Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1735

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 0

Web Novel - Chương 94 - Sao Cái Này Lại Ở Trong Tay Ta? (4)

Chương 94 - Sao Cái Này Lại Ở Trong Tay Ta? (4)

Trùng Khánh, thành phố của sương mù.

Nhưng khi rạng đông vừa xé toạc màn đêm, thứ bao phủ lên vùng đồng bằng Tây Bắc hoang vu không phải là sương trắng lãng đãng, mà là tử khí.

Một địa ngục trần gian hiện ra dưới ánh sáng nhập nhoạng.

Xác chết trải dài ngút ngàn, la liệt như cỏ rác.

Trong cái chết, mọi ranh giới đều bị xóa nhòa. Chính hay Tà, Hiệp Khách hay Ma Đầu... tất cả đều nằm xuống bên cạnh nhau, bình đẳng và lạnh lẽo.

Những thanh kiếm gãy vụn, những ngọn thương vỡ nát nằm lẫn lộn giữa đống thi thể.

Những tấm y phục thêu chữ Ma (魔) đỏ rực của giáo đồ Ma Giáo nằm đan xen với bạch y của chính đạo, tạo nên một cảnh tượng hỗn mang đầy mỉa mai.

Từ những kẻ vô danh tiểu tốt đến đám Tinh Anh, Hộ Pháp, Trưởng Lão... dù sinh thời võ công cái thế hay địa vị cao sang, giờ đây cũng chỉ là những cái xác vô hồn, dần thối rữa dưới làn sương độc màu tím nhạt đang lãng đãng trôi.

Trận chiến đã kết thúc.

Trên cánh đồng chết chóc tĩnh lặng ấy, bỗng vang lên những tiếng thều thào đứt quãng, xé toạc bầu không khí tang tóc. Đó là tiếng tụng niệm điên cuồng của đám tàn quân Ma Giáo trong cơn hấp hối.

Thiên Quỷ Vô Thượng (天鬼無上)! Thất Thiên Bất Diệt (七天不滅)!

Bằng những cuống họng sặc mùi máu tanh, chúng gom chút hơi tàn cuối cùng để gào thét đức tin mù quáng.

Vạn Thần Tẫn… Diệt (萬神盡滅), Thất Thiên… Độc Tôn (七天獨尊)…

Ngay cả khi thân xác đang tan rã bởi nội thương, chúng vẫn rơi lệ, không phải vì đau đớn, mà vì sùng bái.

Nguyệt Tôn Vô Địch (月尊無敵)… Nguyệt… Tôn… Vô… Địch (月尊無敵)…

Bịch.

Từng kẻ, từng kẻ một gục xuống. Những tiếng tung hô cuồng tín lịm dần rồi tắt hẳn.

Không gian chìm vào sự tĩnh mịch tuyệt đối. Đến cả tiếng quạ kêu cũng không dám bén mảng tới nơi này.

Giữa Tu La trường ấy, chỉ còn lại hai kẻ vẫn đang trừng mắt nhìn nhau.

Một kẻ đứng vững như ngọn núi. Kẻ còn lại đang run rẩy quỳ gối – Nam Cung Uyên.

Từng hơi thở của hắn lúc này nặng tựa ngàn cân. Chỉ việc vận nội khí để đẩy lùi chất độc đang gặm nhấm lục phủ ngũ tạng cũng đã khiến kỳ kinh bát mạch của hắn nóng rực như có dòng dung nham chảy qua.

Máu đen sẫm – dấu hiệu của trúng độc – trào ra từ hốc mắt, mũi và khóe miệng hắn, nhỏ tong tỏng xuống nền đất lạnh.

Lý trí bảo hắn phải đứng dậy, không được phép tỏ ra yếu đuối trước kẻ thù... nhưng cơ thể hắn đã sớm phản bội lại ý chí đó.

Nam Cung Uyên chống kiếm xuống đất, lảo đảo rồi quỵ một chân xuống.

‘Hộc... Hộc...’

Rốt cuộc...

Rốt cuộc phải làm thế nào mới đánh bại được con quái vật kia?

Tại sao... tại sao sau tất cả những đòn thế hủy thiên diệt địa ấy, ả ta vẫn lành lặn đứng đó?

Ánh mắt tuyệt vọng của Nam Cung Uyên đảo quanh.

Nơi ánh nhìn hắn dừng lại là những xác chết lạnh lẽo nằm ngổn ngang dưới chân kẻ thù.

Mới canh giờ trước, họ còn là những hào kiệt của Võ Lâm Minh, những người đã thề sống chết để giành lại thi thể của Đường Tố Lan. Mảnh đất Trùng Khánh đẫm máu và nát vụn này là minh chứng bi hùng nhất cho sự kiên cường của họ.

Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là hư vô.

Trong số đó, có những người mà hắn trân quý hơn cả sinh mạng.

Đường Tố Lan... đóa hoa kiêu hãnh của Đường Môn, giờ nằm đó, lấm lem bùn đất, thân xác lạnh lẽo.

Và cha cô, Độc Vương Đường Tịch Thiên, người cũng vừa mới trút hơi thở cuối cùng.

Hai cha con họ nằm sóng soài bên cạnh nhau, ngay dưới gót chân của tên Ma Nhân kia.

Trong trận tử chiến hợp lực giữa Tứ Xuyên Đường Môn và Võ Lâm Minh, tất cả đều đã bị quét sạch. Không chừa một ai.

Đám Ma giáo tàn độc, sau khi sát hại người của Đường Môn, đã rút độc tố từ chính cơ thể họ để rải khắp chiến trường. Không khí hòa quyện giữa mùi máu tanh nồng và mùi hạnh nhân đắng nghét của độc dược đã biến nơi đây thành tầng A Tỳ Địa Ngục.

“Khụ.”

Ma nhân đang đứng đó khẽ ho nhẹ một tiếng.

Âm thanh nhỏ bé ấy vang lên như tiếng sấm giữa không gian tĩnh lặng.

Đó là vết nứt duy nhất trên người ả.

Trong ngôn ngữ sùng bái của Ma Giáo, ả là Nguyệt Tôn.

...Nhưng trong nỗi khiếp đảm của Chính Phái, ả là kẻ phản bội Nga Mi, là con quỷ đòi mạng... Truy Mệnh Quỷ, Thanh Nguyệt.

Cơn ác mộng của cả giang hồ đang đứng sừng sững ở đó, chắn ngang bầu trời.

Nam Cung Uyên không biết tại sao chân mình lại run rẩy dữ dội đến thế.

Là do sương độc thấm vào tủy xương ư? Hay do kiệt sức?

...Hay là vì nỗi sợ hãi nguyên thủy khi phải đối mặt với một bức tường thành vĩnh cửu, thứ mà ngay cả các chưởng môn của Cửu Phái Nhất Bang, Ngũ Đại Thế Gia hợp lực cũng không thể xô đổ?

Đứng trước một sự tồn tại siêu việt, con người ta thường cảm thấy nhỏ bé và kính sợ đến tột cùng. Chỉ việc đứng hít thở chung một bầu không khí với ả thôi cũng đã là điều báng bổ.

Hắn dường như đã hiểu tại sao bọn Ma Giáo lại sùng bái Thất Thiên đến thế.

Một sự tồn tại không biết đến mùi thất bại. Thanh Nguyệt.

Đây mới là lần thứ hai hắn gặp ả. Nhưng từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể hắn đang gào thét đòi bỏ chạy như loài thú nhỏ gặp phải mãnh thú thượng cổ. Đó là tiếng gào thét của bản năng sinh tồn, phản bội lại những năm tháng tu luyện khổ hạnh của Nam Cung Uyên.

Rõ ràng, hắn đã nỗ lực đến nhường nào để không thua kém bất kỳ ai kia mà...

Thanh Nguyệt từ từ ngẩng đầu lên.

Máu tươi đang rỉ ra từ khóe mắt và tai của ả, lăn dài trên gò má trắng bệch.

...Chẳng hiểu sao, trong khoảnh khắc đó, Nam Cung Uyên lại cảm thấy gương mặt ả toát lên một vẻ bi thương tột cùng.

Nhưng quái vật thì làm gì biết đau lòng? Quái vật làm gì có trái tim?

Như để đập tan suy nghĩ ngây thơ đó của Nam Cung Uyên, Thanh Nguyệt chậm rãi giơ thanh kiếm đẫm máu lên.

Ả thì thầm, giọng nói bình thản đến rợn người, như thể đang ban phát một ân huệ:

“Nếu ngươi bỏ cuộc, ta sẽ cho ngươi một cái chết êm ái.”

Bỏ cuộc?

Hai từ đó vang lên, đánh thức những ký ức ngủ quên trong Nam Cung Uyên.

Những năm tháng chịu đựng đau khổ, bị khinh rẻ. Những đêm đông luyện kiếm đến bật máu tay.

...Và trong chuỗi ngày tăm tối đó, là những đốm lửa ấm áp.

Là cái ơn tri ngộ của Đường Tịch Thiên đã đưa hắn gia nhập Tiềm Long Hội.

Là tình bạn, là nụ cười khích lệ của Đường Tố Lan.

Món nợ ân tình hắn nợ cha con Đường gia, kiếp này trả chưa xong, sao có thể buông xuôi?

Và giờ đây, thi thể của họ đang bị giày xéo dưới chân Thanh Nguyệt.

Hắn đau đớn, hắn muốn gào khóc, nhưng nước mắt lúc này chỉ là thứ xa xỉ phẩm của kẻ yếu.

Nếu bỏ cuộc lúc này, cái chết của họ sẽ trở thành trò cười cho Ma giáo. Vong linh họ sẽ bị sỉ nhục muôn đời.

...Làm sao có thể quay đầu được chứ?

Vì những người của Đường Môn đã ngã xuống, hắn không có quyền được sống hèn nhát. Dù có phải chết ở đây, hắn cũng sẽ chết trong tư thế đang lao về phía trước.

Tuy nhiên, quyết tâm và năng lực là hai chuyện khác nhau. Ý chí có thừa, nhưng thực tại tàn khốc vẫn đang bóp nghẹt hắn.

Độc tố... nội khí cạn kiệt... tầm nhìn mờ dần...

‘...A.’

Bất chợt, tay Nam Cung Uyên chạm vào lồng ngực. Hắn nhớ đến một vật.

Một bảo vật hắn nhận được từ Tứ Xuyên Đường Môn, thứ mà hắn từng định trả lại nhưng không thành.

Hắn lục lọi trong ngực áo với đôi tay run rẩy, lấy ra một rễ cây thảo dược sần sùi.

Bảo vật trấn môn của Đường gia. Tương truyền, kẻ ăn nó sẽ có cơ thể bách độc bất xâm trong suốt một thập kỷ.

Thứ thuốc này lẽ ra dành cho Đường Tố Lan... nhưng định mệnh trớ trêu lại để nó rơi vào tay hắn vào giây phút sinh tử này.

Giải Độc Tiên Căn.

Nam Cung Uyên không do dự, nhét rễ cây vào miệng, nhai ngấu nghiến như một con thú bị thương đang tìm đường sống.

Vị đắng chát hòa lẫn với máu tanh tràn ngập khoang miệng.

Và rồi, một luồng nhiệt lượng bùng nổ.

Nam Cung Uyên nhai ngấu nghiến rễ cây, và một lần nữa, hắn gượng dậy từ cõi chết.

********

“Thiếu hiệp, sao ngài lại làm thế! Đây là món quà đích thân Gia Chủ ban tặng đấy ạ! Từ chối quá mức cũng là vô lễ đấy!”

“T-Tôi đã bảo là không nhận cơ mà, sao ông cứ ép thế!!”

Tôi giơ hai tay lên, lùi lại, cố gắng né tránh chiếc hộp gấm trên tay Vô Khuyết như tránh tà ma.

Nhưng Vô Khuyết không hề bỏ cuộc, hắn cứ sấn tới với vẻ mặt kiên định đáng sợ. Hai người chúng tôi lượn lờ quanh cái tiệm da chật hẹp như đang chơi trò mèo vờn chuột đầy căng thẳng.

“Thiếu hiệp! Đây thực sự không phải là món vật phẩm tầm thường mà ngài có thể tùy tiện từ chối như thế đâu!”

Tôi biết chứ.

Tôi biết thừa đây là bảo vật quý giá đến mức nực cười.

Nói một cách dễ hiểu thì giống như Hoàng Đế ban tặng Ngọc Tỷ cho một tên dân đen vậy. Còn tôi thì đang liều mạng từ chối nó.

Họ cảm thấy bị xúc phạm cũng là điều dễ hiểu. Nhưng mạng tôi còn quan trọng hơn thể diện của họ.

“Tôi biết! Biết nhưng tôi không dám nhận, được chưa!”

“Làm ơn hãy nể mặt thành ý của chúng tôi... hoặc là, chẳng lẽ ngài vẫn còn để bụng chuyện cũ, không thể tha thứ cho tiểu thư nhà chúng tôi sao! Ý ngài là vậy phải không, thiếu hiệp!”

“Tôi có gửi đồ gì ở chỗ mấy người đâu mà đòi! Tôi đã bảo là không thích mà!”

“T-Tôi sẽ đưa cái này cho ngài, làm ơn đi mà!! Nếu tôi mang về thì Gia chủ sẽ lột da tôi mất!”

Tôi cũng có nỗi khổ tâm riêng chứ bộ!

Cái thế giới này muốn có Happy Ending thì nhân vật chính nguyên tác - Nam Cung Uyên - phải mạnh lên mới được! Hắn cần cái rễ cây chết tiệt này để sống sót qua kiếp nạn sắp tới!

Nói thật lòng thì tôi muốn hét lên là: ‘Quy đổi ra ngân lượng cho bố mày!’, nhưng nếu thốt ra câu đó, khéo Vô Khuyết sẽ chém bay đầu tôi tại chỗ vì tội báng bổ thánh vật.

Mang tiếng là người trong giang hồ, nhưng bọn này coi trọng sĩ diện vãi cả linh hồn. Một trong những thứ cấm kỵ nhất là động chạm đến lòng tự tôn của người Trung Nguyên.

“Này!!”

Cuối cùng tôi phải hét toáng lên, nhảy phắt lên giường để tạo khoảng cách.

Vô Khuyết đứng đó, hai tay vẫn chìa ra, ngơ ngác nhìn tôi.

“Ai mà chẳng biết đó là bảo vật quý giá chứ!”

“V... Vậy thì...”

“Nhưng ông có nghĩ đến hậu quả chưa? Một tên dân đen tay trói gà không chặt như tôi mà cầm bảo vật trấn phái của Đường Môn thì sẽ thế nào? Nếu chuyện này đồn ra ngoài thì sao?”

Mắt Vô Khuyết mở to, dường như chưa từng nghĩ đến khía cạnh này.

“Cái mạng của tôi sẽ bị nhắm đến đấy! Mấy người tặng quà chỉ biết sướng cái thân mình, cho xong nhiệm vụ, không nghĩ đến an nguy của người nhận à!”

“Th... Thiếu hiệp...”

“Ông coi đây là sự ban ơn hả? Thực ra là lời tuyên án tử đấy! Vậy thì cứ chém tôi ở đây luôn đi! Nào! Nào!! Giết đi! Giết thử xem!”

Tôi dang rộng hai tay, ưỡn ngực ra thách thức, khiến Vô Khuyết phải lùi lại một bước vì hoảng hốt.

“Đằng nào nhận món quà đó xong thì cũng chết như nhau thôi! Tôi đâu có mạnh như Vô Khuyết , cũng chẳng có sức mạnh để tự bảo vệ mình trước đám sài lang hổ báo trong võ lâm!

Nếu bọn Tà Phái hay Lục Lâm Thảo Khấu tập kích tiệm da của tôi vì cái rễ cây này thì ông bảo tôi phải làm sao! Đừng có làm đảo lộn cuộc sống yên bình của tôi!”

“...”

Vô Khuyết chớp mắt liên tục, dường như đang suy ngẫm sâu sắc, rồi ấp úng nói với vẻ hối lỗi chân thành:

“Chuyện... chuyện đó tại hạ quả thực chưa nghĩ tới. Xin lỗi ngài. Tại hạ chỉ là... Gia chủ dặn dò nhất định phải trao tận tay... và tuyệt đối không được để ngài từ chối...”

...Không, cái lão Độc Vương cuồng con kia, tôi nhận cái của nợ này thì dùng vào việc gì chứ.

Tôi thì có việc gì mà bị trúng độc đượ...

“...”

Khoảnh khắc đó, hình ảnh một con ranh con đang cười phụt phụt đầy ám muội lướt qua tâm trí tôi.

...Có khi nào mình sẽ bị trúng độc thật không nhỉ?

Hả? Lão Độc Vương đưa cái này cho mình cũng vì lý do đó sao? Để phòng ngừa chính con gái ổng à?

Dù là gì đi nữa, kể cả có phải đi tiêu chảy mỗi ngày vì trúng độc, tôi cũng nhất quyết phải từ chối vật phẩm phá game này.

“Hiểu rồi thì mang về đi. Tôi không cần.”

“Tại hạ đã hiểu. Nếu giữ trong người sẽ gặp rắc rối, rước họa vào thân... Ra là vậy. Thế thì ngài cứ ăn luôn tại chỗ là được.”

“...Dạ?”

Ánh mắt Vô Khuyết bỗng biến đổi. Từ ánh mắt hối lỗi chuyển sang ánh mắt của một kẻ cuồng tín. Trong mắt hắn lúc này chỉ còn duy nhất quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ mà Độc Vương giao phó, bất chấp thủ đoạn.

“Ăn vào rồi thì sẽ tan vào máu thịt, không bị ai nhắm đến cướp đoạt nữa, đúng không? Vốn dĩ mục đích tặng cũng là để ngài dùng mà. Tại hạ sẽ đứng đây giám sát. Nào, mời thiếu hiệp dùng. Và, nhờ ngài chăm sóc tiểu thư nhà chúng tôi kỹ lưỡng một chút.”

Vô Khuyết bất ngờ lao tới, chộp lấy cổ tay tôi nhanh như chớp.

“Nào, A~ đi ạ. Ngoan nào. A~.”

“Làm cái gì thế!! T... Từ từ đã!! Buông ra!!”

Hắn bắt đầu nhét củ thảo dược sần sùi vào miệng tôi. Tôi mím chặt môi, ngửa cổ ra sau hết cỡ, chân tay quẫy đạp loạn xạ.

Cái rễ cây thơm phức mùi thuốc bắc cứ cọ cọ vào môi tôi, trêu ngươi.

“ừng ó àm ế! (Đừng có làm thế)!!”

Tôi mà ăn cái này là Trung Nguyên diệt vong đấy cha nội!! Cốt truyện sẽ nát bét!!

Hiểu rằng không thể dùng sức cản Vô Khuyết – một cao thủ Đường Môn – tôi hét lên trong tuyệt vọng:

“Phụt...! Phụt! T... TỪ TỪ ĐÃ!!”

Vô Khuyết khựng lại, tay vẫn giữ nguyên tư thế nhét thuốc.

“T... Tôi nhận. Tôi sẽ nhận! Thế nên... đừng có đút cho tôi như cho lợn ăn thế.”

Vô Khuyết đứng sững lại một chút, quan sát thái độ của tôi, rồi mỉm cười tươi rói, buông tay ra.

“Ngài lựa chọn sáng suốt đấy.”

Vô Khuyết ra về, để lại tôi ngồi phịch trên ghế, tay run run cầm hộp gấm.

Đường Tố Lan liền sán lại gần tôi ngay lập tức.

“Sao rồi? Hoàn hồn chưa, công tử?”

“...”

Cô ta ngồi xổm xuống bên cạnh tôi, chống cằm ngước mắt lên nhìn với vẻ ngây thơ vô số tội.

“Cha ta giận lắm đúng không? Chắc là nổi trận lôi đình rồi đấy.”

“...”

“Đừng lo. Nếu công tử chăm sóc ta tốt, ta sẽ bảo vệ công tử khỏi Cha. Lời hứa danh dự của Đường Tố Lan đấy.”

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp đang cười tủm tỉm của Đường Tố Lan.

“...”

...Cô.

...Cô là ai, nói thật đi.

Là con yêu quái nào đã ăn thịt Đường Tố Lan rồi giả dạng thành tinh đúng không?

Đây không thể là Đường Tố Lan cao ngạo, lạnh lùng trong nguyên tác được. Nuôi một con mèo thì nó còn biết tự trọng mà bỏ nhà đi bụi khi bị hắt hủi cơ mà.

“...”

“...?”

Nhưng có một điều chắc chắn, nếu đây là khổ nhục kế của Đường Tố Lan để trả thù tôi, thì nó đang thành công mỹ mãn.

Thực lòng tôi muốn đấm cho cô ta một trận nên thân. Tôi muốn nhìn thấy cái cảnh khóc lóc sụt sùi, van xin tha thứ như lúc bị tét mông hôm nọ.

...Nhưng đó chỉ là ảo vọng của tôi thôi. Càng thế này tôi càng phải cẩn trọng.

Dù hành xử như trẻ con, nhưng Đường Tố Lan vẫn là đứa trẻ cầm dao, có khả năng giết chết tôi bất cứ lúc nào.

Chơi SM với một người phụ nữ tâm tính thất thường thế này thì không biết sẽ dẫn đến kết cục bi thảm gì. Nếu thực sự dấn thân vào, tôi biết mình sẽ phải đấu tranh nội tâm dữ dội để giữ vững giới hạn đạo đức của bản thân.

Nếu không, có khi tôi sẽ bị cuốn vào và hành hạ cô ta thật sự mất. Con thú trong người đàn ông rất dễ bị đánh thức.

“...Woa...”

Đường Tố Lan đang nhìn tôi bỗng đỏ mặt tía tai, ánh mắt long lanh kỳ lạ.

“...Công tử có biết không, biểu cảm vừa rồi của ngài... y hệt cái biểu cảm tàn nhẫn mà ngài đã làm trong phòng ta hôm đó đấy? Thật... thật kích thích...”

...Chết tiệt.

Nhưng đã nhận quà của Độc Vương rồi thì không thể ngó lơ hoàn toàn được.

Thực sự phải làm thế nào đây?

Ông chú Độc Vương đã bảo "nhờ chăm sóc", vậy tức là cứ đè con gái ổng ra tét mông chát chát là được hả? Là "chăm sóc" theo nghĩa đen hay nghĩa bóng?

Hả? Làm thế thì ngài có hài lòng không, thưa Độc Vương? Tôi đánh mông con gái rượu của ngài đấy nhé?

“...”

...Làm thế quái nào được. Áp lực muốn nổ tung đầu.

“...Ây da.”

Đau dạ dày quá. Chắc ông chú Độc Vương cũng chẳng biết mình vừa giao trứng cho ác đâu. Biết được chắc ổng thổ huyết mà chết tươi.

...Không biết có bao nhiêu người đang bị con ranh Đường Tố Lan này xoay như chong chóng nữa.

Vốn dĩ, SM là hành vi phải dựa trên nền tảng của sự tin tưởng tuyệt đối và tình cảm sâu sắc.

Không phải cứ muốn làm là làm.

SM mà không có tình cảm thì chỉ là bạo lực thuần túy, là sự chà đạp nhân phẩm.

Nó chẳng khác gì tình một đêm để giải tỏa ham muốn thú tính, chứ không phải hành động của những người có sự kết nối tâm hồn.

Ít ra tình một đêm còn giải tỏa được nhu cầu sinh lý. Chứ SM mà không có tình cảm thì không thể thăng hoa cảm xúc, cũng chẳng giải tỏa được gì ngoài sự trống rỗng.

Nhìn người mình trân trọng khóc trong khoái cảm mới thấy kích thích, chứ nhìn người lạ khóc vì đau đớn thì kích thích nỗi gì? Tôi đâu phải kẻ biến thái.

...À thì, nếu đẹp như Đường Tố Lan thì cũng có chút kích thích thị giác thật. Thú thật là cả Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan đều có những khía cạnh đen tối khiến tôi tò mò...

Nhưng vấn đề là chưa đến mức khiến tôi muốn đánh cược cả mạng sống để làm chuyện đó.

Hơn nữa, nếu không có tình cảm thì phía S chỉ thấy mệt mỏi và áp lực thôi... Tại sao tôi phải tốn công sức làm điều đó với Đường Tố Lan chứ?

...Với Thanh Nguyệt là do bị đe dọa tính mạng, là tình thế bắt buộc để sinh tồn. Còn với con này thì hoàn toàn vô nghĩa.

Cuối cùng, tôi lờ Đường Tố Lan đi, thở dài đứng dậy.

“Cô về đi. Tôi có việc phải đi gấp.”

Đường Tố Lan sững người, nụ cười tắt ngấm, rồi nhăn mặt đứng dậy.

“Sao công tử cứ bơ ta hoài thế!! Ta đã hạ mình đến thế này rồi mà!!”

Tôi bỏ mặc Đường Tố Lan đang giãy nảy, hờn dỗi phía sau và bước đi thẳng ra cửa.

Trong ngực áo, Giải Độc Tiên Căn đang nằm yên vị, nặng trĩu như một lời nguyền.

“...Chuyển cái này cho Vệ Xương huynh giúp tôi.”

Tôi ghé sát vào quầy hàng, thì thầm to nhỏ với Gia Anh, mắt dáo dác nhìn quanh.

Gia Anh cũng căng thẳng không kém, cô nhìn trước ngó sau rồi ghé tai lại gần tôi.

“Vệ Xương Phó đường chủ á? Cái gì thế?”

“...Cô không cần biết là cái gì đâu. Chỉ cần biết là nó cực kỳ, cực kỳ quý giá.

Giá trị liên thành. Dù là gửi qua Tiêu Cục, hay để Hạ Ô Môn tự vận chuyển... nhất định phải đưa món đồ này đến đúng tay chủ nhân của nó. Bằng mọi giá.”

Tôi muốn tống khứ cái Giải Độc Tiên Căn này khỏi tay mình càng sớm càng tốt. Nó như cục than hồng đang nung chảy lớp áo của tôi.

Nhưng ở cái làng nhỏ bé hẻo lánh dưới chân núi Nga Mi này làm gì có Tiêu Cục uy tín, mà có thì tôi cũng chẳng có tiền để ký gửi vật phẩm quý giá như vậy.

Thà rằng lúc này mượn sức của Hạ Ô Môn - tổ chức tình báo hàng đầu - còn an tâm hơn.

Gia Anh lộ vẻ lo lắng tột độ, tay cô run run.

“Cậu thật sự... rốt cuộc thân phận thật của cậu là gì? Làm sao cậu có thể giấu kín những bí mật kinh thiên động địa này suốt bao năm qua hả Thụy Trấn?”

“Tôi cũng chẳng biết nữa. Dù là gì đi nữa... cô giúp tôi lần này được không? Coi như cứu mạng tôi đi.”

“Món đồ cậu muốn gửi là gì?”

“...”

Tôi lấy bọc vải lụa từ trong ngực ra, đặt nhẹ lên bàn.

Gia Anh giật mình trước chất liệu vải lụa Tứ Xuyên cao cấp, cô nhìn quanh quất rồi vội vàng nhận lấy nó, giấu vào trong tay áo.

“Cái gì thế này...! Rốt cuộc đây là cái gì...! Tôi sợ quá, Thụy Trấn ơi. Tim tôi sắp nhảy ra ngoài rồi.”

“Cứ gửi đi. Tôi cũng sợ chết khiếp đây này. Nhưng không còn cách nào khác.”

“Này! Cậu mà còn sợ thì tôi biết làm sao...!”

“...”

“Vậy, người nhận là ai?”

“Nam Cung Uyên của Nam Cung Thế Gia.”

“Hả... Rốt cuộc sao cậu lại quen biết với vị công tử danh môn chính phái đó? Hai người ở hai thế giới khác nhau mà?”

“Không quen. Gia Anh à, đừng hỏi nữa, càng biết ít càng an toàn. Cứ gửi đi giúp tôi. Và nhớ kỹ: tuyệt đối giấu kín chuyện tôi là người gửi.

“Đ, Được rồi. Tôi sẽ cố gắng.”

“Nhất định... làm ơn đấy, biết chưa? Sinh mạng tôi nằm trong tay cô đấy.”

“Ừ... ừ. Tôi biết rồi.”

.

.

.

“Xin lỗi quý nhân! Xin lỗi ngài ngàn lần!! Áaaaa!!”

Cốp! Cốp! Cốp!

Vài ngày sau, Vệ Xương - Phó Đường Chủ uy phong lẫm liệt của Hạ Ô Môn - đang dập đầu đến chảy máu xuống nền đất bẩn thỉu trong tiệm da của tôi.

“...Hả?”

Con dao cắt da trên tay tôi trượt ra, rơi xuống đất cái keng.

Vệ Xương nước mắt ngắn nước mắt dài, mặt mũi lấm lem bụi đất, gào lên trong tuyệt vọng:

“Đã bị... Lục Lâm cướp mất rồi ạ!! Bọn khốn kiếp đó đã cướp mất hàng rồi!!!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

con dấu để đóng cho chiếu lệnh, thánh chỉ