Chương 2: Tái sinh
Tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc đi theo Liana Priester – người bà mới của mình.
Đây là cơ hội vàng để giải quyết dứt điểm vấn đề lương thực, nỗi lo canh cánh bấy lâu của trại trẻ mồ côi. Dẫu việc đặt chân vào nhà Priester là điều nằm ngoài mọi kịch bản tôi từng nghĩ tới, nhưng... cơ hội này tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Dù vậy, lòng tôi vẫn ngổn ngang trăm mối.
Các em tôi chắc chắn sẽ buồn lắm khi thấy tôi rời đi. Chưa kể, tôi còn phải đối mặt với Asena và Kirsi – hai nhân vật mà tôi vốn chẳng có chút thiện cảm nào khi còn là độc giả...
Chính vì thế, ban đầu tôi đã định từ chối. Nhưng ngay khoảnh khắc bà Liana nhắc đến chuyện tiếp tế lương thực cho bọn trẻ, tôi biết mình đã không còn đường lùi.
Qua những lời tâm sự của bà, tôi bắt đầu hiểu rõ hơn về tình cảnh của cặp song sinh.
Năm nay Asena và Kirsi mới tám tuổi, kém tôi hai tuổi.
... Và họ vừa mới mất đi cha mẹ.
Điều này nằm trong dự tính của tôi. Với bất kỳ ai từng đọc qua bộ tiểu thuyết đó, đây chẳng phải là chuyện gì quá bất ngờ. Khác với những nhân vật khác thường chỉ là người thừa kế, Asena ngay từ khi xuất hiện trong truyện đã chễm chệ ở vị trí gia chủ nhà Priester.
Đó cũng là lý do vì sao đám học sinh cùng lứa chẳng bao giờ có cửa so bì với chị em nhà họ.
Dù sao thì, giờ mọi chuyện đã sáng tỏ. Hóa ra ngay từ thuở nhỏ, họ đã phải chịu cảnh mồ côi.
Xác nhận được nỗi đau mất mát ấy, lòng tôi chợt chùng xuống.
Một cảm giác đồng cảm trào dâng. Xét cho cùng, họ cũng giống như tôi mà thôi. Chẳng phải là tôi bỗng dưng đổi ý sang yêu quý họ, chỉ là tôi đã bắt đầu thấu hiểu cho họ thêm một chút.
Có lẽ chính từ vết sẹo tâm hồn này, họ mới dần biến chất thành những kẻ tàn nhẫn và vô cảm đến thế. Biết đâu, họ cũng từng là những đứa trẻ ngây thơ, chỉ là số phận đã quá nghiệt ngã ngay từ vạch xuất phát.
.
Lãnh địa của gia tộc Priester tọa lạc ở một nơi khá biệt lập.
Chúng tôi mất vài ngày ròng rã xuôi về phương Nam, cho đến khi một tòa lâu đài đồ sộ hiện ra giữa lòng thành phố sầm uất.
Đến lúc này, tôi mới thực sự thấm thía quyền uy của nhà Priester – người dân ở đây tôn kính, hay nói đúng hơn là sợ hãi họ đến nhường nào. Đi đến đâu, chúng tôi cũng được cung phụng như những bậc đế vương.
Giữa hàng dài hầu gái đang khom mình cung kính, tôi chính thức bước chân vào ngôi nhà mới của mình.
Thane – vị quản gia trung niên đi giữa đoàn người – bắt đầu báo cáo tình hình của cặp song sinh cho bà. Sau khi giới thiệu tôi với ông ta, bà vội vã rời đi để xem hai đứa cháu thế nào.
Vị quản gia trung niên lập tức tiếp nhận sự hiện diện của tôi. Tôi không rõ ông ta đang tính toán gì, nhưng ít nhất ở vẻ ngoài, ông ta đối xử với tôi rất mực chân thành.
Thane dẫn tôi về phòng rồi bắt đầu huy động mọi thứ. Theo mệnh lệnh của ông ta, vô số người hầu tay chân thoăn thoắt bắt đầu "tổng tẩy uế" cho tôi: từ tắm rửa, cắt tóc cho đến khoác lên mình bộ trang phục sang trọng.
Mọi việc xong xuôi, tôi bị kéo đến trước một cánh cửa lớn. Phía sau cánh cửa đang từ từ mở ra ấy, chính là cặp song sinh khét tiếng: Asena và Kirsi.
.
Cuộc chạm trán đầu tiên chẳng hề lung linh như tôi tưởng.
Dù tôi đã cố gắng nở nụ cười thương hiệu và giới thiệu bản thân một cách nhã nhặn nhất, tôi vẫn thầm nghĩ phen này bà Liana có lẽ đã tốn công vô ích. Bởi Asena và Kirsi chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt chết chặng.
... Chỉ có vậy thôi. Họ chẳng nói, chẳng rằng, cũng chẳng mảy may phản ứng.
Người chị Asena sở hữu mái tóc đen tuyền cùng gương mặt sắc sảo. Kirsi lại có mái tóc bạc trắng với vẻ mặt u sầu đến nao lòng.
Cả hai ngồi sát bên nhau trên chiếc giường lớn, trông tĩnh lặng và vô hồn chẳng khác nào những con búp bê bằng rơm.
Bà từng bảo họ là những đứa trẻ vui vẻ, hoạt bát. Thật lòng mà nói, nhìn bộ dạng này, tôi khó lòng tin nổi. Bởi trước mắt tôi lúc này chính là phiên bản thu nhỏ của cặp song sinh tàn độc, vô cảm trong cuốn tiểu thuyết kia.
Tôi đã nghĩ mọi chuyện thực sự vô phương cứu chữa.
Thế rồi, tôi chợt để ý thấy hàng tá khăn tay nằm vứt vưởng bên cạnh giường. Ngay khoảnh khắc đó, tôi mới sực nhận ra hai đứa trẻ này đã phải khóc nhiều đến nhường nào.
Có lẽ họ ngừng khóc trước mặt tôi chỉ vì cái tư tưởng "người nhà Priester không được phép yếu đuối" đã ăn sâu vào máu tủy. Là một độc giả, tôi từng nghĩ họ là những cỗ máy không cảm xúc, nhưng hóa ra tôi đã lầm.
Tôi chợt tỉnh ngộ. Bản thân tôi đã nhìn họ với quá nhiều định kiến. Những tình tiết dữ dội trong truyện đã che mờ đi sự thật đang diễn ra ngay trước mắt.
Những đứa trẻ này đơn giản chỉ là đang kiệt sức vì nỗi đau mất cha mẹ. Chúng đã chìm trong tang tóc suốt nhiều tháng trời mà không cách nào vực dậy nổi, đến mức cơ thể trở nên tiều tụy như thế này đây.
Theo cách nói của bà, có lẽ cặp song sinh chẳng biết dựa dẫm vào ai vì xung quanh không có ai thực sự ngang hàng để chúng mở lòng.
Vừa nhìn thấy họ, tôi đã hiểu ngay mình cần phải làm gì. Đúng như lời bà nói, tôi phải trở thành chỗ dựa cho họ.
Phải, nguyên tắc của tôi vẫn vậy: trẻ nhỏ cần được yêu thương và chăm sóc vô điều kiện.
Thực tế, tôi biết dù không có tôi, cặp song sinh sau này vẫn sẽ tự đứng dậy được, thậm chí còn là những kẻ luôn giành chiến thắng trong truyện. Nhưng vấn đề nằm ở "cách" mà họ đứng dậy.
Nếu cứ tiếp tục không có ai để nương tựa như lúc này, họ chắc chắn sẽ trở thành những kẻ phản diện tàn nhẫn mà tôi từng căm ghét.
Tôi yêu cầu mọi người lui ra ngoài. Dù chỉ là một đứa trẻ mồ côi dân thường, nhưng giờ tôi đã là con trai trưởng của nhà Priester, nên ngay cả bà cũng chấp nhận rời phòng theo ý tôi.
Trong căn phòng tĩnh mịch chỉ còn lại tôi và cặp song sinh.
Tôi không tiếp cận họ với bất kỳ kỳ vọng nào, bởi dù sao họ cũng chẳng thèm đáp lại. Tôi cứ thế bắt đầu độc thoại.
Đầu tiên là lời chào hỏi nhẹ nhàng, rồi tôi chuyển sang luyên thuyên về chuyện thời tiết. Thấy không ăn thua, tôi đổi chiến thuật sang kể chuyện. Tôi kể về một chú chim bay lượn trên bầu trời – một câu chuyện chẳng có gì to tát, nhưng đủ để khơi gợi sự tò mò.
Dù vẫn giữ im lặng, nhưng tôi nhận thấy họ đã bắt đầu lắng nghe chăm chú hơn.
Thế là tôi tuôn ra một lèo các câu chuyện cổ tích từ thế giới cũ: từ Nghìn lẻ một đêm cho đến Ngụ ngôn Aesop. Tôi chẳng rõ nó có hiệu quả hay không, nhưng đây là những thứ mà đám trẻ ở trại mồ côi mê tít, nên tôi cứ kiên trì kể mãi.
Tôi còn tự tay lau mặt cho hai đứa nhỏ. Người ta thường bảo, diện mạo có sạch sẽ thì tâm trí mới hanh thông.
Hai đứa nhỏ đứng yên như phỗng để tôi lau đi những vết bẩn trên gương mặt búp bê ấy. Khi tôi lau sạch nước mắt và mồ hôi, tôi nhận thấy ánh mắt Kirsi dường như đã lén hướng về phía mình, dù cô bé vẫn chưa chịu lên tiếng.
Lúc ăn uống mới là cực hình, vì rất khó để khiến họ mở miệng. Nhưng với một người dày dặn kinh nghiệm ở trại mồ côi như tôi, sự kiên nhẫn là thứ tôi có thừa.
Tôi hết dỗ dành lại đến pha trò, cuối cùng cũng thành công đút được cho mỗi đứa hai thìa cháo. Tôi thầm nghĩ, chắc là do đầu bếp nấu quá ngon chứ chẳng phải do tài thuyết phục của mình. Dù vậy, tôi vẫn không tiếc lời khen ngợi để hai đứa trẻ thấy khá hơn.
Tình trạng này cứ thế tiếp diễn ròng rã suốt nhiều tuần.
Dần dần, chúng bắt đầu chấp nhận những hành động chăm sóc của tôi. Có lẽ những câu chuyện không dứt và sự chân thành tôi gửi gắm đã bắt đầu có tác dụng. Đôi mắt vô hồn ấy dường như đang dần sáng lại sau mỗi câu chuyện cổ tích.
Lượng cơm mỗi bữa cũng tăng dần từ hai thìa lên ba, bốn thìa.
Suốt hai tháng trời, tôi cứ kiên trì như vậy.
Và rồi ngày hôm nay, ngay khi bước vào phòng, tôi có linh cảm rằng đây sẽ là thời khắc quan trọng nhất.
Sức sống đã quay trở lại trong ánh mắt họ. Những biểu cảm cứng nhắc bắt đầu tan chảy, hai cô bé giống búp bê giờ đây trông đã giống "người" hơn nhiều.
Asena nhìn thẳng vào tôi. Có chút bực bội, và có lẽ là cả một chút tức giận? Nhưng ít nhất, cô bé đã biết biểu lộ cảm xúc.
Tôi lại bắt đầu bài ca thời tiết như mọi khi, hy vọng có thể rủ họ ra ngoài dạo chơi. Thật không ngờ, Asena đột nhiên hét lên:
"Làm ơn im miệng đi!"
"Ồn ào chết đi được, tôi không chịu nổi nữa rồi!"
"Mấy thứ cậu nói chẳng có gì buồn cười cả!"
"Tôi không muốn nghe nữa!"
"Tôi không cần gia đình mới nào hết!"
"Trả cha mẹ lại cho tôi đi!!!"
Tôi đã thấy nhiều dấu hiệu chực chờ bùng nổ trước đó, nhưng đây mới là lần đầu tiên cô bé thực sự phát tiết ra ngoài. Đó cũng là lần đầu tôi được nghe thấy giọng của cô bé. Kirsi ở bên cạnh cũng bắt đầu khóc nức nở.
Tôi lặng lẽ tiến lại gần, nắm lấy tay hai đứa nhỏ. Asena vùng vằng gạt ra và không ngừng la hét, nhưng tôi chỉ giữ im lặng, kiên trì đứng đó dõi theo cô bé tội nghiệp này.
Chịu đựng mọi lời mắng nhiếc, thậm chí là cả những cái đánh đau điếng, tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Và rồi, sự giận dữ trên gương mặt Asena tan biến dần, nhường chỗ cho nỗi đau khổ và đắng cay tột cùng.
Lần đầu tiên, hai cô bé khóc òa lên ngay trước mặt tôi. Họ cứ thế khóc nức nở như chưa bao giờ được khóc.
Tôi nhẹ nhàng vỗ về họ. Chẳng biết từ lúc nào, hai đứa trẻ này đã trở nên quan trọng đối với tôi đến thế. Khi dồn hết tâm trí vào việc gì đó, người ta dễ sinh ra tình cảm, và tôi thực lòng mong họ sẽ sớm khỏe mạnh trở lại.
Càng nhìn, tôi càng thấy họ chỉ là những đứa trẻ đang vật lộn với nỗi đau quá lớn. Những cô bé đang khóc lóc thảm thiết này chính là cặp song sinh nhà Priester, nhưng tuyệt đối không phải là những kẻ tàn nhẫn trong trang sách.
Tôi thì thầm vào tai họ:
"Hai em cứ dựa vào anh, anh sẽ luôn ở đây ủng hộ hai em."
Họ vẫn chỉ khóc mà không đáp lời, nhưng sau sự kiện đó, mọi thứ thay đổi chóng mặt.
Ngày hôm sau, hai đứa trẻ chủ động tiến lại gần và hỏi tên tôi.
"Caden Priester."
Nghe xong, Asena khẽ quay mặt đi, còn Kirsi thì lẩm nhẩm lại cái tên ấy như để ghi nhớ. Giờ đây, mỗi khi tôi đưa thìa đến, họ đều ăn sạch sẽ.
Khi bầu không khí đã bớt căng thẳng, tôi bắt đầu pha những trò đùa tinh quái hơn. Mỗi lần như vậy, Asena lại quay đầu đi để giấu vẻ mặt của mình, còn Kirsi thì mím chặt môi để ngăn tiếng cười bật ra.
Tôi thầm nghĩ, lúc Kirsi mỉm cười trông đặc biệt đáng yêu.
Việc họ biết hưởng ứng trò đùa là một dấu hiệu cực kỳ tốt. Nếu cứ lớn lên thế này, có lẽ cái bản tính tàn ác trong tiểu thuyết sẽ chẳng bao giờ có cơ hội lộ diện trước mặt bất kỳ ai nữa.
Nghĩ đến đó, lòng tôi tràn ngập niềm vui. Có lẽ tôi đã thực sự trở thành anh trai của họ rồi. Hoặc ít nhất, đó là niềm tự hào của một người đã cứu rỗi được hai tâm hồn. Thật bõ công khi hai cô bé vốn có tương lai tăm tối nay đã có thể mỉm cười rạng rỡ, tất cả chỉ nhờ vào sự hiện diện của tôi.
Cứ như vậy, cặp song sinh đã hoàn toàn mở lòng.
Thêm vài tháng nữa trôi qua, sức khỏe của họ tiến triển thần tốc. Nhờ chịu khó ăn uống, cả hai nhanh chóng lấy lại da thịt và trông hồng hào hẳn lên.
Dù vậy, tôi vẫn chăm sóc họ bằng tất cả sự tận tâm. Giờ đây, hai đứa nhỏ đã có thể rời giường và cùng tôi đi dạo.
Khi bình minh lên–
"Kirsi! Dậy tập thể dục nào! Asena! Mở mắt ra đi em!"
Tôi mở toang cửa sổ để nắng sớm và khí trời tràn vào phòng. Sau khi gọi hai đứa dậy, chúng tôi bắt đầu những bài tập nhẹ nhàng. Đúng là tâm trí có khỏe thì thân thể mới thông. Lúc đầu còn đôi chút ngượng nghịu, nhưng dần dà mọi thứ đã trở thành thói quen tự nhiên.
Vào bữa trưa–
"Hôm nay chúng ta ăn món gì đó cứng hơn một chút nhé. Hai đứa có nhai nổi không đấy?"
Tôi bắt đầu giới thiệu những món ăn giàu dinh dưỡng hơn. Giờ thì chẳng cần tôi đút nữa, họ tự xử lý ngon lành. Đó cũng là lúc tôi được hưởng ké những món cao lương mỹ vị ở đây.
Khi chiều tà–
"Đi ngắm hoàng hôn hít thở không khí chút nào. Kirsi, Asena, thay đồ đi dạo thôi!"
Mỗi chuyến đi dạo lại là một lần khám phá cảnh đẹp mới. Lãnh địa nhà Priester thực sự là một thiên đường. Đứng trước cánh đồng cỏ bao la, ngắm nhìn vầng thái dương từ từ lặn xuống đường chân trời, lòng tôi nhẹ bẫng. Mùi cỏ non ngai ngái dường như gột rửa sạch mọi ưu phiền.
Không chỉ mình tôi, mỗi khi nhìn Asena và Kirsi đang nhắm mắt thư thái tận hưởng làn gió mát, tôi biết họ cũng đang cảm thấy bình yên.
Khi đêm xuống–
"Chúc hai em ngủ ngon. Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé."
Tôi nhẹ nhàng xoa đầu từng đứa. Asena và Kirsi khẽ gật đầu, đôi mắt long lanh đầy cảm xúc khi nằm trên giường. Có lần Asena đã buông một câu cụt ngủn: "Mai anh nhất định phải đến đấy nhé". Tôi sẽ không bao giờ quên được lời nhắn nhủ vụng về nhưng đầy tình cảm đó.
Một năm kể từ khi tôi đặt chân đến nhà Priester, hai đứa trẻ đã hoàn toàn hồi phục. Chúng đã có thể cùng ngồi vào bàn ăn với tôi và bà.
Đây cũng là lần đầu tôi ăn tối cùng bà, vì trước đó tôi luôn bận chăm sóc cặp song sinh. Hai cô bé 9 tuổi cúi đầu tạ lỗi vì những rắc rối đã gây ra, còn bà chỉ giữ vẻ mặt nghiêm nghị nhưng đầy ấm áp, nói rằng mọi chuyện đã qua.
Sau bữa ăn, cặp song sinh trở về phòng. Khi xung quanh không còn ai, bà đột ngột nắm chặt lấy hai bàn tay tôi.
Lần đầu tiên, người phụ nữ quyền lực ấy để lộ vẻ yếu mềm. Bà liên tục nói lời cảm ơn rồi bắt đầu nức nở không thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
