Xuyên Vào Trò Chơi Hẹn Hò Rùng Rợn Nơi Mọi Nữ Chính Đều Là Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 3: - Chương 336: Tà Ác Phục Hồi

Trong vài ngày tiếp theo, La Duy sống yên bình tại nhà của gia đình thợ săn ở phía Tây Wylend, trải qua một khoảng thời gian tĩnh lặng hiếm có.

Mỗi ngày, sau khi ăn sáng, anh sẽ cùng anh thợ săn ra ngoài săn bắn, hoặc ngồi bên bờ sông câu cá thư giãn. Buổi chiều, anh vừa tán gẫu với chị thợ săn, vừa lột da và róc xương con mồi. Cuộc sống cứ thế diễn ra theo quy luật mặt trời mọc làm việc, mặt trời lặn nghỉ ngơi, vô cùng điều độ.

Ở đây, không có những vụ án rắc rối nối tiếp nhau, cũng không có những âm mưu đấu đá trong giới Vương Đô, chỉ có khoảng không hoang vu trải dài vô tận, và bầu trời xanh mây trắng dường như có thể chạm tới trên đầu.

Cuộc sống như thế này cũng không tệ, La Duy nằm trên bãi cỏ bên bờ sông tùy duyên câu cá thầm nghĩ…

Tất nhiên, nếu không có cảm giác bị rình rập khắp mọi nơi thì sẽ tốt hơn.

La Duy ngẩng đầu, tìm kiếm khắp xung quanh.

Mặc dù Alethea không ở bên cạnh, nhưng anh biết, cô ấy chắc chắn luôn luôn dõi theo mình.

“La Duy này, cậu nhìn đông nhìn tây gì thế?”

 Anh thợ săn cũng nhìn theo khắp nơi, “Tôi cứ tưởng lại có dã thú xuất hiện, cậu làm tôi cũng căng thẳng theo.”

“Không sao, anh cứ câu đi.” La Duy lắc đầu, đứng dậy nhìn phao câu của mình.

“Cá đã ăn hết mồi từ lâu rồi…” Anh thợ săn bất lực nói:

“Cậu đang câu cá hay nuôi cá vậy?”

“Cái này gọi là thả dây dài câu cá lớn.” La Duy nói dối,

 “Anh không hiểu đâu, tôi thực ra là cao thủ câu cá, chưa bao giờ về tay không cả.”

“Thật hay giả đấy?” Anh thợ săn lộ vẻ mặt hoài nghi,

 “Mà này, về tay không là gì?”

“Cái đó không quan trọng.” La Duy xúc một nắm mồi lớn, lại ném xuống sông, làm mặt nước yên tĩnh văng tung tóe.

Anh thợ săn liên tục lắc đầu.

“À, phải rồi anh này.”

La Duy chợt nhớ ra một chuyện, “Chị nhà nói với tôi, dã thú ở thung lũng sông ngày càng nhiều, gần đây anh có gặp con vật nào đặc biệt kỳ lạ không? Loại hình thù quái dị ấy?”

“Động vật hình thù quái dị à?” Anh thợ săn trầm ngâm một lúc,

“Thì không có, nhưng lượng nước trong thung lũng sông quả thực ngày càng lớn, thu hút đủ loại động vật, ốc đảo xanh này rõ ràng là tốt hơn so với bốn năm trước…”

“Ồ…” La Duy âm thầm suy nghĩ, sự thay đổi sinh thái ở ngoại vi Thị Trấn Hắc Thủy hẳn có liên quan lớn đến việc anh đến đây bốn năm trước.

Bốn năm trước, sau khi băng nhóm tà giáo chiếm giữ Thị Trấn Hắc Thủy bị anh, Tillys, và Alethea tiêu diệt, lòng sông cổ bị gián đoạn đã phục hồi trở lại. Ngược lại, khu rừng bí ẩn ở Thị Trấn Hắc Thủy dần héo úa, ngày càng hoang tàn.

“Chắc là do bọn tà giáo đó…”

 Anh thợ săn hồi tưởng, “Người chạy thoát khỏi thị trấn năm đó nói, những kẻ tà giáo đó đã dùng một nghi thức tà ác để hút cạn sự sống của vùng này, nên đất đai của chúng tôi mới ngày càng cằn cỗi…”

Ông lại may mắn nói: “Nhưng may mắn là Thần linh phù hộ! Bốn năm trước, có mấy vị anh hùng giấu tên đến thị trấn, đuổi bọn tà giáo đi, vùng đất này mới cuối cùng khôi phục lại vẻ ban đầu.”

La Duy nghe xong, không khỏi bật cười.

Hành động vô tình của mình năm xưa, sau nhiều năm lại trở thành truyền thuyết được mọi người truyền tai nhau, cảm giác này khá là thú vị.

“Mấy vị anh hùng đó còn có chuyện gì nữa không? Tôi hơi tò mò, kể tôi nghe với?” La Duy háo hức hỏi.

“Chuyện đó tôi kể ba ngày ba đêm cũng không hết!”

Anh thợ săn hào hứng, “Nghe nói ba vị anh hùng đó là một nam hai nữ, người nam cao hơn hai mét, râu quai nón, cơ bắp cuồn cuộn như trâu, còn người nữ thì cũng vai u thịt bắp, một quyền có thể đập nát đầu tà giáo đồ.”

La Duy thầm nhìn cánh tay cơ bắp có cũng như không của mình.

Tự nhủ mới chưa đầy bốn năm, sao mà tin đồn thổi phồng kinh khủng vậy?

Trong lúc nói chuyện phiếm, mặt nước bên chỗ anh thợ săn nổi lên một gợn sóng, ông vội vàng ra hiệu im lặng.

“Suỵt — Cá cắn câu rồi!”

“Lên nhanh thế, chắc là do tôi đánh mồi lúc nãy.”

La Duy nhận công ngay, “Đã bảo tôi là cao thủ câu cá rồi mà anh không tin.”

Anh thợ săn canh chuẩn thời cơ, giật cần mạnh.

Nhưng không ngờ, con cá dưới nước có sức mạnh bất ngờ, suýt làm ông tuột tay.

“Cá lớn rồi!” Anh thợ săn vội gọi La Duy,

 “Mau giúp một tay!”

La Duy nhìn những tia nước văng tung tóe, cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng vẫn tiến lên giúp đỡ.

Nhưng không ngờ, tổng lực của cả hai người gần như bị vật dưới nước kéo xuống sông.

La Duy hơi kinh ngạc, cơ thể anh đã hồi phục từ lâu, chỉ số sức mạnh cũng không phải vô ích, nhưng vẫn không địch lại được thứ dưới đáy sông.

Thế là anh đành phải mượn sức mạnh ma pháp.

Với tiếng ầm vang lên, nước bắn tung tóe cao hơn ba mét, một bóng đen khổng lồ đã bị anh thợ săn câu lên.

“Cái, cái quái gì thế này?”

Anh thợ săn kinh ngạc nhìn xuống đất, “Cá cũng mọc xúc tu sao?”

La Duy phóng một 【Đạn Ma Pháp】 (Magic Missile), hạ gục ngay con quái vật cá xấu xí và ghê tởm đó.

“Cá đâu có bốn cái miệng, rõ ràng đây không phải cá, mà là quái vật.”

Bỏ qua vẻ mặt hoảng hồn của anh thợ săn, La Duy nhìn về thượng nguồn sông, hướng Thị Trấn Hắc Thủy.

Xem ra thế lực tà ác đó lại phục hồi rồi.

Bốn năm trước, nhóm tà giáo ở Thị Trấn Hắc Thủy thờ phụng một Tà Thần Bóng Tối được gọi là "Mẫu Thần Phồn Thực" (Mother Goddess of Fertility), quyền năng của Ngài liên quan đến "Sự Sống", cụ thể hơn là "Sinh Sản". Bọn tà giáo hy vọng thông qua nghi thức để đánh thức Mẫu Thần, biến khu rừng rậm đó thành căn cứ để Ngài sinh sôi hậu duệ.

Thị Trấn Hắc Thủy là cửa ải cuối cùng trong Tuần 1 của La Duy. Đội của anh lúc đó chỉ thanh trừng nhóm tà giáo và phá hủy nghi thức, nhưng chưa giải quyết triệt để vấn đề. Mảnh đất để tà thần sinh sôi vẫn còn đó.

Bốn năm trôi qua, phong ấn của "Mẫu Thần Phồn Thực" dường như có dấu hiệu lung lay, điều này khiến La Duy không khỏi lo lắng. Năm đó, khi Ngài còn nửa tỉnh nửa mê, những sinh vật Ngài sinh ra đã đủ khủng khiếp rồi, nếu phải đối mặt trực tiếp với Ngài…

“Vùng đất này đã bị ô nhiễm rồi.” La Duy nghiêm túc nhìn ông ấy,

“Anh à, hai người tốt nhất nên chuyển nhà đi.”

“Chuyển nhà…”

Anh thợ săn lắc đầu, “Biết chuyển đi đâu bây giờ.”

“Chuyển đến Vương Đô Wylend.” La Duy đề nghị:

“Ở đó có Siêu Phàm Giả đóng quân, có Giáo Hội Thánh Quang, so với ở đây thì an toàn hơn nhiều.”

Anh thợ săn nghe vậy cười khổ, “Chúng tôi vốn là trốn từ Vương Đô ra mà, sáu năm trước, gia đình chúng tôi bị liên lụy vào cuộc chiến của giới quý tộc, nên mới phải trốn đến cái nơi hoang vu này. Chúng tôi đã tha hương rồi, giờ chuyển nữa, thì biết chuyển đi đâu?”

“Thì ra là vậy…” La Duy biết Vương Quốc Wylend luôn bất ổn, không ngờ hai người này lại có quá khứ như vậy.

Anh bất lực thở dài, quả thực ác chính mãnh hơn hổ (chế độ cai trị khắc nghiệt còn đáng sợ hơn hổ dữ)…