Chương 1: Cặp song sinh phản diện
Ở kiếp trước, cuộc sống trưởng thành của tôi chẳng có mấy thăng trầm.
Công việc không áp lực, lại sống một mình nên tiền nong cũng chẳng thiếu thốn gì. Tuy không đủ để mua nhà lầu xe hơi nhưng tôi cũng chẳng có gì phải phàn nàn.
Thế nhưng, chính vì thiếu đi những điều thú vị nên cuộc đời dần trở nên tẻ nhạt.
Ngày tháng cứ thế trôi qua một cách bình thường. Đi làm về, đặt món gì đó ngon lành, khui vài lon bia rồi nằm đọc truyện mạng đã trở thành thói quen khó bỏ.
Nhưng hôm nay, ngay cả việc đọc truyện cũng chẳng còn vui vẻ gì cho cam.
Bộ truyện tôi đang theo dõi là một tác phẩm lấy bối cảnh học viện điển hình. Ngặt nỗi, tác giả cứ liên tục nhồi nhét những tình tiết gây ức chế ngay từ nửa đầu tác phẩm.
Cái tên của nhân vật chính nghe cũng kỳ cục, nhưng tôi vẫn cố kiên trì đọc tiếp.
Dù vậy, sức chịu đựng của tôi bắt đầu đi đến giới hạn.
Nếu phải tìm ra một điểm cộng cho bộ truyện này, thì đó chính là dàn nhân vật.
Dù là các nữ chính hay đồng đội của nam chính, họ đều được xây dựng rất sâu sắc và thú vị. Thành thật mà nói, tôi theo bộ này đến tận bây giờ cũng chỉ vì họ.
Thế nhưng, những kẻ phản diện – vốn chẳng có chút sức mạnh nào – lại liên tục vùi dập dàn nhân vật ấy.
“... Thật là... bực mình quá đi mất...”
Cặp song sinh phản diện đó là: Asena Priester và Kirsi Priester.
Trong đó, Asena là chị, đồng thời cũng là người đứng đầu gia tộc Priester.
Cả hai đều ra tay tàn độc, chà đạp lên những người xung quanh nhân vật chính. Như để thực hiện triệt để phương châm của gia đình – "Đừng động vào người nhà Priester" – họ nghiền nát tất cả những gì mình muốn.
Không một chút nhân nhượng.
Cứ như thể họ được sinh ra mà không có cảm xúc vậy.
Tác giả thậm chí còn chẳng buồn giải thích về những bí mật xung quanh cặp song sinh này.
Chỉ cần Asena hay Kirsi ra tay, đối phương hoàn toàn không có khả năng phản kháng, và cứ thế, lại thêm một nhân vật nữa biến mất.
Cảm giác như tác giả non tay, không biết xử lý tình tiết thế nào nên mới dùng cặp song sinh này để loại bỏ những nhân vật cần gạch tên khỏi cốt truyện.
Phải chăng họ chỉ là những công cụ được tạo ra để thực thi cốt truyện?
Họ giống như những đao phủ hơn là những nhân vật thực thụ.
Và hôm nay, nhân vật yêu thích của tôi, Daisy Hexter, cũng bị cặp song sinh nhà Priester vùi dập không thương tiếc rồi biến mất khỏi trang truyện.
Cuối cùng, tôi không chịu nổi nữa mà hành động.
Tôi xóa sạch những dòng bình luận cổ vũ đầy tâm huyết kiểu như "Daisy đáng yêu quá!" hay "Fan Daisy đâu hết rồi!" với đôi mắt rơm rớm nước.
Sau khi nốc thêm một lon bia, tôi đặt tay lên bàn phím.
"Tác gia, tôi dell thể nào hiểu nổi dàn phản diện của ông. Nói thật lòng thì họ chẳng có chút sức mạnh nào cả."
Tôi nhấn 'Enter'.
Và sau đó, tôi xuyên không.
.
Tôi nhập hồn vào một đứa trẻ tên là Caden, đang lớn lên tại "Trại trẻ mồ côi Hexter".
Thú thật, tôi chẳng biết Caden là ai.
Nếu không nhờ trại trẻ này được gia đình của Daisy Hexter – nhân vật tôi yêu thích nhất – tài trợ, có lẽ tôi đã chẳng nhận ra mình đang ở trong thế giới của bộ tiểu thuyết kia.
Dĩ nhiên, các nhân vật chính trong truyện chẳng hề xuất hiện quanh tôi. Và có vẻ như họ cũng sẽ chẳng bao giờ xuất hiện.
Học viện, bối cảnh chính của truyện, cũng là một nơi xa vời.
Trong cái thế giới phân chia giai cấp nghiêm ngặt này, một đứa trẻ mồ côi, dân thường như tôi làm sao có cửa chen chân vào đó được.
Chỉ có giới quý tộc mới được theo học tại học viện.
Điểm mấu chốt là, Caden này chẳng liên quan gì đến mạch truyện gốc cả.
Thật là vô lý hết sức.
Nếu đã vậy, tôi tự hỏi mình xuyên không tới đây để làm gì không biết?
Nhưng nói vậy không có nghĩa là tôi nản lòng.
Thời gian trôi qua, tôi dần chấp nhận cuộc sống này một cách tự nhiên. Bởi vì ngoài việc đó ra, tôi chẳng còn lựa chọn nào khác.
Suốt hai năm, tôi chăm sóc những đứa trẻ khác trong trại mồ côi.
Việc này đối với một người có tâm hồn người lớn như tôi không có gì khó khăn.
Dần dần, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc.
Quan điểm của tôi là trẻ em cần được chăm sóc và tôn trọng vô điều kiện. Thế là tôi dồn hết tình cảm để yêu thương, răn dạy và đùa nghịch với đám em nhỏ.
Thú thật, tôi bắt đầu yêu quý chúng rất nhiều.
Đó là Ewin ngây thơ, Knox mơ ước trở thành đầu bếp, hay Keila yêu hoa...
Chúng đáp lại tình cảm của tôi cũng chân thành như cách tôi trao đi.
Các sơ ở đây nhìn tôi với ánh mắt đầy tôn trọng. Họ luôn miệng nói rằng họ rất tự hào về những gì tôi làm.
... Dù sao thì, lời khen đó cũng chẳng có gì to tát với một người trưởng thành như tôi.
Thế rồi cái ngày đó cũng đến.
Một hôm, sơ gọi tôi vào phòng tiếp khách.
Các sơ đều run rẩy. Đây là lần đầu tiên tôi thấy họ hành xử lạ lùng như vậy.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi bước vào một căn phòng nhỏ. Bên trong có một người phụ nữ lớn tuổi đang chờ sẵn.
"Chào cháu, Caden," bà ấy nói. "Ta là Riana Priester."
.
Ta, Riana, cựu Nữ công tước của gia tộc Priester, đang đối mặt với một vấn đề nan giải.
Con trai ta, người đứng đầu gia tộc, đã qua đời.
Nó đi theo vợ nó, để lại ta một mình.
Ta không biết mình đã khóc bao nhiêu nước mắt. Ta chỉ dám lén trốn vào phòng nó mà khóc, vì không muốn ai trông thấy.
Tại sao ư?
Bởi vì người nhà Priester quyền quý không được phép yếu đuối.
Ta đã từng phải mạnh mẽ như thế khi chồng qua đời, để lại ta một mình nuôi dạy con trai. Và giờ đây, ngay cả đứa con đó cũng không còn nữa.
Không có cha mẹ nào nên phải trải qua cảnh kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Nỗi đau này quá lớn để một mình ta chống chọi khi không còn chồng bên cạnh.
Nhưng gia tộc Priester không thể sụp đổ. Cơ nghiệp mà chồng và con trai ta đã bảo vệ không thể kết thúc tại đây.
Giữa những ánh mắt nhòm ngó của các gia tộc khác, ta đã dùng đôi bàn tay già nua này để nắm lấy quyền lực.
"Đừng bao giờ động vào người nhà Priester," ta nhẩm lại khẩu hiệu của gia đình.
May mắn thay, những gì chồng và con trai để lại vẫn còn đó, giúp ta bảo vệ gia tộc dễ dàng hơn. Những cuộc nổi loạn nhen nhóm khi con trai ta vừa nằm xuống nhanh chóng bị dập tắt, các liên minh được thắt chặt.
Ta đã mất ba tháng để dàn xếp tất cả những việc đó.
Thế rồi, một vài điều khác đã lọt vào mắt ta. Những điều mà lúc bấy giờ, vì quá bận rộn, ta đã vô tình ngó lơ.
Đó là hai đứa cháu gái của ta...
Asena và Kirsi...
Di vật quý giá nhất của con trai và con dâu ta.
Ta đã quá mải mê bảo vệ gia tộc mà quên mất việc chăm sóc những người thân yêu nhất. Hai đứa nhỏ vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật rằng cha mẹ chúng đã ra đi.
Chúng gầy đi trông thấy từng ngày. Những cảm xúc trước đây cũng dần biến mất. Đôi mắt chúng như không còn sức sống.
Ta cũng đã cố gắng tiếp cận, nhưng không hề dễ dàng. Vốn dĩ từ trước đến nay, mối quan hệ giữa chúng ta đã không mấy thân thiết.
Dĩ nhiên ta yêu hai đứa cháu mình hơn bất cứ thứ gì, nhưng ta chưa bao giờ thể hiện điều đó ra ngoài. Đó là trách nhiệm của cha mẹ chúng.
Khi hai đứa nó nhận được tình yêu thương từ cha mẹ, ta muốn giữ vững uy nghiêm của người đứng đầu gia tộc. Mối quan hệ này không thể thay đổi một sớm một chiều.
Nếu biết trước chuyện sẽ thế này, ta đã bày tỏ tình yêu với chúng nhiều hơn... Tiếc thay, mọi sự hốiận đều đã muộn màng.
Ta không biết phải làm gì với hai đứa trẻ. Thậm chí ta cảm thấy việc này còn khó hơn cả làm chính trị.
Ta đã nỗ lực hơn, nhưng một tháng nữa lại trôi qua và ta chợt nhận ra một điều.
Ta không thể là chỗ dựa cho chúng. Khoảng cách giữa chúng ta quá lớn. Hai đứa trẻ chưa bao giờ dựa dẫm vào ta, và ta bắt đầu trở nên cảnh giác hơn.
Cặp song sinh luôn giữ vẻ mặt cứng nhắc khi đối diện với ta. Có vẻ như chúng cảm thấy không thoải mái khi phải mở lòng với một người luôn mang vẻ mặt nghiêm nghị như ta.
Thane, quản gia của gia tộc, đã gợi ý rằng nếu chúng không thể mở lòng với ta, hãy tìm một người khác.
Hãy tìm một người vừa là người hầu, vừa là bạn. Nếu có những đứa trẻ cùng trang lứa tiếp thêm sức mạnh, cặp song sinh có lẽ sẽ đứng dậy được.
Ta không còn cách nào khác ngoài việc gật đầu đồng ý. Dù không chắc kế hoạch này có thành công hay không, nhưng ta không thể khoanh tay đứng nhìn.
Ta ra lệnh cho vô số thuộc hạ đi tìm một đứa trẻ trong các trại mồ côi hoặc các ngôi làng, một đứa trẻ ngoan ngoãn và có nhân cách tốt.
Vài tuần sau, ta nhận được một danh sách. Trong lúc đó, hai đứa cháu gái xinh đẹp của ta lại càng héo úa hơn. Dạo gần đây chúng còn chẳng buồn ngồi dậy, chỉ nằm lỳ trên giường.
Ta quyết định hành động. Vì không muốn lãng phí thêm thời gian, ta nghĩ tốt nhất là nên tự mình đi kiểm tra.
Kết quả thật đáng thất vọng.
Đám dân thường không được giáo dục tử tế nên chẳng thể làm gì được. Nhiều đứa trẻ hành xử theo bản năng, chẳng khác nào thú hoang.
Tuy nhiên, ta vẫn đang tính toán trong đầu. Cuối cùng, ta cũng sẽ phải chọn lấy một người. Ta đang cân nhắc giữa các ứng viên thì chúng ta dừng chân tại trại trẻ mồ côi cuối cùng.
Đó là trại trẻ do gia tộc Hexter tài trợ.
Điều đầu tiên ta nghe thấy khi vừa đặt chân đến là tiếng cười đùa rộn rã của lũ trẻ. Tiếng cười hồn nhiên và những nụ cười tỏa nắng.
Đó chính là sự ngây thơ mà ta không hề thấy ở bất kỳ trại trẻ mồ côi nào khác. Và đó cũng chính là điều ta muốn thấy ở hai đứa cháu gái của mình.
Ta thẫn thờ nhìn theo. Ở trung tâm của sự huyên náo đó là một cậu bé tên Caden.
Ta quan sát Caden một lát, rồi tiếp tục dõi theo từ xa. Càng nhìn, ta càng thấy hài lòng về đứa trẻ này. Cậu bé rất biết quan tâm, thấu đáo và dũng cảm.
Vài giờ trôi qua như thế. Chẳng biết từ lúc nào, ta cảm thấy thật lãng phí nếu chỉ để cậu bé này làm người hầu hay bạn của cháu gái mình.
Cậu bé chính là ánh sáng có thể dẫn đường cho Asena và Kirsi. Ta biết rằng một đứa trẻ không cha không mẹ mà có thể trưởng thành như vậy, chắc chắn sẽ còn tỏa sáng hơn nữa nếu nhận được sự hỗ trợ từ gia tộc ta.
Dù Caden là dân thường, nhưng điều đó chẳng quan trọng gì với ta. Ta đã xóa sạch tất cả các ứng viên khác khỏi đầu. Giờ đây, ta chỉ muốn có được cậu bé này.
Ta đến gặp các sơ và trò chuyện với họ. Sau khi nghe đến cái tên "Priester", họ đã kể cho ta nghe mọi chuyện.
Caden còn là một viên ngọc quý hơn cả ta mong đợi. Ta đã nghe rất nhiều câu chuyện khiến các sơ phải khâm phục về cậu bé.
Vì vậy, ta đã quyết định.
Ta sẽ để Caden làm anh trai của các cháu gái mình.
Dù Caden là dân thường... và chắc chắn sẽ có nhiều tranh cãi nổ ra, nhưng Caden quá xuất chúng và ta không thể để các cháu mình héo mòn thêm nữa.
Vì vậy, ta đã nhanh chóng hoàn tất mọi thủ tục. Phải, ta gặp Caden sau khi đã chính thức nhận nuôi.
Bất kể Caden nói gì, ta tin chắc mình sẽ khiến cậu bé phải đi theo. Ta sẵn sàng lắng nghe mọi yêu cầu.
Nhưng mặt khác... ta tự hỏi tại sao Caden lại có thể từ chối cơ hội này? Gia tộc Priester vô cùng giàu có và Caden sẽ có một cuộc sống xa hoa với tư cách là con trai trưởng. Đây là cơ hội nghìn năm có một. Nếu Caden đủ khôn ngoan, cậu sẽ đồng ý ngay lập tức.
"Chào Caden. Ta đã quyết định nhận nuôi cháu."
Sau đó, ta tiết lộ danh tính của mình.
"Ta là Riana Priester."
Ta kể cho Caden nghe về gia đình mình và hỏi liệu cháu có muốn được nhận nuôi không. Sau khi kể câu chuyện về hai đứa cháu gái song sinh, ta đề nghị Caden hãy chăm sóc chúng như cách đã chăm sóc các em ở trại mồ mồi.
Vẻ mặt Caden hiện rõ sự kinh ngạc.
... Ta có chút bối rối. Vì lý do nào đó, Caden có vẻ ngạc nhiên nhất bởi cái tên "Priester".
Dĩ nhiên, ta chẳng mấy bận tâm đến tiểu tiết đó. Nhưng rồi Caden đã từ chối lời đề nghị.
Caden nói bản thân lo lắng cho những đứa em sẽ ở lại trại trẻ mồ côi. Dường như đứa trẻ này còn đang che giấu một lý do nào đó khác nữa...
Tất nhiên, việc Caden lo cho các em mình không phải là lời nói dối. Ta có thể cảm nhận được sự chân thành đó. Hơn nữa, câu trả lời đó làm ta mỉm cười. Từ bỏ một cuộc sống nhung lụa để chọn ở lại bên các em mình.
Sẽ yên tâm biết bao nếu đứa trẻ này có thể trở thành anh trai của các cháu gái ta. Cuộc đàm phán này đối với ta không hề khó khăn. Bởi vì nếu Caden do dự chỉ vì các em của mình, ta chỉ cần giải quyết vấn đề đó.
"Caden, nếu cháu đi cùng ta, ta sẽ chăm sóc trại trẻ này."
Ta hứa sẽ hỗ trợ hết mình để các em của Caden không phải chết đói ngay cả trong những năm mất mùa. Ta đưa ra lời hứa đó vì đã nhận thấy hầu hết lũ trẻ ở đây đều gầy gò như thế nào.
Tìm kiếm thức ăn cho chúng là việc quá dễ dàng đối với ta, và nếu trái tim Caden là chân thành, chẳng có lý do gì để đứa trẻ này đưa ra một lựa chọn khác vào lúc này –
"... Cháu sẽ đi."
– Và ta đã đúng.
Ta mỉm cười dịu dàng với đứa cháu trai mới của mình.
"Từ giờ trở đi, tên của cháu sẽ là Caden Priester."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
