Chương 95 - Sao Cái Này Lại Ở Trong Tay Ta? (5)
Đêm nay là một đêm trắng.
Tôi trằn trọc, lăn qua lộn lại trên chiếc giường chật hẹp, nhưng giấc ngủ cứ trêu ngươi mà không chịu kéo đến.
Bị cướp mất ư? Giải Độc Tiên Căn... vật hộ mệnh duy nhất của Nam Cung Uyên đã rơi vào tay lũ lục lâm thảo khấu?
Tâm trí tôi rối bời như tơ vò.
‘Không được. Phải suy nghĩ tích cực lên.’
Tôi cố tự trấn an mình.
Không có nó chắc cũng không tận thế đâu nhỉ? Hắn là nhân vật chính cơ mà? Hào quang nam chính sẽ bảo vệ hắn, khó khăn chỉ là lò luyện để hắn trưởng thành mạnh mẽ hơn thôi.
Nhưng khi vừa lật người sang phía bên kia, con quỷ lo âu lại bắt đầu gặm nhấm tâm trí tôi.
...Nếu hắn không trưởng thành được thì sao?
Nếu vào một ngày đẹp trời nào đó, vị cứu tinh của võ lâm lăn quay ra chết vì một chén rượu độc tầm thường thì sao?
Nhỡ đâu trong nguyên tác có vô số vụ ám sát ngầm không được kể đến, và tất cả những lần đó hắn sống sót đều là nhờ dược tính của Giải Độc Tiên Căn?
Chỉ riêng việc tôi chạm mặt Thanh Nguyệt ở núi Nga Mi thôi đã khiến bánh xe cốt truyện trật đường ray thế này rồi... Vậy một Nam Cung Uyên "trần trụi" không có kháng độc sẽ khiến tương lai bị bẻ cong đến mức khủng khiếp nào nữa?
Lỡ như vì chuyện cỏn con này mà cái kết Happy Ending tan thành mây khói?
Nếu vì sự tắc trách của tôi mà hàng vạn dân thường vô tội ở Trung Nguyên phải bỏ mạng trong biển máu Ma Giáo?
“...Haizz.”
Tim tôi đập thình thịch, ruột gan nôn nao như có ai đang vò xé. Hơi thở trở nên nặng nhọc trong bóng tối.
Đọc trong truyện thấy dòng chữ "hàng triệu người chết" thì cũng chỉ tặc lưỡi cho qua, coi như số liệu vô hồn... nhưng ở hiện thực, nếu cái chết đó bắt nguồn từ lỗi lầm của tôi, thì sức nặng của nó có thể đè nát tâm can người ta.
Cảm giác này... nó giống như sự khác biệt một trời một vực giữa việc đọc SM trên giấy và việc trực tiếp cầm roi thực hành ngoài đời thật vậy.
Mức độ kích thích, sự ghê rợn và sức nặng của thực tế hoàn toàn khác biệt.
Có những thứ mà trí tưởng tượng hời hợt không thể nào chạm tới được. Phải trực tiếp trải nghiệm thì mới thấu hiểu được cái lạnh lẽo của hiện thực.
Vị Xương thề thốt sẽ lấy lại bằng mọi giá, bảo rằng đang đốc thúc đám thuộc hạ Hạ Ô Môn ráo riết truy tìm.
...Nhưng thú thật, niềm tin của tôi dành cho họ mỏng manh như tơ nhện. Hạ Ô Môn mạnh về tình báo, chứ từ bao giờ lại trở thành tổ chức có vũ lực cao cường để đi đòi nợ đám lục lâm?
Dù vẫn nuôi hy vọng, nhưng linh tính mách bảo rằng không thể phó mặc sinh mạng cả võ lâm vào tay họ được.
‘Thà rằng mình không biết thì hơn!!’
Giá mà tôi không biết đó là cái rễ cây mà Nam Cung Uyên bắt buộc phải ăn thì tốt biết mấy!
Đây chính là cái giá của sự hiểu biết, là lời nguyền của tri thức.
Vì biết quá rõ hậu quả nên tôi mới phải khổ sở vật vã thế này đây.
Thôi kệ đi. Đâu phải lỗi của tôi.
Tại lão Độc Vương tự dưng đưa cái của nợ đó cho tôi làm chi.
Tôi đếch quan tâm nữa.
Rửa tay gác kiếm thôi. Tôi đã làm hết sức mình rồi.
“...”
Nhưng mà... dù tôi có cố gắng buông bỏ đến đâu.
Hình ảnh những người hàng xóm đang sinh sống yên bình, chất phác dưới chân núi Nga Mi.
Hình ảnh nụ cười của vô số sinh mạng mà tôi từng thấy ở Thành Đô... tất cả cứ chập chờn trước mắt như những bóng ma.
Nhỡ đâu vì sự hèn nhát của tôi mà tất cả... tất cả bọn họ đều phải chết thảm khốc...
Cuối cùng, tôi không thể chịu đựng nổi nữa, đành bật dậy khỏi giường.
Chỉ riêng cái khả năng đó thôi cũng đủ khiến tôi mất ngủ trắng đêm.
“...Mẹ kiếp.”
...Phải tìm cách giải quyết thôi.
Biết rõ tầm quan trọng sinh tử của Giải Độc Tiên Căn mà cứ trơ mắt đứng nhìn thì có khác gì tòng phạm giết người không?
Chẳng khác nào thấy kho lương thực bị cháy mà sợ bỏng nên không dám dập, cứ đứng nhìn nó cháy rụi, để rồi sau đó cả làng chết đói.
Nam Cung Uyên mà không trưởng thành được thì cuộc đời tôi cũng tàn theo.
Ma Giáo mà thống trị Trung Nguyên thì tôi sống yên thân thế quái nào được.
Tên ngốc Nam Cung Uyên đó... trong tương lai sẽ phải chém rụng đầu năm trong số Thất Thiên của Ma Giáo.
Năm trên bảy đấy. Một con số không thể thay thế.
Hắn bắt buộc phải lớn lên, phải mạnh mẽ y hệt như trong tiểu thuyết, không được sai lệch dù chỉ một ly.
Vì do dự nên tôi mới lảng tránh, nhưng khi đã có phán đoán rõ ràng thì tâm trí cũng vững vàng hơn.
Đi thôi. Phải đi thôi.
Không thể giao phó hoàn toàn cho Hạ Ô Môn được.
Thay vì ngồi đây lo âu thấp thỏm, thà xắn tay áo lên hành động, dù có vất vả, nguy hiểm một chút còn hơn là ngồi chờ chết.
Như ông chú từng dạy: “Mày ỉa ra thì mày phải tự đi mà dọn.”
...Hơn nữa, nếu hoàn toàn không có chỗ dựa nào thì đã đành... đằng này có một nhân vật dường như có thể giúp được tôi đang vẫy tay chào trong góc tâm trí tôi.
.
.
.
“...Hừm.”
Tôi liếc mắt nhìn ra ngoài. Đường Tố Lan hôm nay lại đến, đang lượn lờ trước cửa tiệm da như một bóng ma dai dẳng.
Có lẽ vì tôi cứ bơ đẹp nên dạo này cô ả cũng tự biết cách tìm niềm vui trong việc giết thời gian.
“Tố Lan tiểu thư.”
“Hửm?”
“...Vào đây một chút.”
Tôi giả vờ bình thản, quay lưng bước vào trong tiệm.
Biểu cảm tinh nghịch trên mặt Đường Tố Lan lập tức biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc pha lẫn căng thẳng. Cô ả dáo dác nhìn quanh như sợ bị bắt gặp, rồi nhanh chân chạy tót vào trong.
Cạch.
Tôi chốt cửa lại.
Không gian bỗng chốc co lại, chỉ còn hơi thở của hai người.
Đường Tố Lan chớp mắt liên tục, rồi nở một nụ cười gượng gạo, giọng nói rung lên vì hồi hộp:
“Cuối cùng... công tử cũng có hứng thú chơi trò đó rồi sao?”
“...”
...Liệu lôi Đường Tố Lan vào vũng nước đục này có đúng không nhỉ?
Nhưng một mình tôi thì lực bất tòng tâm.
Cũng không thể lôi ông chú đi đối đầu với bọn Lục Lâm Thảo Khấu được, ông ấy già rồi.
Ngẫm đi ngẫm lại, Tứ Xuyên Đường Môn mới là những kẻ chuyên trị các trận chiến "một chọi đám đông".
Trong tình huống phải lục tung không biết bao nhiêu cái sơn trại để tìm đồ, không ai phù hợp hơn Đường Tố Lan với khả năng dùng độc và ám khí diện rộng.
Nếu là bình thường tôi sẽ không đời nào làm thế này, nhưng có một con át chủ bài đang lù lù trước mặt mà không tận dụng thì quá là ngu ngốc.
Thanh Nguyệt ư?
Không được. Chắc chắn sẽ biến thành biển máu.
Tất nhiên là có thể nhờ cô ấy. Nhưng tôi không muốn.
Hơn nữa, Thanh Nguyệt đang bị cấm túc.
Và quan trọng hơn cả, nếu nói là đang đi tìm Giải Độc Tiên Căn thì Thanh Nguyệt sẽ phản ứng thế nào?
‘Giải Độc Tiên Căn? Cái gì thế?’
‘Là quà Độc Vương tặng. Ổng nhờ chăm sóc Tố Lan tiểu thư-’
‘-Độc Vương... tại sao lại tặng cho ngươi? Tại sao lại nhờ ngươi chăm sóc Đường sư tỷ?’
Thấy mùi nguy hiểm nồng nặc. Cảm giác rất chi là "toang".
Thế nên tuyệt đối không được hé răng với cô ấy.
“Sao thế ạ? Công tử. Hay là... chúng ta xuống tầng hầm nhé?”
Đường Tố Lan vươn một ngón tay thon dài, vẽ những vòng tròn đầy khiêu khích lên ngực áo tôi.
Tôi nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc:
“...Cô thực sự muốn làm thế sao?”
“Dạ?”
“Tôi hỏi là cô thực sự muốn chơi trò đó sao. Không phải vì tò mò... mà là bản thân cô thực sự khao khát điều đó?”
“...Tò mò thì cũng có... nhưng hơn cả thế, vâng. Chỉ là lòng ta muốn thế thôi. Ta nghĩ nó sẽ giúp giải tỏa tâm ma đang đè nén.
Nhưng sao tự nhiên công tử lại đổi ý thế? Mọi khi ngài cứ trơ ra như khúc gỗ cơ mà.”
“Không phải đổi ý đâu. Tôi vẫn không muốn làm chuyện đó.”
Gương mặt đang hừng hực hy vọng của Đường Tố Lan thoáng chốc xị xuống, lộ rõ vẻ thất vọng ê chề.
“Gì chứ, làm người ta tưởng bở...”
“Nhưng mà.”
Tôi ngập ngừng, khó khăn lắm mới thốt ra được vế sau. Chẳng hiểu sao lại thấy xấu hổ thế này, cảm giác như đang đi vay tiền vậy.
“...Chuyện là, tôi cần sự giúp đỡ. Nếu cô giúp tôi... tôi hứa cũng sẽ giúp Tố Lan tiểu thư một việc.”
“Hả?”
Ánh mắt Đường Tố Lan vụt sáng rực lên như đèn lồng trong đêm.
Trong khoảng thời gian im lặng đầy ngượng ngùng ấy, biểu cảm của Đường Tố Lan thay đổi liên tục như tắc kè hoa. Từ thất vọng chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần dần... trở nên tinh quái và đắc thắng.
Đuôi mắt và khóe miệng cô cong lên đầy kiêu hãnh.
...Biết ngay mà. Con cáo ngỗ nghịch này.
“À, ra là vậy. Hóa ra công tử cần sự giúp đỡ của ta.”
Vừa nắm được thóp là thái độ lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng.
Cô cười khúc khích, bắt đầu đi vòng quanh tôi, giọng điệu trêu ngươi, kéo dài đầy ẩn ý:
“Xem ra đây là việc khó nhằn mà chỉ có bổn tiểu thư đây mới giải quyết được nhỉ? Chà, làm sao bây giờ đây ta? Giá của ta đắt lắm đấy, không dễ mời được đâu nha.”
“Tố Lan tiểu thư... chuyện là...”
“Với lại ta cũng thấy hơi dỗi đấy nhé. Bình thường thì ngài cứ bơ ta, coi ta như không khí, đến lúc nước sôi lửa bỏng mới lại ngọt nhạt thế này sao? Hừm... hay là khỏi giúp nhỉ, cho ngài tự lo.”
Tức muốn ói máu, nhưng đúng là tôi đang ở thế cửa dưới, chẳng cãi được câu nào.
Chỉ còn cách nịnh nọt cô ả thôi. Nhịn nhục một chút vì đại cục.
“Tiểu thư, đừng như thế mà...”
“A, hạnh phúc quá đi mất. Sao nhìn bộ dạng lúng túng, khổ sở của công tử lại đáng yêu thế nhỉ? Nào, yêu cầu ta mãnh liệt hơn chút nữa xem nào, công tử. Giống như cái khí thế áp đảo mà ngài đã thể hiện trong phòng ta ấy. Cầu xin ta đi.”
“...”
Cô ả dừng lại trước mặt tôi, ghé sát mặt vào, thì thầm với vẻ thích thú tột độ:
“Mà, biết đâu ta vẫn sẽ từ chối đấy nhé. Tùy tâm trạng.”
“...”
Có vẻ vì quá phấn khích khi nắm đằng chuôi, khuôn mặt Đường Tố Lan đỏ bừng, cô cười hi hi rồi hất cằm:
“Thế, nhờ vả chuyện gì nào? Phải nghe xem là chuyện gì đã chứ.”
*******
“Thế, nhờ vả chuyện gì nào? Phải nghe xem là chuyện gì đã chứ.”
Đường Tố Lan cảm giác như trút được hết nỗi bực dọc tích tụ vì Thanh Nguyệt dạo gần đây.
Mấy ngày nay thật sự quá bức bối.
Trải qua bao gian nan mới tìm được Hàn Thụy Trấn thì lại bị hắn ngó lơ, lên Phục Hổ Tự ở núi Nga Mi thì bị Thanh Nguyệt coi như không khí.
Mục đích đến núi Nga Mi là để chiếm lấy Hàn Thụy Trấn, nhưng quá trình đó lại chậm chạp và tẻ nhạt hơn cô tưởng.
Thế giới của Đường Tố Lan lại trở về với vẻ tĩnh lặng và trống rỗng vốn có. Sự đơn điệu đó khiến cô tự hỏi liệu những sắc màu rực rỡ mà cô từng nhìn thấy từ Hàn Thụy Trấn và Thanh Nguyệt có phải chỉ là ảo giác nhất thời hay không.
Một thế giới đơn sắc.
Thế giới mà Đường Tố Lan đang sống vẫn luôn như vậy.
Việc cô trêu chọc, bám riết lấy Hàn Thụy Trấn suốt thời gian qua, nghĩ kỹ lại thì cũng là một kiểu giãy giụa trong tuyệt vọng.
Có lẽ vì muốn lấp đầy khoảng trống hoang hoải trong lòng, cô đã tháo bỏ lớp mặt nạ tiểu thư cao quý và cố tình bộc lộ con người thật của mình một cách thái quá, thậm chí là trẻ con.
Có lẽ cô muốn xác nhận sự tồn tại của bản thân thông qua phản ứng của hắn.
Đêm hôm đó cùng Hàn Thụy Trấn, cái đêm mà sự thống trị và phục tùng lên ngôi, cho đến tận bây giờ vẫn là một cú sốc lớn đối với tâm trí cô.
Nếu chơi lại trò đó, liệu thế giới đơn sắc này có tìm lại được màu sắc không? Liệu những cảm xúc méo mó vì tâm ma của cô có được xoa dịu chút nào không?
Một tia hy vọng ngớ ngẩn như thế vẫn còn sót lại đâu đó trong tim cô.
Nhưng mỗi lần thấy vẻ mặt vô cảm của Hàn Thụy Trấn, những nỗ lực đó lại trở nên ngu ngốc.
Đúng lúc cô đang định quay về Thành Đô thì chuyện hôm nay lại xảy ra.
Trên gương mặt lúng túng của Hàn Thụy Trấn, sắc màu đang nở rộ.
Mái tóc đen nhánh. Làn da màu mơ chín.
Đôi mắt đen láy. Và đôi tai đỏ ửng vì xấu hổ.
Chẳng phải màu sắc gì đặc biệt, nhưng cô không thể rời mắt khỏi chúng, Đường Tố Lan không kìm được tiếng cười bật ra khỏi cổ họng.
Mỗi khi ở bên Hàn Thụy Trấn, cô lại có cảm giác như mình trở thành một người bình thường.
Dù kích thích không mãnh liệt như đêm hôm đó, nhưng nó gây nghiện êm dịu hệt như một loại độc dược mãn tính.
“Sao nào? Công tử. Nhờ chuyện gì? Cần tiền hả? Thế thì cảm giác hơi kỳ cục đấy. Giống như ta đang dùng tiền mua công tử vậy.”
Đường Tố Lan vứt bỏ mọi lớp mặt nạ, để lộ sự tinh nghịch chân thật nhất.
Thấy vậy, Hàn Thụy Trấn nghiến răng, nở một nụ cười gượng gạo.
Cái vẻ áp bức tiềm ẩn bên trong hắn dường như vừa lóe lên trong khoảnh khắc đó, khiến tim Đường Tố Lan đập thình thịch một nhịp lạc.
“Khó khăn hơn thế nhiều. Thực ra tôi có gửi một món đồ cho người quen, nhưng nghe nói đã bị bọn sơn tặc cướp mất rồi.”
Quy mô của lời nhờ vả lớn hơn cô tưởng, Đường Tố Lan chớp mắt ngạc nhiên.
“Tôi nhất định phải. Nhất định phải lấy lại món đồ đó. Nên là... ừm...”
“...Muốn ta đi dẹp loạn Lục Lâm à?”
“Nói toạc ra thì là vậy.”
“...Công tử cũng đáng sợ thật đấy. Dám nhờ người ta đi giết người cơ à.”
“Không phải. Không phải bảo cô đi giết người... Tôi chỉ cần lấy lại món đồ đó thôi... Nó thực sự rất quan trọng.”
Thực ra Đường Tố Lan chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Dẹp loạn Lục Lâm ư, chuyện cơm bữa của Đường Môn ấy mà.
Chẳng có gì khó khăn cả.
Nhưng điều thú vị là lời đề nghị đó lại đến từ một kẻ không phải người trong giang hồ.
“Thế cái trại sơn tặc đó ở đâu? Công tử biết đấy, cứ qua một ngọn núi là lại thấy đầy rẫy bọn Lục Lâm.”
Lục Lâm Thất Thập Nhị Trại.
Sơn tặc thì ở đâu chả có.
Chúng như loài gián, dẫm chết con này thì con khác lại mọc lên, dựng trại ở một xó xỉnh nào đó.
Vì quá đông nên trong những trường hợp này, việc xác định vị trí sơn trại là cực kỳ quan trọng.
Lần này Hàn Thụy Trấn lại làm cái vẻ mặt lấp lửng.
“Chuyện là... nghe nói bị cướp ở đâu đó quanh vùng Trùng Khánh...”
“Công tử có biết Trùng Khánh rộng lớn thế nào không? Mấy ngày thì không xong được đâu nhé? Nhanh thì cũng phải mất cả tháng đấy, công tử tính sao?”
“...Vâng.”
Dám bắt Độc Phụng danh tiếng lẫy lừng đi làm việc vặt suốt một tháng trời.
Cái giá này một gã chủ tiệm da nghèo kiết xác sao mà trả nổi.
Liệu gã đàn ông chẳng có chút dính dáng gì đến sự giàu sang này có biết điều đó không nhỉ?
Đang định mở miệng trêu chọc hắn thêm vài câu thì...
...Khoan đã.
Một tháng?
“...”
Khoảng thời gian đó lướt qua tâm trí cô.
“...Công tử cũng đi cùng chứ?”
“Đ, Đương nhiên rồi, thưa tiểu thư. Ít nhất tôi cũng phải đi theo nấu cơm cho cô chứ?”
“...Hừm.”
Một tháng trời, được dính lấy Hàn Thụy Trấn suốt một tháng sao?
Cô lén nhìn lên Hàn Thụy Trấn.
Hàn Thụy Trấn có xu hướng chỉ nhìn về phía Thanh Nguyệt.
Dù hắn luôn miệng phủ nhận, luôn miệng nói muốn tránh xa người trong giang hồ... nhưng rốt cuộc hắn vẫn không thể cắt đứt với Thanh Nguyệt, vẫn luôn ưu tiên cô ta.
Gần đây Thanh Nguyệt bị cấm túc, ban ngày không được rời khỏi núi Nga Mi, ban đêm không được bước chân ra khỏi chùa, thế mà thỉnh thoảng ả vẫn ngẩn ngơ cười một mình, lý do chắc chắn cũng nằm ở đó.
Vì Hàn Thụy Trấn chăm sóc ả rất chu đáo.
Mối quan hệ khăng khít giữa hai người họ đang dần lộ rõ. Có lẽ chỉ mỗi Đường Tố Lan là nhận ra điều này.
Tâm ma trong lòng Đường Tố Lan lại bắt đầu ngoe nguẩy.
Một cảm giác âm u, nhớp nháp đang kích thích cô.
...Mình cũng muốn có một người bạn như thế. Thấy Thanh Nguyệt trân trọng hắn như vậy, mình càng muốn cướp lấy.
Một tháng à.
...Một tháng ở bên Hàn Thụy Trấn.
Trong khi Hàn Thụy Trấn chỉ chăm chăm nghĩ đến việc lấy lại đồ, thì Đường Tố Lan lại nhìn nhận khoảng thời gian đó theo một cách hoàn toàn khác.
Cô cố gắng lờ đi những suy nghĩ đen tối đó và nói:
“...Tốn thời gian lắm, hay để ta mua lại cái khác cho công tử nhé? Thế có được không?”
May mắn thay, Hàn Thụy Trấn nhăn mặt ra chiều khó xử.
“Đó không phải là thứ dễ mua đâu.”
“Là cái gì thế?”
“...”
Hàn Thụy Trấn không trả lời. Đường Tố Lan gặng hỏi:
“Phải nói thì ta mới tìm được chứ? Công tử, rốt cuộc là cái gì?”
“Cái đó... chuyện là... Giải Độc Tiên Căn.”
“...?”
Đường Tố Lan đầy nghi hoặc.
Theo cô biết thì Giải Độc Tiên Căn chỉ có một.
Chắc chắn là đang ở Tứ Xuyên Đường Môn.
Làm gì còn cái Giải Độc Tiên Căn nào khác chứ?
“Tên... một loại rượu nào đó à?”
“Không phải... Chính là cái Giải Độc Tiên Căn của Tứ Xuyên Đường Môn đấy.”
Đường Tố Lan vẫn chưa tin, nhíu mày hỏi lại:
“Tại sao cái đó... lại ở trong tay công tử?”
“Độc Vương... ờm... ngài ấy bảo là tặng quà để nhờ tôi chăm sóc Tố Lan tiểu thư chu đáo-”
“-Hả??”
Vậy nghĩa là Giải Độc Tiên Căn hàng thật giá thật sao?
Bảo vật trấn phái của Đường Môn?
Sự thật vỡ òa khiến Đường Tố Lan không kìm được mà hét toáng lên:
“Điên mất rồi!! Ngài bảo là bị cướp mất cái đó á?!”
Lúc này Đường Tố Lan cũng bắt đầu thấy hoảng.
Hàn Thụy Trấn thì thầm:
“...Tiểu thư sẽ giúp tôi chứ?”
“Đương nhiên là phải giúp rồi!!”
Đường Tố Lan hét lên.
“Mau chuẩn bị đi! Nhanh lên!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
72 trại