Chương 2.4: Nhảy Múa Đi, Hỡi Những Bông Hoa Long Đờm Trong Biển Lửa (4/5)
— Quay ngược thời gian lại một chút.
"Đội trưởng đó… đã bảo vệ cháu và bị Chúa tể húc trúng!"
Nói xong, Saki lập tức chạy thẳng lên vách núi dựng đứng.
Bị bỏ lại phía sau, Genji ngẩn người một lúc rồi gãi đầu đầy bực dọc khi anh nhận ra rằng, Saki đã phớt lờ hết việc dọn dẹp sau cuộc chiến mà biến mất.
Tuy vậy, anh vẫn hiểu rõ mức độ nghiêm trọng về sự việc.
Mối nguy hại lớn nhất của Chúa tể không chỉ nằm ở sức tấn công mà còn ở lớp uế khí dày đặc bao quanh nó. Uế khí là thứ nằm ngoài trật tự âm dương, đối với mọi sinh vật sống thì nó chẳng khác gì một loại cực độc.
Không kịp dùng linh lực phòng hộ và hít phải uế khí là một trong những nguyên nhân hàng đầu khiến các tân binh bỏ mạng, khi đó, họ sẽ bị uế khí ăn mòn nội tạng đến chết.
Nếu Akira thực sự hứng trọn uế khí vào người, chắc chắn, tính mạng của cậu đang vơi đi theo thời gian.
"Nikura! Mang hết nước thanh tẩy mà bên anh có cho Đội trưởng đội 8 đi!"
"Còn bên ngài thì sao?"
"Thiệt hại chỗ ta không đáng kể, mật độ uế khí cũng đã trở lại mức bình thường. Xem ra trận chiến đêm nay kết thúc. Giờ chỉ cần Đội trấn thủ là có thể giữ vững khu vực trung tâm rồi."
Nikura lia mắt xung quanh để kiểm tra, coi doanh trại có gặp vấn đề gì không. Nếu đã có người nhiễm uế khí thì họ đang chạy đua với thời gian, thế nên, Nikura không chần chừ gì mà gật đầu.
"Hiểu rồi. Tôi sẽ kéo thêm vài người đi cùng."
"Ừ, anh nhanh lên. —Này cậu kia, đừng lơ là chứ! Chúng ta phải chắc chắn rằng con mồi đã bị hạ gục đó!"
Phất tay ra hiệu, Genji rảo bước về phía các binh sĩ để tổ chức lại Đội trấn thủ.
Sau khi quay lưng với chiến trường, nơi còn hỗn loạn hơn sau khi cuộc thảo phạt kết thúc, Nikura dẫn người về vị trí của Đội khiên.
Sau khi tách khỏi Nikura, Genji vừa đi dọc doanh trại vừa sắp xếp lại suy nghĩ về trận chiến khi nãy.
Mặc dù đây là lần đầu tiên Akira dẫn dắt đội đi săn, nhưng không ai trong số các thành viên của cậu ấy tỏ ra bối rối. Đội trấn thủ có nhiệm vụ nặng nề chỉ sau Đội khiên nhưng họ đã có thể dễ dàng khống chế đàn lợn rừng với hai Hộ thần.
— Thành quả này sẽ trở thành luận cứ vững chắc để anh bàn về định hướng thanh trừng trong tương lai.
Trước kết quả tốt đẹp ngoài dự tính, khóe miệng Genji vô thức cong lên.
— — —"GEEEIIIIIIIIKKK—!!"
"Uwaaahhh—!!"
Cùng lúc với tiếng kêu vang vọng của lợn rừng, mấy vệ binh đang ra đòn kết liễu con lợn cũng đồng thời bị hất tung lên trời.
Hóa ra con vật vẫn còn chút hơi tàn mà cố gắng vùng vẫy dữ dội một lần cuối.
"Hmm, khá là phiền đây."
Sẽ không ổn nếu anh để con mồi chạy thoát trong tình huống này, đội riêng mà Genji đã bố trí sẵn để phòng hờ trường hợp này liền nhận lệnh.
"Đội súng ngắn – Tiến lên!"
"Rõ!"
Một vài người nhanh chóng quỳ một chân xuống, giương súng lục và nhắm vào con lợn rừng đang vùng vẫy.
"—Bắn."
Sau tiếng súng khô khốc đồng loạt vang lên, trên thân con lợn rừng lại xuất hiện thêm vài vết thương mới.
"GIIIIKK—!!"
Con lợn đã gần như kiệt sức, nay lại phải hứng chịu thêm cơn đau không thể phớt lờ, khiến nó nhất thời khựng lại.
Lợi dụng thời cơ ấy, các binh sĩ bị đánh bay khi nãy lập tức đứng dậy, cầm chắc ngọn giáo và lao tới.
Một, hai...
Theo sau vô số mũi giáo ghim vào da thịt con lợn là máu tuôn ra ào ạt. Cuối cùng, con lợn không thể chống cự thêm được nữa và đổ gục xuống đất.
"Báo cáo thương vong! À và những ai tiếp xúc gần với lợn rừng hãy uống nước thanh tẩy ngay! ...Ooshima, anh có thể dành vài phút cho tôi được không?"
Dù không có thiệt hại đáng kể, Genji vẫn chủ động gọi người đàn ông tuổi trung niên cùng tuổi với mình.
Với một nụ cười khổ trên mặt, Oshima chạy nước rút về phía Genji. Anh là một người lính chọn theo lực lượng phòng vệ dù đã kết thúc thời gian tại ngũ. Với kinh nghiệm phong phú, anh đã trở thành người đứng đầu chịu trách nhiệm điều phối đội.
"—Ooshima, anh thấy sao về hiệu quả của súng ngắn trong thực chiến?", Genji hạ giọng.
Loại súng này là vũ khí mới được nhập từ phương Tây thông qua một người thương nhân đến từ Ronderian. So với súng trường, nó có tính linh hoạt cao hơn và cũng không giảm hiệu quả khi đối đầu ở khoảng cách gần.
Theo lời của thương nhân, súng ngắn đã được sử dụng rộng rãi trên đại lục để chống lại Trú Uế, thế nên họ đã mua nó theo lời chào hàng của thương nhân.
Thế nhưng, Genji lại không cảm nhận được hiệu quả rõ rệt khi bắn đàn lợn rừng.
Nếu kết quả của lần thử nghiệm này không khả quan, anh sẽ không chỉ bị Banda truy cứu, mà còn là những người xung quanh nữa.
Dù đây là phương tiện tăng cường hỏa lực hữu hiệu, nhưng súng ngắn không phù hợp với lực lượng phòng vệ cho lắm.
"Tác dụng ngăn chặn đà tấn công thì có nhưng vẫn chưa đủ để giữ chân quái thú.”
“... Thương nhân đó từng nói rằng loại súng này dư sức tiêu diệt quái thú mà?"
"Chắc do phương thức sử dụng khác hoặc họ có bí quyết gì đó mà ta chưa biết. Dù sao đi nữa, tôi không nghĩ quái thú ở đại lục yếu hơn lợn rừng đâu."
"Ra là vậy... Có lẽ chúng ta phải gọi thương nhân kia đến một chuyến. Nếu cần, có khi chúng ta còn phải tính tới việc thuê người hướng dẫn cách sử dụng nữa."
Lại phải tốn thêm chi phí nữa à?
Genji thở dài. Anh sắp phải nghe Banda cằn nhằn thêm một trận rồi.
Thở dài xong, anh nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng và dời mắt về các thành viên rải rác khắp thảo nguyên, như thể đang nhìn qua mắt chim.
Cách di chuyển của họ không có vấn đề gì, tuy nhiên, người đang quan sát diễn biến trận chiến với vẻ lãnh đạm, Ryota Kuga có thể xem là một vấn đề.
Năng lực chiến đấu của cậu ta thì không có gì phải bàn cãi.
Ví dụ dễ thấy nhất là cậu ta đã chẻ đôi bầy lợn rừng trong đòn đầu tiên. Đòn tiếp theo của Ryota thì gần như giết hầu hết số còn lại.
Thế nhưng, việc Ryota thể hiện thái độ vất cần đến bất cứ thứ gì ngoài nhiệm vụ được giao lại khiến cậu ta trở nên nguy hiểm trong mắt Genji.
Trên thực tế, Ryota chẳng thèm ra đòn kết liễu khi thấy một con lợn rừng thoát chết vì sự thiếu sót của mình, trái lại, cậu ta chỉ lạnh lùng quan sát cảnh đồng đội bị đánh bay.
Dù đây là lãnh địa của nhà Kuga, thái độ này của Ryota vẫn sẽ khiến cả người trong gia tộc xa lánh cho dù cậu ta có tài giỏi đến đâu.
—— Dẫu vậy, việc gia chủ nhà Kuga phải đành hạ mình để nhờ cậy một người thuộc gia tộc Rindo đã chứng tỏ rằng, họ đang lâm vào tình thế hết sức nguy cấp.
Bỗng dưng, một ký ức chợt hiện lên trong đầu anh.
―― Hình như Gia tộc Kuga đã được đề cập đến trong quá trình tuyển chọn vị hôn phu kế tiếp cho Tsuguho - sama, người đứng đầu đời tiếp theo của Gia tộc Kihoin.
Nếu anh nhớ đúng thì chuyện đó bắt đầu từ lúc Gia tộc Kuga biết Gia tộc Gioin bày tỏ ý định muốn gả con gái cho người kế vị của nhà Ugetsu rồi. Do Genji không phải là người ưa tàm tiếu, anh chỉ biết tin đồn nhà Kuga đã cử thằng con trai vừa đủ tuổi của mình làm vị hôn phu của Tsuguho - sama.
Năm nay, Tsuguho - sama vừa tròn mười hai tuổi nên cũng không lạ khi Gia tộc Gioin bắt đầu tuyển chọn một hôn phu.
Vậy nên cũng không có gì khó hiểu khi Gia tộc Kuga lại nóng lòng đến thế.
Mặc kệ khả năng chiến đấu của Kuga Ryota có xuất sắc đến đâu, với tính cách như vậy, chắc chắn cậu ta sẽ bị loại khỏi quá trình tuyển chọn.
Vì lẽ đó Gia chủ nhà Kuga đã ráng chỉnh đốn lại thằng con trai mình trước khi điều đó xảy ra.
―― Xem ra tiểu thư cũng chỉ là bị cuốn vào rắc rối thôi nhỉ?
Saki vốn là người khó lòng từ chối yêu cầu của người khác, thế nên, cô cũng không ít lần bị lôi vào những chuyện phiền phức dù là ở ngoài hay trong gia tộc.
Dù Kuga và Ringo là hai gia tộc khác nhau, nhưng nếu đích gia chủ nhà Kuga thân nhờ cậy thì Saki cũng khó lòng từ chối.
"Kukuku~."
Chỉ cần nghĩ đến gương mặt đầy phiền muộn của Saki là Genji không nhịn được mà bật cười khẽ.
Dẫu vậy, sửa tính cách của Ryota không phải chuyện dễ dàng.
Suy cho cùng, Kuga Ryota thừa hiểu những gì mình làm và chẳng hề cảm thấy tội lỗi. Nói cách khác, cậu ta luôn xem chuyện sống còn của các binh sĩ thường dân còn rẻ mạt hơn cả công trạng của mình.
Genji có thể cảm nhận được cái mùi vị thượng đẳng của tầng lớp quý tộc, thứ tư tưởng vốn không hề hiếm gặp trong giới thượng lưu.
Giờ thì anh nên làm gì đây?
Thời gian Kuga Ryota nằm dưới quyền Genji chỉ vỏn vẹn một tuần.
Nếu anh muốn giảm bớt gánh nặng cho tiểu thư trong khoảng thời gian ngắn như vậy, anh cần phải dạy cho thằng ranh này hiểu (có thể thông qua trải nghiệm thực tế) rằng, chiến đấu không phải là việc của một người.
―― Cách nhanh nhất để dạy cho cậu ta một bài học chính là mùi thất bại cay đắng… Nhưng tiểu thư đã bảo rằng phương pháp này đã thất bại ở Học viện Tenryou.
Anh còn nhớ Saki từng buột miệng nói rằng, Kuga đã rẽ sang một hướng hoàn toàn ngoài dự tính của cô.
Lông mày Genji khẽ nhíu lại khi nghĩ đến khả năng rằng, tình hình sẽ tồi tệ hơn nếu anh nhúng tay vào.
―― Trước hết, cứ hỏi tiểu thư về chi tiết của thất bại lần đó cũng như diễn biến về sau đã.
Quyết định xong, Genji bắt đầu cất bước trên thảo nguyên đang dần được ánh nắng ban mai chậm rãi chiếu.
――――――――――――――――――
Cùng với Đội truy kích do Kansuke dẫn đầu, Akira đã trở về doanh trại ngay khi bình minh ló dạng và hơi đêm đã hoàn toàn tan biến.
Dù doanh trại chỉ là một túp lều được dựng đơn sơ để đối phó với những cơn mưa bất chợt, nhưng Akira đã cảm thấy an toàn hơn nhiều khi có một mái che rồi.
Bên trong lều, Genji và Nikura đang ngồi đối diện nhau với vài chiếc ghế xếp.
"Xin thất lễ. ―Là tôi, Akira đã trở về đây ạ."
"Ồ, cậu vất vả rồi. Trước tiên, cậu hãy báo cáo tổn thất đi."
"Vâng. Có hai thương vong ở Đội truy kích, còn Đội khiên và Đội trấn thủ thì không có thương vong. Hết."
"Hai người à...? Kết cục của một cuộc săn trên núi gấp rút là như vậy đấy. Đúng là sự trợ giúp từ các Hộ thần đóng vai trò không nhỏ, nhưng tầm quan trọng của việc tổ chức lực lượng dự bị cũng không kém cạnh gì."
"Phải. Tôi định sẽ cải thiện điều này trong buổi họp tới."
Lời nói của họ không hề chứa đựng ác ý.
Tuy nhiên, khi Akira thấy Nikura đánh giá cấp dưới của mình như những con số trên báo cáo, cậu vô thức siết chặt nắm tay.
Dẫu vậy, cậu không buông lời phàn nàn nào.
Dù gì, Genji và Nikura đã làm việc khá tận tâm so với mặt bằng chung của Quân đội trú phòng, có nhiều nơi những nơi còn tệ hơn thế nữa.
Nghe đâu có những doanh trại đẩy lính ra trận mà chẳng hề huấn luyện và coi binh lính như bia đỡ đạn sống.
―― Huống hồ, đã là quân nhân thì việc đếm số binh sĩ cũng là chuyện đương nhiên. Nếu ngay cả chuyện này mà cậu còn than vãn thì các thành viên khác trong quân đội sẽ đánh cậu nhừ tử mất.
Tự nhủ như thế, Akira liền chỉnh lại tư thế ngồi.
Cậu không muốn ở lại đây lâu hơn, nhưng bầu không khí nghiêm túc của cuộc thảo luận khiến cậu không thể rời đi.
‘Mình có nên chờ đến khi cuộc bàn luận kết thúc không nhỉ?’
Ngay khi Akira vừa ra quyết định thì Genji bất chợt quay sang gọi cậu.
"―À, đúng rồi, Akira."
"Vâng?"
"Tiểu thư có kể cho ta nghe rồi. Cậu đã bảo vệ cô ấy và lãnh trọn cú đánh từ Chúa tể phải không? Làm tốt lắm."
"Xin cảm ơn..."
Akira hơi chững lại một nhịp trước lời khen ngợi ngoài dự đoán. Cảm giác được thừa nhận khiến cậu cảm thấy thực sự vui mừng và cúi đầu để nhận lời tán thưởng.
"Thế, cảm giác thế nào?"
Ngẩng đầu lên, Akira liền bắt gặp nụ cười nhếch mép của Genji.
Câu hỏi bất ngờ này là sao?
Ngay khi trong đầu tràn ngập dấu chấm hỏi, cậu chợt nhận ra câu trả lời ngay lập tức.
Đây là lần đầu tiên Akira làm việc với những Hộ thần ngoài Genji và Nikura.
Genji hẳn là đang hỏi cậu về ấn tượng của cậu về hai Hộ thần kia.
"... Đây là lần đầu tiên tôi có cơ hội chứng kiến linh thuật của Bát gia tộc. Xin thứ lỗi, nhưng tôi phải khẳng định rằng, uy lực của những thuật pháp ấy khác xa so với linh thuật mà Đội trưởng Genji sử dụng."
Đó là sự thật.
Dù bản thân bị đánh giá là kém hơn, Genji vẫn gật đầu hài lòng.
Tiêu chí duy nhất để một Trú linh được công nhận là Trú linh Cao cấp chính là giai đoạn giải phóng linh quang và sử dụng linh lực.
Từ đó hình thành sự chênh lệch rõ ràng về linh lực giữa các Trú linh Cao cấp.
Cho dù một gia đình quý tộc thường có Trú linh Cao cấp, họ vẫn không thể nào sánh được với những Trú linh Cao cấp mà các gia tộc (từ Bát Gia trở lên) sở hữu.
Việc những Trú linh bậc cao như Trú linh Thần cũng chỉ là một hạng mục trong các Đại Trú linh đã cho thấy rằng, cái khái niệm ‘Trú linh Cao cấ’ có thể rộng lớn đến cỡ nào.
"Đúng vậy. Thứ cậu đã chứng kiến vào ngày hôm nay chính là Trú linh Cao cấp của Bát gia tộc. Điều kiện tối thiểu để trở thành Hộ thần là trong cơ thể phải có một linh thể trung cấp, nhưng linh lực giữa các Trú linh Cao cấp từ Bát gia tộc lại cách xa nhau đến mức nực cười. Ngay cả một trong những người được coi là mạnh nhất tỉnh này như ta, cũng thua xa khi so với Bát Gia Tộc. Hãy nhớ kỹ, Akira. Đó chính là quyền lực của Tám Chi Tộc."
"... Tôi hiểu, thưa ngài."
"Vậy thì."
Thấy cuộc trò chuyện đã đến hồi kết, Genji chắp tay lòng bàn tay và đan kẽ các ngón vào nhau. Lúc này, Genji - người đàn ông nổi tiếng với tính quyết đoán lại lộ ra vẻ chần chừ hiếm thấy.
"Chuyện là thế này. Về vụ ta đã đề cập với cậu trước khi chúng ta khởi hành."
"Vâng, thưa ngài."
"Akira. Ta nhớ cậu vừa nhập học cấp hai trong năm nay đúng không?"
"―? Đúng vậy."
Akira khẽ ngẩn người trước nội dung thảo luận nằm ngoài dự đoán của mình.
Cậu đã chuẩn bị tinh thần để bị khiển trách, nhưng bầu không khí của hai người đàn ông trước mặt lại thoải mái hơn hẳn.
"Cậu đã có kế hoạch gì cho tương lai chưa?"
"Tôi đang cân nhắc một số thứ. Giáo viên tôi đã đề nghị viết thư xét tuyển đặc cách cho nhận học bổng nếu tôi có hứng thú. Và do vẫn còn thời gian, tôi vẫn đang suy xét và chưa đưa ra quyết định."
"... Ta hiểu. Vậy là cậu có trình độ học vấn được giáo viên công nhận. Nếu thế thì kỳ thi tuyển sinh sẽ không thành vấn đề.Akira - kun, cậu có muốn theo học tại trường chuyên không?"
"...Hả?"
Trong giây lát, Akira tiêu hóa không kịp những gì Genji nói.
Trường chuyên có một hệ thống trường liên cấp từ trung học cơ sở đến trung học phổ thông, nơi học sinh chủ yếu học về Thần đạo và Âm Dương đạo. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết để nhập học là phải sở hữu một Trú linh trung cấp trở lên nên hầu hết học sinh đều xuất thân từ giới quý tộc.
Tuy nhiên, nếu Akira theo học tại đó, cậu sẽ có thể tiếp thu kiến thức về Âm Dương đạo - kiến thức căn bản để sử dụng thuật pháp cao cấp và sáng tạo chú thuật.
Vì vậy, trường chuyên là một trong những ngôi trường mà Akira ao ước theo.
――Nhưng có một vấn đề.
“N-nhưng danh phận của tôi thì sao?", lưỡi Akira líu lại nửa vì bối rối, nửa vì vui mừng.
Mối e ngại của cậu không phải là không có cơ sở.
Để nhập học tại một trường chuyên, cậu cần phải có giấy tờ xác nhận thân phận.
Nhưng hiện tại, Akira vẫn chưa có danh phận tại Cục Dân sự của tỉnh Shumon.
Danh phận của cậu sẽ chỉ được ghi nhận khi cậu tròn 15 tuổi, tức là khi nhiệm vụ tại đồn trú kết thúc.
――Trong ba năm tới, Akira thậm chí không được hưởng bất kỳ quyền lợi cơ bản nào, kể cả quyền sở hữu tài sản.
Sau cùng, quốc gia này thậm chí còn không công nhận cậu là một con người.
"Đúng là đóng góp cho lực lượng đồn trú là cách nhanh nhất để xác nhận quyền công dân tại Cục Dân sự, nhưng chúng ta vẫn còn một con đường khác."
Chẳng lẽ đó là phương thức phi pháp?
Người luôn cố gắng sống một cuộc đời bình thường như Akira không khỏi để lộ vẻ thất vọng.
Không phải cậu chưa từng nghĩ đến điều này.
Dù việc làm hoen ố tên tuổi của Ugetsu chẳng ảnh hưởng gì đến cậu, nhưng cậu không muốn Ugetsu Fusae, người mà cậu luôn mang ơn, phải đau lòng nơi suối vàng.
"―Đừng lo. Dù được gọi là 'cửa sau', nhưng nó không hề trái pháp luật.
Ngược lại, đó là một con đường hoàn toàn chính thống."
Genji có thể đoán được phần nào suy nghĩ của Akira qua biểu cảm trên gương mặt cậu, anh đính chính lại sự hiểu lầm bằng một nụ cười sảng khoái.
"Để được đăng ký sớm với Cục Dân sự, cậu chỉ cần nộp lệ phí đăng ký 20 yên và có được sự bảo chứng từ một nhân vật có ảnh hưởng. Ta đã định đề nghị cậu tự thanh toán khoản phí này vào trước đó, nhưng vì cậu đã cứu mạng Tiểu thư. Ta sẽ là người bảo lãnh cho cậu, nhờ đó cậu có thể được đăng ký với Cục Dân sự."
"A..."
Cậu được công nhận.
Khi nghe những lời bất ngờ ấy, hai mắt Akira bắt đầu ươn ướt.
"Cảm ơn ngài rất nhiều―――!!"
"Nhưng ta có một điều kiện."
Ngay khi Akira cúi đầu, Genji tiếp lời.
"Như cậu biết, đồn trú lúc nào cũng trong tình trạng thiếu hụt phù chú. Chúng ta chỉ có bùa chú hồi phục là được cậu cung cấp đều đặn. Nhưng với một đồn trú chỉ có hai Hộ thần như chỗ chúng ta, bùa chú phục hồi không phải là mặt hàng tiêu hao chủ yếu. Đó là lý do ta đề cử cậu vào trường chuyên và mong rằng, cậu có thể lĩnh hội cách chế tạo một loại phù chú mới."
"Akira - kun, cậu đã biết cách viết bùa phục hồi rồi nên ít nhất hãy học hai loại bùa chú công kích trước khi tốt nghiệp. Tiền học sẽ được chi trả bằng học bổng và tiền bán bùa cho đồn trú, phần còn lại sẽ do Đội trưởng và tôi gánh vác. Cậu có thể hoàn trả sau khi tự lập, hoặc trả bằng phù chú cũng được."
Nghe lời của Nikura tiếp sau Genji, Akira nghiêng đầu.
"Học bổng chi trả không đủ sao?"
"Cậu nói gì thế? Trường chuyên là trường dành cho con cái quý tộc đấy?? Ngay từ đầu, họ thậm chí còn không có học bổng chính thức, vì học phí ở một đẳng cấp hoàn toàn khác và họ không hề tính đến trường hợp học sinh không đủ tiền đóng."
Khi Genji lên tiếng với giọng điệu pha chút bực bội, Akira mới nhận ra vấn đề.
Nói cách khác, đó là một ngôi trường mà thường dân không được kỳ vọng theo học. Nếu vậy, học bổng sẽ không thể chi trả đủ học phí.
Cậu hiểu vì sao Genji và Nikura lại đề cập đến chuyện chi trả học phí cho mình.
"Nhưng điều tôi lo hơn là chuyện xảy ra sau khi Akira - kun nhập học."
"Ể?"
Nikura nói với giọng điệu nghiêm túc.
"Tôi chưa học ở đó, nhưng tôi có một người bạn học trường chuyên. Theo những gì tôi nghe được, cậu hãy nghĩ đó là một xã hội hoàn toàn tách biệt."
"Một xã hội hoàn toàn tách biệt sao?"
"Đúng vậy. Nơi đó, có thể gọi là một ‘ổ’ chỉ toàn con ông cháu cha. Nói cách khác, đó là nơi những đứa trẻ-chưa-nhận-thức-được-sự-chênh-lệch-giàu nghèo tập trung. Đôi khi, những đứa trẻ với tư tưởng quý tộc chưa chín chắn sẽ tạo nên một cộng đồng nằm ngoài tầm phạm trù lý luận. Nói thẳng là tôi không biết một thường dân như Akira - kun sẽ bị gì nếu học ở đó nữa."
"..."
Những lời như một lời cảnh báo khiến sắc mặt Akira trở nên trầm tư. Như dự đoán, thông tin này khiến cậu chùn bước trong việc học lên cao, thậm chí còn cân nhắc lại quyết định của mình.
Nhưng dù vậy――
"...Tôi hiểu. Không thành vấn đề. Tôi muốn theo học học viện cao cấp."
Cậu không thể bỏ qua cơ hội chỉ có một lần trong đời này.
"Được rồi. Vậy chúng ta hãy thực hiện các thủ tục cần thiết. Cậu hãy gửi giấy xác nhận học bổng đến giáo viên phụ trách tại trường trung học cơ sở Ozuno Daisan. Sau đó thì—..."
Trong khi Nikura ngừng lại giữa chừng như đang tìm từ thích hợp, Genji tiếp lời.
"Akira. Trước khi rời quê nhà, cậu đã được công nhận là tín đồ Đền thờ chưa?"
Những ai vượt qua Lễ Chỉ Định Tín Đồ ở quê nhà và được công nhận sẽ thuộc về mảnh đất đó suốt đời.
Điều này có nghĩa là, một khi đã trở thành tín đồ, họ vẫn ràng buộc với vùng đất mà mình sinh sống mặc kệ có bị trục xuất do chay hay phạm tội.
Tự mình phá vỡ mối ràng buộc này, theo đúng nghĩa đen là "rời bỏ" tư cách làm tín đồ tại quê hương mình. Nó còn được gọi là Lễ Giải trừ Tín đồ.
"...Không. Quê tôi không có Lễ Chỉ Định Tín Đồ."
Đây không hẳn là nói dối.
Akira vốn đã không được công nhận là một tín đồ nên cậu không cần giải trừ gì hết
Do không thể giải thích hoàn cảnh cá nhân của mình, cậu quyết định lảng tránh vấn đề này.
"Ra vậy. Ta sẽ viết một lá thư giới thiệu bảo hộ cho cậu sau. Cậu được nghỉ đến hết ngày mai, nên nhân dịp đó mà nhận Quẻ Bói Đền Thờ đi."
――Lần này, Akira đột ngột đứng đơ người trước câu nói vừa rồi của Genji, người vẫn giữ giọng điệu thản nhiên như không có gì nghiêm trọng.
――――――――――――――――
TIPS: Về Trường Chuyên.
Đó là một ngôi trường giảng dạy kiến thức về Thần đạo và Âm Dương đạo trong giai đoạn trung học cơ sở và trung học phổ thông.
Nơi này chủ yếu được dùng để đào tạo những đứa con thứ không thể thừa kế gia tộc, giúp họ có kiến thức để kiếm sống bằng cách bán phù chú cho Hiệp hội Phù chú.
Người ta nói rằng trong trường đã hình thành một hệ thống quyền lực khó có thể mô tả, vì nơi đây tập hợp những người không thể được xem là quý tộc nhưng lại mang mặc cảm về địa vị quý tộc còn sâu sắc hơn bất kỳ ai khác.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
