Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Chương 301 - 400 - Chương 343 - Vui không?

Chương 343 - Vui không?

Mình đang bị bỏ lại sao?

Shinar cảm nhận một thứ gì đó giống như cảm giác nguy cơ.

Sự trưởng thành thần tốc của Encrid đã đẩy cô vào tâm trạng này.

Thắng bại có quan trọng không? Không hẳn. Vấn đề nằm ở chỗ, nếu cứ bị lấn lướt thế này, cô sẽ chẳng thể mang lại cho người đàn ông trước mắt niềm vui sướng trọn vẹn.

Kẻ sống vì chiến đấu.

Với một kẻ đang dấn thân vào con đường trở thành Hiệp sĩ, món quà tuyệt vời nhất là gì?

Điều gì khiến trái tim hắn đập rộn ràng nhất?

Chắc chắn không phải là nhan sắc tuyệt trần. Điều đó đã quá rõ ràng. Sự quyến rũ của người khác phái chẳng thể làm lung lay tâm trí hắn.

Vậy thì là gì?

Kiếm.

Phải là thứ gì đó được hoán đổi bằng chiến đấu, bằng thực lực, bằng kỹ năng.

Dĩ nhiên, Shinar cũng có "con bài tẩy" giấu kín. Chỉ là cô không ngờ mình lại phải dùng đến nó ở đây.

Tộc Tiên sinh trưởng bằng cách hấp thụ tinh khí của đại ngàn, một khi rèn luyện đạt đến trình độ nhất định, họ có thể hình thành nên "Cây tinh khí" ngay trong chính cơ thể mình.

Thông thường, quá trình này mất hàng trăm năm tích lũy chậm rãi. Đó là quy chuẩn chung của loài Tiên.

Nhưng Shinar không phải là một Tiên tộc bình thường.

Cô có tài năng.

Tài năng hấp thụ trực tiếp và nuôi dưỡng tinh khí.

Giữ nó trong cơ thể và giải phóng vào những khoảnh khắc cần thiết.

Đó là con bài tẩy, là tuyệt kỹ bí mật của cô.

Shinar quyết định tung ra tuyệt kỹ ấy. Chỉ đơn giản vì cô muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc và sự phấn khích tột độ của Encrid.

Lý do ư?

Mấy thứ đó có quan trọng gì đâu.

Ah, thú vị quá~.

Đây là lần đầu tiên Shinar trải nghiệm cảm giác này.

Trái tim đập mạnh. Niềm hưng phấn dâng trào. Ngay khoảnh khắc nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của đối phương, thứ cô cảm nhận được là gì?

Là niềm vui.

Là sự thích thú.

Nó khiến da gà nổi khắp người cô.

Thấy thú vị không?

Cô thầm hỏi. Mọi giác quan trên cơ thể Encrid đang phản ứng lại. Nhìn thấy điều đó thật sự quá đỗi vui sướng.

Kiểm soát cảm xúc.

Đó là lời răn dạy cô đã nghe từ khi mới sinh ra và nhận thức được thế giới xung quanh.

Đặc tính giống loài cho phép Tiên tộc cảm nhận cảm xúc của người khác một cách trần trụi, không qua màng lọc, khiến họ dễ trở nên ủy mị và bị cảm xúc chi phối.

Đó là mặt trái của sự nhạy cảm.

Đã biết vấn đề ở đâu thì đương nhiên phải giải quyết.

Và Tiên tộc đã làm thế.

Họ nhìn thẳng vào vấn đề và xử lý nó.

Sau đó, Tiên tộc bắt đầu quá trình "tu tâm".

Học cách cai quản và kiểm soát tâm trí của chính mình.

Dù chuyện gì xảy ra cũng phải giữ được sự bình tâm.

Ở một góc độ nào đó, nó tương đồng với "Trái tim quái thú".

Kiểm soát tâm trí, kiểm soát cơ thể, và tiến tới làm chủ cảm xúc. Shinar cũng đã vượt qua tất cả những quá trình đó mới có thể đứng ở vị trí này.

Nếu điều kiện để một người tộc Frog bước ra khỏi vùng an toàn là không được phát điên trước hai chữ "Trái tim", thì với Tiên tộc, điều kiện tiên quyết là sự kiểm soát hoàn toàn thân tâm.

Kiếm giao nhau, mồ hôi tuôn rơi. Cô nhìn thấy khuôn mặt Encrid lấm tấm mồ hôi rơi xuống sàn.

Đôi mắt xanh dưới mái tóc đen uốn cong mềm mại.

Ánh sáng dường như đang tuôn trào từ đôi mắt cười hình bán nguyệt ấy. Lúc này đã quá trưa một chút.

Nắng xuân rực rỡ chiếu rọi, bao phủ mái tóc anh, đổ bóng dài về phía trước và tạo nên mảng tối trên nửa khuôn mặt bên trái.

Nhìn cảnh tượng đó, hòa quyện cùng khung cảnh xung quanh, dường như toát ra một thứ khí chất kỳ lạ nào đó.

Nàng Tiên cảm nhận tất cả những điều ấy bằng mọi giác quan nhạy bén của mình.

Tiên tộc sinh ra đã mang vẻ đẹp trời phú.

Đôi mắt và lông mày đối xứng hoàn hảo, sống mũi cao thẳng tắp chia đôi khuôn mặt thường khiến người nhìn phải tương tư.

Cụm từ "nhan sắc phi nhân" không phải tự nhiên mà có.

Tiên tộc là những thực thể sở hữu vẻ đẹp vượt xa loài người.

Tất nhiên cũng có vài trường hợp ngoại lệ, nhưng đa phần đều đẹp đúng chất Tiên.

Sinh ra là một Tiên nữ, Shinar đã nhìn thấy vô số đồng loại xinh đẹp như thế.

Nếu chỉ nhìn mặt thì chưa biết thế nào.

Nhưng khí chất tràn đầy sức sống của người đàn ông này thực sự lôi cuốn. Đã bao lần cô cảm nhận được điều đó, nhưng thái độ của Shinar lúc này đã khác trước.

Không phải là quyết tâm, cũng chẳng phải là giác ngộ. Chỉ là một dòng chảy tự nhiên.

Thử vung kiếm theo cảm xúc xem sao.

Shinar đã làm thế. Không phải kiểm soát, mà là hành động theo tiếng gọi của con tim.

---o0o---

Là trực giác hay giác quan thứ sáu?

Một cảm giác chẳng lành lướt qua sau gáy. Encrid rùng mình ớn lạnh, lông tơ toàn thân dựng đứng.

Như thể Tử thần vừa ghé sát tai thì thầm.

Mọi thứ nghe được, nhìn thấy và cảm nhận được đều nhòa đi, nhường chỗ cho lĩnh vực của giác quan thứ sáu.

Một tầm nhìn như đang quan sát chính cơ thể mình từ trên cao mở ra.

Encrid nhìn thấy một lưỡi kiếm khác đang nhắm vào lưng mình.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy và cảm nhận được.

Anh xoay người sang bên. Lấy chân phải làm trụ, tay trái rút phắt thanh Gladius ra.

Vừa rút, anh vừa vặn cổ tay, dùng mặt kiếm đỡ đòn.

Tung.

Không quá nặng, nhưng anh cảm nhận rõ lực đâm.

Shinar, người vừa ở ngay trước mặt đã biến mất.

Lông tơ lại dựng đứng thêm lần nữa.

Tư duy tăng tốc, Encrid biết mình phải làm gì. Không, là anh cảm nhận được.

Đã đến lúc phải đưa ra câu trả lời gần với bản năng nhất, và anh đã làm thế.

Anh ném thanh Gladius về hướng mang lại cảm giác rợn người.

Vút.

Trong khoảnh khắc lưỡi kiếm bay thẳng đi, tay anh đã rút thanh Tàn lửa.

Keeng!

Không một giây ngơi nghỉ để lấy hơi, anh vẽ nên một quỹ đạo lớn với thanh Tàn Lửa. Tàn Lửa vốn là kiếm chuyên dùng để đâm, nên khó mà mong chờ khả năng cắt gọt, nhưng đòn này chắc chắn là một đòn tấn công đầy bất ngờ.

Quả nhiên là vậy.

Shinar tuy không hoảng loạn, nhưng cũng phải thừa nhận đòn đánh của Encrid đầy tính sáng tạo.

Cô chạm kiếm và gạt nó đi.

Két—e—e—e—eng!

Tàn Lửa và Needles va vào nhau, tia lửa bắn tung tóe.

Encrid buông luôn cả thanh Tàn Lửa.

Sau đó, anh nắm chặt thanh trường kiếm bạc bằng cả hai tay.

Hự.

Anh điều hòa nhịp thở thật ngắn.

Đẩy các giác quan lên cực hạn, kích hoạt sự tập trung vào một điểm duy nhất.

Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng kiếm của Shinar vừa ở trước mặt, lại vừa ở sau lưng.

Và đó là những thanh kiếm có thực thể vật lý hẳn hoi.

Trò đùa của Ý chí ư?

Trông không giống lắm. Cảm giác cũng không phải.

Encrid chém xuống. Nhắm thẳng vào Shinar đang ở trước mặt.

Shinar dường như định giơ kiếm lên đỡ, nhưng rồi toàn thân cô mờ đi như ảo ảnh.

Và rồi, Needles đâm tới từ cả hai phía trái phải.

Di chuyển tốc độ cao ư?

Không phải. Tất cả đều là những thứ có thực thể.

Thần chú? Hay thứ gì đó có gia cố ma pháp?

Không có thời gian để suy nghĩ.

Ngay khi vừa chém xuống, Encrid lập tức lao người lăn về phía trước.

Nơi anh vừa đứng vang lên tiếng Phập phập, hai vệt chém hằn sâu xuống đất.

Shinar không vung kiếm nữa.

Cô đứng yên tại chỗ, lặng lẽ điều hòa hơi thở.

Cứ thế dừng lại. Ánh mắt cô hướng về phía Encrid, người vẫn chưa buông bỏ tư thế phòng thủ.

"Cô vừa làm cái gì vậy?"

Vừa lăn xong, Encrid quỳ một chân xuống đất và hỏi.

Lưỡi kiếm trên tay anh phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh.

Encrid vẫn chưa giải trừ trạng thái chiến đấu. Chỉ nhìn tư thế và khí thế của lưỡi kiếm thôi cũng đủ thấy sự đe dọa, nhưng tầm nhìn và nhãn quan của Tiên tộc quả nhiên khác xa người thường.

"Định cầu hôn ở đây luôn sao?"

Lại nói cái gì thế không biết?

Encrid chợt nhận ra mình đang quỳ một chân.

"Ý tôi là tôi vẫn còn có thể đánh tiếp."

"Vậy à?"

Nàng Tiên đáp lại, không chút ý cười.

Chẳng biết từ lúc nào, số lượng người đứng xem đã tăng lên đáng kể.

Từ những vị khách tìm đến xin được đấu kiếm với Encrid một lần, cho đến Rem, Audin, và cả Ragna. Dunbakel và Teresa đương nhiên cũng bị cuốn hút.

Điều gì đã thu hút ánh nhìn của những thành viên đại đội điên khùng này?

Đó là Thần kỹ mà Shinar vừa thi triển.

Tài nghệ và kỹ thuật ấy quá đỗi phi phàm.

Ngay cả Ragna cũng nhận thấy đó không phải chuyện bình thường.

Tiên tộc ai cũng đánh nhau kiểu đó à?

Cậu đã từng lang bạt khắp nơi và cũng từng giao du với không ít kiếm sĩ Tiên tộc.

Ấn tượng nhất trong số đó là một Tiên nhân dùng song kiếm chuyên nhắm vào điểm yếu.

Nhưng so với người đó, Shinar hiện tại nguy hiểm hơn gấp bội.

Rõ ràng cô đang ở ngay trước mặt, vậy mà lưỡi kiếm lại xuất hiện từ sau lưng Encrid.

Làm sao có thể làm được như thế?

Vì tỉ mỉ và tinh tế ư?

Không, đó chỉ là đặc trưng của kiếm thuật Tiên tộc thôi.

Rõ ràng là chém vào hư không, nhưng kiếm kích lại bay đến từ phía sau lưng đối thủ.

Mắt Rem cũng nheo lại.

Con mụ Tiên đó vừa làm cái trò gì vậy?

Audin cũng vừa cười vừa quan sát.

"Ma pháp?" Dunbakel lẩm bẩm như tự hỏi.

"Không phải."

Teresa đáp lời. Cô có nhiều kinh nghiệm đối đầu với pháp sư. Trực giác mách bảo cô rằng đó không phải là ma pháp.

Shinar nghe thấy hết những lời bàn tán ấy nhưng bỏ ngoài tai, chỉ chăm chú nhìn Encrid.

Một nụ cười nhạt, vô thức nở trên môi cô.

Đó là nụ cười mà ngay cả Encrid cũng lần đầu nhìn thấy ở nàng Tiên này.

Cùng với nụ cười nhạt ấy, cô mở lời:

"Vui không?"

Một câu hỏi ngắn gọn.

Nắng vàng, bụi bặm, không khí ôn hòa.

Cảm nhận tất cả những thứ vớ vẩn ấy, Encrid gật đầu.

Cô hỏi có vui không. Đương nhiên là vui rồi. Lần đầu tiên anh bị dính một chiêu thức như thế. Chẳng hiểu mô tê gì cả.

Cảm giác tê dại đánh thức toàn thân khi anh nghĩ đến việc sẽ đào sâu tìm hiểu và phá giải nguyên lý của nó.

Lông tơ trên người anh vẫn đang dựng đứng.

Encrid đứng dậy.

"Vui hơn bao giờ hết."

"Vậy thì đấu với ta chắc chắn là vui nhất rồi."

Một câu nói đầy bất ngờ. Bất ngờ đến mức Encrid không thể trả lời ngay lập tức.

Vui nhất sao?

Cuộc đối thoại đang diễn ra.

Nàng Tiên dứt lời, tất cả mọi người đều có một khoảng lặng ngắn để suy ngẫm.

Sau một thoáng nhưng đủ dài, một âm thanh trầm đục vang lên Thịch từ phía sau nàng Tiên.

Thịch.

Âm thanh tự nhiên thu hút mọi ánh nhìn.

Là từ phía sau Encrid. Audin đang trong tư thế tung một cú đấm ngắn.

"Người anh em Đội trưởng à, ngài đã nắm được chút cảm giác nào về đòn bộc phát siêu cận chiến chưa? Nếu nắm được bí quyết thì ngài sẽ thấy một niềm vui mới lạ đấy. Trên đời này không có niềm vui nào sánh được với việc học hỏi và tôi luyện đâu."

Hả?

Tư duy của Encrid khựng lại một nhịp.

Tự dưng nói cái gì thế không biết.

Audin chưa phải là hết.

Bên cạnh gã, Ragna vung kiếm.

Vút vút.

"Kiếm nhanh và nặng."

Thanh kiếm chứa đựng Ý chí. Đó không phải thứ có thể dạy là học được.

Nếu là anh của trước đây thì không nói, nhưng anh của hiện tại hiểu rất rõ.

Muốn trở thành Hiệp sĩ, bắt chước là không đủ. Phải biến nó thành của mình và tiến bước.

Vì đang đi trên con đường đó nên anh càng thấm thía sự thật này.

"Dù không thể học, nhưng chẳng lẽ ngài dám bảo không cảm nhận được gì qua những trận đấu tập sao?"

Ragna nói như đi guốc trong bụng anh. Cậu ta dừng kiếm, đôi mắt sáng rực. Ý chí hiện rõ mồn một. Vững chãi và sắc bén như lưỡi gươm.

Encrid tự hỏi đây có phải lúc để cậu ta phô trương khí thế thế này không.

Trong lúc anh còn đang suy nghĩ và nhìn chằm chằm, kẻ thứ ba cũng bước lên.

"Nhìn này, cái này ta học lỏm được từ một lão già điên nào đó trước đây, đại khái thôi nhưng học được thì tốt cho cậu đấy."

Rem đang quấn dây thừng quanh rìu.

Bọn này đang làm cái trò gì vậy?

Ý là muốn nhấn mạnh rằng đấu với bọn họ cũng vui lắm chứ gì?

"Vậy đấu với kẻ lang thang Teresa này không vui sao?"

Teresa hỏi, Dunbakel cũng xoay xoay khớp vai. Cái điệu bộ như muốn lao vào ngay lập tức.

Tất cả dường như đang thể hiện sự phản đối trong im lặng, khiến Encrid không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Biết nói gì bây giờ.

Chẳng lẽ vì Shinar vừa mang lại cảm giác rùng mình phấn khích mà anh lại mất hứng thú với những trận đấu, những cuộc chiến cùng bọn họ sao?

Người ta bảo trăm người mười ý.

Encrid thì chỉ cần được học hỏi hay trải nghiệm bất cứ thứ gì thôi cũng đã vui sướng đến chết đi được rồi.

Nên phản ứng của họ chẳng làm anh phật ý chút nào.

Encrid cười phá lên.

Chính lúc đó.

"Gì thế này, muốn nói chuyện với Đại đội trưởng Enki cũng phải xếp hàng à?"

Có rất nhiều người đang xem trận đấu. Từ những lính đánh thuê thạo kiếm cho đến binh lính thường.

Trong số đó có cả Bell và Vengeance.

Họ quay đầu về phía giọng nói vừa phát ra.

Một giọng nói quen thuộc.

"Vẫn khỏe chứ?"

Bộ râu và mái tóc được cắt tỉa gọn gàng, toát lên bàn tay chăm sóc của chuyên gia.

Trang phục trên người ông ta trông cũng khác biệt so với kiểu cách ở Border Guard.

Người đàn ông chống chiếc gậy ngắn bước ra từ đám đông binh lính.

Marcus Baisar, cựu Thành chủ.

Cái dáng điệu giơ tay cầm gậy lên chào trông cứ như một gã công tử bột sang nhà hàng xóm chơi, nhưng đám hộ vệ đứng sau lưng ông ta thì tỏa ra khí thế không hề đơn giản.

Vai ai nấy đều vương bụi đường. Rõ ràng là vừa kết thúc hành trình dài, chưa kịp tắm rửa đã chạy ngay đến đây.

Encrid thực hiện quân lễ đáp lại lời chào của Marcus.

"Không mời được chén trà sao? Cậu có thói quen bắt khách đứng ngoài đường à?"

Thấy vậy Marcus lên tiếng, Encrid thầm nghĩ câu đó lẽ ra phải đi tìm Thành chủ đương nhiệm mà nói chứ.

Nhưng cũng không thể đuổi người ta đi được.

Nhìn bộ dạng thì có vẻ như vừa đến thành phố, chưa kịp ghé qua chỗ Thành chủ mà đã đến thẳng chỗ anh rồi.

"Có cho uống trà không thì bảo."

Marcus lại mè nheo.

Encrid gật đầu.

Cũng đến lúc kết thúc buổi đấu tập rồi.

Mọi người cũng không có vẻ gì là tiếc nuối. Bản thân Encrid cũng cần thời gian để nghiền ngẫm lại những gì Shinar vừa thể hiện.

Cảm nhận được, có thực thể, nhưng lại là đòn kiếm kích bất khả thi về mặt vật lý.

Làm sao có thể? Nguyên lý là gì?

Cần phải suy ngẫm, phục bàn và tìm tòi kỹ lưỡng.

"Mất cả hứng."

Rem chốt hạ tình huống bằng một câu nhảm nhơ.

Shinar quay đi với vẻ mặt vô cảm, buông một câu:

"Kẻ phá đám, đúng là kẻ phá đám."

Nhìn mặt cô thì khó mà biết cô có thực sự nghĩ thế hay không.

Tuy nhiên, cô cũng ngoan ngoãn rút lui.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Marcus, Encrid thầm nghĩ.

Đúng là xen vào đúng lúc thật.

"Đi thôi."

Trong lán trại làm gì có trà nước tử tế. Encrid dẫn ông ta về phía nhà ăn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!