Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1735

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 0

Web Novel - Chương 119 - Trào Lưu Mới Tại Trung Nguyên (3)

Chương 119 - Trào Lưu Mới Tại Trung Nguyên (3)

“...Nhiên à.”

Nam Cung Nhiên giật mình bừng tỉnh bởi tiếng gọi khe khẽ, mơ hồ thoảng qua bên tai.

Là ảo giác chăng? Nhưng bản năng của người gánh vác gia tộc không cho phép cô lơ là. Nam Cung Nhiên bật dậy như lò xo, lao ngay đến bên giường bệnh.

Cô ghé sát mặt, nín thở quan sát thật kỹ cha mình trước khi cất tiếng, sợ rằng chỉ một hơi thở mạnh cũng làm kinh động đến sinh mệnh mong manh như ngọn đèn trước gió của ông. Đôi mắt ông đang hé mở, dù chỉ là một khe hẹp yếu ớt, mệt mỏi đến cùng cực.

“Gia... Gia chủ.”

Nam Cung Nhiên nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc, lạnh lẽo của cha, giọng nói cố tỏ ra tươi tỉnh để che đi nỗi lo âu đang cào xé tâm can:

“Người cần gì không ạ? Để con lấy chút nước ấm cho người nhé?”

Vị gia chủ đang thoi thóp của Nam Cung Thế Gia, Nam Cung Thiên, chỉ khẽ lắc đầu. Thay vào đó, ông nhìn con gái mình bằng ánh mắt chất chứa nỗi niềm xin lỗi và xót xa khôn tả.

“...”

Nam Cung Nhiên ghét ánh mắt ấy.

Cô ghét sự hối lỗi, ghét cả sự thương hại hiện lên trong đôi mắt đục ngầu đó.

Cô cho rằng đó là sự ích kỷ tàn nhẫn. Đó chẳng khác nào một sự sỉ nhục đối với những nỗ lực không ngừng nghỉ, gồng mình gánh vác cả gia tộc đang trên bờ vực sụp đổ của cô. Nếu thực sự muốn tiếp thêm sức mạnh cho con gái, lẽ ra ông chỉ cần mỉm cười khích lệ là đủ.

“Việc tu luyện... con không lơ là đấy chứ?”

“...Sao lúc nào người cũng chỉ hỏi mỗi chuyện đó thế? Ngoài kia còn bao nhiêu chuyện vui vẻ khác cơ mà, sao người không hỏi con hôm nay ăn gì, trời có đẹp không?”

“Ngoài thành tựu của con ra... kẻ sắp chết vô dụng này còn biết quan tâm đến cái gì nữa chứ.”

“...Con vẫn đang tiến bộ từng chút một. Tuy vẫn còn thiếu sót nhiều lắm...”

“Con làm được mà. Một ngày nào đó... con sẽ bước đi trên con đường Đế vương, rạng danh tổ tông.”

Nam Cung Nhiên chưa bao giờ hiểu nổi niềm tin mù quáng ấy của cha.

Mình ư? Một kẻ độn tài, tư chất bình phàm như Nam Cung Nhiên này ư?

Con đường mà ngay cả cha – một thiên tài kiệt xuất một thời – cũng không thể đi hết, gục ngã giữa đường, làm sao một đứa như cô có thể bước tiếp?

Dường như đọc được sự tự ti và hoài nghi trên gương mặt con gái, Nam Cung Thiên siết nhẹ tay cô hơn một chút, bàn tay run rẩy.

“Lúc nào cũng... làm khổ con rồi.”

“K-không phải đâu ạ. Gia chủ sao lại nói thế...”

“Vị trí Gia chủ này... lẽ ra phải thuộc về Nhị đệ chứ không phải ta. Chính sự bất tài, cố chấp của ta đã đẩy gia tộc đến nông nỗi này. Ta...”

...Lại là điệp khúc quen thuộc đầy ám ảnh ấy.

Ông tự trách mình vì chỉ sinh được mỗi một mụn con gái yếu ớt. Hối hận vì bản thân không thể đạt đến cảnh giới tối cao của võ học để bảo vệ gia tộc. Oán hận chính mình vì ngã bệnh khi chưa kịp truyền dạy hết sở học cho con.

Và dằn vặt khôn nguôi vì biến bản thân thành gánh nặng ngàn cân đè lên vai đứa con thơ dại.

...Thôi đi mà. Nam Cung Nhiên thầm gào lên trong lòng. Làm ơn đừng nói những lời sát muối vào tim con nữa.

Cuối cùng, không kìm nén được cảm xúc đang chực trào, cô thì thầm, giọng run rẩy:

“...Người vẫn thường dạy con mà. Phải sống mạnh mẽ, kiên cường như một đấng nam nhi đại trượng phu, đầu đội trời chân đạp đất.”

“...”

“Con đang cố gắng sống như thế đây. Nên Gia chủ cũng... hãy mau chóng tìm lại dáng vẻ oai phong lẫm liệt ngày xưa đi ạ.”

Như hiểu được ẩn ý sâu xa và nỗi lòng của con gái, Nam Cung Thiên mở to mắt ngạc nhiên, rồi chậm rãi gật đầu, ánh mắt ánh lên tia nhìn kiên định.

“...Phải rồi, con nói đúng. Ta đã từng dạy thế mà.”

“...”

“Nằm liệt giường lâu ngày... tâm trí ta cũng trở nên yếu đuối, ủy mị mất rồi. Xin lỗi con.”

Không lâu sau, Nam Cung Thiên lại chìm vào giấc ngủ mê mệt. Nam Cung Nhiên lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt hốc hác, tiều tụy của cha, rồi từ từ quỳ xuống bên cạnh giường... để những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu lặng lẽ rơi xuống, thấm ướt vạt áo.

Nặng nề quá. Gánh nặng này thực sự quá sức với đôi vai nhỏ bé của cô.

Áp lực phải vực dậy cả một gia tộc đang trên đà suy vong. Nỗi sợ hãi thường trực rằng nếu mình gục ngã ở đây, cái tên Nam Cung Thế Gia lừng lẫy một thời sẽ vĩnh viễn bị xóa sổ khỏi bản đồ giang hồ.

Giáo lý của Mặc Long quá khắc nghiệt và gian nan. Những ánh mắt thèm khát của bầy kền kền đang chực chờ xâu xé cái xác thoi thóp của Nam Cung gia khiến cô run rẩy mỗi đêm. Những món nợ chất chồng như núi đang bẻ gãy từng cây cột trụ của gia tộc. Và tài năng hạn hẹp của bản thân khiến tương lai trở nên mịt mù tăm tối, không thấy lối thoát.

Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc, kéo cô về thực tại khắc nghiệt.

Nam Cung Nhiên vội vàng lau khô nước mắt, chỉnh trang lại dung nhan, lấy lại vẻ lạnh lùng. Tiểu Gia chủ của Nam Cung Thế Gia tuyệt đối không được phép để lộ sự yếu đuối trước mặt người ngoài.

Cửa mở, người hầu già kính cẩn cúi đầu bẩm báo:

“Bẩm Tiểu Gia Chủ, có sứ giả từ Tiêu Cục đến ạ.”

“...Tiêu Cục sao?”

“Vâng, họ khăng khăng đòi gặp người bằng được, nói rằng có việc cực kỳ quan trọng, liên quan đến vận mệnh gia tộc, không thể chậm trễ...”

Bản năng mách bảo Nam Cung Nhiên có điều chẳng lành. Nỗi sợ hãi lại dâng lên từ sâu thẳm tâm can.

Lại là kiếp nạn nào nữa đây? Cơn sóng dữ nào sắp ập đến vùi dập sự yên bình mong manh của thế gia này?

Nhưng dù là chuyện gì đi nữa, người duy nhất có thể đứng ra gánh vác lúc này cũng chỉ có mình cô mà thôi.

“Dẫn đường đi.”

Nam Cung Nhiên rảo bước theo người hầu băng qua sân lớn tiêu điều. Đang đi, ánh mắt cô vô tình va phải một cảnh tượng nơi góc khuất.

Một tiểu tỳ nữ, có lẽ vừa bị quản gia trách mắng, đang ngồi co ro dưới chân tường khóc thút thít. Bên cạnh nàng, một tỳ nữ khác đang lặng lẽ ngồi đó, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang run rẩy của bạn mình.

Cái cách an ủi thầm lặng và dịu dàng ấy... Sao tự nhiên mình lại thấy ghen tị đến thế nhỉ?

Nam Cung Nhiên vội xua đi ý nghĩ yếu đuối vừa nhen nhóm, hít một hơi sâu, tiếp tục sải bước về phía trước. Đến nơi, một vị tiêu sư đang đứng đợi sẵn nơi hành lang.

Người này khoác trên mình bộ đạo bào trắng tinh tươm, tay đặt hờ lên đốc kiếm, độ tuổi chừng tứ tuần. Khí chất toát ra từ ông ta không hề tầm thường, trầm ổn như núi. Chỉ cần nhìn qua dáng đứng tĩnh tại thôi cũng đủ biết nội công thâm hậu đến mức nào.

Thấy cô đến, ông ta chắp tay thi lễ một cách đầy mực thước giang hồ:

“Tại hạ là Thanh Kiếm - Lưu Hiên. Xin hỏi người trước mặt có phải là Nam Cung Tiểu Gia Chủ không?”

Thanh Kiếm, Lưu Hiên. Một cái tên không hề xa lạ. Nam Cung Nhiên đã từng nghe danh ông ta trong những lời đồn đại chốn giang hồ.

Nghe đâu là đệ tử tục gia của Võ Đang phái, kiếm pháp siêu quần, dựa vào chút bản lĩnh đó để mưu sinh. Cảnh giới hình như cũng đã đạt đến Nhị lưu thượng tầng? Một cao thủ cỡ đó mà lại đi làm tiêu sư vận chuyển hàng hóa, quả là nhân tài không gặp thời.

“...Đúng là ta.”

“Thứ lỗi cho sự đường đột, nhưng liệu Tiểu Gia Chủ có thể cho tại hạ xem qua tín vật chứng minh thân phận được không? Tại hạ cần đảm bảo không trao nhầm người.”

Đã tìm đến tận cửa thế gia mà vẫn còn cẩn trọng kiểm tra danh tính. Hành động này có thể coi là vô lễ, nhưng đồng thời cũng chứng tỏ món hàng được gửi gắm quan trọng đến mức nào.

Nam Cung Nhiên không nói lời nào, lặng lẽ rút lệnh bài gia chủ gia truyền ra đưa lên. Lưu Hiên quan sát kỹ lưỡng lệnh bài một lượt, sau đó mới từ tốn lấy từ trong ngực áo ra một bọc vải gấm.

“Đã xác nhận đúng người. Vậy thì...”

Không nói thêm một lời thừa thãi, cũng chẳng mảy may lưu luyến hay tò mò, ông ta trao vật đó rồi quay người rời đi ngay lập tức, tan biến như một cơn gió, để lại sự ngỡ ngàng.

Thứ còn lại trên tay cô là một vật được bọc trong lớp lụa thượng hạng, bên trên thêu gia huy đặc trưng của Tứ Xuyên Đường Môn. Chỉ cần cầm nó trên tay, cô đã cảm nhận được sự khác biệt. Một luồng linh khí dồi dào, thanh khiết đang tỏa ra từ bên trong. Nó mạnh mẽ đến mức xuyên qua cả lớp lụa dày, thấm vào da thịt cô, xua tan cái lạnh lẽo.

Người hầu hiểu ý, lặng lẽ lui ra xa. Nam Cung Nhiên cẩn trọng mở lớp lụa ra. Bên trong là một gốc rễ cây có hình thù kỳ dị, tỏa hương thơm ngát, và một lá thư.

Nam Cung Nhiên ngơ ngác không hiểu. Thứ này là gì? Tại sao lại gửi cho cô?

Cô cầm lá thư lên đọc trước, nét chữ rắn rỏi hiện ra:

Kính gửi Nam Cung Tiểu Gia Chủ,

Với tư cách là một người luôn âm thầm ủng hộ Công tử, ta xin dâng tặng báu vật của Tứ Xuyên Đường Môn - Giải Độc Tiên Căn.

Đây là kỳ vật vô giá, có thể giải bách độc, đả thông kinh mạch, không thể đong đếm bằng tiền bạc. Xin hãy giữ gìn cẩn thận.

Nếu người cảm kích tấm lòng này, ta chỉ xin một điều duy nhất. Món quà này, xin Công Tử hãy đích thân sử dụng.

Tuyệt đối không được chuyển nhượng cho người khác, kể cả người thân cận nhất. Cũng xin đừng tò mò về thân phận của ta, đừng cố công tìm kiếm ta làm gì.

Ta chỉ là một trong vô vàn những người luôn dõi theo và ủng hộ Công Tử mà thôi. Mong người hãy tiếp tục vững bước trên con đường hành hiệp trượng nghĩa, chấn hưng gia tộc.

– Người bảo trợ bí mật.

Đọc xong từng chữ, trong lòng cô chỉ còn đọng lại một câu hỏi duy nhất, day dứt khôn nguôi.

...Tại sao? Tại sao lại là mình?

Cái câu "một trong vô vàn những người luôn dõi theo và ủng hộ Công Tử" lại càng khiến trái tim cô nhói đau hơn bao giờ hết.

...Làm gì có ai ủng hộ một kẻ bất tài, vô dụng như Nam Cung Nhiên chứ. Một kẻ chưa từng được ai chú ý, đừng nói là kỳ vọng, ngay cả sự tin tưởng hay lòng thương hại cũng là thứ xa xỉ.

Điều duy nhất cô nhận được từ trước đến nay là những lời mỉa mai, chế giễu về sự nỗ lực trong vô vọng, như dã tràng xe cát.

...Vậy mà, lại có người gửi tặng mình một báu vật vô giá thế này ư? Liệu có âm mưu đen tối nào ẩn sau đó không?

Sự nghi ngờ, cảnh giác bám riết lấy tâm trí cô như rễ cây. Nhưng, lá thư lại nói khác. Đừng tìm ta. Không cần cảm ơn. Chỉ đơn giản là ủng hộ. Thậm chí không có lấy một lời đòi hỏi đền đáp hay điều kiện ràng buộc.

Thực sự... trên đời này có người sẵn sàng cho đi mà không cần nhận lại sao? Là một đại thương nhân giàu nứt đố đổ vách nào đó chăng? Dù nghĩ thế nào cũng không thông.

Muốn tin, nhưng lý trí sắt đá được tôi luyện qua gian khổ không cho phép tin.

“...”

Dẫu vậy. Nam Cung Nhiên vô thức nhìn lại lá thư một lần nữa, đọc đi đọc lại từng câu chữ.

Soạt...

Bàn tay đang cầm lá thư vô thức siết chặt lại, run rẩy. Có lẽ vì cô đã quá mệt mỏi, quá cô độc với những tháng ngày gồng mình vừa qua chăng. Từng câu, từng chữ trong lá thư đầy nghi hoặc này, lại giống như một bàn tay vô hình đang nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng cô đơn của cô. Như một làn hơi ấm mong manh lướt qua gò má lạnh lẽo giữa đêm đông.

Có người đang ủng hộ mình.

...Một người như mình, mà cũng có người thật lòng cổ vũ sao?

*****

“Chú ơi!!”

Hồng Hoa từ đâu chạy xộc tới, đặt phịch một đống quả dại xuống trước mặt tôi. Miệng và mười đầu ngón tay con bé đã nhuộm tím ngắt một màu. Có vẻ như cô nhóc đã đánh chén no nê một bụng dâu tằm rồi mới vác phần còn lại về đây.

“Chú ăn đi, ngon lắm!”

Ngày xưa thì nó ném cho tôi nắm quả mâm xôi như bố thí cho kẻ ăn mày, nay thì kính cẩn hai tay dâng lên cả một vốc lớn thế này. Đúng là thời thế thay đổi, lòng người cũng đổi thay.

Cũng chẳng có lý do gì để từ chối cái vị ngọt lành của núi rừng ấy, tôi vừa nhón tay bốc ăn, vừa lầm bầm:

“Suốt ngày trốn tập chạy tót lên núi chơi, bảo sao chả lạc đường.”

“Cháu hết lạc rồi nhé, đừng có coi thường!”

“Hôm nay đừng có làm phiền ta đấy. Muốn xem thì ngồi im mà xem, còn không thì về đi cho rảnh nợ.”

“Cháu ngồi im mà. Mà chú đang làm cái gì thế? Quần áo à...?”

“...”

Tôi đang làm dở tay bỗng khựng lại, đầu óc trống rỗng.

...Mình đang làm cái quái gì trước mặt trẻ con thế này?

“...Thôi, hôm nay cháu về đi Hồng Hoa. Ta bận lắm.”

“Ơ kìa, không chịu đâu. Cháu thề không hỏi gì nữa mà. Cho cháu ngồi đây đi.”

“...Không phải chuyện đó... Mà thôi, chả biết giải thích sao nữa.”

...Thì ta cũng phải kiếm cơm chứ. Sao tự nhiên lại đi ngại với con nít ranh làm gì không biết.

Cứ thế, tôi vừa cặm cụi làm việc vừa trò chuyện dăm ba câu vô thưởng vô phạt với Hồng Hoa, cho đến khi tôi cảm nhận được sự hiện diện quen thuộc đến rợn người ấy.

Phập.

Một bàn tay thon dài trắng muốt bất ngờ thò ra, tự nhiên nhón lấy quả dâu tằm mọng nước mà Hồng Hoa mang đến rồi bỏ tọt vào miệng.

Là Thanh Nguyệt. Đây là lần đầu tiên tôi thấy hai người này chạm mặt nhau ở chỗ tôi.

“Á!”

Hồng Hoa hét lên thất thanh, khiến Thanh Nguyệt ngơ ngác quay sang nhìn như muốn hỏi "Gì thế? Có chuyện gì à?".

“Cái... cái đó... là của chú mà...”

“À... ta không được ăn hả?”

“K, không phải là không được...”

“Thế à? Vậy ta ăn ít thôi nhé.”

Cảm giác thật kỳ quái và sai lệch. Chứng kiến một đại ma đầu giết người như ngóe đang nói chuyện tỉnh bơ với một cô bé ngây thơ.

Dù tôi đang cố gắng rũ bỏ nỗi sợ hãi đối với Thanh Nguyệt, nhưng nói thì dễ hơn làm. Nỗi ám ảnh về sự tàn độc đã ăn sâu vào tiềm thức suốt bao năm, đâu thể ngày một ngày hai mà biến mất chỉ vì một lời hứa mỏng manh.

“Sư thúc... người làm gì ở đây thế ạ?”

Hồng Hoa rụt rè lên tiếng hỏi trước.

“Thế còn muội, giờ này không lo tu luyện mà ở đây làm gì?”

Thanh Nguyệt bình thản hỏi ngược lại, giọng điệu của bậc bề trên.

“Muội... đến chơi với chú một tí thôi.”

“Không phải là đang làm phiền Chưởng quầy làm việc đấy chứ?”

“Không có đâu...! Muội còn... mang đồ ăn vặt đến biếu chú nữa mà...”

“Ra là vậy.”

Thanh Nguyệt xoa đầu Hồng Hoa một cách dịu dàng hiếm thấy, rồi tự nhiên ngồi xổm xuống, chen vào giữa tôi và con bé.

“Chưởng quầy. Hôm nay vẫn làm cái đó à? Liệu có bán được thật không đấy?”

Đúng lúc đó, Hồng Hoa bỗng bật dậy như lò xo, nhìn tôi với ánh mắt hoảng hốt tột độ:

“Ơ? Sư, Sư thúc với chú... q, quen nhau ạ...?”

Thanh Nguyệt không trả lời, chỉ quay sang nhìn tôi chằm chằm đầy ẩn ý. Kiểu như: "Ngươi tự trả lời đi".

Tôi liếc nhìn thái độ của Thanh Nguyệt, rồi miễn cưỡng thốt ra:

“Thì... cũng có chút quen biết sơ sơ.”

“Hảảảảả?!”

Hồng Hoa giật nảy mình, vội vàng chạy vòng qua núp sau lưng tôi như tìm chỗ trốn, thì thầm to nhỏ:

“L, lần trước cháu đã bảo rồi mà! Sư, sư thúc mà để ý ai là ghê lắm đó! Chú cẩn thận!”

“Này.”

...Ta có để ý gì đâu cơ chứ. Toàn là cô ta tự tìm đến đấy chứ. Tôi cạn lời, định lên tiếng chặn lại nhưng Hồng Hoa đã tuôn ra một tràng như súng liên thanh, không kịp vuốt mặt.

Con bé chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào mặt Thanh Nguyệt mà tuyên bố hùng hồn:

“Sư, sư thúc đừng có ỷ vào sự thân thiện giả tạo của mình! Sư thúc không thích chú đâu! Tuyệt đối không!”

Không thích á? Rõ ràng bữa trước còn khóc lóc ỉ ôi bảo tôi là người bạn duy nhất cơ mà.

Tôi bán tín bán nghi liếc sang Thanh Nguyệt, thấy cô nàng đang hốt hoảng lao tới định bịt miệng Hồng Hoa lại.

“H, Hồng Hoa à, khoan đã-”

“-Sư thúc đã chửi chú thậm tệ luôn ấy chứ!! Tỷ ấy bảo là hiểu tại sao chú lại ế ẩm nhất làng, thật đấy chú ơi!!”

...Và rồi, không gian tĩnh lặng như tờ, chỉ còn tiếng gió thổi hiu hiu. Ánh mắt tôi và Thanh Nguyệt chạm nhau, tóe lửa.

“...”

“...”

Nhưng Hồng Hoa vẫn chưa chịu tha, tiếp tục bồi thêm:

“Nào là nghèo rớt mồng tơi! Nào là không có bạn bè! Nào là nhát cáy như thỏ đế!

Lại còn... hơi tởm lợm nữa chứ! Cháu nghe rõ mồn một luôn! Sư thúc chỉ giả vờ tốt bụng thôi, chứ trong lòng chả muốn chơi với chú đâu!”

...Cô dám nói thế sau lưng tôi à?

Tôi nhíu mày lườm Thanh Nguyệt cháy mặt. Thanh Nguyệt lúng túng thấy rõ, mắt đảo liên hồi tránh ánh nhìn chất vấn của tôi. Không chối được câu nào chứng tỏ là có nói thật rồi.

...Thế thì đòi làm bạn cái quái gì? Thật không hiểu nổi. Chẳng lẽ tôi thảm hại đến mức cô phải rủ lòng thương hại mà kết bạn à?

Hay là do cái máu M của cô, thích bị kẻ kém cỏi hơn mình hành hạ? Cảm giác tôi càng tệ hại thì cô càng khoái chí chăng?

Kiểu như: "Một tên rác rưởi như ngươi mà cũng dám làm thế với ta sao...?"

Nghĩ theo hướng đó thì cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.

...Mà thôi, dù sao cô ta cũng đẹp nghiêng nước nghiêng thành, võ công cái thế. Đẳng cấp chênh lệch một trời một vực là rõ ràng.

“Ch, Chưởng quầy. Để ta giải thích, chuyện là thế này...”

Hồng Hoa lúc này lại chĩa mũi dùi sang Thanh Nguyệt, không tha.

“Sư thúc. Sao người lại thế? Hôm nọ người nói với muội như đinh đóng cột cơ mà. Chú ấy có lừa gạt gì người đâu mà người nói xấu chú ấy?”

“Hồng Hoa. Trật tự đi-”

“-Hay là do chú ấy đẹp trai lên nên sư thúc đổi ý?

Muội cứ tưởng sư thúc thanh cao không quan trọng ngoại hình chứ...! Th, thất vọng quá đi...! Người đừng có chơi với chú ấy nữa! Trả chú ấy cho muội!”

Câu cuối này thì ta tán thành hai tay hai chân. Về đi Hồng Hoa ơi...!

Tôi cũng đang bí văn không biết lấy cớ gì để đuổi khéo Thanh Nguyệt đây, chứ thực lòng tôi đâu có ham hố gì việc thân thiết với cô ta.

Thanh Nguyệt bị dồn vào thế bí, mắt đảo như rang lạc, cuối cùng thẹn quá hóa giận, cốc nhẹ vào đầu Hồng Hoa một cái.

Cốc!

“Cái con bé này! Sao lại trêu chưởng quầy thế! Chưởng quầy mà đ, đẹp trai cái nỗi gì...! Đừng có đi rêu rao linh tinh! Nhỡ người ta tưởng thật thì sao!”

“Đấy, thấy chưa! Cháu đã bảo là sư thúc ghét chú mà lị!”

“Ta đang dạy muội không được nói dối! Người xuất gia không được vọng ngữ!”

“Nh, nhưng mắt muội thấy chú đẹp trai thật mà...? Thật đấy ạ...”

“Suỵt! Đã bảo không được nói! Muội cứ đi hỏi cả làng xem có ai đồng tình với con mắt thẩm mỹ của muội không!”

“...”

Cả Hồng Hoa và Thanh Nguyệt đều lén lút liếc nhìn mặt tôi.

...Tủi thân muốn chết. Sao ai cũng lôi cái mặt tiền của tôi ra bàn tán xôn xao thế nhỉ. Đẹp hay xấu quan trọng quái gì. Chỉ cần có người thật lòng thích tôi là đủ rồi.

“Thôi dẹp hết đi... Mời cả hai vị tiểu thư về cho.”

Trước mặt Hồng Hoa, tôi dùng kính ngữ xa cách với Thanh Nguyệt để đuổi khách. Thế lại hay.

Một mũi tên trúng hai đích, tống khứ được cả hai kẻ phiền phức đi cho rảnh nợ để tôi còn làm việc.

******

Vô Nguyệt Sư Thái đứng từ xa, lặng lẽ quan sát Thanh Nguyệt đang mải mê luyện kiếm giữa sân.

Nhìn dáng vẻ cô đệ tử múa kiếm, lòng bà bỗng thấy bình yên lạ thường. Đẹp quá. Như một đóa hoa kiêu hãnh nở rộ giữa đất trời bao la.

Đứa trẻ bà đã nhìn ngắm, nuôi nấng từ khi còn tấm bé, đứa con tinh thần của bà. Dù có lúc chao đảo trước sóng gió, có lúc tưởng như gục ngã trước tâm ma, nhưng rồi nó lại đứng dậy mạnh mẽ. Và bước đi, thẳng thắn và kiên định hơn bao giờ hết.

Đường kiếm của nó ổn định đến mức đáng kinh ngạc, từng nhịp thở, từng động tác đều dứt khoát, không chút do dự hay tạp niệm.

Có vẻ như cơn bão lòng dữ dội nhất đã qua đi. Đứa trẻ mà bà từng lo sợ sẽ sa ngã vào ma đạo, nay lại đang bước đi vững chãi trên con đường chính đạo sáng ngời. Còn niềm hạnh phúc nào lớn hơn thế đối với một người thầy?

Vô Nguyệt Sư Thái nén xúc động, nhìn Thanh Nguyệt với ánh mắt đầy tự hào và yêu thương.

Ngắm nhìn hồi lâu, Sư Thái mới quay gót rời đi. Bà định bụng sẽ đến chánh điện dâng hương tạ ơn Đức Phật và Tổ Sư. Một khoảnh khắc tĩnh lặng để cầu nguyện an lành.

Nhưng chợt một câu hỏi thoáng qua trong đầu, níu chân bà lại.

...Từ bao giờ mà con bé lại trở nên vững vàng đến thế nhỉ?

Rõ ràng mới đây thôi bà và Tố Vân còn lo sốt vó, mất ăn mất ngủ không biết phải đối mặt với tâm ma ngày càng lớn mạnh của nó ra sao. Sự thay đổi thần kỳ này bắt nguồn từ đâu?

Bà biết dạo này Thanh Nguyệt hay xuống núi. Liệu có chuyện gì đặc biệt xảy ra dưới đó chăng?

Đang miên man suy nghĩ, bà bắt gặp Hồng Hoa đang khệ nệ xách thùng nước đi ngang qua sân dưới.

“Hồng Hoa.”

Nghe tiếng gọi, Hồng Hoa giật bắn mình, vai run lên bần bật. Cô bé vội vàng đặt thùng nước xuống, lật đật chạy lại hành lễ:

“T, Tam Thế Đệ Tử Hồng Hoa, tham kiến chưởng môn nhân-”

“-Thôi được rồi. Chỉ có hai ta, không cần đa lễ.”

“Dạ... vâng ạ!”

Vô Nguyệt Sư Thái gọi Hồng Hoa lại là có chủ ý. Con bé này tính tình tò mò, lanh lợi lại hay chạy nhảy khắp nơi.

Chắc chắn nó biết nhiều chuyện dưới làng hơn bất kỳ ai. Biết đâu bà sẽ tìm được manh mối về sự thay đổi của Thanh Nguyệt.

“Hồng Hoa à. Ta có chuyện muốn hỏi.”

“Dạ! Người cứ hỏi tự nhiên ạ!”

“Con có biết dạo này sư thúc con xuống núi thường làm gì không? Ta thấy dạo này tâm tính con bé có vẻ ổn định, vui vẻ hơn nhiều.”

“À... Thanh Nguyệt sư thúc ấy ạ?”

Hồng Hoa mân mê môi, ngập ngừng đáp:

“D, dạo này Sư thúc hay đi chào hỏi mọi người lắm ạ... Tỷ ấy kết giao bằng hữu khắp nơi! Đi đâu con cũng thấy người ta khen sư thúc hết lời, bảo là thân thiện, dễ gần.”

Nghe vậy bà cũng thấy mát lòng mát dạ. Nhưng chỉ thế thôi thì chưa đủ để giải thích cho sự thăng hoa đột phá trong kiếm pháp và ánh mắt kiên định kia.

“Vậy sao?”

“Vâng! À, với cả... À, thôi không có gì đâu ạ. Chuyện đó chắcsSư thúc bỏ rồi...”

Thấy Hồng Hoa ấp úng định nói lại thôi, trí tò mò của Vô Nguyệt Sư Thái càng bị kích thích.

“Cứ nói đi con. Ta muốn nghe. Có ta ở đây, con không phải sợ gì cả.”

Không dám trái lời Chưởng môn, Hồng Hoa đành lí nhí thú nhận, mắt nhìn xuống mũi giày:

“...Dạo gần đây, cái ông chú Hàn Thụy Trấn ở tiệm đồ da cứ hay... dụ dỗ sư thúc.”

“...Hử?”

“Hình như sư thúc cũng... hơi xiêu lòng hay sao ấy. Nếu không phải tại chuyện nam nữ đó thì...”

Trong lòng Vô Nguyệt Sư Thái bỗng gióng lên một hồi chuông cảnh báo inh ỏi.

...Nam nhân ư?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

méo hiểu sao giờ raw mới cho tên từ Hán : 남궁연(南宮然)
Chữ Hán trong ngoặc là 然 (Nhiên)
bốn mươi đang làm cái bộ đồ SM để phục vụ cho thanh lâu chương trước