Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1735

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 0

Web Novel - Chương 121 - Trào Lưu Mới Tại Trung Nguyên (5)

Chương 121 - Trào Lưu Mới Tại Trung Nguyên (5)

Khoảnh khắc Hàn Thụy Trấn và Phương Phi Nhiên trở thành tâm điểm của sự chú ý chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng dư âm của nó thì còn đọng lại mãi, khuấy đảo cả một vùng quê yên bình.

“Vậy xin cáo từ Phương đại nhân.

Chúng tôi xin phép trở về chùa trước để phục mệnh. Khi nào chưởng môn nhân kết thúc buổi tham thiền, chúng tôi sẽ bẩm báo lại việc ngài đã hạ cố đến đây.”

“Haha, ta là cái thá gì mà dám làm phiền đến sự thanh tịnh của chưởng môn nhân... Xin hãy chuyển lời rằng đừng vì sự hiện diện nhỏ bé của kẻ hèn này mà bận tâm.”

Cuộc đối thoại xã giao chỉ diễn ra giữa Huệ Luật và Phương Phi Nhiên, nhưng ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh lại dính chặt vào Hàn Thụy Trấn như nam châm hút sắt.

Ngay cả các sư tỷ sư muội vốn dĩ thanh cao của Thanh Nguyệt cũng bắt đầu xì xào bàn tán không ngớt:

‘Chưởng quầy tiệm da nghèo kiết xác đó sao?’

‘Dạo gần đây thấy hắn hay bí mật ra khỏi làng, không ngờ lại phất lên nhanh như diều gặp gió thế này? Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.’

‘Hóa ra hắn là người có tài năng ẩn giấu hơn chúng ta tưởng nhiều...’

Thanh Nguyệt siết chặt nắm tay.

Mới lúc nãy thôi còn hùa nhau nói xấu, chê bai hắn sau lưng cơ mà.

Nào là kẻ ế ẩm nhất làng, nào là trọn kiếp cô độc, bất tài vô dụng... những lời miệt thị cay độc ấy đi đâu cả rồi?

Giờ thấy thế thời thay đổi, thấy hắn có chút hào quang của tiền bạc, ánh mắt nhìn hắn cũng quay ngoắt 180 độ, thật khiến người ta ghê tởm đến buồn nôn.

Cứ lơ hắn đi, coi hắn như không khí như mọi khi không được sao?

Ta mới là người biết hắn trước. Chỉ mình ta biết giá trị thực sự của viên ngọc thô này.

Hắn là bạn, là của riêng ta cơ mà.

Mỗi khi ánh mắt Hàn Thụy Trấn lướt qua đâu, là ở đó lại có một nữ nhân e thẹn, lúng liếng đáp lại.

Những khuôn mặt vốn dĩ trước giờ còn chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, nay lại vội vàng chỉnh trang y phục, vuốt lại mái tóc rối, nở nụ cười đầy ẩn ý, mời gọi ngay khi ánh mắt hắn chạm tới. Thậm chí có kẻ còn gật đầu chào hỏi một cách dịu dàng, duyên dáng đến phát ớn.

Sao cảnh tượng ấy lại chướng mắt, ngứa gan đến thế này?

Lồng ngực cô như bị ai đó nhét đầy bông, ngột ngạt đến khó thở. Sự tráo trở, hai mặt của đám người này khiến cô rùng mình ghê tởm.

Đây đâu phải là thích con người Hàn Thụy Trấn, rõ ràng là bọn họ đang thèm nhỏ dãi trước đống tài sản và quyền lực tiềm năng của hắn thì có.

Con người... bản chất vốn dĩ xấu xa, tham lam và đê tiện đến thế sao? Liêm sỉ vứt đâu hết rồi?

Hàn Thụy Trấn mà họ từng khinh miệt vẫn là hắn thôi, vẫn là gã thợ da đó, có khác gì đâu, sao tự nhiên lại trở nên vĩ đại, đáng khao khát trong mắt họ thế?

Nhỡ đâu... Hàn Thụy Trấn ngây thơ bị lũ hồ ly tinh đó lừa gạt thì sao...

Nếu hắn bị mê hoặc bởi những nụ cười giả tạo đó, rồi bỏ bê cô, coi thường cô...

Không được.

Khi nhận thức quay trở lại, Thanh Nguyệt bàng hoàng nhận ra tay phải của mình đã nắm chặt lấy chuôi kiếm từ lúc nào.

Cô không hề có ý định rút kiếm ngay lập tức. Chỉ là, giống như phản xạ bịt mũi khi ngửi thấy mùi hôi thối. Cô đặt tay lên kiếm như một cách để ngăn chặn cơn buồn nôn trước lòng tham ghê tởm của con người, và để trấn an con quái vật đang gào thét trong lòng.

Thanh Nguyệt nhắm nghiền mắt lại, cố gắng kìm nén sát ý đang dâng trào trong tâm trí.

Phải bình tĩnh.

Biết đâu chỉ là sự tò mò nhất thời của đám dân quê thôi? Làng này bé tẹo, tự nhiên có người phất lên thì ai chẳng quan tâm, bàn tán.

Dù cô vẫn không hiểu tại sao lại là Hàn Thụy Trấn, tại sao nhất định phải là hắn, nhưng... Chỉ cần qua cơn sóng gió này, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi-

‘...Tự nhiên thấy hắn đẹp trai ghê. Muốn làm quen quá.’

Phặp!

Sợi dây lý trí đứt phựt. Thanh Nguyệt trừng mắt, quét một vòng nhìn về phía vừa phát ra tiếng thì thầm chết tiệt đó.

...Vừa rồi là con ả nào?

Cô đảo mắt tìm kiếm thủ phạm, nhưng đám phụ nữ tụ tập đông quá, ai cũng đang thì thầm to nhỏ. Đôi mắt Thanh Nguyệt khẽ rung lên trước "bầy địch" đông đảo. Cảm giác như bỗng chốc bị bao vây tứ phía bởi hàng vạn kẻ thù không thể tiêu diệt hết.

Thậm chí, một gã đàn ông trung niên cũng chen lấn, xông xáo tới chỗ Hàn Thụy Trấn. Theo trí nhớ của Thanh Nguyệt, lão già này có một đứa con gái đã đến tuổi cập kê nhưng chưa ai rước.

“Hàn Chưởng quầy, khá lắm...! Mà thực ra ta đã đoán trước được cậu sẽ làm nên chuyện lớn từ lâu r-”

Đọc vị được ý đồ nịnh nọt của lão, cơ thể Thanh Nguyệt tự động di chuyển nhanh hơn cả suy nghĩ.

Thoáng chốc, cô đã chắn ngang trước mặt gã đàn ông trung niên, lạnh lùng nhìn xuống lão với ánh mắt sắc lẹm:

“Bạch thúc. Ta biết thúc có nhiều điều muốn nói, nhưng nếu ai cũng nhao nhao lên như cái chợ vỡ thế này thì chỉ tổ thêm loạn. Để sau hãy nói.”

“A... chuyện đó... Tiểu thư. Ta chỉ muốn hỏi thăm sức khỏe, chúc mừng đôi câu-”

“-Ta khuyên thúc bây giờ nên giữ mồm giữ miệng thì hơn.”

Mỗi khi lão già định nhích tới gần Hàn Thụy Trấn thêm một chút, ánh mắt Thanh Nguyệt lại sắc lạnh thêm một phần, như lưỡi dao kề cổ.

Cô thầm nghĩ.

...A, phiền phức thật đấy.

Cạch...

Thanh kiếm bên hông cô khẽ rung lên, va vào vỏ bao lách cách đầy đe dọa. Nhìn lũ súc sinh mù quáng vì lòng tham này thật sự ngứa mắt quá đi mất.

Bộp!!

Đúng lúc đó, một bàn tay ấm áp bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay phải đang run rẩy của Thanh Nguyệt.

“A, ha ha ha!”

Ngạc nhiên thay, đó chính là Hàn Thụy Trấn.

Sự xuất hiện và cái chạm tay của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào ngọn lửa giận dữ đang bùng lên trong cô, khiến nó tắt ngấm nhanh chóng.

“Đừng, đừng vì tôi mà cãi nhau, gây mất hòa khí. Bạch thúc à, để sau hẵng nói chuyện nhé. Giờ cứ nghe theo lời vị tiểu thư này đi, cô ấy nói đúng đấy.”

Gã đàn ông trung niên nghe vậy cũng đành tặc lưỡi tiếc nuối, gật đầu miễn cưỡng:

“Th-thôi được rồi...”

Chỉ còn lại Thanh Nguyệt đứng ngẩn ngơ nhìn Hàn Thụy Trấn đang nắm tay mình. Bàn tay đang đặt trên chuôi kiếm cũng buông lỏng tự lúc nào.

Có trăm ngàn điều muốn nói, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Hắn lừa đảo đấy phải không? Lão thương nhân đó có tin được không?

Chưởng quầy, xin lỗi. Ta thực sự không có ý nói xấu ngươi đâu. Tha lỗi cho ta đi.

Được mấy ả đàn bà kia ngắm nghía ngươi thích lắm hả? Sao mặt mũi cứ hớn ha hớn hở thế?

Làm thế nào ngươi mới chịu tha thứ cho ta?

...Lũ đàn bà đó chỉ nhắm vào tiền của ngươi thôi. Đừng có mà vểnh mặt lên. Người duy nhất thực lòng quan tâm đến con người ngươi chỉ có mình ta...

“Chư-”

Phắt!

Hàn Thụy Trấn đột ngột buông tay cô ra với một động tác cường điệu quá mức, như thể vừa chạm phải lửa.

“Ái chà chà. Tiểu nhân to gan dám mạo phạm ngọc thể của tiểu thư. Mong tiểu thư lượng thứ, đại xá cho...”

Lại nữa rồi. Hắn lại giấu đi con người thật, khoác lên mình cái vỏ bọc nam nhân nhút nhát, khúm núm hèn mọn.

Hắn vẫn kiên quyết không muốn công khai mối quan hệ thân thiết giữa hai người trước mặt bàn dân thiên hạ.

Thanh Nguyệt không thể hiểu nổi. Rõ ràng đã có vài người nhìn thấy họ đi cùng nhau rồi mà. Có cần thiết phải diễn kịch đến mức xa cách này không?

Vào cái lúc cô muốn khoe khoang tình bạn này nhất, muốn khẳng định chủ quyền nhất, thì khoảng cách giữa hai người lại trở nên xa vời vợi.

Nụ cười giả tạo, xã giao của hắn như những mũi kim châm vào tim cô, đau nhói.

Không tìm được lời nào để nói với hắn, Thanh Nguyệt đành quay sang các sư tỷ sư muội, thì thầm giọng lạc đi:

“...Mọi người. Định đứng đực ra đó mãi sao? Chúng ta còn phải về chùa.”

Nghe tiếng cô, đám đệ tử Nga Mi mới sực tỉnh, luyến tiếc rời mắt khỏi "hiện tượng lạ" Hàn Thụy Trấn. Họ bắt đầu tản ra, dẹp đường cho đoàn người một cách miễn cưỡng.

‘Cẩn thận kẻo bị thương, lùi lại một chút nào...’

‘Xin hãy nhường đường, vâng, cảm ơn...’

Trong lúc đó, ở phía sau, Hàn Thụy Trấn quay sang nói với Phương Phi Nhiên bằng giọng điệu cung kính:

“Đại nhân, mời ngài ghé qua tệ xá của tôi trước đã.”

“Hửm, cũng được. Đi nào.”

Phương Phi Nhiên quay sang chỉ đạo đám người làm của mình.

Còn Hàn Thụy Trấn, tắm mình trong ánh nhìn ngưỡng mộ, khao khát của cả làng, bắt đầu rảo bước về phía tiệm đồ da tồi tàn nay đã hóa thành cung điện trong mắt người đời. Phương Phi Nhiên và đám hộ vệ nối gót theo sau.

Thanh Nguyệt chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, bất lực dõi theo bóng lưng hắn đang dần xa khuất, cảm giác như hắn đang trôi tuột khỏi tầm tay cô.

****

...Mẹ kiếp, vừa nãy con nhỏ đó định rút kiếm thật đấy à?

Con điên này.

Tôi biết ngay mà. Bản tính sát nhân thì giấu thế quái nào được? Chỉ cần một chút kích động là lộ nguyên hình ngay.

Lúc nãy mà tôi không kịp lao ra, liều mình giữ tay nó lại, khéo cái làng yên bình này biến thành lò sát sinh đẫm máu rồi cũng nên.

Nghĩ đến cảnh mình vừa liều cái mạng quèn thực hiện một pha "tay không bắt giặc" với một Nhất Lưu Cao Thủ, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán tôi như tắm.

“Phù, phùuuu...”

“Cậu không sao chứ? Sắc mặt cậu tệ quá.”

“Dạ? À, vâng. Tôi ổn. Chỉ là hơi choáng ngợp chút thôi.”

...Hay là do tôi nhạy cảm quá?

Chắc cô ta cũng không điên đến mức rút kiếm chém người vô tội giữa thanh thiên bạch nhật thế này đâu nhỉ?

Nếu điên đến mức đó thì cái làng này chắc tuyệt diệt từ đời tám hoánh nào rồi, làm gì còn ai sống sót để mà bàn tán.

Chẳng qua do tôi sợ cô ta quá, ám ảnh quá nên nhìn đâu cũng thấy sát khí đằng đằng thôi.

“Đây, hướng này. Đến nơi rồi ạ. Mà Đại Nhân, sao ngài lại mang theo cả đoàn tùy tùng rầm rộ thế này? Trông cứ như đi đánh trận ấy.”

“Thì vừa để phô trương thanh thế cho ta, vừa để nâng tầm vị thế cho cậu luôn. Sao, không thích à? Được người ta ngưỡng mộ sướng thế còn gì.”

Tôi bật cười khan, gãi đầu:

“Sao mà ghét được chứ? Lần đầu tiên trong đời tôi được dân làng nhìn bằng ánh mắt kính nể như thế đấy. Cảm giác cũng... lạ lẫm phết.”

“Hahaha! Thích là tốt. Tập làm quen dần đi. Sắp tới đi đâu cậu cũng sẽ được săn đón, tung hô như thế thôi.”

...Hừm. Nên vui hay nên lo đây.

Cây cao bóng cả thì đón gió lớn. Nổi bật quá thì dễ chết sớm. Càng là nhân vật lớn thì càng khó tránh khỏi vòng xoáy ân oán giang hồ.

...Thôi, bớt ảo tưởng đi.

Mới được tâng bốc tí đã tưởng mình là ông hoàng bà chúa rồi. Bán mấy bộ đồ da gợi dục cho kỹ nữ thì giàu đến mức nào được chứ mà đòi so bì với đại gia.

“Dạ, tới rồi ạ.”

Tôi dõng dạc giới thiệu cái "tổ ấm" rách nát của mình với Phương Phi Nhiên, cố tỏ ra tự tin.

“...Cậu sống ở chỗ tồi tàn hơn ta tưởng tượng nhiều đấy. Ta cứ nghĩ cậu ít nhất cũng phải có cái nhà ngói.”

Ông ta nhíu mày, đưa tay che mũi, không giấu nổi vẻ chê bai thực dụng.

Tuy nhiên, ông ta vẫn không chút nề hà, sải bước vào trong căn nhà lụp xụp, tối tăm. Đám hộ vệ thì đứng canh gác nghiêm ngặt bên ngoài, tạo thành một bức tường người uy nghiêm.

Vừa an tọa trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, Phương Phi Nhiên đã đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt sáng rực lên:

“Hàn thiếu hiệp. Chắc cậu cũng đoán được rồi... Đại thành công. Không, là siêu thành công.”

“Thật sao ạ?”

“Thật. Đang tạo nên một cơn sốt khủng khiếp chưa từng có. Rốt cuộc làm sao cái đầu cậu lại nảy ra ý tưởng về loại y phục quái đản đó được nhỉ...”

Phương Phi Nhiên cười tủm tỉm đầy ẩn ý, ánh mắt ranh mãnh:

“...Hay là do ngắm nhìn các nữ tăng Nga Mi thanh tịnh nhiều quá nên sinh ra ảo tưởng, dồn nén dục vọng? Cậu cũng biến thái hơn vẻ bề ngoài hiền lành đấy.”

“Ahaha... Ngài cứ đùa, nói thế chết tôi đấy. Oan cho tôi quá.”

...Biến thái thì đúng là có, nhưng không phải do ngắm các nữ tăng đâu.

Chỉ cần nhìn thấy bản mặt con điên Thanh Nguyệt thôi là bao nhiêu dục vọng trong tôi tắt ngóm hết rồi, chỉ còn lại nỗi sợ hãi sinh tồn.

“Khen đấy mà. Dân buôn bán như chúng ta, miễn kiếm được tiền thì sá gì liêm sỉ, đúng không? Khách hàng thích là được.”

“Tôi vẫn chưa dám nhận mình là dân buôn bán...”

“Sớm muộn gì cũng thành thôi. Và cậu cũng sẽ sớm thoát khỏi cái ổ chuột này để lên biệt phủ.”

Sau vài câu xã giao, chúng tôi bắt đầu bàn chuyện chính sự. Những thông tin ông ta đưa ra khiến tôi choáng váng, xây xẩm mặt mày.

Một bộ đồ da, tôi sẽ nhận được hẳn một lượng bạc trắng.

Một lượng bạc! Bằng cả năm làm lụng vất vả trước đây!

Đề phòng hàng nhái xuất hiện, ông ta khuyên tôi nên tạo ra một ký hiệu riêng để đánh dấu lên sản phẩm. Cần gì cứ bảo, thương đoàn sẽ hỗ trợ tận răng từ nguyên liệu đến nhân công. Khuyến khích tôi sáng tạo thêm mẫu mã mới càng độc lạ càng tốt.

“...Woa.”

Sự thật này quá sức tưởng tượng, khiến tôi không tin vào tai mình. Mỗi bộ lãi một lượng bạc ròng. Lại còn chưa tính tiền nguyên liệu thương đoàn lo.

“Tất nhiên, đó là với điều kiện trào lưu này phải duy trì được lâu dài. Thị hiếu con người thay đổi nhanh như gió, biết đâu ngày mai họ lại chán ngay.”

“Tôi hiểu. Hiểu thì hiểu nhưng mà...”

Nếu thực sự kiếm được ngần ấy tiền, thì cái nghèo đeo bám tôi bấy lâu nay như đỉa đói sẽ chấm dứt vĩnh viễn. Điều đó là chắc chắn.

Cứ đà này tích cóp, chẳng mấy chốc tôi có thể sống trong dinh thự to lớn, kẻ hầu người hạ đầy đàn giống như mấy tay phú hộ ở Thành Đô, ăn sung mặc sướng cả đời.

Số phận tôi thực sự đổi đời rồi sao?

Chỉ nhờ một sự tình cờ thế này ư? Chỉ nhờ mấy bộ đồ da SM và một chút may mắn "kỳ ngộ" mà phất lên được sao?

“Vui ra mặt rồi kìa. Cười không khép được mồm rồi.”

Phương Phi Nhiên trêu chọc khi thấy tôi không giấu được nụ cười ngu ngơ trên mặt.

“Xin lỗi ngài. Tự nhiên cứ buồn cười... cảm giác như đang mơ vậy.”

“Không sao, haha. Thấy cậu vui ta cũng mừng lây.”

“Đại nhân. Tại sao ngài lại tốt với tôi thế?

Thú thật là được ưu ái quá mức thế này khiến tôi thấy lo lo. Trên đời này làm gì có bữa trưa nào miễn phí.”

“Thấy hạnh phúc đến tay mà còn lo sợ, nghi ngờ, đúng là cái nghèo nó ngấm vào tận tủy rồi nhỉ?”

Càng thân thiết, Phương Phi Nhiên càng thoải mái buông những lời trêu chọc sâu cay nhưng đầy tình nghĩa.

Ông ta cười đáp, vỗ vai tôi:

“Ta đã nói rồi mà. Sức mạnh cốt lõi của thương nhân nằm ở chữ Tín. Hơn nữa, có lật tung cả cái Trung Nguyên rộng lớn này lên cũng chẳng tìm đâu ra kẻ thứ hai nghĩ ra được loại y phục vừa rẻ tiền, dễ làm lại vừa đẹp đẽ đến ma mị, hút hồn như thế.

Ta còn đang trông chờ cái đầu quái chiêu của cậu đẻ ra thêm nhiều sản phẩm độc lạ nữa, dại gì mà đi mổ bụng con ngỗng đẻ trứng vàng chỉ vì tham mấy đồng lẻ trước mắt?”

...Ông chú này.

Ngầu vãi chưởng.

Sự ngưỡng mộ trong tôi đang dâng trào không kìm lại được.

“Với lại, cậu nghi ngờ ta làm gì? Ta có chịu thiệt đâu mà cậu lo bò trắng răng. Ta chỉ ngồi mát ăn bát vàng, làm trung gian hưởng lợi, tiền tự chảy vào túi.

Đáng lẽ ta phải cảm ơn cậu mới đúng. Biết đâu đây chính là cơ hội ngàn năm có một để Thương Hoa Thương Đoàn vươn lên một tầm cao mới, sánh ngang với các đại gia tộc.”

Cảm giác của đám giáo đồ Ma Giáo khi sùng bái Thất Thiên chắc cũng chỉ đến thế này là cùng. Ông chú Phương Phi Nhiên giờ đây trong mắt tôi đang tỏa hào quang chói lòa như thánh sống.

Chắc sau bộ ba ân nhân ăn mày Cái Bang, ông ấy sẽ là người tôi kính trọng thứ tư trong đời.

Bàn bạc xong xuôi, Phương Phi Nhiên đảo mắt nhìn quanh căn nhà tồi tàn của tôi với vẻ đăm chiêu.

“Chà... Tự nhiên làm ta nhớ lại ngày xưa quá. Hồi bé ta cũng sống trong căn nhà y hệt thế này. Cha mẹ thì quần quật tối ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời... ta phải thay cha mẹ chăm sóc đàn em nheo nhóc.”

“...”

“Cực khổ lắm. Chắc cậu cũng thấm thía nhỉ? Mùa đông thì rét cắt da cắt thịt, gió lùa tứ phía. Mùa hè thì nóng như cái lò thiêu... mưa thì dột tứ tung, sâu bọ bò lổm ngổm khắp nơi.

Lại còn cái bụng lúc nào cũng đói meo, sôi ùng ục. Ta còn có hơi ấm gia đình để bấu víu, động viên nhau, chứ cậu sống một mình lủi thủi thế này không thấy cô đơn sao?”

“...Cũng quen rồi ạ.”

Nhờ có mấy trò SM tiêu khiển nên cũng đỡ buồn chán, chứ không chắc tôi tự kỷ mất.

“Nhìn qua là biết cậu sống độc thân rồi. Nhưng không có người thân nào ở cùng sao? Hay họ hàng?”

“Tôi là trẻ mồ côi. Cha mẹ sống chết ra sao còn chẳng biết, mặt mũi cũng chưa từng thấy. Chắc cũng chẳng còn ai thân thích trên đời này.”

“Ra là tứ cố vô thân à.”

“Vâng.”

“Một thân một mình mà trụ vững được đến giờ, không sa ngã vào tệ nạn, cậu kiên cường thật đấy.”

“Ngài quá khen.”

Đột nhiên, ánh mắt ông ta trở nên xa xăm, đượm vẻ hoài niệm.

“...Tự nhiên ta cũng thấy nhớ cha mẹ quá.”

“...”

“Ngày xưa lao đầu vào buôn bán, bôn ba khắp nơi để thoát nghèo, giờ ngẫm lại mới thấy hối hận vì không dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.

Thời gian để kiếm tiền thì bao la, nhưng thời gian để ở bên người thân thì ngắn ngủi lắm, chớp mắt là qua.”

Hóa ra ông chú lõi đời này cũng có những nỗi niềm riêng sâu kín.

“Chắc chắn Đức Phật từ bi sẽ che chở cho hai bác nơi chín suối.”

“Ừ, chắc thế. Vì cả hai cụ đều đang ở gần Thiếu Lâm Tự bên Hà Nam mà.”

“...Dạ?”

“Hả? À, cậu tưởng các cụ mất rồi à? Không không, bậy bạ nào. Chỉ là ở xa quá nên ít gặp thôi. Cha mẹ ta vẫn đang sống khỏe re, tiêu tiền của ta như nước, còn đòi ta cưới vợ suốt đấy.”

Gì vậy trời. Làm người ta lo hão, xúc động hụt.

Nhưng mà thế lại càng ngầu hơn. Hóa ra là một người con có hiếu thực tế.

Sau này kiếm được nhiều tiền... chắc tôi cũng phải biếu xén chút đỉnh cho chú Quách Đầu, chú Cẩu Vinh, với chú Mã Thất Đắc mới được.

Chứ không thể cứ hễ thấy họ thó vài đồng lẻ là lại cằn nhằn mãi được. Họ cũng coi như người thân của tôi ở thế giới này rồi.

“Mà nghĩ đi nghĩ lại, thế lại hóa hay. Không vướng bận gia đình, vợ con ở đây thì mọi chuyện dễ giải quyết hơn nhiều.”

“Dạ? Ý ngài là sao?”

Phương Phi Nhiên hít một hơi thật sâu, ánh mắt nghiêm túc.

“Cậu có muốn chuyển nhà đến Vị Trung - thủ phủ sầm uất không?”

Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng ồn ào.

Đám hộ vệ của Phương Phi Nhiên đang nói chuyện với ai đó, giọng điệu có phần cung kính.

Cả tôi và ông ta đều quay ra nhìn về phía cửa với vẻ tò mò.

Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng uy lực.

Cốc, cốc, cốc.

‘Xin lỗi, bần ni có thể vào được không?’

Một giọng nói thánh thót, hiền từ nhưng đầy uy nghiêm vọng vào.

Nghe quen quen, nhưng tôi chưa nhận ra ngay là ai.

Phương Phi Nhiên cười khúc khích, nháy mắt với tôi đầy ẩn ý:

“...Xem ra đã có người muốn gả con gái rượu cho cậu rồi đấy. Cứ tận hưởng đi, nhưng đừng để bị lung lay nhé. Tập trung vào sự nghiệp trước đã.”

“Ngài cứ nói quá...”

Thú thật là tôi sướng rơn người, miệng cười toe toét, nhưng vẫn cố giả bộ khiêm tốn đáp lại.

“Vâng, mời vào ạ!”

Két...

Cánh cửa gỗ mục nát kêu lên thảm thiết rồi mở ra.

Cả tôi và Phương Phi Nhiên đều chết lặng, nụ cười tắt ngấm khi nhìn thấy người vừa bước vào.

Vô Nguyệt Sư Thái.

Chưởng môn nhân uy quyền của Nga Mi phái.

Phắt!

Một nhân vật tầm cỡ khiến ngay cả Phương Phi Nhiên cũng phải bật dậy khỏi ghế như lò xo.

“Ch-Chưởng môn nhân. Sao ngài lại đích thân hạ cố đến chốn tồi tàn này... Nếu ngài cho gọi thì tại hạ đã ba chân bốn cẳng chạy lên chùa rồi...”

Nhìn phản ứng cuống quýt của Phương Phi Nhiên, tôi cũng trấn tĩnh lại phần nào.

Phải rồi. Chắc bà ấy đến tìm Phương Phi Nhiên - đối tác quan trọng. Hú hồn, chuyện hiển nhiên thế mà không nghĩ ra. Dù là nữ tăng, nhưng đời nào bà ấy lại hạ cố đến cái chỗ rách nát này chỉ vì một gã thợ da quèn như tôi-

“...Ơ?”

Lúc đó, tôi nhìn thấy phía sau lưng Vô Nguyệt Sư Thái.

Thanh Nguyệt cũng đang đứng đó.

“...”

Cô nàng đang cắn chặt môi, mắt nhìn đi chỗ khác vẻ bồn chồn lo lắng, hai tay xoắn vào nhau, trông y như con cún con đang mắc lỗi sợ bị chủ phạt.

“Không dám. Vì những người bần ni muốn gặp đều đang ở đây cả rồi...”

Ánh mắt của vị lão ni từ từ chuyển hướng, găm thẳng vào tôi với một sự dò xét tinh tường.

...Bà ấy cũng muốn gặp mình sao?

Chắc cũng lại là vì sự tò mò giống như đám dân làng kia thôi nhỉ? Hay là muốn đặt hàng?

Tôi cứng họng, tay chân luống cuống chẳng nói được lời nào.

...Nhưng sao thế này.

Trực giác mách bảo tôi rằng, bà ấy đến đây không đơn giản chỉ vì Phương Phi Nhiên.

Ánh mắt bà ấy khẽ liếc xuống vùng bụng dưới của tôi - nơi đan điền đang ẩn chứa bí mật động trời - rồi cất tiếng trầm ấm:

“...Hàn Thụy Trấn thí chủ. Liệu thí chủ có thể dành chút thời gian quý báu đàm đạo cùng lão ni bên chén trà được không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tứ cố (四顧): bốn phía nhìn quanh.
Vô thân (無親): không người thân, không ai thân thích.