Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 396

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Vol 1 - Chương 33 - Drama nho nhỏ và Thánh nữ Bóng tối

Chương 33 - Drama nho nhỏ và Thánh nữ Bóng tối

Kanon và Shiranui…?

Cả hai bước vào từ cửa trước và cửa sau, rồi không chút do dự tiến thẳng về phía tôi. Gương mặt họ áp sát lại, mang theo sự pha trộn giữa tức giận và lo lắng.

Bị khí thế và biểu cảm đó dọa cho giật mình, tôi lỡ buột miệng kêu lên một tiếng thảm hại:

「H-hí…」

「…Tin đồn đó là thật sao?」

「Tin đồn đó có đúng sự thật không?」

Hai người đồng thời hỏi.

Lúc này họ mới nhận ra sự tồn tại của nhau, quay sang nhìn đối phương với vẻ mặt ngạc nhiên.

「Hime-senpai?」

「Chị tên Shiranui đây. Còn em thì... hình như là em gái của Hikawa-san nhỉ」

Có vẻ họ chưa từng gặp mặt. Khác khối lớp nên cũng dễ hiểu. Nhưng vì cả hai đều là người nổi tiếng trong học viện nên ít nhất cũng biết đến sự tồn tại của nhau.

「…Sao senpai lại ở đây?」

「Trùng hợp thật. Chị cũng đang định hỏi câu đó đây」

Hai người nhìn chằm chằm vào nhau trong im lặng một lúc.

Không nói lời nào, nhưng cảm giác như họ đang trò chuyện bằng ánh mắt.

Vài chục giây sau, gần như cùng lúc, cả hai quay lại nhìn tôi.

「Giờ thì tớ muốn nghe chuyện về tin đồn」

「Đúng vậy, chuyện đó là ưu tiên trước mắt」

「Bạn thuở nhỏ với Thánh nữ, còn đính hôn nữa」

「Em cũng nghe tin đó rồi. Rốt cuộc là chuyện gì thế?」

Không, người muốn hỏi nhất là tôi mới đúng.

「Thì… trước hết bình tĩnh lại đã nào」

Tôi vừa nói vậy, nhưng hai người đang kích động nên chẳng lọt tai chữ nào Ầm! — cả hai đập mạnh tay xuống bàn rồi áp sát mặt lại.

「Không cần biết, mau trả lời đi!」

「Làm ơn nói rõ cho bọn em nghe!」

Gương mặt họ lúc này hoàn toàn khác thường, đáng sợ thật sự.

Mà khoan, tại sao hai người này lại quan tâm đến tin đồn chứ?

Họ vốn đâu có hứng thú gì với chuyện tình cảm của tôi.

…Tôi chợt hiểu ra giữa chừng.

Cả Kanon lẫn Shiranui đều không có bạn nam thân thiết trong học viện. Ngoại lệ duy nhất chính là tôi.

Với Kanon, tôi thì là anh trai của bạn thân.

Với Shiranui, tôi lại là đồng chí cùng yêu thích một VTuber.

Vậy nên chuyện tình cảm của một nam sinh có quen biết khiến họ tò mò cũng là điều dễ hiểu.

Nếu đổi lại, giả sử có tin đồn rằng hai người này có bạn trai hay đã thề non hẹn biển với ai đó, thì chắc chắn tôi cũng sẽ để tâm. Chắc là cảm giác tương tự thôi.

Giờ thì… nên giải thích thế nào đây?

Việc tôi và Tsukihi là thanh mai trúc mã là sự thật.

Chuyện qua lại giữa hai gia đình cũng là sự thật.

Thậm chí hôm nay cô ấy còn định đến nhà tôi nữa.

Dù đã mấy năm rồi mới nhìn mặt nhau, nhưng vẫn là sự thật.

Chủ đề này chắc chắn sau này còn bị rất nhiều người hỏi đến. Kazama lúc trưa cũng tỏ ra cực kỳ để ý.

Vậy thì… hay là thừa nhận luôn tin đồn nhỉ?

Chuyện hứa hẹn kết hôn gì đó thì tôi không nhớ, nhưng ngoài điểm đó ra thì phần lớn đều là sự thật. Phủ nhận thì thành nói dối, mà nói thẳng ra thì có khi lại gọn gàng hơn, không bị soi mói.

…Khoan đã.

Chẳng phải đây là một cơ hội sao?

Nếu tôi thừa nhận tin đồn, hình tượng thanh cao, không vướng bóng dáng đàn ông nào của Tsukihi sẽ sụp đổ. Độ nổi tiếng chắc chắn sẽ giảm mạnh, thậm chí còn có khả năngbị đánh rớt khỏi vị trí Hime.

Nếu vậy thì… kế hoạch “chinh phục Hime” sẽ kết thúc.

「…...」

Nghĩ đến đây, nhưng rủi ro quá lớn.

Thừa nhận là thanh mai trúc mã thì được, nhưng chuyện hứa hôn thì tôi không hề nhớ. Nếu người tung tin không phải Tsukihi mà là kẻ khác, thì tôi coi như xong đời.

Nếu sau khi tôi thừa nhận, lại lộ ra rằng Tsukihi đang có bạn trai, thì tôi sẽ bị gán cho cái danh tên khốn lợi dụng tin đồn để đập chậu cướp hoa.

Đáng tiếc là tôi không có sở thích NTR, và cũng chẳng có gan đó.

…Dù trong trường hợp ấy, việc Tsukihi có bạn trai bị lộ thì Ayane có thể trở thành Hime.

Nhưng vô lý. Tôi tự hủy đời mình thì có ích gì chứ.

「Thôi nào, cậu hãy thành thật mà nói đi」

「Nào, anh hãy kể hết đi」

Ngay lúc tôi bị dồn vào đường cùng…

「A, thấy rồi! Yuu-kun!」

Cánh cửa bật mở, Tsukihi bước vào.

Khoảnh khắc này, cô ấy trông chẳng khác nào Thánh nữ thật sự.

Tsukihi tiến thẳng về phía tôi. Trên đường đi, cô ấy nhận ra hai người đang đối diện tôi.

「Ơ, đó là Shiranui-san với em gái của Hikawa-san phải không? Tớ đang làm phiền hai người à?」

Tsukihi nhìn tôi rồi lại nhìn hai người kia.

「Không phải đâu! Chỉ là tình cờ gặp thôi!」

「Ồ, tình cờ à」

Gặp nhau tình cờ trong phòng học trống thì đúng là hơi gượng ép. Nhưng lúc này chỉ còn cách lấy sức mà ép qua.

「Mà khoan, Tsukihi tìm tớ có chuyện gì vậy?」

「Là để bàn trước cho buổi học thêm sau giờ học đó. Xem chúng ta nên bắt đầu từ môn nào」

À, là nói chuyện về học hành à.

Đúng là nên bàn trước thì hơn. Tập trung vào vài môn sẽ hiệu quả hơn nhiều.

Việc Tsukihi đích thân tới vào giờ trưa… có lẽ là sự chu đáo của cô ấy. So với việc nói chuyện giữa lớp, phòng học trống rõ ràng kín đáo hơn.

Tôi rất cảm kích sự chu đáo đó nhưng cô ấy lại timing thì tệ hại vô cùng. Ít nhất cũng phải đến lúc tôi ở một mình chứ.

Kanon và Shiranui vẫn chăm chú nhìn chằm chằm về phía này. Việc họ không chen vào có lẽ là vì vẫn còn giữ được chút lý trí.

「…Thứ tự thì giao cho cậu」

「Được. Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ môn tớ dễ dạy nhất nhé」

「Nhờ cậu cả đấy」

「Cứ giao cho tớ」

Tsukihi quay người, bước đi.

「Vậy lát nữa tớ sẽ qua nhé. Yuu-kun phải ra đón tớ đó, không thì tớ sẽ giận đấy」

Ngay sau câu nói đó, bầu không khí nặng hẳn xuống một cách dễ nhận thấy.

「…Nhà?」

「Qua nhà á?」

Tsukihi nghe thấy tiếng lẩm bẩm của hai người kia liền dừng bước.

「Ừm. Tớ với Yuu-kun là hàng xóm, lại là bạn thuở nhỏ của nhau nữa. Hôm nay mình sẽ qua nhà Yuu-kun đó. À, nhân tiện còn ăn tối chung nữa」

「Khoan đã! Chuyện ăn tối sao tớ chưa nghe nói gì hết vậy!」

「Lúc nãy tớ được mời rồi mà. Là mẹ của Yuu-kun ấy」

Tsukihi lắc lắc chiếc điện thoại trên tay.

Khoan… cô ấy đã trao đổi liên lạc với mẹ tôi luôn rồi à?

Nghĩ lại thì cũng chẳng lạ. Mẹ tôi coi Tsukihi như con gái ruột. Dù chúng tôi xa cách, hai gia đình vẫn thân thiết. Thậm chí trong bữa ăn, mẹ còn kể tình hình gần đây của Tsukihi dù tôi chẳng hỏi.

「...Được gia đình công nhận」

「Cùng nhau ăn tối」

Không hiểu sao, sắc mặt của Kanon và Shiranui tái hẳn đi.

「Ơ, chẳng lẽ hai người tới đây là để hỏi Yuu-kun về tin đồn à?」

Cả cô ấy cũng biết tin đồn sao!?

「Nếu là tin đồn đó thì là thật đấy. Tớ và Yuu-kun là bạn thuở nhỏ hàng thật giá thật, qua lại nhà nhau không biết bao nhiêu lần. Ngày xưa còn tắm chung nữa đó」

d723e024-9d69-4a33-a2f1-f3bec07ca690.jpg

「DỪNG LẠI!!」

「Ơ? Là sự thật mà?」

Trước lời nói của Tsukihi, hai người kia trừng mắt nhìn tôi.

Về mặt kỹ thuật thì… đúng là sự thật. Nhưng đó là chuyện từ thời mẫu giáo hay gì đó cơ mà! Chỉ là ký ức mờ nhạt ở góc não thôi!

Nhưng Tsukihi rốt cuộc là đang tính gì vậy?

Tôi định trừng mắt lại để than phiền, nhưng cô ấy đang cười khúc khích. Không phải nụ cười Thánh nữ mà là nụ cười đen tối rõ ràng.

「Fufu, vậy là mục đích đã hoàn thành rồi… Thôi nhé, gặp lại sau, Yuu-kun」

Vừa huýt sáo khe khẽ, Tsukihi vừa rời khỏi phòng.

…Khoan?

Khi tôi nhìn theo cánh cửa vừa đóng lại, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi có cảm giác như thấy Tsuchiya và Hikawa đứng bên ngoài.

Chắc là nhìn nhầm thôi. Big 3 đâu có thân tới mức đó.

「...Nhà, được gia đình công nhận, tắm chung」

「Cả nhà vui vẻ ăn cơm, trong bồn tắm thì kỳ cọ cho nhau…」

Trong lúc tôi còn đang phân tâm, những tiếng lẩm bẩm đáng sợ vang lên.

Không ổn rồi. Phải rời khỏi đây ngay.

Tôi quay người định chạy.

「Đứng lại!」

「Đứng đó! Chuyện này vẫn chưa xong đâu!」

Với khí thế như sắp nhào tới, tôi chạy thẳng về phía cửa.

「Sắp tới giờ học tiết buổi chiều rồi! Tớ đi trước đây!」

Tôi bỏ chạy khỏi hiện trường. Dù cảm nhận được luồng sát khí cực mạnh sau lưng, tôi không dám quay đầu lại một lần nào, cứ thế mà chạy thẳng về lớp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!