Chương 2: Em yêu chị! Yêu đến mức điên loạn! Yêu đến mức ngay cả lối về cũng chẳng còn
Giọng nói trầm khàn, run rẩy ấy giáng thẳng xuống tâm trí nữ chính như một tiếng sét giữa trời quang, khiến cô chết lặng trên giường.
Rất lâu sau, cô vẫn chưa thể hoàn hồn.
Kế hoạch loli yandere.
Đó chính là nước cờ Trì Hiểu Thanh dùng để phá vỡ thế bế tắc này.
Đám nam chính đã căm ghét nguyên chủ đến tận xương tuỷ. Bây giờ lại còn thêm vụ bắt cóc này, oán hận của họ e rằng sẽ bị đẩy đến cực điểm.
Cách duy nhất để sống sót lúc này là khiến nữ chính phải tự đứng ra bảo vệ cô.
Hối cải ư? Không có chuyện đó đâu!
Tính cách của Tô Đào là kiểu dịu dàng, nội tâm phong phú nhưng lại rất dễ mềm lòng giống như một vầng trăng thuần khiết vậy.
Chỉ cần đám nam chính tỏ ra mạnh mẽ hơn một chút cũng đủ khiến cô ấy dao động.
Cơ hội sống sót duy nhất là phải để lại một dấu ấn không thể xóa nhòa trong tim cô. Khiến cô ấy để tâm đến Trì Hiểu Thanh, thậm chí là phải bảo vệ cô!
Trong khi tâm trí Trì Hiểu Thanh đang xoay chuyển cực nhanh, thì tiếng “ting ting” của hệ thống vang lên liên hồi.
【Nội tâm nữ chính Tô Đào đã dao động mạnh vì lời nói của chủ nhân】
【Điểm Cảm Xúc +3…】
【Điểm Cảm Xúc +10…】
Đây chính là một trong những chức năng chính của hệ thống. Chỉ cần là một nhân vật quan trọng trong nguyên tác không quan trọng chính hay phụ, vì hành động của Trì Hiểu Thanh mà sinh ra những dao động cảm xúc mãnh liệt, cô sẽ nhận được Điểm Cảm Xúc!
Điểm Cảm Xúc có rất nhiều công dụng: quay thưởng, mua đồ trong cửa hàng của hệ thống, hay thậm chí xem trước những tình tiết tương lai của tiểu thuyết.
Nhưng chỉ riêng Gói Quà Tân Thủ cũng đã cần tới 100 điểm mới mở được.
Hệ thống nhà người ta thì tặng miễn phí, còn hệ thống của cô lại bắt trả tiền. Đây chẳng phải lừa đảo chuyên nhắm vào loli sao?!
Cô hiện chỉ có 13 điểm. Còn khuya mới đủ!
Thấy Tô Đào vẫn còn ngẩn người chưa kịp phản ứng, Trì Hiểu Thanh liền đứng bật dậy trên giường.
Bộ trang phục hôm nay cô mặc khá đơn giản: áo thủy thủ trắng và váy ngắn xếp ly màu đen. Tô Đào bị trói nằm trên giường nên có thể nhìn thấy rõ mồn một “phong cảnh” dưới vạt váy của Trì Hiểu Thanh
Tô Đào dần tỉnh táo lại, nhưng trong mắt vẫn còn sự hoang mang cùng sợ hãi.
“Hiểu Thanh, chị… chị không hiểu em đang nói gì cả.”
Họ lớn lên cùng nhau.
Làm chị em thân thiết suốt hơn chục năm
Trong lòng Tô Đào, Trì Hiểu Thanh luôn là người thân thiết nhất.
Dù hai năm gần đây có xảy ra mâu thuẫn không ngừng, cô vẫn tin rằng Hiểu Thanh có thể cứu vãn, chỉ cần uốn nắn lại suy nghĩ lệch lạc thêm chút nữa, thì mọi thứ sẽ quay về như trước.
Trở lại làm chị em thân thiết nhất.
Nhưng giờ phút này, cô lại giống như một đứa trẻ từng mơ làm phi hành gia, lại bị bà tát cho tỉnh lại.
Đứa em thuở nhỏ của cô… lại thích cô?
Tâm trí cô rối bời, mất đi sự bình tĩnh vốn có.
Trì Hiểu Thanh không trả lời.
Thay vào đó cô cúi xuống, hai tay chống bên giường ngay sát nách Tô Đào, rồi quỳ hẳn trên bụng cô ấy.
Với chiều cao còn chưa tới 1m60, thì Trì Hiểu Thanh rất nhẹ.
Tô Đào gần như không cảm thấy được sức nặng, chỉ cảm nhận được sự mềm mại của thân thể nhỏ bé ấy đặt lên bụng mình.
Trong tầm mắt của Tô Đào, Trì Hiểu Thanh lại cúi sát hơn nữa, phần thân trên gần như dán chặt vào người cô rồi mới dừng lại.
Mái tóc hạt dẻ rủ xuống một bên gương mặt, khi Tô Đào nhìn vào bàn tay nhỏ đang nhẹ nhàng nâng má mình.
Đầu ngón tay khẽ vuốt ve, rồi ấn nhẹ.
Chẳng mấy chốc, ánh mắt Trì Hiểu Thanh trở nên say mê. Một nửa là diễn, nhưng nửa còn lại là thưởng thức trước làn da trắng ngần mịn màng khó cưỡng này.
Cô vén lọn tóc rối của Tô Đào ra sau tai, rồi áp lòng bàn tay lên gò má, ngón cái lướt qua khóe môi, chậm rãi men theo bờ môi khô nứt.
Cuối cùng dừng lại ở chính giữa đôi môi hồng nhạt.
Giọng Trì Hiểu Thanh ngọt ngào tan chảy.
“Đào Đào, em thích chị. Thích chị rất rất nhiều. Từ khi chúng ta còn nhỏ, lúc chị che chở em khỏi bọn bắt nạt, nắm tay em kéo ra khỏi góc tối để bước tới ánh sáng.”
“Em đã yêu chị đến mức phát điên”
Ánh mắt cô khóa chặt vào đôi mắt bàng hoàng kia.
“Em biết mình phải ngoan ngoãn thì mới có thể ở bên chị, nên em đã chôn giấu tình cảm của mình. Em nghĩ rằng dù chị không thích em cũng không sao. Chỉ cần đứng từ xa nhìn chị là đủ rồi!”
“Nhưng..nhưng mà!” Giọng cô đột ngột trở nên lạnh lẽo. “Chị cứ nói em là người quan trọng nhất, là người quý giá nhất, là người chị yêu nhất!”
“Nếu chị đã nói thế… vậy tại sao chị lại phản bội em?!”
Giọng nói như một oan hồn đang nguyền rủa dưới địa ngục, vặn vẹo đầy oán hận.
“Diệp Lương. Tư Thần. Đông Phương Dương. Chị đã có em rồi. Tại sao còn cần họ?!”
Những câu cuối gần như bật thành tiếng hét.
Tô Đào bắt đầu giãy giụa dữ dội, nhưng toàn thân bị trói chặt. Cô vội vàng nói trong cơn hoảng loạn.
“Không, Hiểu Thanh, chị chỉ..”
Chưa kịp dứt lời, Trì Hiểu Thanh đột ngột bóp má cô ngắt lời.
Giọng lại mềm xuống, ngọt ngào đầy bệnh hoạn.
“Không cần giải thích đâu, Đào Đào. Dù thế nào đi nữa em vẫn sẽ luôn thích chị… và chị mãi mãi chỉ thuộc về một mình em.”
Ánh mắt cô hạ xuống, dừng trên đôi môi mỏng hồng hào kia.
Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua.
Tô Đào cảm nhận được điều sắp xảy đến. Cảm giác lạ lẫm nơi đầu ngón tay khiến cô hốt hoảng.
“Hiểu Thanh, nghe chị! Em không thể làm vậy! Đây là lần đầu của c…”
“Ưm~!”
Âm thanh bị chặn lại.
Đôi mắt Tô Đào mở to.
Cơ thể đang vùng vẫy bỗng khựng lại một nhịp.
Rồi giãy giụa điên cuồng hơn.
【Nội tâm nữ chính Tô Đào đã dao động mạnh vì hành động của chủ nhân】
【Điểm Cảm Xúc +5…】
【Điểm Cảm Xúc +8…】
【Điểm Cảm Xúc +14…】
Thông báo liên tục vang lên trong đầu.
Trì Hiểu Thanh biết số điểm tăng vọt này là vì đại não Tô Đào đã “chập mạch” do quá tải thông tin.
Nhưng Gói Quà Tân Thủ cần tận 100 điểm, vẫn chưa đủ.
Cảm nhận sự phản kháng yếu ớt dưới thân, Trì Hiểu Thanh khẽ cười trong lòng.
Rồi đột ngột nhe ra…hai chiếc răng nanh nhỏ nhắn cắn mạnh xuống
Vị tanh của máu lan toả giữa hai người.
Phải thế này mới để lại ấn tượng sâu đậm chứ
Đúng lúc đó.
RẦM!
Cánh cửa gỗ của tầng hầm bị đá văng.
“Tiểu thư Tô Đào!”
Một người đàn ông mặc vest thở hổn hển, vịn vào khung cửa, gương mặt đầy lo lắng.
Thế nhưng anh ta đứng hình hoá đá.
Chuyện… chuyện quái gì đây?
Thiếu gia nhà anh vừa xác định được tung tích của cô Tô Đào liền nổi điên lên, ra lệnh anh phải lập tức chạy tới, nói chỉ chậm một giây thôi cô ấy cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Nhưng bây giờ…
Trông cô ấy đâu có vẻ đang nguy hiểm?
Tên vệ sĩ chưa từng nghĩ mình sẽ bắt gặp một cảnh tượng… ám muội đến vậy.
Từ góc độ của anh: Tô Đào bị trói trên giường, Trì Hiểu Thanh quỳ trên người cô ấy, cúi xuống như đang tiến hành một “trò chơi” đặc biệt nào đó.
Hình ảnh quá mức ám muội, khiến người ngoài cũng thấy ngượng.
Hoàn hồn lại, anh chỉ tay nghiêm nghị vào Trì Hiểu Thanh.
“Lập tức thả tiểu thư Tô Đào ra!”
Tiếng quát ấy khiến cả hai cô gái cùng giật mình.
Một tay vẫn chống trên giường, làm khung gỗ kêu lên tiếng kêu ken két, Trì Hiểu Thanh chậm rãi đứng dậy.
Sự khó chịu lộ rõ khi cô từ từ quay đầu, mái tóc rơi xuống che khuất đôi mắt.
Đôi mắt đỏ thẫm liếc ngang về phía kẻ xâm nhập, lóe lên tia nguy hiểm trong ánh sáng mờ ảo.
Không biết từ lúc nào, con dao đã trở lại trong tay cô.
Và giờ đây nó đã kề sát ngay cổ Tô Đào.
Trì Hiểu Thanh cất giọng nói lạnh lẽo.
“Cút ra ngoài.”
“Nếu không… tao sẽ giết con ả này!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
