Chuyện ngoài lề - Lời độc thoại của Thánh nữ
Tôi đã thích một chàng trai từ rất lâu rồi.
Cậu ấy là Kanbara Yuuma-kun mà tôi hay gọi cậu ấy là Yuu-kun, là bạn thuở nhỏ của tôi.
Tôi không còn nhớ rõ mình bắt đầu nảy sinh tình cảm từ khi nào. Nhà chúng tôi gần nhau, mẹ hai bên lại là bạn bè, nên từ nhỏ việc ở bên nhau là điều hiển nhiên. Ban đầu chỉ giống như anh em, nhưng đến lúc tốt nghiệp tiểu học, tình cảm ấy đã chuyển thành tình yêu.
Lên cấp hai, xung quanh bắt đầu quan tâm đến chuyện yêu đương. Tôi cũng bị bạn bè hỏi han, và dần dần mong muốn được hẹn hò với Yuu-kun.
Nhưng khi đó tôi không có dũng khí.
Tôi mơ hồ nghĩ rằng chuyện tỏ tình thì con trai phải là người làm trước, nên chỉ biết tin rằng đến lúc nào đó Yuu-kun sẽ nói ra. May mắn là tôi ý thức được mình có ngoại hình ưa nhìn, nên vẫn ôm kỳ vọng.
Tôi không phải là kiểu chỉ ngồi chờ đợi.
Tôi đã nỗ lực để Yuu-kun không nhìn sang người khác. Tôi giấu đi sự tồn tại của cô chị họ hơn tôi một tuổi người rất xinh đẹp để tránh cho hai người gặp nhau. Tôi cũng thao túng thông tin để Yuu-kun không để ý đến bạn bè của tôi.
Thế nhưng, dù chờ đợi bao lâu, mối quan hệ giữa chúng tôi vẫn không tiến triển.
Để thu hút sự chú ý, tôi đã thử tiếp cận theo những hướng khác. Có lúc cố tình lạnh lùng đẩy cậu ấy ra xa, có lúc lại tăng cường đụng chạm cơ thể. Nhưng tất cả đều không mang lại hiệu quả.
Một ngày nọ, khi một senpai, người đang thầm thích chị họ tôi tìm đến nhờ tôi tư vấn.
Anh ta phải lòng chị tôi từ cái nhìn đầu tiên trong một giải đấu thể thao, rồi chủ động theo đuổi. Trong lúc trò chuyện với chị, biết được mối quan hệ giữa tôi và chị ấy, nên anh ta đến hỏi tôi cách chọn quà tặng. Sự chấp niệm của anh ta mạnh đến mức khiến tôi hơi sợ, nhưng sự nhiệt tình đó cũng đáng được tôn trọng.
Tôi đã nghĩ đến việc lợi dụng anh ta để khiến Yuu-kun ghen.
Tôi cho rằng lý do Yuu-kun không hứng thú là vì chưa xem tôi như một người con gái. Thế nên tôi cố tình nói chuyện với đàn anh ở trường, còn giúp anh ta chọn quà nữa.
Nhưng… hoàn toàn không có tác dụng.
Không có bước ngoặt nào, chỉ có thời gian lặng lẽ trôi qua.
Rồi sự thay đổi xảy ra.
Khoảng cách giữa tôi và Yuu-kun từ từ xa dần. Khi tôi gọi, cậu ấy trả lời qua loa. Khi tôi rủ đi chơi, cậu ấy viện cớ từ chối.
Tại sao?
Là do thái độ của tôi có vấn đề sao? Hay vì tôi tỏ ra thân thiết với đàn anh kia? Tôi không biết nguyên nhân, chỉ cảm thấy hoảng loạn.
Câu trả lời nhanh chóng lộ ra.
Yuu-kun đã say mê một cô gái khác. Tôi đã nhìn cậu ấy suốt bao năm nên nhận ra rất rõ đó là ánh mắt của sự yêu thích.
Tên cô gái đó là Tsuchiya Misuzu.
Cô ấy là người nổi tiếng nhất trường cấp hai mà chúng tôi theo học. Khuôn mặt xinh đẹp, dáng người rất cân đối, tính cách cũng tốt một đối thủ mà tôi cảm thấy không thể thắng nổi.
Tôi đã thua Tsuchiya-san.
Cô ấy là kiểu con gái không nói chuyện nhiều với con trai, nhưng chỉ với Yuu-kun, cô ấy lại trò chuyện rất vui vẻ. Khoảnh khắc đó, tôi đã hiểu ra.
À… hai người này đã thành một cặp rồi.
Tôi không đủ can đảm để hỏi, nhưng linh cảm mách bảo tôi điều đó.
Và thế là, mối tình đầu của tôi đã kết th…
…không, chưa kết thúc.
Dù trở thành kẻ thua cuộc, tôi vẫn không thể từ bỏ mối tình đầu ấy. Vì vậy, tôi quyết định nhắm tới hình mẫu mà Yuu-kun đã thích là Tsuchiya-san.
Tôi bắt chước ngoại hình, cách nói chuyện của cô ấy. Để tóc dài, điều chỉnh tính cách cho giống. Chỉ có cỡ ngực là không thể làm gì được, nhưng ngoài điểm đó ra, tôi đã bắt chước gần như tất cả. Vì cô ấy không phải kiểu nói chuyện nhiều với con trai, nên tôi cũng hạn chế tiếp xúc với nam sinh.
Tôi vẫn luôn thích Yuu-kun.
Nhưng tôi không muốn phá hỏng hạnh phúc của cậu ấy, nên chỉ lặng lẽ dõi theo từ xa. Nếu tôi gặp Ayane-chan cô bé mà tôi từng yêu thương như em gái ruột rất có thể sẽ được mời về nhà, và như thế tôi sẽ phải gặp Yuu-kun, điều đó chắc chắn khiến tôi đau lòng. Vì vậy, tôi đã tránh xa gia đình Kanbara xa nhất có thể.
Khi hai người họ chia tay, tôi sẽ tấn công. Khi đó, tôi sẽ trở thành thay thế cho Tsuchiya-san.
Tôi đã sống với suy nghĩ đó.
Khi biết hai người họ cùng thi vào Himegasaki học viện, tôi cũng không do dự mà nộp đơn dự thi.
Ở Himegasaki có cuộc tổng tuyển cử độ nổi tiếng và tôi giành hạng nhất.
Điều khiến tôi bất ngờ là Tsuchiya-san đứng hạng ba.
Cái gì chứ? Cô ta đang hẹn hò với Yuu-kun mà vẫn trở thành công chúa sao?
Hay là… đã chia tay rồi?
Khả năng đó có, nhưng vì không có dũng khí, tôi vẫn không dám hỏi, chỉ để thời gian trôi qua. Việc đứng trên Tsuchiya-san trong bảng xếp hạng mang lại cho tôi một cảm giác ưu việt thầm kín.
Là một kẻ thua cuộc nhưng chưa chịu bỏ cuộc, tôi vẫn lén lút dõi theo Yuu-kun. Điều tra cửa hàng nơi cậu ấy làm thêm, kiểm tra thành tích học tập việc thu thập thông tin chưa từng gián đoạn dù chỉ một chút.
Năm hai cao trung, kỳ nghỉ hè thứ hai trôi qua mà chẳng có chuyện gì xảy ra. Tháng chín buồn tẻ kết thúc, và tháng mười đến.
Vào một ngày tôi buồn bã nghĩ rằng mọi thứ sẽ cứ thế trôi đi mà không có gì thay đổi…
Tôi tình cờ bắt gặp Yuu-kun và Tsuchiya-san đang nói chuyện ở hành lang khi đi cầu thang. Tôi định bỏ chạy ngay, nhưng lại vô tình nghe thấy.
「Nếu cậu không muốn nói thì cũng không sao. À, chuyện liên quan đến Hikawa-san thì tớ không giúp được, nhưng những việc khác thì cứ thoải mái tâm sự nhé. Với tư cách bạn bè, tớ sẽ giúp trong khả năng của mình」
…Hả?
「Cứ để tớ lo. Dù sao tớ cũng là người rất quan tâm bạn bè mà. Thôi, Tsubasa-chan đang đợi tớ rồi」
…Bạn bè?
Hai người này không hẹn hò sao?
Tôi rơi vào trạng thái hỗn loạn dữ dội. Nếu họ không hẹn hò, vậy thì tôi đã lãng phí mấy năm trời rồi sao?
Ngày hôm sau, không chịu nổi nữa, tôi lấy hết can đảm gọi Tsuchiya-san ra nói chuyện.
「Cậu… không hẹn hò với Yuu-kun à không Kanbara Yuuma-kun sao?」
Tsuchiya-san tỏ ra vô cùng kinh ngạc.
「Không, bọn tớ vốn dĩ không hẹn hò mà」
「M-một lần cũng không?」
「Ừ, chưa từng. Tớ chỉ nhờ Yuuma-kun tư vấn thôi, chỉ là bạn bè. Không có tình cảm yêu đương đâu」
Niềm vui ập đến cùng với sự hối hận dữ dội. Giá như tôi hỏi sớm hơn. Tôi đã lãng phí quá nhiều năm.
Khi tôi đang tuyệt vọng.
「Chẳng lẽ… Yoiyami-san thích Yuuma-kun à?」
「…Thích, tớ thích cậu ấy!」
Khi tôi lấy hết can đảm nói ra, Tsuchiya-san nắm lấy tay tôi.
「Tớ sẽ ủng hộ cậu hết mình!」
Đó là lời mà tôi không hề ngờ tới.
「Tớ cần đồng minh!」
「Đồng minh?」
「Vì cậu đã nói rồi, nên tớ cũng nói nhé. Thật ra tớ có người mình thích. Và ấy này hình như người đó đang phải lòng Yuuma-kun」
Lần này thì tôi bị sốc thật sự.
Diễn biến ngoài dự đoán khiến đầu óc tôi rối loạn.
…Khoan đã, như vậy thì có gì đó không đúng.
Nếu người Tsuchiya-san thích lại phải lòng Yuu-kun… thì chẳng phải sẽ thành nam với nam sao?
Tôi đã đi đến một khả năng.
「Chẳng lẽ… người mà Tsuchiya-san thích là Shiranui-san sao?」
Tôi hỏi với sự nửa tin nửa ngờ. Bởi ngoài cô ấy ra, Tsuchiya-san không thân thiết với ai khác.
Câu trả lời là có.
「…Ra là vậy」
Tôi suýt buột miệng nói “hai người đều là con gái mà”, nhưng kịp thời kìm lại.
Chỉ cần nhìn gương mặt của Tsuchiya-san là tôi hiểu cô ấy nghiêm túc đến mức nào. Cô ấy thật sự yêu Shiranui-san.
「Tớ muốn cậu hợp tác. Tớ sẽ giúp cậu và Yuuma-kun đến với nhau. Nếu vậy, Tsubasa-chan chắc chắn sẽ từ bỏ Yuuma-kun. Với Yoiyami-san thì đó cũng là kết cục lý tưởng, đúng không?」
Lý tưởng của tôi rất đơn giản, trở thành bạn gái của Yuu-kun.
「Được. Tớ sẽ hợp tác với c…」
Ngay lúc đó, cánh cửa lớp mở ra.
「Tớ đã nghe hết rồi. Có thể cho tớ tham gia một chút không?」
Người bước vào là một nhân vật ngoài dự đoán.
Chủ tịch hội học sinh Himegasaki, Nữ hoàng băng giá, Hikawa Arisa.
Bị nghe lén, tôi và Tsuchiya-san cùng ném về phía cô ấy ánh mắt sắc lạnh.
「Không, không phải như vậy. Tớ muốn hợp tác với các cậu. Nếu các cậu muốn tớ xin lỗi vì nghe lén trước, thì tớ xin lỗi」
Hikawa-san cúi đầu rất lễ độ, rồi bắt đầu nói rõ tình hình.
「Thật ra… em gái của tớ cũng có vẻ đã phải lòng cậu ấy mất rồi」
Một câu nói gây chấn động.
「Hả!?」
Lại thêm một đối thủ nữa.
Hơn nữa còn là một công chúa năm nhất cực kỳ đáng yêu.
「Nhưng tớ nghĩ thế này. Kanon-chan còn quá nhỏ để có bạn trai. Không, thậm chí ta nghĩ con bé không cần bạn trai. Tớ không thể tưởng tượng nổi cảnh Kanon-chan hẹn hò với bất kỳ ai. Chỉ cần tưởng tượng con bé làm gì đó với hắn thôi là tớ đã buồn nôn rồi」
…Chúng tôi lập tức hiểu ra.
Hikawa-san là một siscon chính hiệu.
「Tóm lại, tớ muốn được hợp tác với các cậu. Nếu Yoiyami-san và Kanbara Yuuma-kun trở thành người yêu, Kanon-chan cũng sẽ từ bỏ cậu ta. Đây là một đề xuất đôi bên cùng có lợi. Các cậu thấy thế nào?」
Câu trả lời là điều không cần phải nói.
Chúng tôi nắm lấy tay nhau.
Liên minh Big 3 được thành lập từ đây.
Biết được Yuu-kun đang độc thân, lại có những đồng minh cùng mục tiêu.
Tôi chuyển sang trạng thái tấn công.
Tôi đã biết rồi — bị động là vô ích. Nếu ngày đó tôi chỉ cần thêm một chút dũng khí, có lẽ tôi đã không lãng phí mấy năm trời. Có khi đã sớm trở thành người yêu và yêu đương ngọt ngào rồi.
Hối hận thì có, nhưng không hẳn là quá muộn.
Tôi trực tiếp đến nhà Yuu-kun. Cậu ấy có vẻ bất ngờ, nhưng không hề tỏ ra khó chịu, còn nói chuyện với tôi rất tự nhiên. Lần này tôi không chờ đợi nữa tôi cưỡng ép chốt lịch học nhóm với cậu ấy.
Đồng thời, tôi nhờ Tsuchiya-san và Hikawa-san phát tán tin đồn. Cả hai đều mỉm cười đồng ý hợp tác.
Nội dung tin đồn là: tôi và Yuu-kun là thanh mai trúc mã, là mối quan hệ đã thề non hẹn biển trong tương lai.
Vế đầu là sự thật.
Vế sau là nói dối.
Chúng tôi chưa từng hứa hôn.
Nhưng chỉ cần gieo tin đồn rồi biến nó thành “sự thật đã rồi” là đủ. Những cô gái khác nhắm đến Yuu-kun có thể sẽ tự bỏ cuộc.
Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại trao đổi liên lạc và bắt tay với Tsuchiya-san người từng khiến tôi căm ghét đến vậy. Nhưng khi trở thành đồng minh, cô ấy trông thật đáng tin.
Và rồi, sáng hôm sau của buổi học nhóm...
Tin đồn đã lan rộng khắp nơi.
Khi đến trường, Yuu-kun bị các công chúa vây quanh. Tsuchiya-san và Hikawa-san là đồng minh, vậy thì nửa còn lại hẳn là những kẻ đang nhắm đến cậu ấy.
Nếu không, họ đâu có lý do gì để ép hỏi như vậy.
Điều khiến tôi bất ngờ là Kazama-san.
Không ngờ cô ấy cũng là đối thủ. Nhưng dù là ai thì cũng không quan trọng.
「Bento đó」
「…Của ai?」
「Của Yuu-kun đó. Tớ đã dậy sớm làm nó đó」
Trước mặt tất cả mọi người, tôi đường hoàng trao bento, phô trương sự thân mật của bọn tôi.
…Hì hì.
Cảm giác này giống hệt tôi của ngày xưa.
Tôi quan sát gương mặt của ba cô công chúa kia.
Biểu cảm của họ giống tôi ngày trước đến mức đáng sợ ánh mắt của những người không thể nói gì khi người mình thích thân thiết với kẻ khác ngay trước mắt.
Tôi hiểu rất rõ.
Cảm giác dựa vào sự dễ thương của bản thân rồi chọn cách chờ đợi.
Tin rằng một ngày nào đó người kia sẽ tỏ tình. Tin rằng hoàng tử cưỡi bạch mã sẽ đến đón mình.
Đúng vậy giống hệt tôi trước kia.
Các cô nghĩ rằng chỉ cần đánh lâu dài thì sớm muộn cũng sẽ được quay đầu nhìn lại sao?
Ngây thơ.
Ngây thơ quá rồi.
Tôi đã từng thua, nên tôi biết.
Tình yêu là cuộc chiến của kẻ đến trước.
Ngày đó tôi không hiểu điều này, chỉ biết khóc ướt gối mỗi đêm. Oán hận Tsuchiya-san, nguyền rủa cô ấy không biết bao lần.
Tôi không bao giờ muốn quay lại những ngày tháng đó nữa.
Câu chuyện công chúa xinh đẹp chờ hoàng tử đến cứu?
Sai rồi.
Đây là câu chuyện của một cựu công chúa đã từng thất bại và mất tất cả, tự mình bước đi, tự mình đến đón hoàng tử và giành lấy hạnh phúc.
Giờ đây, tôi không còn cần danh hiệu công chúa nữa.
Danh hiệu ấy, cứ để những cô công chúa đáng yêu kia giữ lấy đi.
Cho đến khi vị hoàng tử tiếp theo xuất hiện.
「Vậy nên, hãy đứng đó mà nhìn tôi hạnh phúc đi nhé, các công chúa của Himegasaki?」
Tôi thì thầm rất khẽ.
「Cậu nói gì vậy?」
「Không, không có gì đâu」
「…Vậy à」
「Thôi, tớ về lớp đây. Gặp lại sau nhé」
「Ừ. Cảm ơn vì hộp bento nhé」
Nghe lời cảm ơn đó, tôi vui đến mức bước chân nhẹ bẫng.
Tiếng chuông vang lên với tôi, nó nghe như hồi chuông chúc phúc cho tương lai của tôi và Yuu-kun.
——————————————————
— Lời bạt từ tác giả —
Cảm ơn bạn đã đọc.
Chương 1 của Gakuen no himekouryaku hajimetara shuraba ni natteta ken kết thúc tại đây.
Xin hãy đợi những chương tiếp theo trong tương lai.
Nếu thích, mong bạn ủng hộ bằng ☆ nhé (^^♪
——————————————————
Ok giờ tới trans này, tôi cũng không muốn trì trệ nhưng việc máy tính liên tục gặp vấn đề làm tôi rất là nản, tôi đã bỏ hơn 6 triệu rưỡi sau rất nhiều lần chuyển đi sửa nhưng sau khi sửa được vài tuần thì nó lại hỏng tiếp làm tôi rất nản, còn việc máy tính này tôi không bỏ thì do đây là máy kỷ niệm được bạn gái cũ tặng hồi học đại học nên chưa muốn bỏ còn nếu mua mới thì chắc phải qua năm hoặc lâu hơn vì tết nhất tới nơi rồi giờ mà bỏ ra mấy chục triệu mua máy thì được đó nhưng tôi còn phải về quê sửa sang lại nhà cửa cho bố mẹ ở quê với nuôi con báo đang học đại học nữa nên tôi không mua. Còn việc có tiếp tục hay không thì tôi vẫn sẽ làm, những lúc rảnh tôi sẽ dùng máy công ty hoặc mượn máy em gái tôi mà làm một chút nên là vol 2 tôi sẽ làm khi nào rảnh nhân tiện thì bộ này đã ra manga tới chap 4.2 và tất nhiên là tôi không dịch lý do thì khỏi nói nếu mấy ông hứng thú thì có thể liên hệ trực tiếp tôi để lấy link hoặc lên trang tiktok của tôi để xem thử hình ảnh của main và các Hime nhé. Lời nói cuối cùng thì cảm ơn những bạn đã luôn chờ đợi tôi trong năm qua và xin lỗi vì đã trì trệ tiến độ. Tôi sẽ quay lại sớm, có lẽ vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
