Chương 4: Cuộc rượt đuổi đầy “căng thẳng”
Diệp Lương nhận ra biểu cảm khác thường trên gương mặt Tô Đào.
Tim hắn chợt thắt lại.
Quay sang người đàn ông mặc vest, hắn lạnh giọng tra hỏi:
“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Nói!”
Người kia hơi rụt cổ, liếc nhìn Tô Đào đang mím môi im lặng.
Cuối cùng, anh nghiến răng thú nhận:
“Thiếu gia, lúc tôi xông vào… tiểu thư Tô Đào bị trói trên giường, còn… còn Trì Hiểu Thanh thì ở trên người cô ấy. Hai người họ… đang hôn nhau.”
Càng về cuối giọng anh càng lý nhí.
Mắt Diệp Lương trợn ngược vì kinh ngạc.
Các vệ sĩ khác cũng nhìn nhau sững sờ.
Ai cũng biết thiếu gia của họ yêu chiều Tô Đào đến mức nào.
Sao lại dám nói ra những lời gây chia rẽ như vậy?!
“Tô Đào, chuyện đó là thật sao?!”
Tô Đào lảng ánh mắt, khẽ lắc đầu.
“Không. Hiểu Thanh chỉ trói tôi lại rồi… bỏ tôi ở đây. Em ấy cảnh cáo tôi… phải tránh xa anh ra.”
“Phù, vậy thì tốt.”
Diệp Lương trừng mắt nhìn người đàn ông mặc vest.
“Dám bôi nhọ danh dự của Tô Đào?! Còn đứng đó làm gì, mau đuổi theo Trì Hiểu Thanh qua lối đi kia nhanh!”
Nghe vậy, Tô Đào vươn tay muốn ngăn lại.
Nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Chính cô cũng không hiểu vì sao mình lại muốn bảo vệ Trì Hiểu Thanh.
Khách quan mà nói, những gì Trì Hiểu Thanh làm là không thể tha thứ.
Tất cả những gì Tô Đào từng mong muốn là hàn gắn lại mối quan hệ của họ.
Nhưng sau chuyện này… họ còn có thể làm lành nữa sao?
Những ký ức quá khứ ùa về. Lưỡi Tô Đào khẽ lướt qua dư vị còn đọng lại nơi môi. Một vị ngọt nhè nhẹ, khó lý giải.
Đây là vị của…máu sao?
Gần giống như nước cam vậy….
Lấy lại bình tĩnh, cô khẽ nói với Diệp Lương: “Diệp Lương, hay là… hay là cứ để Hiểu Thanh đi đi?”
“Em vẫn còn nói đỡ cho cô ta sao?
“Em… em ấy thật ra không làm hại tôi. Chỉ là… chỉ là….”
Tô Đào ấp úng, không thể giải thích rõ những gì đã xảy ra.
Diệp Lương hừ lạnh.
“Anh biết. Cô ta chỉ mê muội anh thôi. Nhưng nhìn cô ta xem. Thấp bé, tầm thường, lớp trang điểm còn dày hơn bụi bẩn dưới đế giày anh. Đúng là loại ảo tưởng!”
“Có sập trời thì anh cũng không bao giờ thích loại như cô ta!”
Diệp Lương toát ra vẻ kiêu ngạo và tự tin tuyệt đối.
Tô Đào mấp máy môi, rồi cuối cùng vẫn im lặng.
Cô nhỏ giọng thì thầm:
“Hiểu Thanh… em ấy nói sẽ không làm phiền anh nữa. Chúng ta… không thể cho em ấy một cơ hội cuối cùng sao?”
Thấy những giọt lệ long lanh trong mắt cô, lòng Diệp Lương mềm xuống.
“Được. Tùy ý em vậy.
Giọng hắn dịu lại, đưa tay định kéo cô vào lòng.
Ngờ đâu Tô Đào lại vội lùi nửa bước.
Tránh né hắn.
Biểu cảm Diệp Lương cứng đờ.
Nhìn thấy vẻ mâu thuẫn trên gương mặt cô, hắn lập tức tự trấn an bản thân.
Phải rồi. Cô ấy còn chưa nhận lời tỏ tình của mình.
Chắc cô ấy cần một không gian riêng.
Hay là… vì mình xuất hiện kịp lúc cứu cô ấy nên cô ấy đang thẹn thùng.
Đúng! chắc chắn là vậy rồi!
Có ai mà không rung động trước màn “anh hùng cứu mỹ nhân” của mình cơ chứ?
Vén mái tóc sang một bên đầy tự đắc, Diệp Lương nói:
“Để anh đưa em đến bệnh viện riêng của nhã anh trước. Gọi bác sĩ kiểm tra cho em.”
“Ừ”
Tô Đào gật đầu vô hồn.
Suốt quãng đường, cô giữ khoảng cách đúng một bước.
Diệp Lương càng tin chắc rằng cô đang xấu hổ.
Anh đâu biết, đầu lưỡi Tô Đào đang khẽ chạm vào nơi bị Trì Hiểu Thanh cắn trên môi, tâm trí hoàn toàn bị bóng dáng nhỏ bé ấy chiếm trọn.
Bên kia, Trì Hiểu Thanh sau khi trốn qua lối đi bí mật liền dựa vào ký ức mà lao thẳng về nhà.
Tóc tai cô bù xù, bàn tay bị thương giấu trong túi áo, đầu cúi thấp để tránh gây chú ý.
Nhưng gương mặt thì lại lộ rõ vẻ hoảng loạn.
“Chết tiệt! Mình đánh giá cao cái cơ thể này quá. Mất chưa đến 300ml máu mà đã chóng mặt thế này!”
Tệ hơn nữa là người đàn ông mặc vest vẫn bám sát phía sau.
【Chủ nhân, cố lên! Sắp về đến nhà rồi!】
“Im đi, cái hệ thống vô dụng này! Làm gì có ích một lần xem nào!
【Đề xuất mua: Thuốc tăng thể lực. Điểm Cảm Xúc hiện tại không đủ. Thành thật xin lỗi.】
“Đồ chết tiệt!!”
Trì Hiểu Thanh gào thét trong lòng, né một người qua đường suýt va phải, rồi quay đầu nhìn lại.
Khoảng cách đã rút xuống dưới hai mươi mét.
“Không ổn. Cứ thế này sẽ bị bắt. Nghĩ… nghĩ nhanh lên!”
Ánh mắt cô đảo quanh
Rồi sáng lên.
Một nam sinh đại học cao ráo, vạm vỡ đang tiến lại gần, ánh mắt toát ra vẻ khờ khạo đặc trưng của sinh viên.
Tầm nhìn của cô hạ xuống chiếc áo thun anh ta mặc.
Một loli tóc xanh đang nhìn lại.
Chính là Komurasaki trong “Senren*Banka”! 
Tuyệt vời lại còn là một đồng môn wibu nữa!
Trì Hiểu Thanh lập tức hành động, kỹ năng diễn xuất vận hành hết công suất.
Chỉ trong ba bước chân, cô cố ý vấp ngã, đổ sụp trước mặt thanh niên
Trần Khôn phản ứng rất nhanh, đỡ lấy cô. Là một chàng trai 23 tuổi còn độc thân, đây là lần đầu tiên hắn gần con gái đến vậy, tim đập loạn xạ.
Ánh mắt lảng đi đầy lúng túng. “Ờ… em không sao chứ?”
Trì Hiểu Thanh nức nở, ép nước mắt trào ra, cuống cuồng cầu xin:
“Anh ơi cứu em với! Có người đàn ông mặc vest đang đuổi theo em!”
“Cái gì?!”
Mắt Trần Khôn trợn tròn.
Để tăng độ thuyết phục, Trì Hiểu Thanh thêm thắt:
“Hắn… hắn muốn bắt cóc em! Em vừa mới trốn được nhưng hắn vẫn bám theo! Hu hu…!”
Nước mắt men theo gò má.
Kỹ năng mới của hệ thống đang được sử dụng một cách điêu luyện.
Trần Khôn sao có thể đứng yên.
Sự phẫn nộ chính nghĩa bùng lên trong lồng ngực hắn.
“Giữa thanh thiên bạch nhật thế này sao?! Hắn to gan thật?!”
Trần Khôn lập tức che chắn trước mặt Trì Hiểu Thanh, trừng mắt nhìn người đàn ông mặc vest đang tiến lại.
“Là hắn sao?”
“Vâng!”
Trì Hiểu Thanh gật mạnh, rồi giả vờ lo lắng
“Nhưng… hắn trông khỏe lắm. Nếu anh không đối phó nổi thì… hay là chúng ta chạy đi?”
Có người đàn ông nào lại thừa nhận mình “không đối phó nổi” cơ chứ!
Trần Khôn xắn tay áo, bước thẳng lên.
Thấy vậy, Trì Hiểu Thanh nở nụ cười tinh quái
Nhân cơ hội, cô quay đầu bỏ chạy hướng ngược lại, vừa chạy vừa hét: “Cứu với! Có kẻ bắt cóc!!”
Trần Khôn phối hợp, chỉ vào người đàn ông mặc vest hô lớn:
“Chính hắn! Hắn là kẻ bắt cóc!”
Đám đông ban đầu còn bối rối, giờ thấy “nạn nhân” hoảng loạn chạy trốn, lập tức hiểu ra.
Hèn gì cô bé chạy trối chết như vậy!
Nó đang bị uy hiếp mà!
Ngay tức khắc, những “người tốt bụng” từ khắp nơi xuất hiện. Để khống chế “tội phạm nguy hiểm”, họ vơ lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay làm vũ khí.
Một ông lão vừa chống gậy xem náo nhiệt phút trước, chẳng biết từ đâu kiếm được một viên gạch, lảo đảo tiến lên.
Người đàn ông mặc vest có thể xử lý phần lớn bọn họ…
Nhưng ông lão kia nhìn như chỉ cần gió thổi nhẹ cũng ngã!
Lỡ tay một cái, chẳng phải thành ngộ sát sao?!
Bất lực, anh chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng nhỏ bé của Trì Hiểu Thanh dần khuất xa.
Về phần “kẻ chủ mưu” lúc này.
Trì Hiểu Thanh lảo đảo vào khu chung cư, mở cửa nhà, cô đổ gục ngay xuống tấm thảm trước cửa.
Cơn choáng váng ập tới, hơi thở gấp gáp đứt quãng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
