Chương 2.3: Nhảy Múa Đi, Hỡi Những Bông Hoa Long Đờm Trong Biển Lửa (3/5)
"Vậy thì..."
Saki lùi lại mười bước từ điểm va chạm để chuẩn bị sẵn sàng.
Cô nắm chắc cây naginata sơn màu chu sa trong tay, xoay nó hai ba vòng như thể đang khiêu vũ.
Mỗi lần mũi thương vẽ nên một đường cong, linh lực bên trong lưỡi thép lại tỏa ra ánh sáng tím rực rỡ. Sau đó, sắc tím tỏa ra chuyển hóa thành lửa và tạo thành một vòng tròn hoàn mỹ.
Vị Trụ Thần trị vì tỉnh Shumon phía Nam là vị thần nắm giữ hỏa nguyên tố. Vì thế, Trú linh cư ngụ trong những người được thần che chở phần lớn đều mang thuộc tính hỏa.
Đó là lý do Trú linh trong Saki cũng mang thuộc tính hỏa.
"Ta sẽ chiến thắng. Xin hãy ban cho ta sức mạnh, Ezuka-hime."
Ngay khoảnh khắc cô cảm nhận được Trú linh ẩn sâu trong linh hồn mình mỉm cười, luồng linh lực khổng lồ của cô được thăng hoa và tạo thành một cơn lốc xoáy linh lực.
Linh lực tím rực bùng lên từ cơ thể Saki, xoắn lấy Khí Linh Cụ của cô - Shojinbina rồi cuộn lại thành một cơn bão.
Vô số ánh sáng màu tím bùng nổ và hóa thành hỏa diễm, thiêu đốt không gian xung quanh cô.
Saki vững tay nắm lấy Shojinbina và hạ thấp trọng tâm cơ thể.
Cùng lúc đó, một đàn lợn rừng lao ra từ bóng tối đâm sầm vào Akira và những người khác.
Tiếng gầm rú cuộn lên như sấm động. Akira cùng đồng đội không lùi bước mà còn ép đàn lợn rừng thêm một bước.
――Ngay khoảnh khắc này, Saki lao vút đi, cô tựa như lướt trên không trung mà thu hẹp khoảng cách mười bước gần như ngay lập tức.
【Linh thuật Phái Kihoin, thức sơ đẳng――】
Cô mạnh mẽ giậm chân trái xuống đất, toàn bộ quán tính tích lũy từ bước di chuyển vào lưỡi thương mà không để thất thoát chút sức mạnh nào.
Mặc dù đàn lợn rừng vẫn còn nằm ngoài tầm đánh, Saki xoay người và vung lên một nhát chém xé toạc không khí hướng thẳng về đàn lợn rừng—.
"――【Nanh Én】"
Lưỡi naginata rực lửa vẽ nên một vòng cung đỏ thẫm, đường chém bùng cháy lao vút qua giữa đàn lợn rừng và tổ đội lá chắn, tựa như một cánh én sà xuống mặt đất.
Tuy nhiên,【Nanh Én】chỉ là một chiêu thức sơ đẳng, bản chất của nó là một nhát chém bay. Nó không đủ duy trì để khiến đàn lợn đổi hướng.
Vì vậy, mục đích chính của nó là mở đường cho đòn kế tiếp.
Không để quán tính lãng phí, Saki ngay lập tức vẽ thêm một vòng tròn hoàn mỹ thứ hai bằng lưỡi naginata vẫn còn bốc cháy.
Đây là một chú thuật dựa trên đòn tấn công liên hoàn.
【Linh thuật Phái Kihoin, Liên thức――】
"――【Xích Trảo】."
Như thể nối tiếp đường kiếm của [Nanh Én], một dòng hỏa diễm trào ra, nối đuôi đường chém trước đó và đẩy Akira cùng với đồng đội tránh khỏi đàn lợn rừng.
Nửa phải đàn lợn rừng bị thiêu rụi, chúng ngã xuống mà không kịp gào thét trong đau đớn. Những con còn lại khiếp sợ trước ngọn lửa, lập tức đổi hướng và bị dồn vào vị trí lý tưởng.
"Quả nhiên..."
Lời thán phục vô thức thốt ra từ miệng Akira.
Bức tường lửa rực cháy hoàn toàn tách biệt đàn lợn rừng khỏi bọn họ.
Dù đây không phải lần đầu cậu chứng kiến chú thuật, nhưng sức mạnh của chú thuật mà Saki thi triển vượt xa một cấp bậc khác.
Đòn đầu tiên đã mạnh ngang với đòn thứ hai.
Phía trước Akira và đồng đội là một thế giới bừng cháy với ngọn lửa bùng lên dữ dội.
Không một con thú nào có thể sống sót trong nơi thiêu đốt này.
Có lẽ ai cũng nghĩ vậy mà vô thức lơi lỏng cảnh giác.
Ngay khoảnh khắc đó, ngọn lửa bỗng bùng lên dữ dội.
Một con lợn rừng quái dị với uế khí dày đặc bao bọc xuất hiện giữa dòng lửa, như thể đang thách thức cơn hỏa hồng thủy.
Cả Akira và Saki đã hiểu sai vấn đề.
Chúa Tể không phải sinh vật xuất hiện ngẫu nhiên.
Nguồn cơn của nó là sự biến dị do uế khí cô đặc mà thành.
Nói cách khác, luôn có những con thú hoang đang trên bờ vực biến đổi thành Chúa Tể.
Bề ngoài chúng vẫn giống loạn thú bình thường, nhưng mức độ uế khí bên trong chúng lại đạt tới một cấp độ hoàn toàn khác.
Thật không may, Akira và đồng đội đã gặp phải một con lợn rừng sắp hóa Chúa Tể.
Nó không nhìn Akira hay bất kỳ ai, mà chỉ hướng ánh mắt đỏ đen cuồng loạn về phía biển lửa.
Mặc cho cơ thể đang bốc cháy, nó điên cuồng lao thẳng về phía Saki.
Saki lúc ấy vẫn đang duy trì chú thuật nên phản ứng của cô chậm hơn một nhịp.
――Nếu cứ thế này, cô sẽ bị húc nát.
Ngay khi ý nghĩ ấy lóe lên trong đầu, cơ thể Akira đã lập tức lao đi theo bản năng.

Dù bị dòng lửa dữ dội cuốn qua, con lợn rừng vẫn bộc phát sức mạnh vượt quá giới hạn của chính mình và lao đến chỗ Saki trong chớp mắt. Vào giây phút ấy, Saki vẫn đang đứng sững tại chỗ sau khi linh thuật phá vỡ.
―― Không có thời gian để do dự.
Akira túm lấy cổ áo Saki và mạnh mẽ hất cô ra khỏi đường lao tới của con lợn rừng.
Kết quả là Akira và Saki đổi vị trí, khiến cậu phải đối mặt trực diện với cú tông của con quái vật.
Rầm――!!!
Con lợn rừng va mạnh vào tấm khiên mà Akira chỉ vừa kịp giương lên.
Âm thanh vang lên như thể một tảng đá lớn đập thẳng vào người cậu. Cơn chấn động dữ dội chưa từng có khiến cơ thể Akira run rẩy.
"Uuuugggghhh!!!"
"Guuuuaaaa~h!"
Cổ họng Akira bật ra tiếng hét đau đớn vì áp lực và cơn đau không ngừng truyền đến.
Nhiệm vụ của Đội khiên là đẩy lệch quái vật nhiễm ô bằng khiên để đổi hướng di chuyển của chúng, nhưng dù khiên có chắc chắn đến đâu, mục đích thiết kế của nó không dành để hứng trọn cú tấn công chính diện của một con quái thú.
――Và chiếc khiên của Akira cũng không phải ngoại lệ.
Tấm khiên bằng gỗ sồi cứng cáp phát ra những âm thanh răng rắc đầy đáng ngại.
Cũng dễ hiểu thôi. Ngoài lực lao tới của con lợn rừng, khiên còn bị bao phủ bởi luồng ma khí dày đặc.
Chỉ trong nhịp thở, lớp gỗ bắt đầu bị ăn mòn từ bên trong và rạn nứt.
Rắc.
Phần rìa trên cùng của khiên vỡ toác. Qua kẽ nứt, ánh mắt Akira bắt gặp đôi mắt cuồng nộ, bốc cháy dữ dội của con quái vật. Uế khí hòa lẫn với chú nguyền của con lợn rừng xâm nhập vào phổi cậu theo từng hơi thở, cơn đau kịch liệt ập đến suýt khiến Akira gục xuống.
Không có thời gian để do dự.
Trong khi dồn hết sức chống lại lực tông của con lợn rừng, Akira vươn tay với lấy túi dụng cụ bên hông.
Cậu búng mở khóa, rút ra một lá bùa kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, rồi ném thẳng về phía con lợn ngay khi chiếc khiên vỡ vụn.
Cùng lúc đó, Akira kết thủ ấn, dùng động tác dứt khoát cắt sợi chỉ linh lực kích hoạt lá bùa.
――Vào khoảnh khắc ấy, toàn bộ tầm nhìn của Akira đóng băng.
Lá bùa mà Akira phải vét túi tiền để mua là một loại kết giới hệ thủy.
Bùa kết giới là loại đắt thứ hai sau bùa hồi phục. Thông thường, nó được dùng để củng cố kết giới dài hạn, chứ không phải để tạo kết giới tạm thời như cách Akira vừa làm.
Nhưng rõ ràng, hiệu quả của nó xứng đáng với giá tiền. Tại vị trí trung tâm nơi khiên bị vỡ, con lợn rừng đang trên đà trở thành Chúa tể cùng những con lợn ngã xuống đều bị đóng băng hoàn toàn.
"...Quoa!"
Tuy vẫn còn nhức nhối vì ma khí, Akira vô thức thốt lên kinh ngạc trước uy lực của lá bùa cậu lần đầu tiên dùng.
Con quái vật hùng mạnh sắp sửa tiến hóa thành Chúa tể, giờ đây đã bị đóng băng trong lớp băng dày đặc.
Cậu thở phào khi nghĩ rằng nguy hiểm đã qua nhưng vào đúng lúc đó, đôi mắt hung tợn của con lợn vẫn đang ánh lên đầy căm hận từ bên trong lớp băng.
Bản năng Akira buộc cậu phải lùi lại một bước.
Bên trong lớp băng, thân thể khổng lồ của con lợn rừng càng trương phồng hơn.
Rắc.
Một vết nứt lớn hiện ra trên bề mặt băng. Cùng lúc đó, lá bùa dán trên lớp băng cháy rụi mà không phát ra một tiếng động.
Dù không muốn, Akira buộc phải chấp nhận sự thật, con quái vật bên trong kết giới đang phá hủy nó từ bên trong.
Trước từng dòng ma khí cuồn cuộn phun ra từ các khe nứt, Akira đã bị phơi nhiễm trực diện.
Cơ thể cậu tê cứng, khiến phản ứng của cậu chậm đi một nhịp chí mạng.
Nuốt phải luồng ma khí đậm đặc, Akira gần như khuỵu xuống ngay tại chỗ.
"Giiiiioaaaaa!!!"
"Guuu~!"
ẦM ―
Sau khi lớp băng vỡ tan, cái đầu khổng lồ của con lợn rừng ló ra, nó gầm lên tiếng gào thét pha lẫn oán hận.
Luồng sát ý của nó liền mạnh mẽ ập đến Akira vẫn còn đang choáng váng.
Rồi ngay khi, cậu lờ mờ ngẩng lên, trông thấy con lợn rừng nâng cao cặp chân trước đồ sộ, chuẩn bị giẫm nát cậu.
"――Rút lui!!"
Giống như Akira đã làm trước đó, lần này Saki bất ngờ túm lấy cổ áo cậu và ném cậu ra khỏi phạm vi tấn công của con quái vật.
Chỉ trong tích tắc, cái giò khổng lồ của con lợn rừng giáng xuống, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, bụi bay lên tứ tung theo dư chấn.
Akira và Saki văng ra theo hai hướng khác nhau và làm vấy lên cơn bụi dày đặc.
Gần như mất ý thức vì cơn đau, Akira lăn trên mặt đất với không chút sức lực để chống đỡ.
Đôi mắt đỏ rực của con lợn rừng thì găm chặt vào cậu. Dường như nó ý thức được mình suýt bị phong ấn trong kết giới băng nên chỉ coi Akira là mối đe dọa thực sự.
Và Saki―
―Thì không ngu ngốc đến mức bỏ qua cơ hội này.
Cô hạ thấp người và dồn lực vào Shojinbina.
"Liiaaa~a!!"
Saki lao tới với ý chí chiến đấu bùng cháy dữ dội.
Nhắm vào mạn sườn trống trải, cô vung một đòn kết liễu xuyên thủng lớp phòng thủ của Chúa tể.
【Linh thuật Phái Kihoin, Thức trung đẳng――】
"―― 【Chim Gõ Kiến Xung Kích!】"
Lưỡi kiếm chạm đến thân thể rắn chắc của con quái vật, kích hoạt hàng loạt vụ nổ dồn dập.
Sóng chấn động mãnh liệt phá vỡ lớp giáp cứng, hoàn toàn nhấn chìm lưỡi Shojinbina vào trong cơ thể con lợn.
"GiIi~i!"
Tiếng gào thét hòa lẫn đau đớn vang lên từ miệng con quái vật.
Nhưng đó chưa phải là kết thúc. Saki một lần nữa tập trung linh lực vào lưỡi kiếm, xoáy sâu vào bên trong, mũi kiếm chạm đến nội tạng của nó.

【Linh thuật Phái Kihoin, Tuyệt Chiêu――】
"――Trảm Hồi Bát Quan!】"
Thịch.
Sau tiếng nổ rầm vang, con lợn rừng đứng bất động rồi từ từ đổ gục.
Từ cổ đến vai con lợn đã bị nướng cháy thành than.
Cấu trúc sinh học của quái vật nhiễm ô không khác gì sinh vật thông thường. Nghĩa là nó vẫn có một trái tim.
Và khi trái tim bị phá hủy, con lợn rừng dù mạnh đến đâu cũng không thể sống sót.
Sau khi chắc chắn phần lõi của bầy thú này đã bị thiêu cháy đến chết. Saki giải phóng chiến ý còn vương vấn trong mình rồi thở ra một hơi thật sâu.
Cô liếc nhìn Akira mà mình đã ném ra phía sau.
Hiện tại, dáng người của Akira vẫn bị bao phủ trong làn yêu khí dày đặc, khiến cô không thể xác định điều gì ngoài việc cậu ta đã ngã xuống bất tỉnh trên mặt đất.
――Guuuooooon!!!
Ngay khi Saki vừa định quay gót chạy về phía Akira, một tiếng gầm vang lên, kèm theo âm thanh rung chuyển từ phía bên kia khu rừng trải rộng sau lưng cô.
Linh lực mạnh mẽ truyền đến từ chấn động. Cô biết dao động này, đó là dao động linh lực mà Ryota thường phát ra tại Học viện Tenryo.
Bằng trực giác, Saki biết chắc đó là tiếng gầm báo hiệu bầy thú đã bị chia cắt làm đôi.
Bầy thú đã bị tách ra hẳn phải đang bị Genji và những người khác bao vây.
Nếu vậy, không còn việc gì để Saki phải làm ở đây nữa.
"Toàn đội, nghe lệnh!", cô không hề do dự mà ra lệnh.
Quay lưng lại với Akira, Saki xoay người hướng về phía phát ra tiếng gầm và ra lệnh cho các binh sĩ, những người đang căng thẳng vì sự vắng mặt của đội trưởng.
"Chia làm hai nhóm! Một nhóm bao vây những con lợn rừng còn lại và đảm bảo không con nào trốn thoát. Nhóm còn lại thì hãy canh giữ khu vực xung quanh và giữ an toàn!"
"""Rõ, thưa tiểu thư!"""
Saki dặn dò các binh sĩ, những người đã nhanh chóng di chuyển theo đúng đội hình, không được quá sức. Sau đó, cô chạy về phía phát ra âm thanh để hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Cô tập trung linh lực vào Hạ đan điền, nhằm thúc đẩy dòng chảy linh lực trong toàn bộ cơ thể.
Đây là một thuật pháp cường hóa thể chất không chỉ giới hạn trong phái Kihoin, mà tất cả những ai sở hữu linh lực cấp cao đều phải học và thành thạo nó đầu tiên.
【Linh thuật Phái Kihoin, Sơ thức ――
"――Thần Lực Giáng Thế.】"
Lá cây xung quanh bị cuốn lên, như thể phát nổ dưới chân Saki khi cô đạp mạnh xuống mặt đất.
Cô tăng tốc với một tốc độ vượt xa bình thường.
Nhẹ nhàng né tránh rừng cây trước mắt, thân hình cô len lỏi qua những tán lá một cách mềm mại như đang khiêu vũ.
Một tiếng gầm thứ hai vang bên tai Saki khi cô lao đi.
――Ryota chắc hẳn đã quét sạch bầy thú được giao cho cậu. Dù tính cách của Ryota không mấy dễ chịu, nhưng năng lực của cậu ta thì khỏi cần bàn cãi.
Sau khi bị đánh bại tại học viện, Ryota đã im hơi lặng tiếng một thời gian. Tuy nhiên, Saki với kinh nghiệm non nớt cũng sẽ không thể đoán được Ryota sẽ thay đổi theo hướng nào một khi nếm trải chiến thắng.
Hơn nữa, vì đã được gia chủ nhà Kuga trực tiếp lệnh tham chiến, cậu ta chắc chắn không muốn thể hiện bất kỳ sự yếu kém nào.
Tìm thấy dấu vết bầy lợn rừng chạy qua, Saki tiếp tục lao về phía trước.
Ngay trước khi đến mục tiêu, cô nắm chặt Shojinbina phía sau lưng và đẩy linh lực của mình lên mức cao hơn nữa.
Trước mắt cô là một khoảng trống cháy đen, dấu tích của linh thuật mà Ryota đã sử dụng.
Cách đó mười Ken, cô có thể thấy mép của một vách đá dựng đứng.
Không chút chần chừ, cô lao nhanh về phía vách đá.
Trong lúc chạy, cô tiếp tục tăng cường linh lực của mình.
Xa hơn, cao hơn.
―― Saki hy vọng rằng một ngày nào đó, cô sẽ có thể chạm đến thần linh.
[――地啼け、裂け割れ、電々太鼓、諸人呑みて、灼け踊れ.]
Để tăng tỷ lệ thành công, cô niệm chú.
Linh lực chưa thể kiểm soát hoàn toàn của cô toàn bộ bị chuyển hóa thành những tia lửa màu tím rực sáng.
Bọc trong biển lửa dữ dội, Saki tăng tốc hơn nữa.
Không một chút do dự, cô nhảy vọt lên không trung với khoảng cách mười Ken chỉ với ba bước chân.
Bên dưới vách đá, đội tiên phong của Nikura đang truy đuổi bầy lợn rừng, dồn chúng vào mép vực.
Nâng cao Shojinbina lên bầu trời đêm, Saki tập trung toàn bộ linh lực đã khuếch đại của mình vào một điểm duy nhất.
Đây là hỏa lực tối đa mà cô có thể tung ra.
【Linh thuật Phái Kihoin, Tuyệt Chiêu――
"――Diều Hâu Bổ Thạch】!!"
Thanh kiếm chém xuống giữa bầy lợn rừng từ trên cao, nhát chém bao trùm trong ánh sáng tím rực và lửa cháy tựa như cánh diều hâu lao xuống vồ mồi.
Bịch.
So với vụ nổ sấm sét của Ryota, âm thanh này có vẻ khiêm tốn hơn, nhưng hiệu quả của nó thì áp đảo.
Mặt đất dưới chân bầy lợn tách ra, kéo theo chúng rơi vào hố sâu.
Những con cố gắng chạy trốn đều bị mắc kẹt trong khe nứt và bị biển lửa nuốt chửng.
"Khả năng của con đã tiến bộ đấy, tiểu thư."
Trong khi các binh sĩ còn thở dốc, Genji - người đã tiêu diệt bầy thú từ trước bước đến gần với một nụ cười rạng rỡ.
"Không nhiều người có thể sử dụng【Diều Hâu Bổ Thạch】ở tuổi con đâu. Gia chủ chắc hẳn tự hào về con lắm."
"Không hẳn, chị và anh con đều sử dụng được từ sớm hơn con rồi… À, quan trọng hơn, bác!"
Genji giật mình trước sự thay đổi đột ngột của Saki.
"Gì thế? Hiếm khi bác thấy con hoảng loạn như vậy."
"Làm ơn, đưa con toàn bộ Kiyomemizu mà bác có đi!"
Kiyomemizu/ Nước thanh tẩy là nước tinh khiết từ đền thờ, dùng để thanh tẩy yêu khí.
Nó không mạnh bằng bùa chú nhưng rẻ hơn, nên Kiyomemizu rất phổ biến với dân thường như một phương pháp thanh tẩy đơn giản.
Lính đồn trú cũng luôn mang theo để xử lý những người bị nhiễm yêu khí nghiêm trọng.
"O-ou."
Bối rối trước sự vội vã của Saki, Genji ném cho cô ống tre đựng nước cột bên hông.
"Có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì à?"
Saki, đang định chạy đi với ống nước trong tay, quay đầu lại đáp lời.
"Đội trưởng đó… đã bảo vệ cháu và bị Chúa tể húc trúng!"
Không chờ phản ứng của Genji, Saki lập tức sử dụng cường hóa thể chất, lao lên vách đá nhanh như bay như thể lực hút của trái đất không ảnh hưởng đến cô.
Saki khéo léo lợi dụng những tảng đá và rễ cây nhô ra từ vách đá để tăng tốc, lao lên dốc nhanh hơn nữa.
Trên khuôn mặt cô chỉ còn lại sự sốt ruột.
Tỷ lệ sống sót của những người đã hít phải uế khí phụ thuộc trực tiếp vào thời gian thanh tẩy chúng.
Dù Saki không chắc Nước Thánh trong tay mình có thể thanh tẩy uế khí mà Akira đã hít phải hay không, nhưng nếu nó có thể cơ bản loại bỏ uế khí trong nội tạng, thì nhiêu đó đã có thể cầm cự thêm một thời gian rồi.
... Đây không phải lần đầu tiên Saki trải qua chiến đấu thực tế hay chứng kiến cái chết của con người, nhưng đây là lần đầu tiên có người bảo vệ cô bất chấp tính mạng.
Điều đó đồng nghĩa với việc, nếu để Akira chết, chính cô là người đã gián tiếp gây ra cái chết đó.
Bất chấp độ dốc lớn của Núi Myokaku, Saki lao nhanh về vị trí của Đội khiên như thể đang chạy trên mặt đất bằng phẳng.
Chẳng bao lâu, cô đã trở lại nơi họ đang đứng, và ở đó, Akira vẫn cố gắng đứng dậy dù bị uế khí bao phủ khắp cơ thể.
"――Này!"
"Sao?"
Bất chấp uế khí dày đặc, Akira đáp lại bằng giọng điệu hoàn toàn bình thường.
"Chẳng phải cậu vừa hít phải uế khí sao!? Đừng có mà ngồi dậy!"
Saki lao đến bên Akira, ấn mạnh bình nước thanh tẩy vào miệng cậu.
Mặc kệ việc Akira bị sặc vì hành động đột ngột của mình, cô vẫn tiếp tục rót nước vào.
"Khụ, khụ... Cô đang làm gì vậy hả!?"
"――Cái này ít nhất cũng giúp ngăn chặn sự ăn mòn nội tạng, nhưng phần bên ngoài thì vẫn chưa. ... Có ai còn nước thanh tẩy không!?"
"... Tôi còn một ít, nhưng mà đội trưởng thì—..."
"Cho tôi đi, cảm ơn!"
Saki không để tâm đến thành viên đội khiên, người đang bối rối đưa nước thanh tẩy cho cô, mà lập tức mở nắp bầu nước và định dội thẳng lên người Akira.
"Khoan đã! Đừng có làm vậy!"
Akira hoảng hốt lên tiếng, khiến động tác của Saki khựng lại.
"...Hả?"
"Nhìn đi, tôi vẫn ổn mà, đừng làm vậy."
‘Làm sao cậu ta có thể ổn sau khi bị bao phủ bởi một lượng uế khí khổng lồ như thế?’, nghĩ vậy, Saki lập tức nhận ra điều bất thường.
Làn da của Akira, thứ lẽ ra phải bị phồng rộp hay bắt đầu phân hủy, lại không hề có dấu hiệu tổn thương nào.
Hơn nữa, việc cậu ta có thể trả lời cô một cách thản nhiên như vậy cũng đã quá khác thường.
Ngay trước mắt Saki đang bàng hoàng trước điều phi thường, Akira chỉ giơ tay phủi đi uế khí như thể đang phủi bụi.
Ngay khi bàn tay cậu chạm vào quần áo, uế khí tại khu vực đó lập tức tan biến.
Khoảnh khắc tận mắt chứng kiến điều trái ngược hoàn toàn với lẽ thường, đôi mắt Saki mở to.
"...Hả?"
Bỏ mặc Saki đang cứng đờ vì sững sờ, Akira tiếp tục phủi đi uế khí bám trên người, càng lúc càng nhanh hơn.
"Ơ? E~eehh!?"
Nếu gọi cảnh tượng này là trừ tà có lẽ cũng không sai, nhưng cách cậu ta phủi uế khí một cách hời hợt chẳng giống một nghi lễ thanh tẩy hay nguyền rủa.
Cuối cùng, sau khi đã phủi sạch toàn bộ uế khí bám trên người, Akira quay sang nhìn Saki đang hóa tượng vì quá sửng sốt, rồi nhún vai nhẹ một cái.
"... Có vẻ như uế khí sẽ bị xua tan nếu tôi vỗ mạnh một chút."
"...Làm gì có chuyện đó chứ."
Dù tận mắt chứng kiến, Saki vẫn không thể chấp nhận thực tế này mà cố gắng bác bỏ bằng mấy lời ậm ừ.
Tính ra thì nhận định của Saki vẫn chính xác hơn thực tế trước mắt cô.
Thoạt nhìn, uế khí trông giống như một lớp sương đỏ đen, nhưng thực chất, nó là một dạng linh lực độc ác.
Uế khí là một loại độc dược tồn tại vĩnh viễn, có thể ăn mòn linh lực âm dương, đặc biệt là linh lực sinh mệnh thuộc tính dương. Đó chính là bản chất của uế khí.
Nếu có thể dễ dàng xua tan thứ độc tố này chỉ bằng vài cái vỗ nhẹ, thì nó đã không trở thành vấn nạn nghiêm trọng như bây giờ.
"Khoan đã, sao cậu không bị ảnh hưởng chút nào vậy? Ngay cả một vết thương cũng không có."
"Có bị ảnh hưởng đấy chứ? Tôi đã đau đến ngất khi hít phải uế khí mà."
"Đúng là vậy. Tuy nhiên, chỉ có nhiêu đó uế khí chẳng ảnh hưởng cậu là bao nhỉ?"
Thông thường, nội tạng của một người sẽ bị thối rữa và phân hủy. Nếu Akira chỉ cảm thấy đau thì không khác gì bảo cậu miễn nhiễm uế khí.
"Đội tôi cũng thắc mắc về điều này, có lẽ tôi sở hữu thể chất kháng uế khí."
"...Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói có một con người như vậy. Dù sao thì tớ cũng không thể chối chuyện diễn ra ngay trước mắt mình. Tớ sẽ đành chấp nhận nó vậy."
Thảo nào không ai tỏ ra lo lắng khi Akira bất tỉnh. Hóa ra tất cả họ đều đã biết về thể chất đặc biệt của cậu ta.
"Ha~a..."
Cuối cùng thì Saki cũng chấp nhận được sự thật, cô thở dài và đưa tay xoa trán.
Có những người không bị ảnh hưởng bởi uế khí.
Cô sẽ tạm thời chấp nhận chuyện này.
Sau khi dẹp bỏ mọi suy nghĩ vẩn vơ, cô ấn bầu nước thanh tẩy còn lại vào ngực Akira.
"Vẫn còn một chút nước trong đó đấy. Tớ nghĩ cậu nên uống hết đi. Dù cậu bảo mình không bị ảnh hưởng bởi uế khí, nhưng không ai trong chúng ta có thể kiểm chứng được điều này. Do đó, tớ nghĩ cậu tốt hơn hết vẫn nên cẩn thận, dù sao thì uế khí vẫn là một loại độc tố mà."
"...Cảm ơn."
Dù Akira có phần hơi bối rối nhưng cậu vẫn nhận lấy bầu nước.
Bầu nước khá nhẹ, khi cậu lắc nó còn vang lên tiếng lỏng cỏng, chứng tỏ vẫn còn một ít nước thanh tẩy bên trong.
Đây có lẽ là một trong số ít những ý tốt thuần túy mà Akira từng nhận được. Chỉ vì Saki thuộc một trong Bát gia tộc mà từ chối tấm lòng của đối phương thì quá lạnh lùng rồi.
Chẳng biết từ lúc nào, hừng đông đã ửng sáng. Âm khí trên núi Myokaku cũng đã mỏng đi đáng kể.
Âm khí thường trở nên mạnh nhất vào nửa đêm, khi bóng tối bao trùm.
Hôm nay có lẽ sẽ không còn trận chiến nào nữa. Saki thầm nghĩ.
Thấy Akira ngửa đầu uống nước thanh tẩy, Saki mới thỏa mái vươn vai.
"Vậy là xong cho hôm nay. Mọi người vất vả rồi."
"Ừ. Cô cũng vậy, tiểu thư."
Akira đáp lại một cách hờ hững, đồng thời nở nụ cười bất đắc dĩ.
Saki không phải loại người thiếu nhạy bén.
Cô nhận ra sự thiên kiến mà Akira dành cho mình nhưng không nói ra.
Saki hiểu rõ một lẽ hiển nhiên: hầu hết các tân binh gia nhập quân đội đồn trú đều mang trong mình một quá khứ nhất định. Quá khứ đó đủ để khiến họ ôm lòng oán hận với quê hương hoặc giới quý tộc.
Bản chất của sự oán hận này khác nhau tùy từng người, nhưng chúng thường xuất phát từ việc bị vu oan hoặc bị trục xuất một cách vô cớ. Và cô phải chấp nhận rằng, chuyện này đang ngày càng phổ biến hơn ở những binh sĩ trẻ.
Là một thành viên của Bát Chi Tộc, Saki hiểu rằng bản thân dễ trở thành đối tượng bị căm ghét. Có lẽ do chịu ảnh hưởng từ Genji từ khi còn nhỏ, cô đã sớm hình thành quan điểm rằng, ít nhất con người cũng nên có tự do tư tưởng.
Chính vì vậy, cô cũng không chỉ trích Akira dù cảm nhận được thiên kiến của đối phương.
Ở khu vực tối rừng cây đang tối dần, những người cầm theo nước thanh tẩy đang dần đi ra.
Thấy họ, Saki thở dài một hơi rồi giơ tay phải lên để báo hiệu vị trí của mình.
================================
TIPS: Về Các Lưu Phái Chiến Đấu
Ở Takamagahara có năm đại lưu phái chiến đấu.
Năm lưu phái này bao gồm: Kihoin (奇鳳院流 - Kỳ Phụng Phái), Gioin (義王院流 - Chính Hoàng Phái), Hariin (玻璃院流 - Lưu Ly Phái ), Jinroin (陣楼院流 - Lâu Trận Phái), và Tsukinomiya (月宮流 - Nguyệt Cung Phái).
Sự khác biệt giữa chúng không nằm ở sức mạnh, mà ở việc mỗi phái phù hợp với thuộc tính nào do Trụ Thần của vùng đó cai quản.
Ví dụ, Trụ Thần của Tỉnh Shumon cai quản lửa, nên Kihoin là lưu phái được thiết kế để khống chế thuộc tính hỏa một cách hiệu quả.
Lưu ý: Nếu người dù sinh ra tại Tỉnh Shumon mà lại sở hữu thuộc tính thủy, người đó sẽ phải học Gioin, lưu phái kiểm soát thuộc tính thủy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Cái đảo này có 5 Trụ Thần - 5 Vị Thần Trụ Cột, tượng trưng cho 5 nguyên tố: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ 鉢冠 (Hachikabuse): 鉢 (Hachi): Cái bát, cái chum, hoặc hình dáng vòm lớn. 冠 (Kabuse): Đội lên, úp xuống, hoặc che phủ. => Có thể mang ý nghĩa "úp xuống như một cái bát" hoặc "trùm lấy đối phương từ trên cao". Một đòn tấn công liên hoàn nhắm vào nội tạng, với động tác xoáy sâu vào đối thủ và gây sát thương từ bên trong. 1 Ken(間) ≈ 1,818 mét. Vào lúc mặt đất vì than khóc mà nứt vỡ. Trống sấm sẽ rền vang và nuốt chửng muôn người. Khi ấy, lửa sẽ bùng lên và thiêu rụi tất cả trong điệu múa cuồng loạn!