Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Chương 100 - 200 - Chương 171 - Tiếng cười của lũ Gnoll quả thực thật đáng ghét.

"Tao đã muốn gặp mày một lần lắm rồi, trong một tình trạng thật sung mãn như thế này."

Một sự thỏa mãn đến lạ lùng khiến khóe miệng Encrid khẽ nhếch lên.

Nếu anh tiến lại gần hơn chút nữa, con thủ lĩnh có thể nhận ra cái trò "đóng vai thủ lĩnh" này, hoặc cũng có thể là không. Nhưng Encrid chỉ đơn thuần là muốn tuyên bố sự hiện diện của mình mà thôi.

Nó không phải vì hư danh, càng không phải vì một cuộc giao chiến công bằng.

Thi đấu sòng phẳng với lũ quái vật ư?

Nâng tầm chút nữa là đổi nghề làm thằng hề là được rồi.

Đơn giản thôi, đó chỉ là—

'Một bài kiểm tra'

Anh chỉ muốn tự mình xác nhận lại những gì mình đã dày công xây dựng qua hàng ngàn lần lặp lại của cái "ngày hôm nay" chó chê mèo mửa này.

Khi giọng nói của Encrid cất lên, con thủ lĩnh – kẻ đang trấn giữ vị trí giữa hai con quái vật đột biến như thể cận vệ riêng quay đầu lại với tốc độ kinh ngạc. Cùng với động tác đó, nó vụt giương hai thanh dao găm lên cao, mũi nhọn sắc lẹm tức khắc khóa chặt mục tiêu ở phía trước.

Tất cả diễn ra chỉ trong một cái chớp mắt.

‘Quả nhiên là nhanh như cắt'

Encrid thầm cảm thán trong lòng. Đôi khi, một kẻ thù xuất sắc lại chính là nguồn cảm hứng lớn nhất.

"Guuuk!" Thủ lĩnh thét lên một tiếng đầy đe dọa.

Ngay lập tức, hai con quái vật đột biến đứng gác phản ứng.

"Guwok!"

Âm thanh này nghe giống tiếng rống của một con ngạ quỷ hơn.

Một trong hai con quái vật đột biến rống lên và lập tức phóng thẳng tới. Cùng lúc đó, một cây chùy nặng nề xé gió vung xuống từ trên cao.

Encrid phản ứng nhanh như chớp. Anh giơ cao thanh kiếm còn nhuốm đầy máu đen, đặt chéo theo một góc phòng thủ. Cây chùy nặng trịch lướt trong không khí với một tiếng "vút" kinh hoàng, bổ thẳng vào vị trí của anh.

Ánh mắt Encrid trở nên tập trung cao độ.

Ngay trước khoảnh khắc cây chùy sắp sửa giáng vào đầu, thanh kiếm đã chuyển động.

Không, là bước chân của anh cũng chuyển động theo.

Xoẹt!

Anh xoay cổ tay linh hoạt, lưỡi kiếm sắc bén đánh bật chính xác vào giữa thân chùy rồi dứt khoát đẩy mạnh về phía trước. Bề mặt cây chùy nặng nề bị cào xước một mảng lớn, vết cắt sâu hoắm cứ như thể vừa bị một chiếc đục sắt sắc lẹm khoét ngang.

Không dừng lại, thanh kiếm của Encrid vụt đâm tới, nhắm thẳng vào gáy của con quái vật đột biến đang lao tới. Sau khoảnh khắc cày xước mặt chùy, lưỡi kiếm đen ánh lướt nhanh như chớp, cắt ngọt qua lớp cơ bắp dày cộm, nghiền nát xương sống và gân lớn, chém gần đứt lìa cổ của con Gnoll hung tợn.

"Gaa, ha, gah"

Khi cổ bị đứt lìa, con Gnoll phát ra âm thanh yếu ớt như chiếc bong bóng xì hơi. Nó lảo đảo quỳ xuống, đôi mắt vàng dần tối đi rồi đổ sụp về phía trước.

Mặc xác con đầu tiên vừa chim cút, con Gnoll thứ hai vẫn dũng mãnh xông lên.

Encrid giả bộ giương kiếm như sắp tấn công, rồi ngay lập tức đổi hướng chân một cách mau lẹ. Anh xoay người nhẹ nhàng sang trái, lách mình né tránh cú vung chùy chí mạng. Sau khi thoát khỏi đòn đánh, anh lập tức tung ra một nhát chém ngang đầy uy lực, bổ nhào từ trên xuống.

Anh nắm chặt chuôi kiếm, đưa thẳng lên trên đầu rồi xoay cổ tay dứt khoát, khiến lưỡi kiếm vẽ một đường bán nguyệt sắc lẹm. Nhát chém nhanh như cắt này bổ thẳng qua đầu con Gnoll, cắt đôi nó gọn ghẽ ngay chính giữa mà không hề gặp một chút kháng cự nào.

Đó là kết quả của sự kết hợp giữa sức mạnh kinh hồn và kỹ năng tinh xảo.

Cạch!

Đầu của con quái vật đột biến bị chẻ đôi một cách gọn gàng.

Cảnh tượng đó trông chẳng khác gì một quả bí ngô vừa bị cắt phăng đi chiếc nắp. Tuy nhiên, thay vì hạt và thịt bí, dịch não xám và máu đen tanh tưởi trào ra. Nửa cái đầu bị chém lìa rơi 'bịch' xuống đất, kết thúc sự sống của con quái vật.

"Chạy thử tao xem, thứ này sẽ bay găm vào sau gáy đấy"

Encrid vừa nói, vừa lắc nhẹ cánh tay.

Giữa lúc hỗn loạn, một tiếng huýt gió sắc lạnh vang lên, và một con dao găm phi thân nhanh như tia chớp. Nó cắm sâu vào đầu của một con Gnoll bình thường, thứ đang còn lưỡng lự chưa kịp quyết định có nên xông lên hay không. Lưỡi dao găm sâu đến mức hoàn toàn biến mất, không để lại dấu vết nào của vũ khí, nhưng các mạch máu trên đầu con quái vật đã căng phồng dữ dội, báo hiệu thương tổn chí mạng.

Con Gnoll bị lực va chạm đánh bật ra sau, đổ gục. Máu rỉ ra từ vết thương, thấm đẫm mặt đất.

"Guuuuuk!"

Cảm nhận được nguy hiểm đang đe dọa thủ lĩnh, những con còn lại đồng loạt phản ứng.

Encrid tự hỏi

Liệu con thủ lĩnh có xông lên đối mặt với anh không.

Đây là con đường mà anh chưa từng đi qua.

Nói cách khác, đây là lần đầu tiên anh trải nghiệm một tình huống như thế này.

Anh không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Con thủ lính có thể sẽ đánh bài chuồn

Nếu vậy thì sao?

Anh sẽ làm gì?

Đuổi theo và "trang trí" cho đầu nó bằng một con phi dao khác ư.

Hay nếu nó xông lên?

'Mình có tận hưởng buổi bình minh ngày mai không?'

Anh tự hỏi.

Câu trả lời vẫn còn mơ hồ.

Anh đã nuôi hy vọng, đã sẵn sàng mọi phương án, đã cân nhắc kỹ lưỡng sức mạnh của đối thủ.

Thế nhưng kết quả cuối cùng của bất kỳ cuộc chiến nào, xét cho cùng, vẫn luôn là một ẩn số, một biến số không thể lường trước được.

Quan trọng nhất, con thủ lĩnh – con Gnoll đặc biệt này sẽ không bao giờ xuất đầu lộ diện đối mặt trực tiếp trừ khi Encrid đã phải hứng chịu một vết thương đủ nghiêm trọng, chẳng hạn như một nhát chém xé toạc đùi, tạo thành một vết rách sâu hoắm, hoặc một lỗ thủng ngay cạnh rốn chí mạng.

Thủ lĩnh chỉ xuất hiện khi sự di chuyển bị hạn chế hoặc một vết thương chí mạng đã được tạo ra.

'Đúng là một con súc vật ranh mãnh chết tiệt mà'

Đó là một lời khen ngợi thầm kín trong đầu. Chỉ lộ diện khi kết cục đã rõ ràng, thật là một sự tính toán khôn ngoan.

Và thủ lĩnh Gnoll đã không lùi bước.

Đúng như Encrid mong đợi, nó đã hành động.

"Grruuuuk!"

Một âm thanh khô khốc nghe như tiếng búng tay đột ngột vang lên. Con thủ lĩnh nhanh đến mức khó tin. Dù Encrid đã từng trải qua và dự đoán trước được tốc độ này, nhưng nó vẫn là một vận tốc phi thường, vượt ngoài sức tưởng tượng.

Khi thủ lĩnh Gnoll chạm đất, cơ thể nó duỗi ra, kéo dài như một cái bóng đổ dài dưới ánh mặt trời.

Mặc cho tốc độ kinh hoàng đó, đôi mắt Encrid khóa chặt không rời khỏi hình dáng méo mó của cái bóng. Anh tuyệt đối không để mục tiêu vuột khỏi tầm nhìn

"Theo dõi" là điều anh đã có thể làm được từ trước. Vấn đề là tốc độ của nó quá nhanh, khiến việc phòng thủ trở nên cực kỳ khó khăn.

Hai lưỡi dao găm sáng loáng trong tay thủ lĩnh không cho phép bất kỳ sự chạm nhẹ nào. Chúng đã được tẩm độc.

Chạm nhẹ một cái thôi là coi như trải nghiệm thêm một ngày hôm nay

Skt, shoo!

Nhát chém đầu tiên, một trong hai đòn tấn công chớp nhoáng của con thủ lĩnh chỉ lướt sượt qua vai Encrid. Đòn đánh gần như vô hại, thậm chí còn không chạm tới da thịt của anh. Áo giáp mà Encrid đang mặc không phải thứ dễ dàng bị xẻ đôi bởi một nhát dao găm tầm thường như thế. Chỉ có lớp da ngoài cùng của áo giáp là xuất hiện một vết xước mờ nhạt mà thôi.

Tuy nhiên, nhát chém thứ hai đã bị Encrid né tránh hoàn toàn. Con thủ lĩnh phối hợp tấn công: tay phải nó chém, và ngay lập tức tay trái đâm tới. Nhưng cú đâm chí mạng này đã hoàn toàn trượt mục tiêu khi Encrid xoay người lẩn tránh một cách khéo léo.

Đó là một tốc độ phản ứng đáng kinh ngạc. Khoảnh khắc anh nhìn thấy nó, cơ thể anh đã chuyển động. Nó giống như một đòn tấn công lệch trục của phái Valen, dù nhịp điệu có khác, nhưng nó thực sự nhanh, cực kỳ nhanh.

'Thành công rồi'

Đúng như anh dự đoán, việc né tránh là khả thi. Dù chưa thể ngăn chặn nó lướt qua, nhưng anh có thể tránh được việc da bị cắt hay bị đâm xuyên.

'Cái cảm quan né tránh'

Dù vậy, nó không chỉ là một giác quan, nó giống như một quá trình tập luyện để cải thiện tốc độ phản ứng thì đúng hơn.

Cảm giác là như vậy. Điều đó có nghĩa là anh đã chọn sai tên gọi rồi.

Những suy nghĩ vụt qua nhanh chóng như cách chúng xuất hiện.

Dẫu vậy, Encrid tự vấn: Nếu anh chỉ tập trung duy nhất vào việc né tránh, giữ cho cơ thể phản ứng đồng bộ và hoàn hảo theo bản năng, liệu anh có thể lẩn tránh được ngay cả cú lướt sượt vừa rồi hay không?

Nhưng liệu điều đó có cần thiết không?

Có lẽ là không.

Đã đến lúc phải tiến lên.

Cái ngày mà anh sẽ sống sót qua "hôm nay" và nhìn thấy ánh sáng của "ngày mai" đã đến rồi.

"Krook!"

Thủ lĩnh Gnoll đã nổi cơn thịnh nộ. Đôi mắt đỏ rực của nó phản chiếu sự giận dữ đó. Đồng tử màu vàng dường như phát ra ánh sáng đỏ.

Con Gnoll lướt qua Encrid, sau đó nhanh chóng quay lại để tấn công lần nữa. Lần này, nó hạ thấp tư thế và nhắm vào phần đùi.

Đó là một quỹ đạo khó lường để né tránh. Một trong hai con dao găm còn nhắm vào bên trong khớp hông, nên hai lưỡi kiếm tấn công theo nhịp điệu lệch nhau.

Nếu sơ sẩy, Encrid có thể bị tê liệt ngay lập tức.

Encrid không hề do dự khi đối phó. Khoảnh khắc anh nhìn thấy và hiểu rõ đòn tấn công, anh ngay lập tức chuyển động.

Đó chính là sự khác biệt nhỏ nhoi, nhưng ý nghĩa la cực kì lớn.

Đây gần như là lần đầu tiên anh sử dụng khả năng này trong khi vung thanh kiếm thực sự của mình.

Đó là sự thay đổi trong khả năng phối hợp, đó là tốc độ phản ứng.

Và đó chính là một thế giới mới. Một bước chân vào một cảnh giới mới.

Ít nhất, đó là cách Encrid lý giải trong đầu. Sự chênh lệch nhỏ về tốc độ phản ứng đã tạo nên sự khác biệt lớn trong phản xạ hành động. Cơ thể anh vốn đã được tôi luyện bằng kỹ thuật cách ly tiên tiến đang hiển thị rõ ràng ưu thế nhận thức đó ngay trong thời gian thực của cuộc chiến.

Khoảnh khắc nhận ra nguy cơ, thanh kiếm của anh đã bổ xuống.

Hooong, Crack, Thud!

Ngay khoảnh khắc con thủ lĩnh Gnoll vừa kịp lao tới, lưỡi kiếm của Encrid đã phản ứng. Nhanh tựa một tia chớp xé toạc màn đêm, nó chém thẳng đứng một đường dứt khoát trong không khí.

Đương nhiên, nó không chỉ xé không khí.

Thịch!

Đầu của con thủ lĩnh đã bị chẻ lìa khỏi cột sống, một nhát cắt thẳng từ trên xuống xuyên qua giữa lưng hắn.

Sau đó là những cử động vô ích. Hắn thậm chí còn chưa kịp nhận ra mình đã chết khi hai cánh tay vẫn cố vươn ra.

Tay trái đâm vô định vào không khí, nhưng tay phải vẫn ngoan cố nhắm thẳng vào khớp hông của anh, y hệt như những gì nó đã định làm.

Encrid lập tức khuỵu gối, dùng lớp giáp bụng để hấp thụ cú đâm từ cái xác chết đã mất hết sức mạnh kia.

Bụp.

Bàn tay của một xác chết đã không còn lực. Con dao găm đâm yếu ớt vào lớp giáp da rồi rơi xuống.

Dù đã bị chẻ đôi, thân thể thủ lĩnh vẫn giữ được cử động trong một thoáng trước khi đổ sụp. Nội tạng và máu vương vãi trên mặt đất, tanh tưởi và bẩn tưởi.

Vì nhát chém quá nhanh, máu chỉ kịp văng thẳng ra phía sau.

Encrid vốn nhắm chẻ đôi hộp sọ nó, nhưng con quái vật đã né tránh theo bản năng. Vì vậy, Encrid chém một đường chéo, cắt qua vai và bổ đôi con quái vật.

"Hooah"

Thở hắt ra một hơi, Encrid cảm thấy một luồng hưng phấn dâng trào.

"Mình đang tiến lên"

Niềm vui sướng khi trưởng thành, khoảnh khắc được chứng minh bằng kết quả thực tế.

Anh đã né được cặp dao găm tẩm độc bằng giác cảm né tránh của mình và tung ra cú chí mạng chỉ bằng một nhát chém, nhờ vào quá trình luyện tập phối hợp và tốc độ phản ứng.

Trước đó, anh đã bắt được chuyển động của Gnoll bằng mắt, và Trái tím quái thú đã ban cho anh sự gan lì để hành động.

"Guuuu!"

Tất nhiên, mọi thứ không thể kết thúc tại đây. Vẫn còn rất nhiều Gnoll và thú lai vây quanh.

Giờ thì, lối thoát thân mới là vấn đề.

"Hah!"

Kèm theo một tiếng thét dũng mãnh, Encrid vung kiếm đầy uy lực, nhắm vào hai con Gnoll đang chắn lối.

Thế kiếm chính quy ư?

Không còn thời gian cho những thứ rườm rà đó nữa rồi.

Anh đã học được loại kiếm thuật tối ưu nhất để đối phó với quái vật.

Trọng kiếm Phong cách Phương Bắc.

Phương Bắc nổi tiếng là vùng đất lạnh giá, nơi quái vật hoành hành. Kiếm thuật của họ tiến hóa để đạt hình dạng tối ưu cho việc chém hạ dã thú. Encrid đã nắm vững điều này.

Hoo, Crack! Thud!

Mắt cá, đầu gối, eo, vai, cổ tay. Với lực ly tâm được áp dụng hoàn hảo, phần thân trên và thân dưới của hai con Gnoll đã tách rời nhau.

Dĩ nhiên, chúng sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại.

Sau khi chẻ đôi hai con Gnoll, Encrid bắt đầu chạy.

'Mình có trốn thoát được không đây?'

Né tránh suốt cả ngày sao?

Điều đó là khả thi. Nhưng né tránh trong khi cơ thể đã kiệt sức sau một trận chiến căng như dây đàn lúc nãy à?

Trình của anh chưa cao đến thế.

Anh đã nhiều lần rút ra kinh nghiệm qua cơn ác mộng này rằng: Quản lý thể lực là yếu tố cốt yếu cho những trận chiến kéo dài.

Nhưng bây giờ, sau khi đã phải bò lết chiến đấu với con thủ lĩnh Gnoll, anh còn phải tự mở đường máu để quay về làng sao?

Đó là một vấn đề hoàn toàn khác so với việc chỉ đứng yên né tránh và cầm cự.

"Liệu chúng ta có thể đừng gặp lại nhau vào ngày mai không?"

Vừa né đòn, Encrid vừa lầm bầm một câu vô nghĩa, mà đương nhiên, chẳng có tác dụng gì. Lũ Gnoll không thèm đáp lại, chúng còn chả biết mở mồm ra mà rên rỉ.

Phản ứng cho câu nói của anh thay vào đó lại đến từ một con ma cẩu, đang rình rập phía sau. Nó há to miệng, nhắm thẳng vào lưng anh và lao tới.

Encrid phản ứng tức thì, thúc cùi chỏ vào hộp sọ con thú.

Thịch.

Con thú bị đánh trúng đã đổ ập xuống đất với tiếng thịch nặng nề.

Encrid như dòng nước chảy, đâm thanh kiếm xuyên qua hộp sọ con thú.

Cùng khoảnh khắc đó, hai con ma cẩu và một con Gnoll vừa xông đến buộc phải đối diện với nhát chém quét ngang của thanh kiếm đang nằm chắc chắn trong tay trái Encrid.

Trong số những kẻ bị tấn công, có một con Gnoll đang mặc thứ gì đó tương tự như áo giáp da. Chính con này đã bị đánh trúng và loạng choạng lùi lại vài bước. Rõ ràng, Encrid đã không thể chẻ đôi tất cả bọn chúng cùng một lúc bằng nhát chém này.

Hơi thở của Encrid trở nên gấp gáp và nông hơn, anh không thể dồn trọn vẹn sức mạnh vào cú đánh vừa rồi.

Tư thế chiến đấu đã bị phá vỡ, một phần không nhỏ là do anh đã duy trì việc chiến đấu bằng cách khai thác trái tim cuồng lực, khiến cơ thể chịu đựng áp lực cực lớn.

'Cái này được đấy'

Bàn tay anh run lên vì một chút gắng sức.

Tất nhiên, anh có thể nghỉ ngơi một chút. Bây giờ là lúc để anh lại một lần nữa nhảy múa cùng với cảm quan né tránh.

"Guuuu!"

Tiếng kêu của Gnoll dường như đang gào thét: "Xé xác hắn, tiêu diệt tên nhân loại đó!"

Encrid thờ ơ rút kiếm và dùng chân. Anh né khi cần né, chém khi cần chém.

Anh giống như một bậc thầy của cả công lẫn thủ. Nếu có người chứng kiến cảnh này, họ hẳn sẽ nghĩ vậy, nhưng từ xa nhìn lại, những chuyển động của anh không dễ để hiểu được.

Encrid cảm thấy một sự thỏa mãn nhất định khi đã tiêu diệt được thủ lĩnh. Với sự hưng phấn đó, anh cảm thấy như thể toàn bộ kế hoạch của gã lái đò đã bị đảo lộn.

Làm sao có thể như vậy?

Bức tường ban đầu là gì?

Trong tâm trí Encrid, bức tường đó là phải chiến đấu chống lại con thú cầm dao găm tẩm độc trong khi chịu đựng thương tích.

Không, chính xác là phải chiến đấu và chiến thắng mà không để bị trầy xước bởi dao găm tẩm độc.

Đó mới là điều Encrid đã bẻ cong.

Liệu việc bắt được thủ lĩnh trong khi bị thương có phải là bất khả thi không?

Không, nó là khả thi.

Anh đã có thể đi theo con đường đó.

Nhưng anh không muốn. Ngay cả khi bức tường ban đầu được dựng lên là như vậy.

'Tiếng cười của con súc vật chướng tai thật đấy'

Anh không thích tiếng cười của con Gnoll.

Anh sẽ khen não nó có tí nếp nhăn vì đã không xuất hiện cho đến khi xác nhận được vết thương chí mạng, nhưng anh không thích nó.

Vậy thì, anh nên làm gì?

Anh suy nghĩ trong chốc lát.

Anh không cần sự giúp đỡ của Krais. Mọi thứ quá đơn giản. Chặn cửa, bảo vệ rào chắn, chiến đấu với thủ lĩnh.

Mọi thứ đều là có chủ đích. Và đây là kết quả.

Thủ lĩnh đã chết, trong số những người định cư ở ngôi làng tiền tuyến, không một ai bị giết bởi Gnoll hay ma cẩu. Nếu có ai đó chết vì một hòn đá từ ná bắn thì điều đó là không thể tránh khỏi.

Ít nhất, trong mắt Encrid, không ai chết theo cách đó.

Mục đích chưa bao giờ là bảo vệ những người định cư ở ngôi làng tiền tuyến. Mọi chuyện chỉ vô tình diễn ra như vậy. Nếu phải đưa ra một lý do, thì đơn giản là vì tiếng cười của con Gnoll thực sự rất ung cái lỗ tai.

Hơn nữa chiến đấu trong tình trạng mang thương tích rõ ràng không mang lại hiệu quả cao nhất phải không?

Tất nhiên, để kết thúc một cách trọn vẹn, anh cần phải hoàn thành mọi việc một cách đàng hoàng tại đây.

Điều đó có nghĩa là anh phải sống sót và quay trở về.

Anh hít thở sâu, cố gắng tiết kiệm sức lực.

Sau khi thất bại trong việc mở đường bằng vài nhát kiếm, anh tiếp tục với những đòn tấn công đơn giản hơn, nhưng con đường vẫn bị chặn.

Đây là một trong những khoảnh khắc đó.

Nên chịu đựng và chờ đợi một biến số khác xuất hiện? Hay nên dốc hết sức lực còn lại để đột phá với trái tim quái thú?

Cả hai lựa chọn dường như đều không mấy khả quan. Encrid cảm nhận được điều đó theo bản năng.

Nhưng dường như không còn lựa chọn nào khác.

Giữa dòng suy tư ngắn ngủi đó—

"Mở đường! Mở đường ra!"

Cái gì thế?

Âm thanh ấy vọng đến từ hướng cổng làng.

Rầm rầm, cổng chính của làng bung mở. Một phần hàng rào bằng thân cây gỗ dày đặc đã được dọn dẹp. 

Nhờ vào sự hỗn loạn do Encrid và Esther gây ra, nhóm Gnoll đã quay đầu phân tán và những kẻ đang gõ cổng cũng biến mất.

Deutsch Fullman, người đã quan sát mọi thứ không thể kiềm chế được nữa và bước ra ngoài.

"Chỉ những kẻ sẵn lòng theo ta mới được ra! Nếu đã rút lui thì bây giờ hãy thu dọn đồ đạc và cút khỏi nơi này di!"

Đó là một lời đề nghị xứng đáng với tư cách thủ lĩnh lính đánh thuê. Còn muốn giữ mạng thì làm lính đánh thuê để làm màu sao.

Các thuộc hạ của Deutsch lũ lượt xông ra.

Sau đó, Deutsch Fullman vung vũ khí của mình – cây Glaive – một cách đầy uy lực.

Tiếp sau lưng hắn là mười thành viên thuộc nhóm cảnh vệ, những người đã cùng hắn chịu đựng muôn vàn gian khổ kể từ những ngày còn là lính đánh thuê.