Có lẽ vì cả Sophia và Rhein đều không hiểu những lời Nova vừa nói, nên nàng cũng chẳng còn bận tâm về vấn đề ấy nữa.
Vốn dĩ nàng đến đây để bàn chính sự, chứ không phải để hàn huyên phiếm luận. Chỉ là tình cờ gặp Rhein và Sophia đang mang trả lại bộ khôi giáp vốn chẳng có mấy tác dụng với mình, nên tiện lời đôi câu mà thôi.
Đối với Nova, Rhein quả thực là một “vị khách hiếm có”.
Trong mắt nàng, người đàn ông này như thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi, thậm chí có những lúc đến cả đầu cũng chẳng thấy đâu. Đã bao lâu rồi kể từ ngày Rhein được biên chế vào Kỵ sĩ đoàn? Tên hắn từ lâu đã hiện hữu trong danh sách tại nhiệm của Kỵ sĩ đoàn Thánh Giáo Hội, vậy mà mãi đến hôm nay, Nova mới thực sự có cơ hội quan sát hắn ở cự ly gần, từ trên xuống dưới một lượt. Nếu không, cùng lắm cũng chỉ là những lần hắn ngẫu nhiên xuất hiện trước công chúng, nàng có dịp thì trông thấy từ xa một thoáng mà thôi.
Bởi vì Nova đang cùng Fried thảo luận về Đại hội săn bắn, nên sau khi đổi chủ đề, câu chuyện của họ lập tức rẽ thẳng sang hướng đó. Dù sao thì Rhein và Sophia cũng tham gia, lại còn xuất hiện với tư cách 「Thánh kỵ sĩ」, nên với vai trò Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn Thánh Giáo Hội, Nova tự nhiên sẽ dặn dò đôi lời.
“Giao suất này cho Rhein, hẳn là có thể giành được thứ hạng không tồi.”
Nova đưa mắt đánh giá dáng vẻ của Rhein, tán thành gật đầu.
Sự ác cảm mà người đời dành cho Rhein, phần lớn đều xuất phát từ nỗi sợ hãi—sợ hãi sức mạnh kinh hoàng của chính hắn. Vì vậy, năng lực của Rhein là điều ai cũng phải công nhận. Kỵ sĩ đoàn Thánh Giáo Hội cử đi một viên mãnh tướng như vậy, Nova cũng tràn đầy tự tin.
Nhưng tự tin không có nghĩa là không lo lắng.
Nova tin vào năng lực của Rhein, nhưng cũng có chút e ngại sức phá hoại của hắn.
Thực ra, ngoài “lời đồn đã đánh bại ác long”, Rhein chưa từng sử dụng bất kỳ sức mạnh nào của mình trước mặt người ngoài.
Một là vì ma lực của hắn gần như tương đương với vàng ròng đang cháy, mỗi một trận chiến đều vô cùng hao tổn tâm sức và tiền của. Hắn cần ma lực để thắp lên ngọn lửa, và ma lực thiếu hụt lại cần vàng để bù đắp. Quanh đi quẩn lại, hắn chẳng khác nào một cỗ máy nuốt tiền.
Hai là vì cả Fried lẫn bản thân Rhein đều không muốn phô trương sức mạnh của hắn quá mức.
Thế nên ở bên ngoài, Rhein luôn tránh né mọi xung đột hoặc bị cuốn vào trung tâm của những cuộc giao tranh. Kể cả khi thực sự phải chiến đấu, hắn cũng sẽ chọn cận chiến. Khi có vũ khí, hắn dùng thanh trường kiếm vẫn thường đeo bên mình mỗi khi mặc trang phục kỵ sĩ. Khi không có vũ khí, hắn tìm vài cái chai lọ trên phố. Nếu thực sự chẳng có gì trong tay, hắn sẽ vung nắm đấm. Ngọn lửa vàng rực thường xuất hiện trước mặt Sophia, đối với công chúng lại là một “tuyệt kỹ ẩn giấu”. Có lẽ chỉ trước mặt Sophia, hắn mới phóng túng phô diễn ngọn lửa hoàng kim của mình như vậy.
Dù sao thì Sophia cũng được xem là “chủ nợ vàng” của hắn. Hơn nữa, đối với Rhein và Fried, việc Sophia biết về năng lực của Rhein cũng chẳng sao cả. Nàng sẽ không vì thứ sức mạnh tựa hồ gần với ác long này mà bắt đầu bài xích, thậm chí là căm ghét, chống đối Rhein.
Vậy nên, ngoài Sophia, Fried và những kẻ xấu số đã thành tro bụi, không một ai từng thấy Rhein thực sự bung hết sức chiến đấu trông như thế nào—à, trừ vị cựu giáo hoàng của Starrosh ra, lão già đó giờ vẫn đang bị giam dưới địa lao.
Vì thế, Nova thực sự chưa từng thấy dáng vẻ chiến đấu của Rhein. Nàng biết Rhein vô cùng mạnh mẽ, nhưng không biết nếu hắn thực sự ra tay, sẽ đạt đến cảnh giới nào.
Hội Săn nói cho cùng cũng chỉ là một hoạt động mang tính giải trí, không thể để Rhein thực sự “nghiêm túc” được.
Vậy nên, Nova suy nghĩ một lát, rồi nói nốt nửa câu còn lại:
“Nhưng bất kể thành tích ra sao, ta hy vọng cậu có thể vui vẻ.”
Nhanh chóng xoa dịu tình hình thôi, đừng để Rhein chơi một hồi lại nổi cáu.
“Ừm.”
Rhein vẫn giữ thái độ như trước. Bất kể nói gì, hắn cũng chỉ đáp lại bằng một tiếng “ừm” tựa hồ khiêm tốn tiếp thu.
Còn Sophia, nàng lại không được thong dong như Rhein.
Nàng dường như đã thực sự bắt đầu để tâm đến việc liệu có người phụ nữ nào tốt hơn mình để mắt đến Rhein rồi mang hắn đi mất không.
Dù trong mắt Sophia, Rhein là một người rất tốt, nhưng phải thừa nhận rằng, vì sự chấp niệm với vàng, trong lòng Sophia, Rhein còn mang một cái mác “thấy tiền sáng mắt”. Vì vậy, giờ đây nàng bắt đầu lo lắng một cách lạ thường, sợ rằng Rhein sẽ bị những người phụ nữ xấu xa khác lừa gạt.
Rõ ràng lúc đầu quyết định tham gia Hội Săn, nàng kiên định như thể sắp gia nhập quân cách mạng, vậy mà giờ đây, Sophia lại cảm thấy như một mũi lao quay ngược găm thẳng vào đầu mình, khó chịu khôn tả.
Có lẽ khi mới bắt đầu ở bên Rhein, nàng chưa quá để tâm đến vấn đề “sở hữu” hắn, thậm chí còn cho rằng Rhein chỉ là người được Fried mang đến để tạm thời chăm sóc mình. Nhưng bây giờ—
A a—thật là…!
—Đúng vậy, bây giờ nàng để tâm đến chết đi được.
Nàng không biết tại sao lại trở nên như vậy, không biết tại sao tâm trạng lại thay đổi đến thế, nhưng—nàng để tâm đến chết đi được, thậm chí còn có chút phiền não.
Nàng muốn Rhein ở bên cạnh mình, muốn Rhein làm kỵ sĩ của riêng mình. Lời thề kỵ sĩ khi đó đã nói như vậy, không phải sao?
Không cho phép người khác phỉ báng Rhein, thậm chí không cho phép người khác dòm ngó Rhein. Là kỵ sĩ của mình, vậy thì hắn phải thuộc về mình mới đúng!
Trời ạ… Thần linh đại nhân mà con hằng kính yêu… Con vô cùng xin lỗi, con lại có suy nghĩ ích kỷ đến nhường này…
Ngay cả chính Sophia cũng nhận ra, trong khoảnh khắc này, mọi suy nghĩ của nàng đều là ích kỷ.
Nàng ích kỷ muốn trói buộc Rhein bên cạnh mình, muốn khắc tên mình lên chiếc vòng cổ của hắn.
Từ sự đồng hành ban đầu đến sự dựa dẫm hiện tại… thời gian dường như không quá dài.
Nhưng sự tồn tại của Rhein, quả thực đã lấp đầy những khoảng trống trong nàng.
Không chỉ là khoảng trống trong thần lực, mà còn lấp đầy cả sự cô độc trong tâm hồn nàng.
Sophia mất đi ký ức, mất đi sự tự do của cơ thể. Cơ hội duy nhất để nàng tiếp xúc với thế giới bên ngoài, là do Rhein mang lại.
Dù nàng thường xuyên cầu nguyện với Thần linh, thường xuyên mong mỏi Thần linh nghe thấy tiếng lòng mình, nhưng mỗi lần thực sự đưa tay về phía nàng, đều là Rhein.
Nếu đây là sự sắp đặt của Thần linh trong vận mệnh, dĩ nhiên nàng sẽ cảm tạ Thần trong lòng.
Nhưng chính vì Thần linh là một sự tồn tại trừu tượng, không thể thấy, không thể chạm, nên ngẫm lại—Rhein ở một phương diện nào đó, cũng được xem là Thần linh của riêng nàng?
Là hắn đã đáp lại những kỳ vọng của nàng.
Là hắn đã đưa nàng rời khỏi chốn địa ngục đó.
Là hắn đã luôn ở bên cạnh nàng.
Là hắn đã từng chút một giúp nàng hồi phục sức mạnh.
Đúng là nàng đã cầu nguyện với Thần linh trong tâm, nhưng mỗi lần hồi đáp, giọng nói vang lên đều là của Rhein.
Vậy nên—
—A, không, không, xin lỗi, thưa Thần…
Nghĩ đến đây, Sophia hít một hơi thật sâu.
Sự cố chấp này không phải là thứ mà một Thánh nữ như nàng nên có.
Đã là Thánh nữ… thì phải học cách nhân ái và cao khiết.
Phụng sự Thần linh, kính yêu Thần linh, hầu hạ Thần linh… Thánh nữ phải như vậy mới đúng.
Sự kính yêu đối với Thần linh này, giống như một 「quy tắc」 được khắc sâu trong tâm trí.
Từ nhỏ đã được giáo dục như vậy, Sophia dù đã mất đi ký ức, vẫn luôn vô thức tái hiện quy tắc này trong đầu.
Kính yêu Thần linh không phải là điều xấu. Có tín ngưỡng trong lòng quả thực có thể khiến con người trở nên mạnh mẽ. Sophia bây giờ gần như là một trang giấy trắng, sau lưng cũng không còn những kẻ ác nhân mượn danh Thần linh để thao túng lời nói và hành động của nàng. Vì vậy, giờ đây nàng có thể yên tâm phụng sự vị Thần trong lòng mình…
Đúng là như vậy, nhưng…
So với cái gọi là Thần linh, có lẽ…
“Nói mới nhớ, gần đây đã đến mùa Thánh Tuyền mở cửa, tiểu thư Sophia có lẽ có thể đến đó thử ước nguyện xem sao?”
“Hửm?”
Giữa vòng xoáy của những suy tư, nghe thấy tên mình, Sophia vô thức đáp lại một tiếng. Một lúc sau, não bộ mới theo kịp phản ứng. Nàng nhìn về phía Nova, đôi mắt sau cặp kính gọng vàng khẽ nheo lại, ngón tay thuận thế đẩy nhẹ gọng kính.
Phải công nhận, có tay thật tiện lợi.
Nếu không, chuyện đẩy kính trước đây đều phải gọi Rhein đến giúp một tay.
Nhưng nghĩ đến đó, Sophia lại khựng lại.
Nàng hồi tưởng lại dáng vẻ Rhein đỡ kính cho mình lúc trước, cảm nhận hơi ấm từ ngón tay hắn lướt qua sống mũi trong khoảnh khắc—
Có lẽ… buông tay mình xuống để Rhein chịu trách nhiệm giúp đỡ cũng không phải là không được…?
Nhưng đợi đến khi cơ thể hồi phục trong tương lai, chắc chắn sẽ phải dần dần thoát khỏi sự chăm sóc của Rhein. Vậy chẳng phải điều đó có nghĩa là, trong tương lai, khi nàng hoàn toàn bình phục, Rhein sẽ rời xa nàng sao?!
Càng gần Rhein, thần lực hồi phục càng nhanh.
Thần lực hồi phục càng nhanh, chức năng cơ thể càng tốt.
Chức năng cơ thể càng tốt, càng có thể tự lực cánh sinh.
Càng tự lực cánh sinh, Rhein càng nhanh chóng rời xa mình.
Nói cách khác—càng gần Rhein, Rhein lại càng xa mình?!
Không… khoan đã, đây là logic gì vậy?
Rõ ràng, Sophia đã bị chính logic của mình làm cho rối tung, thậm chí nhất thời không thể suy ngược lại xem mình đã đi đến kết luận đó như thế nào.
Nhưng—vừa rồi Nova đã nói gì nhỉ?
Ước nguyện gì đó?
“Bây giờ là mùa hoa Beatrice nở, cũng là mùa Thánh Tuyền mở cửa cho công chúng. Tương truyền Thánh nữ đại nhân đã hôn lên mặt nước của Thánh Tuyền, vì vậy Thánh Tuyền luôn mang theo sức mạnh ban phước. Tiểu thư có lẽ có thể đến Thánh Tuyền thử ước nguyện, không cần ném đồng xu hay cúng gì cả, chỉ cần ngài đủ thành tâm, sức mạnh của Thánh nữ sẽ mang lại phước lành cho ngài.”
Thấy dáng vẻ hoang mang của Sophia, Nova liền giải thích cho nàng về truyền thuyết của Thánh Tuyền, nào hay biết Sophia trước mặt chính là vị Thánh nữ đại nhân trong lời nàng.
…Ta còn có công năng này sao?
Sophia vô cùng kinh ngạc.
Dù đây gần như là một phong tục ở St. Varna, mỗi khi hoa Beatrice nở rộ, người ta lại đến bên Thánh Tuyền để ước nguyện, mấy trăm năm nay đều như vậy. Nhưng với tư cách là Thánh nữ, Sophia lại hoàn toàn không biết có chuyện này.
A—đúng rồi, mình bị mất trí nhớ.
Một lúc sau, Sophia mới nhận ra, làm sao mình có thể biết được chứ.
Dù truyền thuyết này nghe có vẻ hơi khoa trương… một nụ hôn có thể ban phước, nhưng khi nghĩ đến cảnh bị một đám người vây quanh cầu nguyện ở giáo hội Starrosh khi xưa, nàng ngẫm lại, có lẽ bản thân mình trước đây thực sự có năng lực như vậy.
Chỉ là bây giờ, những phước lành đó đều đã biến thành lời nguyền.
