Chương 10 - Sự sắc bén của thánh nữ và lời cảnh cáo từ nữ hoàng
Buổi sáng vài ngày sau khi đại hội thể thao kết thúc.
Kỳ thi giữa kỳ và đại hội thể thao đã thuận lợi kết thúc, những sự kiện còn lại của học kỳ hai chỉ còn lễ hội văn hóa và kỳ thi cuối kỳ.
Tôi đã nghĩ như vậy, nhưng vào thứ bảy tuần này lại có một kế hoạch được thêm vào. Đúng vậy, một sự kiện trọng đại của đời người, lần đầu tiên trong đời tham gia hẹn hò đôi.
Đối với tôi, đây là buổi hẹn hò đầu tiên mang tính kỷ niệm.
Tuy nhiên, đối phương không phải người yêu, hơn nữa lại là hẹn hò đôi. Nói cho đúng thì còn có cả em gái đi cùng một trải nghiệm đầu đời hoàn toàn vô nghĩa đang đến rất gần.
Sau khi giành chiến thắng ở đại hội thể thao, chúng tôi đã chủ động nói chuyện với Yamada. Tôi hồi hộp lo lắng không biết cậu ta có từ chối không, nhưng không ngờ lại được chấp nhận một cách dễ dàng.
『Ngược lại như vậy còn giúp tớ rất nhiều đấy』
Yamada đã nói như vậy.
Khi tôi hỏi lý do, hóa ra đề xuất này đối với Yamada cũng là một ân huệ. Vị hoàng tử đẹp trai ấy, không ngờ lại chưa từng có kinh nghiệm hẹn hò, nên không biết phải làm gì cho đúng. Mối quan hệ với Ayane cũng chỉ là cậu ta đơn phương tấn công, vì vậy cậu ấy lo rằng nếu đi hẹn hò thì không biết có duy trì được cuộc trò chuyện hay không.
Muốn làm Ayane vui vẻ đúng là một người đàn ông tốt. Thật phí khi dành tình cảm cho con nhỏ đó.
Sau đó chúng tôi điều chỉnh lịch trình, và quyết định sẽ hẹn hò đôi vào thứ bảy. Một sự kiện khiến người ta u sầu, nhưng vì là tự mình gây ra nên chỉ còn cách chấp nhận.
「Vậy thì, để chị đi hỏi chuyện người hùng nhé」
Vừa nghe thấy giọng nói đó từ phía sau, thì Tsukihi đã xuất hiện bên cạnh tôi.
Hôm nay là một buổi sáng hiếm hoi tôi đi học cùng Tsukihi. Mà nói vậy thôi chứ Ayane cũng đi cùng.
「Ở đại hội thể thao cậu thể hiện tuyệt lắm đó. À, chúc mừng đã vô địch nhé!」
Cô ấy vỗ tay lộp bộp.
「……Cảm ơn」
「Mọi người đều khen đường chuyền cuối cùng của cậu đấy. Nghe nói cậu còn được gọi là anh hùng nữa đó」
Tsukihi không biết nội tình nên khen đó là một đường chuyền đẹp, nhưng tôi chẳng vui nổi. Chính vì đường chuyền đó mà rắc rối tăng lên.
「Tsukihi cũng rất giỏi mà」
「Nhưng tớ thua mất rồi」
「Vì Shiranui bên kia cũng quá mạnh」
「Nếu có cơ hội, tớ muốn phục thù」
Lúc đó chắc chắn lại có rất nhiều khán giả vây quanh.
Tôi và Tsukihi nói chuyện một lúc về đại hội thể thao. Trước và sau đại hội, hai đứa đều bận luyện tập, thời gian không khớp nên đã lâu rồi mới có thể trò chuyện thoải mái như vậy. Trong thời gian đại hội cũng chỉ nói được vài câu
「A, đúng rồi. Cuối tuần này cậu có rảnh không?」
Tsukihi đỏ mặt, rồi mở lời.
「Có chuyện gì à?」
「Tớ định đi mua sắm, nếu được thì cậu đi cùng nhé?」
「Định bắt tớ đi theo xách đồ à」
「Không phải đâu. Chỉ là lâu rồi không đi cùng nhau thôi. À mà… có thể sẽ nhờ cậu xách đồ thật. Nhưng nếu đi cùng thì tớ sẽ mời cậu ăn trưa」
Đi chơi với Tsukihi. Lại còn có cả bữa trưa. Quá hấp dẫn, nhất định phải đi. Quan hệ đã được hàn gắn, nhưng chúng tôi chưa từng đi chơi vào ngày nghỉ lần nào.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được áp lực từ phía sau, từ Ayane.
…Không cần uy hiếp tôi cũng biết. Là bảo tôi từ chối thứ bảy đúng không.
Buổi hẹn hò đôi là một sự kiện tuyệt đối không được để lộ. Không chỉ Tsukihi, mà cả học sinh trường Himegasaki cũng không được biết. Nếu trở thành tin đồn, Ayane sẽ rời xa vị trí “Hime”. Yamada đang định tỏ tình, và nếu lúc đó Ayane từ chối, có lẽ Yamada cũng sẽ từ bỏ.
Tôi nhanh chóng sắp xếp suy nghĩ trong đầu.
「Chủ nhật thì được thôi」
Tôi mỉm cười trả lời.
Tsukihime nghiêng đầu trước câu trả lời này.
「Vậy, còn thứ bảy thì sao?」
「Thứ bảy tớ có chút việc bận」
「Lạ nhỉ. Bình thường cậu rảnh rỗi suốt mà」
「Thất lễ quá. Tớ cũng có việc chứ. Mà… cũng không phải việc gì lớn」
Tsukihi liếc nhìn Ayane đang đứng phía sau.
「Lúc nãy Ayane-chan cũng nói là thứ bảy có việc, có liên quan không gì với cậu không?」
「S-sao lại thế được. Tớ hoàn toàn không biết gì hết!」
「…À, vậy sao」
Trong khoảnh khắc, tôi có cảm giác ánh mắt của Tsukihime trở nên sắc bén hơn.
Nhưng ngay sau đó, Tsukihime lại trở về như thường, khẽ gật đầu.
「Vậy thì, hẹn chủ nhật nhé」
「Ừm」
Tsukihime quay về đứng cạnh Ayane. Có vẻ là tôi đã vượt qua được rồi.
Cho đến khi tới trường, tôi vẫn cảm nhận được ánh nhìn sắc lẹm từ phía sau… nhưng chắc là chỉ tưởng tượng thôi.
Thời gian trôi qua, đến giờ tan học.
Tôi xách cặp, định rời khỏi lớp.
「Tạm biệt nhé, Kanbara-kun」
「Kanbara, mai gặp lại nhé」
Kazama và Yamada gọi tôi lại. Sau đó, vài bạn trong lớp cũng giơ tay chào về phía tôi. Tôi giơ tay đáp lại, nói “Mai gặp”, rồi bước ra khỏi lớp.
Bầu không khí của lớp tôi sau đại hội thể thao đã trở nên tốt lên rõ rệt.
Các bạn nữ đạt thành tích khá tốt, còn bên nam thì giành chức vô địch. Tinh thần đoàn kết của cả lớp được nâng cao đáng kể.
Đánh giá về tôi cũng tăng lên. Nguyên nhân chính là đường chuyền hôm đó. Yamada nói rằng nếu không có đường chuyền ấy thì sẽ không thể vô địch, rồi tôn tôi lên thành anh hùng. Nhờ vậy, danh tiếng vốn sắp chạm đáy của tôi đã nhích lên được một chút.
Ừm, đúng là một niềm vui ngoài dự đoán.
Trong tâm trạng phấn chấn, tôi đi về phía lối ra thì.
「A, người đang đi ở kia chẳng phải là đồng minh của tớ sao」
Arisa lên tiếng gọi tôi.
「Chào」
「Nghe nói cậu đã thể hiện rất xuất sắc ở đại hội thể thao đấy. Câu lạc bộ báo chí còn đăng bài về cậu nữa」
「Vậy thì vinh hạnh thật」
Thực tế thì chẳng vinh hạnh chút nào.
「Nhắc mới nhớ, cậu không tham gia đại hội thể thao à? Tớ không thấy cậu đâu cả」
「Hội học sinh phải làm đủ thứ công việc phía sau hậu trường mà」
Nghe vậy tôi mới nhớ ra. Trong đại hội thể thao, hội học sinh đảm nhiệm vai trò điều hành chương trình. Việc không thấy Hikawa xuất hiện chắc là vì cậu ấy đang lo xử lý đủ loại công việc phía sau.
「Vậy thì vất vả cho cậu rồi」
「Không sao cả. Tớ còn được thấy Kanon-chan cố gắng nữa」
Con người này đúng là một kẻ cuồng em gái chính hiệu.
「À đúng rồi, nhắc đến Kanon-chan tớ chợt nhớ ra chuyện này. Tớ hỏi một việc được không?」
「Gì vậy」
「Là thứ bảy tuần này ấy」
Tim tôi giật thót một cái.
「Tớ định rủ Kanon-chan đi chơi, nhưng bị từ chối. Em ấy nói có việc bận. Cậu có manh mối gì không?」
「T-tại sao lại hỏi tớ chứ!?」
「Chỉ là trực giác thôi. Bình thường em ấy sẽ nói rõ lý do, nhưng lần này thì chỉ từ chối thẳng. Theo kinh nghiệm của tớ thì, những lúc như vậy thường là có chuyện gì đó không tiện nói」
Sắc bén thật.
Đúng là chủ tịch hội học sinh mà trường chúng tôi tự hào. Mà lần này thì có lẽ vì quá cuồng em gái nên mới tinh ý đến thế.
Phải giả ngu hết sức.
「Chuyện không tiện nói là sao?」
「Ừm… ví dụ như đi chơi với con trai chẳng hạn」
Nói xong Arisa liền nheo mắt lại.
Chết rồi, bị nghi ngờ thật. Nếu là đi với con trai thì đối tượng cũng chẳng có nhiều. Kanon chỉ nói chuyện tử tế với mỗi tôi, bị nghi cũng là chuyện dễ hiểu. Mà thực tế đúng là vậy.
Bình tĩnh. Nếu hoảng loạn lúc này là lộ ngay.
「T-tớ không biết gì hết!」
「…」
「Với lại, chuyện không muốn cho chị gái biết thì còn nhiều thứ khác mà. Ví dụ như đi mua đồ lót táo bạo, hay mua mấy bộ shoujo manga có nội dung hơi quá đà chẳng hạn」
Ai mà chẳng có vài bí mật không muốn cho chị gái biết chứ.
「Tớ chỉ hỏi theo linh cảm thôi. Vậy, thật sự là cậu không biết sao?」
Không ổn rồi. Nếu bị truy hỏi thêm chắc chắn sẽ hớ hênh mất.
Tôi xoay chuyển suy nghĩ trong chớp mắt.
Được rồi, dùng Ayane vậy.
「À, giờ tôi nhớ ra rồi. Hình như Ayane có nói là sẽ đi chơi cùng Kanon đấy」
「Với Ayane-chan à?」
「Tớ nghe thấy họ nói thế. Nhưng đi đâu thì không rõ. Nếu tò mò thì cậu thử hỏi trực tiếp xem」
Không phải nói dối. Dù gì thì tôi cũng sẽ đi cùng Ayane thật.
Một khoảng im lặng trôi qua.
「Vậy à. Thế thì được」
Arisa bước đi. Xem ra là tôi đã thoát. Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó…
「…Kanbara Yuuma. Liên minh của chúng ta vẫn còn hiệu lực. Nếu cậu phản bội, sẽ có trừng phạt đấy」
Để lại lời nói đầy điềm gở, cô ấy liền rời đi.
Không sao cả. Chỉ cần không bị phát hiện là được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
