Chương 118 - Trào Lưu Mới Tại Trung Nguyên (2)
Choang!
Chén rượu xé gió lao đi, va vào vách tường rồi vỡ tan tành, những mảnh sành sắc nhọn bắn tung tóe khắp nơi.
Ngay sau đó, tiếng gầm thét đầy phẫn nộ rung chuyển cả khán phòng xa hoa.
“Lũ khốn kiếp chúng bay đang giỡn mặt với ông đấy hả?! Bạc ông đổ vào đây đâu phải vỏ hến, mà chúng bay dám tiếp đãi ông bằng cái thái độ hời hợt này sao!!”
Kẻ đang thị uy đó là Hoàng Du Sơn – chủ nhân của Bàng Đạt Thương Đoàn.
Hắn được mệnh danh là cơn ác mộng của mọi chốn thanh lâu, là nỗi khiếp sợ của mọi tú bà.
Hành Thủ của Chi Anh Lâu, Triệu Tích, vội vàng xoa tay, khom lưng uốn gối, nở nụ cười cầu tài gượng gạo:
“Đại nhân, xin ngài bớt giận, chúng tôi đã cố gắng hết sức...”
“Hết sức? Nhặt ở xó xỉnh nào ra mấy con mụ xấu như ma cấu rồi tống vào đây ngồi cạnh ông, mà dám mở mồm bảo là hết sức? Rượu thì nhạt như nước ốc, đồ ăn thì nguội ngắt! Chúng bay bảo đây là ‘hết sức’ sao!!”
Hoàng Du Sơn chỉ tay vào mặt Triệu Tích, nước bọt bắn tứ tung:
“Mồm mép lũ ăn mày có thể lừa được thiên hạ, chứ cái miệng sành sỏi của Hoàng Du Sơn này thì đừng hòng qua mặt! Rõ rành rành cái thói làm ăn chộp giật, định lừa người mà còn dám già mồm!”
Cơn giận không những không nguôi mà còn bốc lên ngùn ngụt như lửa đổ thêm dầu, hắn vớ lấy bình rượu trên bàn ném thẳng vào mặt Triệu Tích.
Đám kỹ nữ sợ hãi thét lên, còn Triệu Tích chỉ kịp đưa tay lên đỡ đòn trong gang tấc.
Cốp!
Gã nghiến răng ken két sau cánh tay đang che mặt, nén đau đớn và nhục nhã.
Nếu được làm theo ý mình, gã đã cho tên trọc phú khốn kiếp này một trận nhừ tử rồi tống cổ ra đường... nhưng khốn nỗi là không thể. Không có nguồn rượu thượng hạng mà Hoàng Du Sơn độc quyền cung cấp, các kỹ viện ở vùng Vệ Trọng này e là không cầm cự nổi quá mười ngày.
Hơn nữa, số tiền hắn vung ra trong một cơn cao hứng còn nhiều hơn cả trăm vị khách thường cộng lại. Hôm nay, coi như là một ngày xui xẻo phải nhẫn nhịn để kiếm cơm vậy.
“Bảo chúng bay làm ông thỏa mãn mà khó thế sao!! Đã bảo bao nhiêu tiền ông cũng chi cơ mà!!”
Thực ra, Triệu Tích thừa hiểu tại sao Hoàng Du Sơn lại lên cơn tam bành như vậy.
Hắn muốn gặp Tây Dao, đệ nhất kỹ nữ, con gà đẻ trứng vàng của Chi Anh Lâu. Ngặt nỗi Tây Dao đang ốm liệt giường, chẳng thể nào gượng dậy tiếp khách được.
Trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, cái đầu đầy sỏi của Triệu Tích nhanh chóng nảy số. Gã quyết định đánh một ván bài tất tay.
“...Tất cả lui ra ngoài hết cho ta.”
Vừa nghe dứt câu lệnh, đám kỹ nữ như được đại xá, vội vàng đứng dậy chạy biến khỏi phòng như ong vỡ tổ, không dám ngoái đầu lại.
Hoàng Du Sơn, kẻ vừa nãy còn gân cổ gào thét chê bai đám kỹ nữ xấu xí, giờ thấy phòng trống trơn thì mặt mũi càng đỏ gay gắt hơn vì tức.
“Thằng... thằng này dám đuổi khách-”
“Đại nhân.”
Triệu Tích lạnh lùng cắt ngang, giọng điệu thay đổi hẳn.
“...Xin ngài kiên nhẫn chờ cho một lát. Ta đảm bảo sẽ cho ngài nếm trải một thứ hương vị mà cả đời này ngài chưa từng được nếm qua.”
.
.
.
Khi Hoàng Du Sơn vừa mới kiềm chế được cơn giận đang chực trào, cánh cửa phòng lặng lẽ mở ra.
Ánh mắt sắc như dao cạo của hắn lập tức găm thẳng vào người kỹ nữ vừa bước vào.
Và rồi, tiếng tặc lưỡi chán chường vang lên đầy mỉa mai, khinh miệt.
“Ngươi quá phận rồi đấy, Hành Thủ.”
Kẻ bước vào không phải là Tây Dao diễm lệ.
Đó là một nữ nhân có dung mạo tầm thường, nhạt nhòa, thậm chí có thể nói là kém sắc nhất nhì trong đám kỹ nữ hạ cấp.
“Dẹp đi. Từ nay về sau đừng hòng ta cung cấp hàng cho cái động này nữa—”
“—Tiểu nữ tên là Bạch Lan.”
Lời đe dọa còn chưa dứt, một giọng nói trầm thấp, chậm rãi nhưng chứa đựng sự khiêu khích ngầm đã cắt ngang lời hắn.
Người kỹ nữ lạ mặt ấy thản nhiên đến lạ lùng, phong thái tự tin hoàn toàn trái ngược với ngoại hình kém sắc của mình. Thậm chí, ả còn không chút do dự mà tiến sát lại gần hắn, từng bước uyển chuyển.
Soạt, soạt...
Những ngón tay thon thả lướt đi, thuần thục cởi bỏ vạt áo trước ngực. Động tác dứt khoát, táo bạo không chút e dè.
Ban đầu, Hoàng Du Sơn chỉ nhếch mép cười khẩy trước hành động liều lĩnh ngu xuẩn đó. Hắn chẳng thèm dây dưa với loại hạ cấp này. Định dùng thân xác tầm thường để bịt miệng hắn sao?
Nực cười.
“Ta đã bảo không có Tây Dao thì đừng hòng-.....”
Thế nhưng, câu nói ấy vĩnh viễn không bao giờ được hoàn thành, tắc nghẹn ngay nơi cổ họng.
Tách.
Bạch Lan trút bỏ xiêm y.
Và thứ lộ ra trước mắt hắn là một lớp da màu đen tuyền, bóng loáng, ôm trọn lấy tứ chi thon thả, săn chắc như loài hươu rừng.
Từ gót chân lên đến tận đùi non, từ đầu ngón tay siết chặt đến bắp tay, thứ y phục kỳ dị ấy ôm sát lấy từng thớ thịt, tôn lên mọi đường cong, ép chặt những nơi cần ép và đẩy cao những nơi cần đẩy.
Một loại phục trang quái đản mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ kỹ viện nào trên khắp Trung Nguyên.
Hơn thế nữa, cơ thể ẩn giấu bên trong bộ đồ ấy lại hoàn toàn trái ngược với khuôn mặt tầm thường kia – nó nồng nàn, rực lửa và gợi dục đến mức nguy hiểm.
Là do thân hình ả vốn đẹp đến thế? Hay chính bộ đồ ma quái kia đã phù phép khiến nó trở nên mê hoặc?
Giống như loài hồ ly tinh biến hóa, dùng sắc thái khác biệt để mê hoặc con mồi, người kỹ nữ trong bộ đồ da bó sát này cũng vậy. Một vẻ đẹp vừa mang nét hoang dã của loài thú, lại vừa toát lên vẻ cao sang, một vẻ đẹp báng bổ thần thánh không thuộc về thế gian này.
Đôi đồng tử của Hoàng Du Sơn rung lên bần bật.
Tâm trí hắn trở nên mụ mị, quay cuồng. Hắn quên sạch những lời định mắng chửi, quên cả cơn giận ban nãy.
Không thể hiểu nổi.
Nếu là hắn của bình thường, đừng nói là một xu, hắn còn chẳng thèm liếc mắt nhìn ả đàn bà xấu xí này lấy một cái. Nhưng lý trí sắt đá ấy, trước bộ đồ da bó sát bóng bẩy và khí chất ma mị của Bạch Lan, đã sụp đổ tan tành như lâu đài cát trước sóng dữ.
“...Hả.”
Dù che kín cơ thể, không hở một tấc da thịt, nhưng sao lại có thứ y phục dâm đãng đến nhường này?
Thiên hạ đệ nhất dâm đãng.
Nhưng quái lạ thay, hắn lại không hề ghét cái sự dâm đãng đập thẳng vào mắt đó. Ngược lại, một khao khát điên cuồng bùng lên.
Nếu ôm lấy người đàn bà kia, cảm giác sẽ ra sao nhỉ?
“...A...”
Khoảnh khắc ấy, hơi thở hắn nghẹn lại.
Sáu năm.
Sáu năm ròng rã "thứ đó" ngủ yên như chết, bất động trước mọi xác thịt, nay bỗng nhiên sục sôi dòng máu nóng, trỗi dậy mãnh liệt như chưa từng lụi tàn.
“...Ha ha.”
Hốc mắt hắn đỏ hoe, ngân ngấn nước. Chẳng biết là do cảm kích hay kinh ngạc tột độ.
Trái tim đập loạn nhịp, thời gian như ngưng đọng bấy lâu nay bỗng tuôn chảy trở lại trong huyết quản. Đã bao lâu rồi hắn mới cảm nhận được sức sống mãnh liệt nơi hạ bộ?
Hàng vạn lượng vàng hắn ném qua cửa sổ, bao nhiêu sự bất mãn hắn trút ra bấy lâu nay, tất cả chỉ để đổi lấy khoảnh khắc tìm lại bản lĩnh đàn ông này.
Và lúc này đây, không được phép lãng phí dù chỉ một khắc xuân tiêu.
Dù có chút xấu hổ khi bản thân lại tan chảy trước sự dâm dục trần trụi của một kỹ nữ hạ cấp, nhưng lý trí trong hắn đã bốc hơi sạch sẽ.
“...Lại đây...”
Hoàng Du Sơn thẫn thờ thì thầm, đôi mắt dại đi như kẻ mộng du vừa tìm thấy lối thoát.
“Lại đây với ta... Bạch Lan.”
.
.
.
Vài ngày sau.
Cánh cửa lớn của Xương Hòa Thương Đoàn bị đẩy toang một cách thô bạo.
Hành Thủ Chi Anh Lâu, Triệu Tích, lao vào với bộ dạng thất thần, mồ hôi vã ra như tắm, chẳng còn giữ được chút phong thái nào của một ông chủ kỹ viện lớn.
“Phương đại nhân! Phương đại nhân đâu rồi!!”
Phương Phi Nhiên đang thong thả ngồi thưởng thức điểm tâm sáng, thấy sự vô lễ xồng xộc của Triệu Tích cũng chỉ từ tốn đặt chiếc thìa xuống, nhếch mép cười nhạt đầy ẩn ý.
“Sáng sớm tinh mơ mà Hành thủ đã vội vàng thế. Thế nào, lô hàng ta giao dùng có tốt không?”
“Thêm nữa!!”
Triệu Tích gào lên, đôi mắt long sòng sọc.
“Ta cần thêm nữa! Thứ y phục đó! Cái bộ đồ da đó ấy!”
Bộ đồ đó.
Thứ y phục kỳ dị mà ngay cả đám kỹ nữ lẳng lơ, dạn dĩ nhất ban đầu cũng phải quay mặt đi vì xấu hổ.
Thứ đồ da bó sát, phô bày cơ thể một cách trần trụi, từng bị chê cười là thô tục, bị ghẻ lạnh vì quá đỗi dâm ô và rẻ tiền.
Vậy mà, Bạch Lan - một kỹ nữ hạ cấp, trong cơn tuyệt vọng cùng cực vì nhan sắc kém cỏi, đã liều mình khoác nó lên người để tiếp khách như một ván bài sinh tử.
Kết quả là một cơn địa chấn.
Hoàng Du Sơn, gã trọc phú khét tiếng khó chiều, là kẻ đầu tiên phát điên vì nó.
Chỉ vỏn vẹn vài ngày sau, cái tên Bạch Lan được xướng lên khắp các bàn rượu còn nhiều hơn cả đệ nhất kỹ nữ Tây Dao.
Đám kỹ nữ khác lúc này mới sáng mắt ra, tranh nhau thèm khát, ganh tỵ với bộ đồ ấy. Nhưng Bạch Lan giờ đây đã lột xác thành con gà đẻ trứng vàng của Chi Anh Lâu, Triệu Tích đời nào chịu lột đồ của ả ra đưa cho kẻ khác dùng chung.
“Phương đại nhân... bộ đồ đó... làm ơn hãy chế tác thêm đi! Không, vét sạch kho còn bao nhiêu ta lấy hết! Giá cả bao nhiêu cũng được, ngài cứ ra giá!”
Triệu Tích không giấu nổi sự kích động, giọng lạc đi vì tham lam và hưng phấn.
“Suỵt.”
Phương Phi Nhiên nhẹ nhàng đưa ngón tay lên miệng, ra hiệu im lặng.
Triệu Tích cũng chợt tỉnh ngộ, vội vàng hạ thấp giọng xuống, liếc nhìn xung quanh đầy cảnh giác. Gã nhớ mang máng về cái gọi là "chiến lược cao cấp hóa" và "tạo sự khan hiếm" mà vị thương nhân này từng bóng gió nhắc tới.
Phương Phi Nhiên dừng lại một chút, nhấp một ngụm trà như để nhấm nháp dư vị ngọt ngào của tin tức vừa nhận được.
Đoạn, y nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lóe lên tia nhìn sắc sảo của một con buôn đại tài, thì thầm với một người không có mặt ở đó:
“...Xem ra chúng ta sắp phát tài to rồi, Hàn thiếu hiệp.”
*****
“Xong rồi à?”
Câu hỏi của Hàn Thụy Trấn khẽ vang lên, kéo Thanh Nguyệt trở về với thực tại.
Sâu trong đan điền trống rỗng của hắn, cô đã gieo xong mầm mống nội lực của chính mình.
Thanh Nguyệt ngắm nhìn thành quả tuyệt mỹ ấy bằng con mắt của một nghệ nhân vừa hoàn thành kiệt tác, khẽ gật đầu hài lòng.
“...Ừm.”
Giờ thì cô mới thấy nhẹ lòng đôi chút.
Khoảnh khắc phát hiện trong đan điền hắn chỉ độc chiếm mỗi khí tức của Đường Tố Lan, cô đã giận điên người, máu nóng dồn lên não đến mức nào.
Điều khiến cô phẫn nộ không chỉ đơn giản là việc hắn mang khí tức của kẻ khác... mà là luồng khí ấy tinh thuần, cô đọng đến mức đáng kinh ngạc.
Có lẽ Đường Tố Lan thực sự quan tâm đến Hàn Thụy Trấn.
Bề ngoài thì tỏ vẻ bỡn cợt, trêu đùa như mèo vờn chuột, nhưng Thanh Nguyệt với tư cách là một cao thủ thượng thừa, có thể cảm nhận rõ ràng tâm ý sâu sắc ẩn sau luồng nội lực đó.
Đúng như lời Hàn Thụy Trấn nói, đó không phải là trò đùa tiêu khiển. Đó là sự hiến dâng, là tấm chân tình được chắt lọc. Chỉ cần một tia khí tức đó thôi cũng đủ để hộ thể, giúp hắn cả đời không lo bệnh tật, chứng tỏ người truyền công đã dồn bao nhiêu tâm huyết và sự trân trọng vào đó.
Và chính cái "tấm chân tình" chết tiệt ấy là thứ khiến Thanh Nguyệt khó chịu, ganh tỵ nhất.
Bởi cô biết thừa Đường Tố Lan kiêu ngạo vốn không phải loại người dễ dàng ban phát ân huệ như vậy cho bất kỳ nam nhân nào.
...Tưởng ta sẽ chịu thua sao?
Chính vì thế, Thanh Nguyệt cũng không ngần ngại rút ra phần nội lực tinh túy nhất, thuần khiết nhất mà mình khổ luyện bấy lâu để truyền cho hắn.
Cô không muốn bị lép vế trong cuộc đua ngầm này.
Cô muốn chứng minh rằng, so với tấm lòng của Đường Tố Lan, tình cảm của cô còn sâu nặng hơn, chân thành hơn gấp bội phần. Hiện tại, đối với Thanh Nguyệt, không có người bạn nào trên thế gian này quan trọng hơn Hàn Thụy Trấn cả.
Hàn Thụy Trấn đứng dậy, xoay xoay bả vai để thư giãn gân cốt sau quá trình truyền công.
“Haizz. Giờ phải nghĩ cách giải thích với mấy ông chú trong làng thế nào đây.”
“...”
Thanh Nguyệt thoáng thấy chút áy náy len lỏi trong lòng.
Luồng nội lực cô vừa truyền sang, nếu là người trong giang hồ thì chắc chắn sẽ quỳ xuống tạ ơn trời đất, coi như phúc đức ba đời. Nhưng với hắn – một kẻ ngoại đạo không màng danh lợi võ lâm – thì lại khác.
Đối với một gã trai chỉ muốn sống cuộc đời bình lặng như mặt hồ thu, hành động này của cô chẳng khác nào ném thêm đá tảng vào đó, gây ra bao phiền toái không đáng có.
“Cao... cao thủ bình thường thì không nhận ra được đâu. Khí tức cũng vi tế, ẩn giấu thôi... phải soi kỹ lắm mới thấy...”
Miệng nói vậy để trấn an hắn, nhưng Thanh Nguyệt biết vấn đề không đơn giản như thế.
Việc một nam nhân không có võ công lại mang trong mình khí tức đặc thù của Tứ Xuyên Đường Môn đã là chuyện động trời, gây chấn động giang hồ. Hắn chẳng phải người Đường gia, sao lại có khí tức đó? Lại còn là khí tức riêng của Độc Phụng Đường Tố Lan?
...Chuyện đó thì còn có thể bịa đặt lý do để lấp liếm được. Ví dụ như hắn từng vô tình cứu mạng Đường Tố Lan và được trả ơn chẳng hạn.
...Nhưng đằng này lại còn thêm cả khí tức của Nga Mi Phái?
Dù nói là có tâm pháp bí truyền cho nam giới, nhưng sự kết hợp giữa hai dòng khí tức đối nghịch của Chính và Tà này chắc chắn sẽ khiến bất kỳ ai tinh ý cũng phải đặt dấu hỏi lớn về thân phận của hắn.
Hơn nữa, nếu soi xét kỹ tận gốc rễ, đó không chỉ là khí tức Nga Mi chung chung, mà là khí tức của riêng Thanh Nguyệt - đệ tử chân truyền sáng giá nhất.
Ở Trung Nguyên rộng lớn này, có lẽ ít người phân biệt được rạch ròi. Nhưng trên núi Nga Mi thì có.
Chưởng môn nhân, hay sư phụ của cô.
Họ chắc chắn sẽ nhận ra ngay lập tức. Đó là khí của ai, mang tâm ý của kẻ nào.
“...”
Thanh Nguyệt tự nhủ bản thân cũng phải chuẩn bị sẵn một kịch bản hoàn hảo để đối phó. Sớm muộn gì mối quan hệ này cũng sẽ bị bại lộ trước ánh sáng.
...Mà nghĩ lại thì, có gì to tát đâu chứ?
Kết bạn thôi mà, có phải tội tày đình, phản sư diệt tổ gì đâu. Sống trên núi Nga Mi bao năm, chẳng lẽ có một người bạn tâm giao ở dưới núi lại là chuyện lạ lùng, cấm kỵ đến thế sao?
...Miễn là cái căn hầm bí mật và trò chơi "chủ tớ" đầy dục vọng kia không bị lộ là được.
Chỉ cần giấu nhẹm đi việc cô, một cao thủ Ma Giáo tương lai, lại quỳ gối phục tùng hắn trong bộ dạng dâm đãng là ổn.
“Th... thôi đi về đã, chưởng quầy. Ta phải về Nga Mi trước khi trời tối hẳn.”
Thanh Nguyệt nói với Hàn Thụy Trấn, rồi lén quan sát khuôn mặt hắn lần nữa dưới ánh hoàng hôn.
Ha... Cô thầm thở dài.
...Thật sự mong là đừng có ả đàn bà nào thấy hắn đẹp trai mà bu vào như ruồi thấy mật.
.
.
.
Vài ngày sau.
Những lo lắng thầm kín của Thanh Nguyệt hóa ra lại thừa thãi, mọi chuyện trôi qua êm ả đến bất ngờ.
Dù cô đã vi phạm lệnh cấm túc, lén lút rời khỏi núi Nga Mi. Nhưng sự kiện "Vụ Án Vô Nguyệt" và Sư phụ cô lại đánh giá cao "nghĩa khí" trong hành động đó.
Việc cô lang bạt suốt hơn một tháng trời để tìm kiếm người bạn Đường Tố Lan đã được giới giang hồ thêu dệt, ca tụng thành một giai thoại về tình bạn cao cả, đầy nghĩa hiệp của nữ nhi. Thanh Nguyệt cũng chẳng buồn đính chính. Muốn tin sao thì tin, đỡ phiền phức.
Thêm vào đó, cũng chẳng có mấy nữ nhân trong làng tỏ ra hào hứng với diện mạo mới của Hàn Thụy Trấn.
Đúng là hắn có nhận được nhiều ánh nhìn tò mò hơn trước, nhưng chưa đến mức gây phiền nhiễu. Quan trọng nhất là, tuyệt nhiên không có cô ả nào kiếm cớ lân la làm quen, thả thính với hắn.
Nếu có kẻ nào dám bén mảng tới, Thanh Nguyệt chắc chắn sẽ đích thân "kiểm tra" ả ta từ đầu đến chân. Với tư cách là "bạn thân", cô đời nào để Hàn Thụy Trấn bị mấy ả hồ ly tinh lừa gạt được.
“...Ngày nào cô cũng vác mặt đến đây à?”
Thanh Nguyệt hôm nay cũng như mọi ngày, sau một hồi nấp từ xa quan sát tiệm đồ da như thám tử, canh lúc vắng người mới đủng đỉnh hiện hình.
“Thì cũng có việc gì làm đâu.”
Cô đáp một cách hờ hững, giả vờ như mình không hề cố ý đến đây, tay vuốt ve bờm con lừa đang buộc trước cửa tiệm.
Hàn Thụy Trấn khẽ thở dài, cũng chẳng buồn đuổi, cứ thế cặm cụi tiếp tục công việc của mình bên ngoài hiên.
Đôi mắt Thanh Nguyệt lơ đãng nhìn theo, rồi dán chặt vào bắp tay rắn chắc đang chuyển động nhịp nhàng, vào những giọt mồ hôi nam tính lăn dài trên cổ hắn.
Ực. Cô vô thức nuốt nước bọt.
Trong đầu cô lại nảy ra thắc mắc. Hắn đang làm hàng cho khách, hay là đang làm món quà hứa tặng cô nhỉ?
Muốn hỏi lắm nhưng sợ bị bảo là đòi hỏi, mà không hỏi thì trong lòng cứ bứt rứt, ngứa ngáy không yên.
Cuối cùng, để đánh lạc hướng suy nghĩ đen tối của mình, cô buột miệng:
“Mà này. Cắt tóc rồi hả?”
Cạch, tay Hàn Thụy Trấn khựng lại.
Hắn ngước lên nhìn cô, ánh mắt như nhìn một kẻ mất trí nhớ.
“...Giờ tiểu thư mới nhận ra đấy à?”
...Thực ra cô đã nhận ra ngay từ giây phút đầu tiên.
Khoảnh khắc nhìn thấy hắn đứng giữa xác lũ sơn tặc, với mái tóc ngắn gọn gàng lộ ra gương mặt góc cạnh đầy nam tính, tim cô đã hẫng đi một nhịp. Cô nhớ rõ mồn một từng chi tiết.
Nhưng thừa nhận chuyện đó thì xấu hổ chết đi được, nên Thanh Nguyệt đành lấp liếm:
“Trông gọn gàng đấy. Nhìn cũng tạm được.”
“...Ờ, cảm ơn.”
“Người trong làng nói gì không?”
“Mấy ông chú thì khen là nhìn sáng sủa, bảnh bao hơn hẳn lúc để tóc dài luộm thuộm.”
“...Thế còn đám con gái?”
Hàn Thụy Trấn nhún vai, thản nhiên đáp:
“...Chả ai nói gì. Chắc chẳng ai quan tâm.”
Câu trả lời ấy khiến khóe môi Thanh Nguyệt không tự chủ được mà cong lên một nụ cười mãn nguyện.
Tốt quá. Tuyệt vời quá.
Cứ thế này đi, cứ ế chỏng chơ cả đời đi thì tốt biết mấy. Như vậy thì hắn sẽ mãi là của riêng cô, cô có thể tha hồ chơi đùa cùng hắn cả đời mà không sợ bị ai tranh giành.
Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, thật kỳ lạ.
Sao bọn họ lại không thích nhỉ? Sao không ai nhận ra viên ngọc thô này chứ? Mắt thiên hạ mù hết rồi sao? Đẹp trai, phong trần thế này cơ mà.
...Mà thôi cũng phải, đẹp trai có mài ra ăn được đâu. Ai mà thèm yêu một kẻ nghèo rớt mồng tơi, không tương lai như hắn chứ.
Thanh Nguyệt vừa vuốt ve con lừa, vừa nhìn Hàn Thụy Trấn, cảm xúc chiếm hữu trào dâng khiến cô không kìm được mà trêu chọc một câu đầy ẩn ý:
“Chưởng quầy này.”
“Hửm?”
“...Chưởng quầy nghèo như thế này, thật là may mắn quá đi.”
Hàn Thụy Trấn lắc đầu ngán ngẩm, chẳng buồn chấp nhặt con nhóc dở hơi này.
“Làm ơn để cho ta yên đi bà cô. Tôi còn đang đau đầu chưa biết Sư phụ cô mà tìm đến thì tô phải bịa chuyện thế nào đây này.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Baek Ran - 백란 Seo Yo - 서요 황유산 (Hwang Yu San) 상단주 (Sang Dan Ju) Haeng Su (행수) Hành (行): Hàng lối, bước đi, hoặc điều hành.Thủ (首): Cái đầu, người đứng đầu.
Chỉ người quản lý trực tiếp, tổng quản hoặc người điều hành của kỹ viện đó . Đường Môn tuy là danh môn chính phái nhưng việc chế độc , ám khí, ...,châm ngôn riêng cực đoan cũng bước nửa chân vào Tà Phái
