Chương 2.2: Nhảy Múa Đi, Hỡi Những Bông Hoa Long Đờm Trong Biển Lửa (2/5)
Xét về độ dốc, Núi Myokaku chỉ cao ngang tầm một ngọn núi tương đối.
Tuy nhiên, với những sườn núi rộng và thoai thoải, ngọn núi này không thể xem thường, bởi nó là cửa ngõ dẫn vào dãy núi Nabane, kéo dài từ phía đông nam đến đông bắc của Karen. Đây cũng là con đường mà các động vật ô uế từ dãy núi tràn xuống Karen.
Để ngăn chặn đám dã thú ô uế, người dân địa phương đã phối hợp để đốt đuốc quanh núi. Loại củi được dùng có khắc chú ngữ thanh tẩy. Khi châm lửa, củi sẽ tạo ra một làn khói dày đặc, khác hẳn với khói của củi thường.
Trong tiếng nổ lách tách của nhựa thông nổ lách tách khi cháy, mùi hương mà lũ động vật ô uế căm ghét từ từ len lỏi qua những tán cây theo làn khói.
Khói dày đến mức chúng không thể xuống núi cho đến khi ngọn đuốc tắt hẳn.
Nửa tiếng sau khi Đội tiên phong biến mất trong màn đêm dày đặc của khu rừng…
Một hồi còi sắc bén vang vọng trong không khí lạnh lẽo.
Tại một bãi đất bằng ngay trước lưng chừng núi, nơi Đội trấn thủ hạ trại…
“... Cuộc săn bắt đầu rồi”, Genji lắng nghe âm thanh cao vút và lẩm bẩm.
Chiến thuật săn núi lần này vẫn tuân theo lối đánh truyền thống.
Kế hoạch rất đơn giản.
Trước mặt đội của Genji là một vách đá nhỏ. Đội khiên sẽ lùa lũ hung thú từ đỉnh núi xuống, dồn chúng về phía vách đá để Đội trấn thủ chờ sẵn.
Tất nhiên, chỉ với quân số ít ỏi, Đội tiên phong không thể nào kiểm soát hoàn toàn hành vi của bọn thú. Đội khiên do Akira dẫn đầu sẽ cưỡng chế điều hướng những con bị mất kiểm soát về điểm tập kết.
Sau đó, Đội trấn thủ sẽ chặn chúng lại để Saki và Ryota thi triển hỏa lực tiêu diệt.
Nhiệm vụ của Genji và Nikura là hỗ trợ đội Jinchi cầm chân lũ thú ô uế, còn đòn kết liễu sẽ để cho Saki và Ryota thực hiện nhằm giúp họ làm quen với việc sử dụng linh cụ tấn công.
“Mong là sẽ câu được một bầy hung thú lớn”, Nikura đầy mong đợi nói.
Thú vật ô uế là những con thú hoang bị lệch khỏi trạng thái cân bằng âm dương và bị uế khí nuốt chửng.
Bề ngoài, chúng trông giống lợn rừng, hươu nai hay các loài thú hoang khác, nhưng sự tồn tại của chúng tự thân đã đủ để phát tán uế khí, làm ô nhiễm môi trường xung quanh. Chúng cũng có khuynh hướng tấn công những sinh vật sở hữu dương khí và khiến lũ thú khỏe phát điên theo.
Dù vậy, hung thú không phải là lũ ngu. Dù bị uế khí xâm chiếm, chúng vẫn giữ lại được phần nào trí khôn trước đây, chúng thậm chí có thể còn thông minh hơn đôi chút.
Mỗi khi một cuộc săn quy mô lớn diễn ra, chúng sẽ lập tức phân tán và ẩn nấp khắp ngọn núi. Nếu không tiêu diệt được số lượng mong muốn trong đợt săn này, quân đồn trú sẽ phải truy lùng chúng rải rác trong nhiều ngày, thậm chí là vài tuần.
Tệ hơn nữa, nếu thất bại trong việc thanh tẩy lũ hung thú tại núi Myokaku, họ sẽ phải tiến sâu vào dãy núi Nabane để thực hiện một cuộc săn lớn hơn.
“Đừng lo, Nikura.”
Genji trấn an đồng đội trong khi lấy máy đo âm dương cầm tay ra kiểm tra nồng độ uế khí.
“Tà khí tăng vọt rồi. Có vẻ Kansuke đã vớ được một mẻ lớn đấy.”
“Vậy thì tôi yên tâm rồi... Nhắc mới nhớ, đứa trẻ thiên tài kia thế nào rồi?”
Nghe câu hỏi ấy, ánh mắt Genji hướng về phía mà Ryota có lẽ đang núp.
Do vách đá lởm chởm và vị trí hạ trại, anh không thể xác nhận tình hình của cậu ta.
“Nó có vẻ hài lòng với nhiệm vụ của mình. Tuy ta không biết thằng nhóc nghĩ gì nhưng nó không than phiền gì cả.”
Trông chờ vào hai người chỉ vừa gia nhập đội hôm nay như Saki và Ryota, có thể phối hợp với quân đồn trú là điều không thể.
Trước khi xuất phát, Saki và Ryota đã chấp nhận đề nghị của Akira với nhiệm vụ duy nhất - hỏa lực độc lập.
Người hợp tác tốt hơn là Saki thì miễn cưỡng có thể hỗ trợ hướng điều khiển cuối cùng của Đội khiên. Còn Ryota, kẻ cứng đầu hơn, được phân công vai trò cưỡng ép tách đàn thú ra làm hai sau một số tranh cãi.
Nếu đàn hung thú quá lớn, uế khí của chúng có thể trở nên dày đặc đến mức ngay cả linh lực cũng khó xuyên thủng.
Nếu tình huống này xảy ra, hai tân Hộ thần sẽ rất chật vật để tiêu diệt cả bầy.
Trước khi điều đó xảy ra, người có hỏa lực tối đa cao hơn - Ryota sẽ được giao nhiệm vụ tách đàn, làm suy yếu bức tường uế khí, sau đó cả hai sẽ dùng linh lực tiêu diệt từng phần.
Đề xuất của Akira đơn giản rõ ràng đến mức khó mà bắt bẻ.
Có lẽ vì thế mà Genji chỉ thực hiện một số điều chỉnh nhỏ, còn phần lớn kế hoạch vẫn giữ nguyên như ban đầu.
Tuy nhiên, Nikura lại rơi vào trầm tư.
Bỏ qua chuyện chiến thuật hay dở thì gánh Akira đặt lên vai Hộ thần là không nhỏ.
Nhiệm vụ của Hộ thần là sử dụng hỏa lực áp đảo của mình làm biện pháp chặn cuối cùng. Nói cách khác, họ phải dốc toàn lực để tiêu diệt lũ hung thú bị lính đồn trú dồn đến trong điều kiện tốt nhất.
Akira chỉ là một tân binh lần đầu được giao trách nhiệm chỉ huy đội.
Là đội trưởng, cậu ấy phải bảo vệ cấp dưới. Nhưng nếu vì thế mà Akira dồn thêm gánh nặng cho Hộ thần thì cậu không xứng đáng là một thành viên của quân đồn trú.
Nikura băn khoăn không biết sau trận chiến nên nhắc nhở Akira như thế nào.
“Anh đang nghĩ về Akira à?”, Genji đột nhiên hỏi.
Nikura không thể che giấu sự thật rằng đối phương đã chạm đúng mối lo của mình, anh chỉ đành khẽ gật đầu.
“Cậu ấy có vẻ không coi trọng Hộ thần cho lắm. Những người quý tộc, đặc biệt là Rindo - sama và Kuga - sama, họ là thành viên của Bát gia tộc. Dù chúng ta được quyền phân nhiệm vụ cho họ, chúng ta cũng không thể quên vị trí của mình mà đẩy thêm gánh nặng cho họ.”
“… Hừm. Quả thật Akira có phần đề phòng với Ringo và Kuga, nhưng cậu ấy hành xử không đến mức vô lễ. Mà hơn hết, đây là cơ hội tốt cho cậu ấy. Hiếm khi nào có dịp trực tiếp làm việc với Hộ thần ngoại trừ chúng ta, nên để cậu ấy biết sức mạnh của sự chênh lệch địa vị cũng tốt.”
"Cơ mà, hai lần liên tiếp sử dụng tuyệt chiêu Trú linh à? Tuy họ cũng là Hộ thần nhưng họ vẫn còn trẻ. Mà đối với tuổi trẻ thì có gì mà họ không làm được chứ?"
"Đó là lý do chúng ta có mặt ở đây. Dù sao thì cũng chỉ dùng hai lần thôi. Tuy tiểu thư thường xem nhẹ bản thân nhưng trong gia tộc Rindo và học viện, việc giao đấu bằng tuyệt chiêu Trú linh là chuyện thường ngày. Nếu tiểu thư ổn thì chắc chắn thần đồng nhà Kuga sẽ vượt qua
"Ừm, có lẽ vậy."
Thấy tranh luận cũng chẳng ích gì, Nikura liếc ra phía sau đội hình. Ở đó, mười người tách biệt khỏi đội chính mà Genji đưa đến, đang chờ lệnh trong im lặng.
"Họ thế nào rồi?"
Đây là đội quân riêng được triển khai theo yêu cầu cương quyết của Genji.
Họ không có kiếm, không có khiên, thậm chí không có phương tiện phòng thủ nào. Nhưng nếu thành công, điều này có thể thay đổi hoàn toàn cách huấn luyện quân sự trong tương lai.
"...Thời gian họ huấn luyện khá ngắn. Nhưng nếu những gì thương nhân ngoại quốc quảng bá là thật, thì chừng đó là đủ để vận hành đội hình rồi."
"Tôi mong là mọi chuyện sẽ ổn. Nói thẳng ra thì, chỉ riêng việc huấn luyện thôi cũng đã rất tốn kém rồi."
Và nếu thất bại, Genji sẽ càng bị Banda chỉ trích nặng nề hơn. Đó chính là điều khiến Nikura lo lắng.
Ai cũng biết Banda và Genji vốn chẳng ưa nhau.
Genji không quá bận tâm về chuyện đó, nhưng đối với người đi lên bằng con đường chính trị như Banda, Genji - kẻ được tám gia tộc công nhận nhờ thực lực, là một mối đe dọa.
...Lo lắng về những gì mình không có thì chẳng ích gì, đúng không?
Có thể là vậy, nhưng lòng người vốn dĩ là thế.
Ghen tị và đố kỵ là bản chất của con người.
Nhưng có lẽ chuyện này lại là điều tốt, bởi vì Genji cũng không phải mẫu người quan tâm đến danh vọng.
Genji không thích xu hướng hiện tại trong đội phòng vệ: sử dụng hết binh lực tinh nhuệ chỉ để giúp các hộ vệ chiến đấu hiệu quả hơn.
Có lẽ vì vậy mà điều anh ta thực sự quan tâm là làm sao để càng nhiều người trong đội của mình rời khỏi trận chiến mà không chịu tổn thất.
Càng lên cao, trách nhiệm trên vai càng lớn.
Nikura không muốn thấy Genji tự tay hủy hoại con đường thăng tiến của mình.
"Nhắc mới nhớ, lúc nãy anh nhờ Akira làm gì sau trận này vậy?"
Anh nhớ rằng trước khi rời văn phòng, Genji đã nói chuyện với Akira.
Việc bùa chú đã xong, lẽ ra họ không còn gì để bàn bạc nữa.
"Hửm? À, không phải nhờ vả gì cả. Chúng tôi đã thảo luận chuyện này từ trước, nên tôi định nghiêm túc đề xuất nó thôi."
"Ồ... Là chuyện đó à? Cậu ấy có thể làm bùa nên đúng là thời điểm thích hợp thật."
"Đấy. Nhưng mà... chỉ khi nào chúng ta còn sống sót qua hôm nay đã… Đến lúc rồi."
Đột nhiên, Genji ngẩng đầu lên.
Dù có hơi muộn nhưng Niikura cũng nhận ra rằng, màn sương tà ác kia đã dày đặc hơn hẳn.
“Tất cả vào vị trí.”
“―Chúng đang đến!”
Cả đội lập tức chia thành hai nhóm với khiên và giáo sẵn sàng.
――Ngay khoảnh khắc đó, ngọn núi rung chuyển dữ dội.
―――――――――――――――――――――
Quay ngược thời gian lại một chút.
...Rốt cuộc là ai đã quyết định chuyện này?
Akira thầm lẩm bẩm bất mãn dù chẳng thể trút lên ai.
Mà khoan đã, chính cậu là người đưa ra quyết định này còn gì.
Cậu trừng mắt nhìn màn đêm phủ bóng lên những tán cây trước mặt, đồng thời tự bảo vệ bản thân bằng lớp bùn trộn nhựa thông và dầu để phòng ngừa thú hoang tấn công.
Đây không phải lần đầu tiên Akira săn bắn trên núi. Cậu đã quá quen với vai trò đội trưởng của Đội khiên - những người luôn phải gánh phần việc nặng nề nhất.
Tuy nhiên, nguyên nhân khiến cậu bực bội lại nằm ở chỗ khác.
"Ê này, thả lỏng vai ra chút đi. Vai cậu cứ căng cứng như vậy thì chỉ tự chuốc lấy thương tích không đáng có thôi, biết không?"
Người lên tiếng là Saki, cô ta đang đứng chốt ở một đoạn đường quanh co, nơi còn nguy hiểm hơn vị trí của Akira.
Cô ta nói với giọng điệu thoải mái đến mức chẳng hề toát lên chút căng thẳng nào, dù tình cảnh hiện tại chẳng cho phép điều đó.
Akira hiểu rằng đây là lời khuyên thật lòng. Nhưng khi nó phát ra từ miệng người mà cậu không muốn dây dưa nhất và sai hoàn cảnh, nó chỉ khiến thần kinh cậu thêm phần căng thẳng.
Song người trước mặt cậu là thiên kim của nhà Rindo - một trong Bát gia tộc. Dù Akira cũng từng là người của một trong tám gia tộc ấy, cậu đã bị trục xuất vì là kẻ khác biệt, không có linh lực.
Khoảng cách về địa vị giữa hai người quá lớn, nó chênh lệch đến mức cô ta thậm chí có thể dễ dàng xóa sổ cậu khỏi thế gian này.
Nghĩ rằng im lặng sẽ có thể rước họa vào thân, Akira đành miễn cưỡng lên tiếng.
"...Tiểu thư là Hộ thần nên có lẽ không hiểu, nhưng chúng tôi chỉ là lính tập sự. Để giết được một con thú bị ô uế cỡ trung, chúng tôi phải đánh đổi cả mạng sống. Lần này lại còn là săn bắn trên núi nữa. Chỉ một chút lơ là cũng có thể dẫn đến mất mạng. Vì vậy tôi tin rằng nếu luôn giữ cảnh giác, cơ hội sống sót của chúng tôi sẽ cao hơn."
"Nhưng cậu ít nhất cũng là một linh lực giả trung cấp mà đúng không? Người có đủ linh lực để viết phù chú thì linh cấp hẳn phải cao hơn mức trung cấp chứ?"
――Đúng là ăn nói vớ vẩn...
Akira vô thức nghiến răng.
Tất cả thành viên Đội khiên đồng loạt hướng ánh mắt về phía cậu.
Ai cũng biết cậu có thể viết phù chú, nhưng linh lực giả trung cấp lại là một tồn tại hiếm hoi ngay cả trong quân đoàn trấn thủ.
Ngay từ ngày nhập ngũ, Akira đã luôn là mục tiêu của những ánh nhìn ghen tị.
Dù chưa đến mức bị điều tra hay dò xét, nhưng việc cậu có tỷ lệ sống sót cao hơn đã đủ để gây ra đố kỵ trong một doanh trại chỉ toàn những kẻ có linh lực thấp.
Có thể Saki chẳng liên quan đến chuyện đó, nhưng để hòa nhập được với những người ở đây, Akira đã phải bỏ ra không ít công sức.
Trên hết, cậu muốn gằn giọng tuyên bố rằng lời cô ta nói hoàn toàn vô căn cứ.
Cậu có thể viết phù chú, nhưng trong người lại không hề có linh lực. Nếu có, cậu đã chẳng bị đuổi khỏi gia tộc.
Trái lại, cậu còn thấy ghen tị với những kẻ dù chỉ có linh lực hạ cấp.
――Nếu đã bị ghẻ lạnh ngay từ đầu, thì lấy đâu ra mối quan hệ mà hàn gắn!?
Cậu gõ nhẹ lên mép khiên, kéo sự chú ý của các thành viên trở lại màn đêm giăng kín rừng cây.
Ngay khi tránh thoát khỏi ánh mắt của đội và quay lại tư thế cảnh giác, Akira lên tiếng với một giọng điệu ôn hòa nhưng cứng rắn, cố gắng thuyết phục Saki.
"Dù tôi có là linh lực giả trung cấp đi nữa, thì những người còn lại trong đội cũng chỉ là linh lực giả hạ cấp mà thôi. Khi săn bắn trên núi, chỉ cần một chút rối loạn cũng có thể dẫn đến sự sụp đổ toàn diện rồi. Vậy nên điều quan trọng nhất là giữ vững trận hình. Và để đảm bảo an toàn cho tiểu thư, chúng tôi cần phải tập trung cao độ."
"Hửm~. Ra vậy à?"
"Phải. Mong tiểu thư hiểu cho ạ."
Câu nói khép lại bằng một lễ tiết có phần gượng gạo.
Song có lẽ vì bản tính không quá câu nệ phép tắc, Saki chỉ gật đầu mà chẳng hề phàn nàn về thái độ của cậu.
Không còn chuyện gì để nói, giữa họ liền rơi vào một khoảng lặng gượng gạo. Dù vậy Akira cũng chẳng bận tâm, cậu vẫn giữ nguyên cảnh giác như ban đầu.
"Này~" Saki lên tiếng lần nữa, có lẽ vì không chịu nổi sự im lặng.
"Trên núi này chủ yếu có quái thú nào vậy?"
Do đây không phải chuyện đùa, Akira cũng chẳng ngại trả lời.
"...Chủ yếu là lợn rừng. Có cả hươu nữa, nhưng chúng sống cao hơn ở sườn phía nam, và chưa bao giờ bị bắt số lượng lớn."
"Lợn rừng à... Thật phiền phức."
"Tiểu thư nói vậy là sao?"
"Chúng mạnh sẵn rồi, lại còn sống theo bầy đàn. Hơn nữa, trong số đó thường sinh ra một con Chúa tể. Ở lãnh địa nhà tớ cũng hay gặp lắm."
‘Chúa tể’ là cách gọi những quái vật bị ô uế mang trong mình lượng uế khí vượt xa giới hạn thông thường.
Cơ thể chúng cứng cáp hơn, trí tuệ cũng cao hơn, và uế khí đặc quánh đến mức có thể vô hiệu hóa cả linh lực. Những sinh vật này chuyên gieo rắc sự hủy diệt và là cốt lõi của bầy đàn. Ngay cả Hộ thần cũng khó đối phó với chúng với sức mạnh thông thường.
"Tiểu thư từng thấy 'Chúa tể' chưa?"
"Từng có một lần. Uế khí của nó khiến cả núi rừng mục ruỗng, còn bọn quái thì cắn xé quân lính. Khi ấy bọn tớ chỉ là Hộ thần tập sự nên khó có thể cầm cự... cậu thì sao, cậu từng thấy chưa?"
"May là chưa. Tôi có nghe kể nhưng chúng thực sự ghê gớm đến thế sao? Chắc chúng ta thì không đủ sức ngăn chúng rồi."
"Ừ. Nếu thấy nó thì hãy chạy ngay. Chạy để sống sót không có gì đáng xấu hổ... trừ khi cậu là Hộ thần."
"Trừ Hộ thần?"
"Tất nhiên. Nhiệm vụ của Hộ thần là quét sạch mọi nguy cơ đe dọa đến Trụ Thần, sẵn sàng hy sinh vì đất nước. Đó là lý do chúng tôi được ban linh thể cấp cao và được sắc phong Hộ thần trong [Lễ Chỉ Định Tín Đồ]. Cậu cũng nghe điều đó rồi còn gì?.”
Akira chưa từng được ai dạy về lòng quyết tâm của một Hộ thần, nên nghe điều này từ một người bạn đồng trang lứa khiến cậu cảm thấy có chút mới mẻ.
"Ừ, đúng là vậy."
Nhưng ngoài câu đáp đơn giản ấy, cậu chẳng biết nói gì thêm. Ký ức về [Lễ Chỉ Định Tín Đồ] của Akira chỉ toàn những điều tồi tệ. Cậu vẫn nhớ rõ nhưng mảnh giấy trắng mà cậu từng rút lại khi trái tim dần héo úa.
"Tớ sẽ làm tròn bổn phận của mình. Còn cậu thì lo mà hoàn thành trách nhiệm của mình đi. Đừng phản bội Trú linh của mình–"
Lời nói giữa chừng bị cắt ngang khi ánh mắt Saki trở nên cảnh giác.
Không cần hỏi cũng biết có chuyện chẳng lành.
――Cơn gió nhẹ nãy giờ bỗng dừng lại.
――Không khí bỗng trở nên nặng nề, lẫn vào đó là một thứ mùi không thể diễn tả.
――Đây không phải là mùi hôi đây là mùi không khí đang mục rữa.
――Sự ô uế cứ vậy mà chậm rãi len lỏi, đánh thẳng vào khứu giác.
Trong không gian, uế khí bắt đầu lan tỏa và làm vẩn đục bầu không khí.
Rõ ràng, có thứ gì đó đang phát tán uế khí ngay phía trước.
Không còn thời gian do dự. Akira chỉnh lại khiên và hét lên cảnh báo.
"Tất cả vào vị trí! Chúng đang đến!!"
Ngay lúc đó, tiếng còi báo động của Đội tiên phong vang vọng trong màn đêm.
Tiếng còi ngắn lặp lại với nhịp điệu đặc biệt vang đến tai Akira.
"Kẻ địch là lợn rừng! Cẩn thận đừng để chúng húc trúng!!"
Vẫn còn vài phút nữa chúng mới đến nhưng mặt đất đã bắt đầu rung chuyển.
Không khí cũng trở nên dày đặc, báo hiệu một đàn quái vật vô cùng đông đảo.
"...Là Chúa tể sao?"
"Chắc là không. Nếu có, bọn mình không sống nổi đâu."
"Thế thì tốt. Cả đội giương khiên lên! Khi tiếp xúc với chúng hãy tiến lên hai bước!"
Cả đội đồng loạt nâng khiên lên theo hiệu lệnh.
"――Không, chỉ một bước thôi."
"Hả?"
"Một bước là đủ. Nhưng nhớ là phải đẩy thật mạnh."
Không rõ Saki có dụng ý gì nhưng cô đã thay đổi chiến thuật của Akira.
Một bước quá nông để điều hướng đàn quái, chắc chắn sẽ có kẻ lọt qua, nhưng ánh mắt Saki không hề dao động.
Không còn thời gian tranh cãi. Akira đành chấp nhận và điều chỉnh tư thế.
"—Một bước, đúng chứ!?" Cậu hét lên xác nhận, vì chỉ chưa đầy một phút nữa là bọn chúng lao đến.
"Ừ, đừng bước thứ hai."
Vừa dứt lời, Saki rời khỏi đội hình và bước ra phía trước để kiểm tra khoảng cách.
Akira chẳng còn gì để nói thêm. Bên cạnh đó, họ không thể cãi lại mệnh lệnh của Hộ thần.
"Tất cả nghe rõ chưa? Một bước! Đẩy mạnh vào!"
"""Rõ!!!"""
Ngay sau khi đội hình đáp lời, đàn lợn rừng quái dị lao ra từ bóng tối rừng sâu cùng với làn uế khí dày đặc.
Lớp lông chúng phủ đầy dịch nhầy hôi thối, hai đôi mắt thì đỏ ngầu. Nếu không được báo trước, khó ai có thể nhận ra chúng là lợn rừng.
――Giao chiến.
RẦM! Rầm! Rầm!
Sau vô số tiếng va chạm vang dội khi quái vật lao vào lá chắn là một mùi hôi nồng nặc.
Do không thể đối đầu trực diện với sức húc của lợn rừng ô uế, cách duy nhất để xử lý chúng là dùng khiên đẩy chúng chệch hướng.
Dù vậy, áp lực từ cả đàn vẫn dội đến cùng lúc vẫn khiến cơ thể các vệ binh run rẩy chống đỡ.
"Đội khiên, đẩyyyy——m!!!"
"""Ôôôô!!!"""
Động vật sống theo bầy có xu hướng đi theo Chúa tể.
Nghĩa là, nếu đổi hướng được con dẫn đầu, cả đàn cũng sẽ đổi hướng theo.
Để bẻ lái cả một đàn trăm con, Đội khiên cần đồng loạt đẩy mặt nó lệch sang một phía.
Bề mặt khiên vang lên âm thanh thô ráp, dày đặc uế khí.
Chỉ nhờ vào khiên, Akira và đồng đội mới không bị uế khí ăn mòn.
Lớp ván gỗ sồi dần bị cạo mòn, nhưng họ vẫn gắng sức đẩy lùi lũ quái.
Mặc kệ thân thể gào thét, họ dồn toàn lực đẩy mạnh một bước.
Thông thường, họ cần hai bước nhưng họ chỉ cần một vào lần này.
"Một——!"
""Hai——!!!"""
"――【Nanh Én ―"
Vào lúc này, giọng Saki vang lên giữa không trung. Tuy nó không lớn nhưng Akira có thể nghe rõ.
―Rền vang】!
Ngay khi Đội khiên hoàn tất cú đẩy bằng cả sức lực, một sắc đỏ chói bùng lên trong tầm mắt Akira và đội của cậu kèm theo âm thanh bùng nổ.
―――――――――――――――――――――
TIPS: Về Uế Thú
Uế Thú là thuật ngữ chỉ những loài thú hoang bị tà khí làm biến dị.
Về hình dáng, chúng không quá khác biệt với bản gốc, nhưng được bao phủ bởi tà khí khiến chúng trở nên hung bạo hơn.
Nếu sinh vật khác nhiễm tà khí từ chúng, nó cũng sẽ hóa thành Uế thú.
Chúng sinh sôi trong núi rừng, lẩn khuất khỏi tầm mắt con người, vừa là con mồi dễ dàng, vừa là hiểm họa khó tiêu diệt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
