hề hay biết, rồi lại để Kazuha-kun lập công, thật sự khiến tôi thấy ấm ức.

Không, đúng ra thì tôi nên cảm ơn cậu ta mới phải.

[Với lại nhé, sau khi nghe Hội trưởng Kakyoin nói nhiều điều, chị đã thay đổi suy nghĩ. Chị sẽ từ bỏ việc cướp Kazuha-kun từ tay Hội trưởng Kakyoin mà cứ thế trở thành tình nhân của Kazuha-kun. Thế nên Munakata-kun hãy từ bỏ cả chị và Hội trưởng Kakyoin đi.]

Nhưng những lời tiếp theo của Kunimitsu-senpai đã đẩy tôi xuống vực thẳm tuyệt vọng.

“Hả...? Tại sao lại như thế...”

[Là Hội trưởng Kakyoin bảo đấy. Cô ấy nói nếu chị chịu làm tình nhân của Kazuha-kun thì sẽ hỗ trợ chuyện thi cử, học phí đại học, và cả việc làm sau khi tốt nghiệp nữa. Ngoài ra... nếu chị sinh con cho Kazuha-kun thì cô ấy cũng sẽ hỗ trợ nuôi dạy đứa bé.]

“Sao lại... Chị hãy suy nghĩ lại đi! Như thế chẳng phải chị chỉ bị đồng tiền bao nuôi thôi sao!”

[Đúng là có thể chị đã nghe theo một lời dụ dỗ ngu ngốc. Nhưng bảo suy nghĩ lại thì không thể đâu. Được cứu một cách ngầu như thế thì làm sao mà quên được, chưa kể khoản hỗ trợ học phí và việc làm cũng lớn lắm chứ.]

“Mấy cái đó, em cũng làm được mà!”

[Em á? Haa, làm sao mà được chứ. Công ty của cha em phá sản, ông giám đốc cha em thì bỏ trốn trong đêm, bản thân em lo cho mình còn chưa xong cơ mà?]

“Chuyện đó... Em sẽ cố gắng! Tốt nghiệp cao trung xong em sẽ đi làm ngay, em sẽ kiếm tiền đủ để chị không cần phải đi làm, em sẽ nuôi chị!”

Tốt nghiệp cao trung xong tôi dự định sẽ ra mắt làm thần tượng ngay, nếu nổi tiếng thì tôi thừa sức nuôi Kunimitsu-senpai!

[Vậy à... Xin lỗi nhé, nhưng mà không đáng tin chút nào. Ngoan ngoãn từ bỏ rồi đi tìm người khác thì sao? Em giỏi việc thay đổi mục tiêu lắm mà?]

Nãy giờ tôi cảm nhận được sự gai góc trong từng lời nói của Kunimitsu-senpai.

Nhưng tôi vừa mới quyết định chỉ nhìn về phía Kunimitsu-senpai nên không thể từ bỏ được.

“Em không muốn nữa! Em chán việc người mình thích bị cướp mất rồi phải từ bỏ lắm rồi! Em xin chị đấy, em sẽ làm bất cứ điều gì, xin đừng vứt bỏ em!”

Dù chỉ là cuộc trò chuyện qua điện thoại, tôi vẫn cúi đầu van xin.

[...Đợi một chút nhé.]

Có vẻ sự thiết tha của tôi đã chạm đến cô ấy, Kunimitsu-senpai im lặng như thể vừa tắt micro.

Và sau mười mấy phút chờ đợi, giọng nói của Kunimitsu-senpai lại vang lên.

[Munakata-kun, vừa nãy em bảo sẽ làm bất cứ điều gì đúng không?]

“...Vâng! Em sẽ làm bất cứ điều gì!”

[Vậy thì, giả sử sau này chị kết hôn giả với em, rồi cứ thế chị sinh con của Kazuha-kun và nuôi nấng đứa bé, được chứ?]

“Hả...?”

Câu nói động trời đó khiến tôi cứng họng không biết trả lời sao.

Nhưng vừa mới nói sẽ làm bất cứ điều gì xong mà giờ lại lật mặt bảo là có giới hạn thì uy tín của tôi sẽ chạm đáy mất.

Hơn nữa, có thể cô ấy nói vậy chỉ để thử lòng tôi thôi.

“Vâng... Không sao.”

[Đứa bé đó sẽ mang danh nghĩa là con của Munakata-kun, nên chị không cần nhận tiền cấp dưỡng từ phía Kazuha-kun cũng được chứ?]

“Vâng.”

[Sau khi kết hôn, chị dùng tiền em đưa để đi hẹn hò với Kazuha-kun, hay mua quà tặng cho Kazuha-kun cũng được chứ?]

“...Vâng.”

Giờ có bị nói gì đi nữa, tôi cũng không thể quay đầu lại được.

Thế nên dù cô ấy có nói gì, tôi cũng chỉ biết gật đầu đồng ý.

[Được. Đừng quên những lời đó nhé. Mà, sau này em có đổi ý thì chị cứ việc chạy sang chỗ Kazuha-kun là xong chuyện.]

“Em sẽ không làm thế đâu! Em hứa đấy!”

[Vậy để làm bằng chứng, em hãy quay video khỏa thân dogeza rồi gửi cho chị nhé? Nếu em thất hứa, chị sẽ tung nó lên mạng.]

“Em hiểu rồi, lát nữa em gửi ngay.”

Tôi đang nói cái gì thế này. Chính tôi cũng chẳng hiểu nổi mình nữa.

[Cảm ơn nhé, Munakata-kun.]

“...Không có gì.”

Không biết có phải do tôi tưởng tượng hay không, nhưng tôi cảm giác Kunimitsu-senpai đang cười ở đầu dây bên kia, giống hệt như lúc tôi chấp nhận làm bạn trai giả.

Cứ như thế, tôi đã đưa ra một lựa chọn cuộc đời không thể nào cứu vãn được nữa.