Xuyên Vào Trò Chơi Hẹn Hò Rùng Rợn Nơi Mọi Nữ Chính Đều Là Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

1-108 - Chương 49: Cô giáo giận dỗi

Khi màn đêm buông xuống, La Duy – người đã chạy ngược xuôi cả ngày – cuối cùng cũng lê được thân mệt mỏi trở về nhà.

“Anh về rồi đây.”

Đáp lại anh là một sự im lặng đến rợn người.

Cởi áo khoác, treo mũ lên giá, La Duy vừa xoay người nhìn quanh phòng khách vừa thầm lấy làm lạ – sao yên ắng đến vậy?

Rồi anh thấy cô — Yvel vẫn ngồi nguyên trên chiếc ghế sofa, dáng vẻ trầm mặc, không nói một lời. Cô mím chặt môi, khuôn mặt giận đến phồng má, nhìn là biết đã dỗi cả một ngày trời rồi.

Cảnh tượng ấy khiến La Duy vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.Đây là “chiến thuật lạnh nhạt” với anh sao?

Anh đi tới, ngồi xuống bên cạnh.“Đừng nói với anh là em thật sự ngồi y nguyên thế này suốt cả buổi chiều nhé?”

Cô chẳng buồn liếc lấy một cái.

Anh khẽ cười, giọng nửa đùa nửa thật:“Thế nào, ngồi cả chiều rồi, có nghĩ ra được cách nào trốn khỏi anh chưa?”

Ánh mắt Yvel nhanh như chớp liếc qua, rồi lại nhìn anh đang ngả người ra ghế, vẻ mệt rã rời. Trong mắt cô thoáng lên chút nghi hoặc.

Thấy thế, La Duy đành giải thích:“Anh đi tìm Helena, rồi ghé qua sở cảnh sát, sau đó lại chạy xuống khu hạ thành. Một ngày trời bôn ba, đúng là muốn rã cả người...”

Yvel hừ khẽ, khoanh tay trước ngực:“Anh nói với tôi mấy chuyện đó làm gì, tôi đâu có muốn biết.”

La Duy ngẩng đầu, trợn mắt nhìn cô. Vừa nãy cái ánh mắt tò mò đó là sao?Giờ lại làm như chẳng hứng thú gì, thật đúng là khó chiều mà.

Anh cũng hừ lại:“Thế em không muốn biết anh đã làm gì ở những chỗ đó à?”

Yvel nheo mắt, ánh nhìn thoáng căng thẳng:“Anh... kể hết cho cảnh trưởng rồi sao?”

Anh gật đầu.

Cô lập tức hỏi dồn:“Vậy cảnh sát khi nào đến bắt tôi?”

Nhìn cô – người bị gọi là “hung thủ” – chẳng những không sợ mà còn trông có vẻ... mong chờ, La Duy không nhịn được bật cười:“Đừng mơ mộng nữa, cô giáo~”

“Anh sẽ không giao em cho cảnh sát đâu, nên ngoan ngoãn ở lại đây đi nhé.”

Yvel cau mày, càng thấy rối:“Đã có cảnh sát nhúng tay, một ‘hung thủ’ như tôi làm sao có thể bình yên vô sự được?”

La Duy cười khẽ, vẻ đắc ý:“Tất nhiên là đổ tội cho giáo đoàn tà ác rồi.”

“Giáo... đoàn tà ác?” – cô khó hiểu hỏi.

“Ừ.” – Anh thong thả nói, như đang kể chuyện vặt –“Anh tới chỗ cảnh trưởng Raymons xin hồ sơ về một tổ chức ngầm ở hạ thành, gọi là Giáo đoàn Chân Lý. Sau đó quay lại nhà em, lén chuyển đám học trưởng học姐昏迷 kia đi, giấu trong một xưởng bỏ hoang. Anh còn cẩn thận vẽ đầy mấy cái ký hiệu tà giáo trên sàn, nhìn quỷ dị phải biết. Cuối cùng giả vờ làm người dân tốt bụng, gọi báo cảnh sát.”

Thấy ánh mắt cô càng lúc càng tròn xoe, anh nhún vai cười:“Thế là xong. Giấu công, giấu danh, phong độ rút lui.”

Cứu người, tìm ra hung thủ – nhiệm vụ đầu tiên coi như hoàn tất.“Cảnh trưởng Raymons chắc nên mời anh ăn một bữa mới phải...” – anh thầm nghĩ, trong đầu lại chỉ mong nhận được phần thưởng nhiệm vụ.

“Nhưng...” – Yvel vẫn băn khoăn – “Nếu mấy sinh viên đó tỉnh lại, tố cáo tôi thì sao?”

“La là chuyện lâu dài.” – La Duy thản nhiên nhún vai – “Đến lúc đó, việc ‘cải tạo’ em của anh chắc cũng xong rồi. Cùng lắm thì anh vào tù thăm em, mang cơm tới... À quên, em đâu có ăn mấy thứ đó nhỉ.”

“Cải... tạo!?” – cô giật bắn người, cả thân run lên – “Anh định làm gì tôi?”

Anh nhìn cô, mỉm cười:“Thì biến cô giáo thành một công dân gương mẫu – yêu nước, cần cù, thân thiện và hữu ích... À không, phải nói là một ma cà rồng gương mẫu chứ nhỉ?”

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng vài giây.

Yvel nhìn anh đăm đăm:“Anh đang trêu tôi à?”

Anh gật đầu, không chút chần chừ.

Cô thở dài thườn thượt, xụi lơ trên ghế, như quả bóng xì hơi.Trước cái miệng dẻo quẹo của La Duy, cô hoàn toàn bất lực.Trước đây sao lại không nhận ra anh ta... lắm chiêu đến thế!

Cái đáng ghét là — cãi không lại, đánh cũng chẳng xong.Nếu anh ta thật sự nổi hứng “cải tạo” cô theo nghĩa khác... thì...

Nghĩ đến đó, mặt Yvel lập tức đỏ bừng, trong lòng tràn ngập thứ cảm giác vừa tức vừa xấu hổ.

“Cô giáo? Cô giáo~”

Gương mặt La Duy bất ngờ thò sát vào, làm cô giật mình.

“Anh làm gì vậy?”

“Gọi em nãy giờ không trả lời, nghĩ gì mà đỏ mặt thế kia?”

Anh nghi hoặc nhìn cô, thật không hiểu trong đầu cô vừa vẽ ra viễn cảnh gì.

Thấy cô tỉnh lại, anh tiếp lời:“Quay lại chuyện chính — nếu mấy sinh viên đó tỉnh dậy thật, em định làm gì?”

Dù bề ngoài nói đùa, trong lòng anh vẫn thật sự lo.

Yvel khẽ nói:“Anne.”

“Anne?” – La Duy nhíu mày, chợt nhớ ra — lần đọc lại thứ hai, có gặp một người hầu mặc đồ quản gia, ra tay giết pháp sư nhẹ như không.

Thấy anh hơi ngạc nhiên, cô giải thích thêm:“Cô ấy chăm sóc tôi từ nhỏ, là người duy nhất tôi tin tưởng.”

La Duy nghiêng đầu:“Đừng nói là em định giết người diệt khẩu nhé?”

“Không phải...” – cô cúi đầu – “Anne rất giỏi xử lý những việc kiểu này, trước đây trong gia tộc từng có...”Cô ngẩng lên nhìn anh, rồi khẽ lắc đầu – “Thôi, nói chung, cô ấy sẽ khiến họ ‘không thể từ chối’.”

Anh thầm thở dài trong bụng. Lại kiểu mafia rồi… “lý do không thể từ chối” – nghe quen quá ha.

Sau khi tiếp nhận Yvel, anh mới biết họ của cô: Abraham.

Một gia tộc cổ xưa và quyền lực tột bậc, có ghế trong Nghị viện Đế quốc.Người ta đồn đủ chuyện về họ, nhưng ít ai ngờ — Abraham lại là một gia tộc ma cà rồng.

Anh vẫn không hiểu — sao một gia tộc dị chủng lại có thể đường hoàng đứng trong hàng ngũ quý tộc của đế quốc?

Nhớ lại những lần đọc trước, Yvel từng nói gia tộc cô từng lập công khi đế quốc mới thành lập... Có lẽ chính nhờ công lao ấy mà họ được dung nạp.

La Duy khẽ liếc nhìn người phụ nữ trước mặt — nếu một gia tộc “ngoại loài” còn có thể được đế quốc chấp thuận, thì công trạng năm xưa chắc chắn không nhỏ.

“Vậy... cần anh giúp em liên lạc với Anne không?” – anh hỏi.

Yvel thoáng sững sờ, rồi ánh mắt dịu lại:“Nếu được thì tốt quá... Cảm ơn anh, La Duy—”

Câu cảm ơn còn chưa dứt, anh đã bật cười:“Liên lạc xong rồi để cô ấy đánh anh thành bã chứ gì? Đừng đùa nữa, cô giáo.”

“Anh—!”

Cô trừng mắt, giận đến run người.Rồi như con mèo bị chọc giận, Yvel bật dậy, lao thẳng tới, ép anh ngã xuống ghế.

“Trước giờ sao tôi không nhận ra anh miệng lưỡi như vậy chứ! Đáng ghét quá!!”

La Duy bị cô ép chặt dưới thân, chỉ còn biết giơ hai tay đầu hàng, vừa cười vừa nói:“Vậy thì ta làm quen lại từ đầu đi nào…”

Anh khẽ nghiêng đầu, giọng trêu chọc:“Nhưng mà này—”“Cô giáo, em đang trừng phạt anh... hay là thưởng anh đấy?”