Xuyên thành một nữ phụ phản diện? Tôi đã trở thành một loli yandere!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Chính truyện - Chương 3: Máu của em ngon chứ?

Chương 3: Máu của em ngon chứ?

Khi người đàn ông mặc vest nhìn thấy lưỡi dao lóe lên tia lạnh lẽo, da đầu anh tê dại.

Khoảnh khắc ám muội thân mật vừa rồi chẳng khác nào ảo giác.

Sự điên loạn và tuyệt vọng mới là bản chất thật sự của loli với đôi mắt đỏ tỏa ra thứ ánh sáng quỷ dị này.

Anh nuốt khan, liếc nhìn Tô Đào đang run rẩy, hai mắt nhắm chặt. Anh cẩn trọng tiến lên một bước, anh mở lời:

“Cô… cô không nên…”

Chưa kịp nói hết câu, Trì Hiểu Thanh đã lạnh lùng cắt ngang.

“Tao đếm đến ba. Nếu mày không cút đi, thì cứ chuẩn bị lo hậu sự cho con ả này đi là vừa!”

Dứt lời, cô quay sang Tô Đào, giọng dịu xuống như thể chìm vào thế giới riêng

“Không sao đâu, Đào Đào. Em đã muốn chết như thế này từ lâu rồi… nhưng nếu không có chị thì cô đơn lắm~”

Em yêu chị.

Cho nên dù có đi đâu, chúng ta cũng phải ở bên nhau!

Chẳng để Tô Đào kịp phản ứng, Trì Hiểu Thanh lại trừng mắt về phía người đàn ông.

“Ba!”

“?”

Mặt anh tái mét.

Thế còn “một” với “hai” đâu?!

Da đầu tê dại, anh không còn cách nào khác ngoài việc phải vội vàng lùi lại, khép chặt cửa tầng hầm. Anh vội vã rút điện thoại gọi cho thiếu gia Diệp Lương.

Ngay khi anh vừa rời đi, Trì Hiểu Thanh lặng lẽ thở phào.

Đúng lúc ấy, giọng hệ thống vang lên trong đầu.

【Đinh! Chúc mừng chủ nhân! Bạn đã tích lũy được 100 Điểm Cảm Xúc. Có muốn đổi Gói Quà Tân Thủ hay không?】

“Đổi!”

Một bảng giao diện ảo chỉ mình cô nhìn thấy xuất hiện.

【Đã đổi thành công Gói Quà Tân Thủ.】

【Phần thưởng: Kỹ năng ngẫu nhiên – Diễn Xuất (Trung cấp), Giảm Đau (Trung cấp), Biến Đổi Dung Dịch (Sơ cấp)】

Hai kỹ năng đầu còn dễ hiểu.

Nhưng cái thứ ba…

“Hệ thống, ‘Biến Đổi Dung Dịch’ là gì?”

【Bất kỳ loại chất lỏng nào chủ nhân trực tiếp hoặc gián tiếp tiếp xúc đều có thể bị thay đổi hương vị, tác dụng hoặc độc tính tùy theo ý muốn của chủ nhân.】

“???”

Trong đầu cô lập tức nảy ra vài tình huống không đứng đắn.

Dù sao thì ai cũng biết, có rất nhiều loại “chất lỏng” mà con gái có thể “biến đổi” được.

Nhưng giờ không phải lúc suy nghĩ linh tinh. Cô phải hành động ngay.

Ban đầu, Trì Hiểu Thanh định trốn qua lối đi bí mật trước khi nam chính tới.

Nhưng bây giờ thì…

Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt Tô Đào.

Nữ chính thuần khiết này hình như đã bị sốc đến mức “chập mạch”, đôi môi khẽ hé, ánh mắt trống rỗng như một con búp bê hỏng.

Trì Hiểu Thanh biết rằng cô ấy chỉ tạm thời “đơ máy” vì đầu óc chưa kịp xử lý thôi.

Gan lớn mới có cơ hội sống!

Một ý tưởng táo bạo hơn hình thành.

Lưỡi dao đang kề cổ Tô Đào được rút lại

Ngay sau đó, mũi dao đâm vào lòng bàn tay Trì Hiểu Thanh.

“Xoẹt!”

Cơn đau nhói khiến cô hít một hơi lạnh. Máu lập tức trào ra trước cả khi cô kịp siết tay, nhỏ thành từng dòng.

Trì Hiểu Thanh lập tức bóp má Tô Đào, ép cô ấy há miệng.

“Tách… tách…”

Máu nhỏ xuống.

Đầu tiên là vị tanh nhàn nhạt, rồi dần dần hóa thành một thứ ngọt ngào khó tả.

Chính hương vị kỳ dị ấy cùng cảnh tượng siêu thực này mới kéo được Tô Đào về thực tại.

Cô bắt đầu giãy giụa dữ dội hơn, chiếc giường gỗ kêu ken két không ngừng.

Trì Hiểu Thanh mỉm cười ngọt ngào, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Tô Đào.

“Đào Đào, uống hết đi nhé? Chỉ có như vậy… chúng ta mới hòa làm một~”

Tô Đào nghẹn họng. Chỉ có tiếng giường rung lắc không ngừng đáp lại.

Bên ngoài, người đàn ông mặc vest cuối cùng cũng gọi được cho Diệp Lương.

“Thiếu gia, ngài đang ở đâu?! Có chuyện lớn rồi! Tôi phải làm sao đây?!”

Giọng trầm của Diệp Lương đầy gấp gáp.

“Hai phút nữa tới nơi. Tình hình thế nào?”

“Tôi tìm được tầng hầm rồi, nhưng Trì Hiểu Thanh đang lấy tiểu thư Tô Đào làm con tin! Tôi không dám hành động!”

“Con khốn đó!”

Diệp Lương nghiến răng.

“Cô ta điên thật rồi. Cố khiến cô ta bình tĩnh. Tôi sắp tới nơi rồi!”

Đúng lúc ấy, tiếng thở dốc đứt quãng của Tô Đào cùng tiếng giường rung nhịp nhàng vọng qua cánh cửa.

Diệp Lương khựng lại.

“…Tiếng động gì thế?”

“…”

Người đàn ông quay đầu nhìn cánh cửa, lúng túng không biết giải thích sao.

Cảnh tượng lúc nãy chợt hiện lên trong đầu anh.

Ban đầu chỉ là hôn…

Giờ thì giường cũng rung rồi…

Rốt cuộc hai người họ đang làm cái gì trong đó vậy?!

Bọn họ đều là con gái mà! Sao lại có thể hoang dã đến mức này chứ?!

Nhìn điện thoại vẫn đang gọi điện, anh rơi vào trầm mặc.

Diệp Lương gầm lên:

“Nói mau! Đang xảy ra chuyện gì?!”

Anh hít sâu.

“Thiếu gia… điều tôi sắp nói có thể hơi sốc. Xin ngài đừng nổi giận.”

“Đừng vòng vo nữa! Nói!”

“Thiếu gia… có lẽ… ngài bị cắm sừng rồi.”

“Ai dám?!”

“…Trì Hiểu Thanh chăng?”

“Hả???”

Ba phút sau, Diệp Lương xuất hiện.

Với mái tóc dài che một bên mắt, áo khoác da màu đen, thân hình cao hơn mét tám đầy khí thế, hắn dẫn theo mấy vệ sĩ xông vào.

Nhìn người đàn ông mặc vest còn do dự, hắn hừ lạnh.

“Vô dụng!”

Rồi đá tung cửa.

“Trì Hiểu Thanh, tao thề là..”

Lời đe dọa nghẹn lại nơi cổ họng.

Căn phòng trống không. Trì Hiểu Thanh đã biến mất.

Chỉ còn Tô Đào bị trói trên giường, môi hơi hé, ánh mắt thất thần.

Mái tóc mượt rủ xuống ngang vai, gương mặt tái nhợt, nơi khóe môi còn vương chút đỏ nhạt.

Cánh cửa bí mật phía xa tầng hầm đang mở toang.

Hoàn hồn lại, Diệp Lương vội lao tới. “Tô Đào! Em không sao chứ?!”

Nghe thấy giọng nói của hắn, Tô Đào chậm rãi chớp mắt, ý thức dần trở lại.

Nụ cười của cô như đóa hồng tàn úa. “Diệp Lương… anh tới rồi….”

Giọng nói khàn khàn ấy khiến tim Diệp Lương thắt lại.

Hắn siết chặt nắm tay, gằn giọng: “Anh thề sẽ khiến Trì Hiểu Thanh trả giá!”

Nghe đến cái tên ấy, Tô Đào khựng lại.

Giọng nói ngọt ngào đến rợn người kia vẫn còn văng vẳng bên tai.

Em yêu chị.

Đầu ngón tay cô khẽ chạm vào vệt máu nơi môi.

Nụ hôn đầu tiên của cô.

Vậy mà Trì Hiểu Thanh còn dùng cả lưỡi.

Cô khẽ liếc mắt nhìn người đàn ông mặc vest.

Cả hai cùng rơi vào im lặng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Oan cho anh tôi quá :))