Chương 92 - Sao Cái Này Lại Ở Trong Tay Ta? (2)
“Tiểu thư đã mách những gì?”
“Còn mách gì nữa? Tất tần tật những chuyện xấu xa mà công tử đã gây ra cho ta chứ sao.”
...Tất tần tật ư?
Nếu là thật, thì danh sách tội trạng e rằng dài dằng dặc, viết kín cả sớ Táo Quân cũng chưa hết.
Nào là túm tóc, đánh vào gan bàn chân, quất roi vào mông, rồi cả những lời nhục mạ dâm ô... Cô ta thực sự đã kể hết những thứ đó sao?
Thế thì ta chết chắc rồi còn gì?
Không. Không thể nào.
Cô là Đường Tố Lan cơ mà. Cô đâu có ngu ngốc đến thế.
Nếu kể hết mọi chuyện, thì chính thanh danh của cô cũng tan tành mây khói.
Tất nhiên, nếu chuyện vỡ lở, tôi sẽ bị xé xác thành trăm mảnh, còn cô cùng lắm chỉ bị cấm túc... Nhưng cô đâu phải loại người chịu chấp nhận vết nhơ đó.
Trên đời này làm gì có đứa con bất hiếu nào dám vỗ ngực nói với cha mình rằng: "Cha ơi, con vừa chơi SM với một gã đàn ông" để chọc tức cha đến thổ huyết chứ...!
Chắc chắn là chưa mách đâu.
Đây cũng chỉ là một lời nói dối nhằm chọc tức ta mà thôi.
Người có đầu óc bình thường không ai lại đi bêu rếu chuyện đó với phụ mẫu cả.
Nếu thực sự cô ta có mách lẻo, thì cùng lắm cũng chỉ là chuyện bị ta đuổi khỏi tiệm da thôi.
“Thì đấy, ai bảo công tử gan to bằng trời, dám đuổi ta thẳng cổ?
Ta đã hạ mình, tận tình chăm sóc công tử như thế, vậy mà đến một chén nước công tử cũng tiếc, lại còn xua đuổi ta như xua tà ma. Âu cũng là gieo nhân nào gặt quả nấy thôi.”
“...”
...Vậy là chưa kể hết thật à?
Đường Tố Lan "bằng da bằng thịt" trước mắt tôi quả thực khác xa một trời một vực so với Đường Tố Lan trong tiểu thuyết.
Đường Tố Lan trong trang sách là người sẵn sàng hy sinh bản thân vì dân nghèo.
Là một trợ thủ đắc lực của nhân vật chính, luôn toát lên vẻ khí chất, trầm ổn và đáng tin cậy.
...Còn Đường Tố Lan trước mặt tôi lúc này chỉ là một đứa trẻ to xác.
Đã '24 cái nồi bánh chưng' rồi mà tính tình còn trẻ con hơn cả Thanh Nguyệt.
Nói thẳng ra thì cô ta cũng chỉ ngang ngửa Hồng Hoa mà thôi.
Nếu để Hồng Hoa và phiên bản "sống thật" này của Đường Tố Lan nói chuyện với nhau, chắc tôi chẳng phân biệt nổi ai là ai.
Hai mươi bốn tuổi đầu rồi mà còn chơi trò mách lẻo phụ huynh, có ra dáng người lớn chút nào không?
Nhưng điều khiến tôi ức chế nhất là tôi hoàn toàn bất lực trước sự ngang ngược của con nhãi ranh này.
Nhìn thấy vẻ mặt hoang mang của tôi, Đường Tố Lan khúc khích cười.
“Hối hận rồi sao? Ôi chao, làm sao bây giờ. Ta mách thật rồi đấy. Công tử chắc chắn không được yên thân đâu. Tuy tự khen thì hơi kỳ, nhưng phụ thân cưng chiều ta lắm.
À đúng rồi, trong thư ta không dùng danh xưng ‘Gia chủ’ đâu, mà tôi viết là ‘Cha ơi’ đấy. Chỉ cần ta gọi một tiếng ‘Cha’ là ông ấy mềm lòng ngay.”
“...”
Con nhãi này thậm chí còn vừa ngâm nga hát vừa lượn lờ quanh tôi.
“Tiêu rồi, tiêu thật rồi. Công tử phen này~ tiêu đời rồi.”
Cô ta còn hát mấy câu chế giễu ấu trĩ. Rõ ràng là cố tình làm vậy vì biết thừa điều đó sẽ khiến tôi điên tiết.
Dù biết rõ đó là đòn khiêu khích trẻ con và tôi đã cố tỏ ra bình thản, cười trừ cho qua chuyện, nhưng tôi vẫn cảm nhận được máu nóng đang dồn lên mặt.
Chủ yếu là vì quá cạn lời.
Sống trên đời bao nhiêu năm, lần đầu tiên tôi gặp một kẻ không biết "ăn trông nồi, ngồi trông hướng" đến mức này.
Và cú sốc càng lớn hơn khi kẻ đó lại chính là Đường Tố Lan danh tiếng lẫy lừng.
Cô ta tóm lấy cánh tay tôi giơ lên, rồi chui tọt qua nách tôi như chơi trò rồng rắn lên mây, trêu ngươi không biết chán.
“Nhưng mà ngay từ đầu chuyện này đã vô lý rồi. Trên đời này chưa từng có ai dám đối xử tệ bạc với ta như công tử cả.
Nếu công tử là bậc vĩ nhân cái thế thì đã đành, đằng này chỉ là một gã chưởng quầy tiệm da rách nát ở cái xó xỉnh núi Nga Mi này mà cũng dám lên mặt với ta sao? Lẽ ra khi ta hạ cố rủ rê, công tử phải biết điều mà hùa theo chứ.”
Quá mức phẫn nộ trước sự ngông cuồng đó, tôi buột miệng thốt ra một câu mà quên cả sợ hãi.
“Không ngờ Đường Tố Lan tiểu thư lại là một kẻ ấu trĩ và kiêu ngạo đến nhường này.”
“Ta đã bảo rồi mà. Ta là một ả đàn bà xấu xa hơn công tử tưởng đấy.”
“Phải rồi. Tiếc là tôi lại lỡ biết điều đó quá muộn.”
“Định mắng ta à?”
Đường Tố Lan nhe răng cười nhăn nhở.
Tôi chỉ biết nuốt cục tức vào trong.
Hiện tại tôi đang đứng bên ngoài tiệm da.
Vẫn như mọi ngày, tôi đang cặm cụi xử lý đống da thú trước cửa tiệm.
Đường Tố Lan dù sao cũng còn chút ý tứ, cô ta đã đội một chiếc nón có màn che.
Tuy không che kín hoàn toàn khuôn mặt, nhưng ít nhiều cũng giấu được thân phận.
Tôi nghĩ mình cần phải đuổi Đường Tố Lan đi trước khi cô ta thu hút sự chú ý của dân làng.
Thở dài một hơi não nề, tôi nhìn thẳng vào mắt Đường Tố Lan.
“Tố Lan tiểu thư. Rốt cuộc tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy?”
“Dạ?”
“Tôi rốt cuộc đã làm gì sai mà cô cứ bám riết lấy để hành hạ tôi thế? Cô muốn cái gì?”
Đường Tố Lan không hề giấu giếm ý định của mình.
“Chúng ta chơi trò đó đi. Ta thấy khá thú vị đấy.”
“Tôi không thích. Và đó cũng không phải là hành vi có thể tiếp cận với tâm thế hợt hợt như vậy. Xin tiểu thư đừng ăn nói hàm hồ.”
“Sao lại không? Chỉ là trò chơi thôi mà.”
“Với Tố Lan tiểu thư thì có thể là vậy, nhưng với người thực hiện là tôi thì không phải.”
“Người chịu cực là ta cơ mà. Công tử... chỉ việc chơi đùa với ta thôi, có mất gì đâu.”
Đường Tố Lan dường như không hề nhận thức được sức nặng trong lời nói của mình.
Giống như khi người ta giận quá mất khôn, buông lời tàn nhẫn mà không biết mình vừa gây tổn thương sâu sắc.
Hay như khi đang yêu, người ta thốt ra những lời sến súa mà không biết nó xấu hổ đến mức nào.
Đôi khi, vì quá tập trung vào mục đích mà người ta quên mất bản thân đang nói gì.
Lúc đó, chỉ cần lặp lại lời họ nói để họ tự giác ngộ là được.
“Chỉ việc chơi đùa thôi... sao.”
Tôi tạm ngừng công việc, bước lại gần Đường Tố Lan.
Chỉ một hành động nhỏ đó thôi cũng khiến cô ta giật mình, đứng chôn chân tại chỗ.
Gương mặt cô ta bắt đầu ửng hồng, ánh mắt lảng tránh nhìn xuống đất.
“Ý của 'Lá ngọc cành vàng' Tứ Xuyên Đường Môn, Độc Phụng Đường Tố Lan tiểu thư là... cô khao khát được một gã chưởng quầy tiệm da rách rưới ở cái xó rừng này coi như món đồ chơi để tùy ý nghịch ngợm sao?”
Nghe tôi diễn giải lại trần trụi như vậy, Đường Tố Lan ấp úng, dường như cũng thấy sai sai.
“Hả? À... không, cái đó...”
“Tức là cô đang nằng nặc đòi một gã đàn ông xuất thân ăn mày hèn kém này ban cho sự nhục nhã và ê chề sao? Ái nữ của Độc Vương Đường Tịch Thiên lừng lẫy lại có sở thích lệch lạc đó ư?”
Tôi chỉ tay vào mình rồi lại chỉ vào Đường Tố Lan.
Chỉ riêng trang phục thôi đã là một sự chênh lệch một trời một vực.
Tôi thì khoác lên mình tấm áo thô kệch, rách rưới như bao tải khoai tây, còn Đường Tố Lan thì xúng xính trong bộ y phục lụa là gấm vóc, thêu hoa dệt gấm với sắc xanh ngọc bích quý phái.
Bảo tôi "xử lý" cô ta thô bạo ư? Nghe thật nực cười và phi lý.
Lần trước có thể là do rượu vào lời ra, không kiểm soát được.
Nhưng như đã nói, một S muốn làm chủ cuộc chơi thì phải áp đảo được M... cứ nhìn vào địa vị xã hội của hai ta đi.
Hoàn toàn không có cửa so sánh.
Đường Tố Lan hiểu ý tôi, mặt đỏ bừng lên, không thốt nên lời.
“Tiểu thư chắc chắn được nuôi dạy trong nhung lụa, ngọc ngà. Chẳng lẽ cô lại lớn lên thành một kẻ biến thái thích thú khi bị một tên ăn mày thống trị sao?
Không thể nào. Nếu thế thật thì đám Cái Bang ở Thành Đô chắc thèm rỏ dãi mất.”
“...Đ, Đương nhiên là không phải rồi.”
“Vậy tại sao cô cứ đòi chơi trò đó?”
Cô ta ấp úng tìm lý do một hồi lâu, rồi phụng phịu vặn vẹo:
“Nh, Nhưng Thanh Nguyệt thì được mà. Tại sao ta lại không được?”
Tôi buông một lời nói dối trắng trợn.
“Thanh Nguyệt tiểu thư và tôi khá thân thiết.”
“Hả? Ta nghĩ... chúng ta cũng khá thân...”
“Tôi... và cô á?”
Câu hỏi ngược cuối cùng của tôi như mũi kim châm vào lòng tự trọng của cô ta.
Một thoáng tổn thương lướt qua gương mặt kiêu kỳ của Đường Tố Lan.
Cô ta há hốc mồm kinh ngạc, rồi lầm bầm trong miệng:
‘Nhưng mà... hôm nọ huynh bảo muội xinh đẹp lắm mà...’
Tiếng nói quá nhỏ, tôi không nghe rõ nên hỏi lại.
“...Hả?”
“...”
Đường Tố Lan lúng túng không biết làm sao, rồi đột nhiên nhăn mặt cáu kỉnh.
“...Hứ.”
Sau đó, cô ta đùng đùng nổi giận vô cớ.
“Tóm lại là!! Ta đã mách Cha rồi đấy!! Liệu hồn mà chuẩn bị tinh thần đi!!”
Nói rồi cô ta co giò bỏ chạy.
Tôi ngẩn người nhìn theo bóng lưng xa dần của Đường Tố Lan.
“...Chắc là chém gió thôi. Chưa mách đâu.”
Tôi cố tự trấn an mình như vậy.
Đường Tố Lan chắc cũng không đến mức mất não như thế.
.
.
.
Tuy nhiên, nỗi bất an cứ len lỏi trong lòng khiến tôi không thể ngồi yên, cuối cùng tôi quyết định đi tìm một người để kiểm chứng "lá bài hộ mệnh" của mình.
Có vẻ như cô ấy cũng đã nhận được chỉ thị từ cấp trên, nên vừa nhìn thấy tôi, cô ấy đã giật mình thon thót.
Tôi và cô ấy đứng đối diện nhau một lúc lâu.
Người phụ nữ nhìn tôi với ánh mắt lo âu, rồi quay sang cười nói chào hỏi vị khách đang đứng trước quầy.
Khi quầy hàng đã vãn khách, tôi mới tiến lại gần.
“Ngạc nhiên lắm đúng không?”
“...”
“Không ngờ tôi lại nắm giữ bí mật động trời như thế chứ gì.”
“...Haizzz.”
Gia Anh thở dài thườn thượt.
Rồi cô ấy dáo dác nhìn quanh, hạ giọng thì thầm:
“Tưởng mỗi mình cậu ngạc nhiên chắc? Tôi cũng sốc óc đây này. Cậu rốt cuộc đang che giấu thân phận khủng khiếp gì mà khiến Tổng Đàn phải rối rít lên thế?”
“...”
...Phải rồi. Nếu tôi ngạc nhiên một thì Gia Anh chắc phải ngạc nhiên mười.
Ngẫm lại thì cũng đúng thôi.
Chắc chắn Gia Anh đã nhận được chỉ thị nào đó từ Hạ Ô Môn, nhưng cô ấy không hề tỏ ra quá khúm núm hay tôn kính tôi.
Có lẽ vì cả hai chúng tôi đã quá quen mặt nhau từ khi còn bé.
Thú thật thì tôi thấy nhẹ cả người.
Giờ mà Gia Anh quay sang dùng kính ngữ với tôi thì chắc tôi nổi da gà mất...
Tuy nhiên, nghĩ đến việc người bạn cũ bao năm qua đã giấu giếm thân phận thật, ánh mắt tôi không khỏi hiện lên chút phức tạp.
Gia Anh cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc của tôi, vội vàng thanh minh:
“Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Từ trước đến giờ tôi chưa từng bán thông tin của cậu cho tổ chức đâu nhé?
Ai thèm quan tâm đến một gã chưởng quầy tiệm da xuất thân ăn mày chứ. Tôi thề là tôi chưa làm gì có lỗi với cậu cả.”
“...À, không. Chỉ là tôi hơi bất ngờ vì cô cũng có bí mật thôi.”
Kể cũng phải. Cô ấy nói đúng.
Gia Anh chưa từng gây hại gì cho tôi.
Thậm chí, trong quá khứ, chính cô ấy là người thi thoảng lại ném cho tôi cái màn thầu lót dạ, âu cũng có thể coi là ân nhân.
Gia Anh càu nhàu:
“Cậu tưởng tôi muốn vào đó lắm à? Vì cần tiền nên mới phải làm thế thôi. Cậu biết mà, bệnh tình của cha tôi ngày càng trở nặng.”
“...”
“Vào hoàn cảnh của tôi thì cậu cũng làm thế thôi. Nên đừng có nhìn tôi như thể đang phán xét tội phạm vậy.
Đồ tồi. Cậu mới là đồ đáng trách, nếu cậu là quý nhân quyền lực như thế thì đã có thể giúp cha tôi rồi! Cậu biết tôi đã lén cho cậu bao nhiêu cái màn thầu không hả!”
Rõ ràng tôi đến để hỏi cho ra lẽ, thế mà giờ lại thành người bị mắng vốn.
Hạ Ô Môn, mấy người không dạy dỗ nhân sự cấp dưới à?
Quý nhân cái nỗi gì, toàn bị bắt nạt thế này...
...Đùa thôi, nghe Gia Anh nói vậy, tôi cũng thấy chạnh lòng.
Thực lòng mà nói, trong suốt những năm tháng lớn lên ở cái làng này, Gia Anh là một trong số ít những người đối xử với tôi như một con người.
Tôi mang ơn cô ấy rất nhiều.
Có lẽ cô ấy không biết, nhưng mỗi lần thèm màn thầu, tôi chỉ mua ở quán nhà Gia Anh mà thôi.
Nên tôi cũng ấp úng giải thích:
“...Không phải thế đâu. Gần đây tôi cũng... dính vào lắm chuyện rắc rối...”
“Gì cơ?”
“...Mọi chuyện phức tạp lắm. Nếu tôi có thể giúp được thì tôi đã giúp từ lâu rồi. Tôi không phải loại người ăn cháo đá bát, nhận ơn rồi phủi mông bỏ đi đâu.”
“...”
Sắc mặt Gia Anh chùng xuống.
Có vẻ đó không hẳn là cảm giác bị phản bội, mà giống như sự tủi hổ khi thân phận người của Hạ Ô Môn bị bại lộ trước mặt bạn cũ.
Đúng như cô ấy nói, chắc cô ấy cũng chẳng muốn làm công việc này. Chỉ vì chữ hiếu mà thôi.
Tôi lấy tư cách gì để trách cứ cô ấy đây?
“...”
Vốn dĩ tôi không định lạm dụng quyền lực của Hạo Môn.
Tôi chỉ coi đó là con bài tẩy cuối cùng để giữ mạng.
Tôi cũng chẳng phải thần y chữa được tâm bệnh.
...Nhưng tôi cảm thấy mình mắc nợ Gia Anh một ân tình.
Dù tôi có phải mạo hiểm chút đỉnh, nhưng việc giúp đỡ một cô gái đang vùng vẫy trong tuyệt vọng thế này chắc cũng không quá khó khăn.
Việc cho không một cái màn thầu, ở chốn giang hồ hiểm ác này, không phải là chuyện dễ dàng.
Gia Anh thực sự là một cô gái tốt.
Nếu ở thời hiện đại, cô ấy chính là kiểu người thường xuyên làm từ thiện âm thầm.
“...Cứ báo cáo lên trên là tôi yêu cầu một thang thuốc tốt.”
Tôi thở dài, nói với Gia Anh.
“Hả?”
“Báo với Tổng Đàn của cô là, ta yêu cầu một thang thuốc đại bổ.
Loại thuốc mà con bò sắp chết uống vào cũng bật dậy chạy nhảy được ấy.”
“...Cậu bị ốm ở đâ-”
“-Nhận được thì mang về sắc cho cha cô uống.”
“...!”
“Tôi đã nói rồi mà. Nếu giúp được tôi đã giúp từ lâu. Giờ giúp vẫn chưa muộn chứ.”
“Thụy Trấn à, nhưng mà...”
“Thôi khỏi nói nhiều, mau vào hấp màn thầu đi, con điên này.”
Gia Anh đứng ngẩn người một lúc lâu, rồi mỉm cười qua làn nước mắt rưng rưng.
“...Thằng quỷ. Bà biết ngay mày là người tốt mà.”
Tôi cũng thấy lòng mình ấm lại.
Con người ta đúng là phải có quyền lực mới làm được việc nghĩa.
Đang cười nói, Gia Anh bỗng òa khóc nức nở vì xúc động.
Cô ấy lao ra khỏi quầy hàng, chạy đến ôm chầm lấy tôi.
“Cảm ơn... hức... Cảm ơn mày nhiều lắm, Thụy Trấn ơi.”
“...Đã bảo đi hấp màn thầu đi mà, sao lại khóc lóc om sòm thế này. Buông ra, nặng quá.”
Miệng thì cằn nhằn, nhưng tay tôi vẫn nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang run lên của Gia Anh.
Đó là lời an ủi dành cho cô gái đã phải gồng gánh quá nhiều khổ đau trong thời gian qua.
*************
“Thật đấy, không điêu đâu. Hai người đó ôm nhau thắm thiết, phải gọi là nóng bỏng luôn ấy chứ?”
Thanh Nguyệt vừa vung kiếm xong, đang ngồi nghỉ ngơi ở một góc sân tập.
Cách đó không xa, các sư muội của cô lại đang túm năm tụm ba buôn chuyện về những mối tình nam nữ trong làng.
Dù là người xuất gia, nhưng việc các nữ tăng trẻ tuổi tò mò về chuyện thế thái nhân tình âu cũng là lẽ thường tình.
Thanh Nguyệt thì hoàn toàn không quan tâm.
Nhưng tai cô vẫn vô tình nghe được những lời bàn tán đó.
Trong đầu cô lúc này chỉ luẩn quẩn những suy nghĩ khác.
Làm thế nào để bản thân trở nên tỏa sáng hơn?
Làm thế nào để Hàn Thụy Trấn cảm thấy tự hào về cô hơn?
Làm thế nào để trở nên thân thiết hơn với hắn?
“Không khí lúc đó ấm áp lắm. Mà nghĩ lại thì hai người đó vốn dĩ cũng hay trò chuyện với nhau từ trước rồi.”
Có lẽ mục tiêu của cô cũng không khác mấy so với trước kia.
Nếu cô giành được danh hiệu Thiên Niên Hoa của Nga Mi, hay được xưng tụng là Phượng Hoàng như Đường Tố Lan, biết đâu hắn sẽ phổng mũi tự hào?
Hoặc là hành hiệp trượng nghĩa, vang danh thiên hạ cũng là một ý hay.
“Nhưng mà đàn ông đúng là nhờ vào năng lực nhỉ? Mới tậu được con lừa một cái là gái theo nườm nượp ngay?”
Tạm thời không gặp mặt với Hàn Thụy Trấn một thời gian để hành tẩu giang hồ...
...Con lừa?
Thanh Nguyệt biết rất rõ ai là người vừa mới tậu con lừa mới cứng trong cái làng này.
Sự chú ý của Thanh Nguyệt lập tức dồn hết về phía đám sư muội.
“Chắc không phải do con lừa đâu. Ai tinh ý là biết ngay mà, hai người đó vốn đã có tình ý với nhau từ lâu rồi.”
“Thế á? Một sự kết hợp thú vị nhỉ. Con gái chủ quán màn thầu và gã chưởng quầy tiệm da xuất thân ăn mày lại có gian tình với nhau. Nhìn cái ôm nóng bỏng, à không, phải là rực cháy đó thì-”
“-Minh Hy.”
Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh lẽo vang lên, cắt ngang bầu không khí náo nhiệt của Nga Mi Phái.
Kẻ bị điểm danh, Minh Hy, cứng đờ người, quay sang nhìn Thanh Nguyệt.
Các sư muội khác nhận thấy luồng sát khí bất thường liền vội vã tản ra tứ phía như ong vỡ tổ.
“Sư, Sư tỷ. Tỷ gọi muội ạ?”
“Phải. Lại đây tỷ bảo.”
Minh Hy rụt rè tiến lại gần Thanh Nguyệt.
Thanh Nguyệt vốn là người rất ít khi chủ động gọi ai.
Chính vì thế, Minh Hy biết rõ khoảnh khắc này không bình thường chút nào... và mình vừa phạm phải một sai lầm chết người.
Giọng điệu của Thanh Nguyệt khác hẳn ngày thường.
Minh Hy đứng trước mặt Thanh Nguyệt, người đang cúi gằm mặt nhìn xuống đất, vội vàng thanh minh trước:
“...Th, Thanh Nguyệt sư tỷ. Muội xin lỗi, lần sau muội sẽ không bàn tán chuyện này ở gần sân t-”
Phập!!
Ngay lúc đó, Thanh Nguyệt vươn tay, siết chặt lấy cằm của Minh Hy.
“Híccc!”
Thanh Nguyệt kéo mặt Minh Hy lại sát mặt mình, nở một nụ cười ớn lạnh.
“Không phải. Không phải chuyện đó...”
“...Dạ?”
Thanh Nguyệt cố gắng nuốt trôi cơn đau nhói đang xé toạc lồng ngực mình, thì thầm từng tiếng một:
“...Chuyện lúc nãy ấy, kể chi tiết cho ta nghe xem nào? Ai đang làm gì với ai cơ?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Có lẽ từ chương này dùng luôn 'nữ tăng' thay cho 'ni cô', khi nào trang trọng thì dùng 'tỳ kheo ni'. Mấy chương trước đó khi nào rãnh update lại....