Chương 06
Sau khi đàm phán với Auster, Reina đã chính thức được nhận vào ngôi đền.
Quay trở lại với Reina, được trao cho nghĩa vụ trông coi ngôi đền. Cô bé đang quét dọn với cây chổi và cây lau nhà.
“Được rồi… bắt đầu thôi!”
Với quyết tâm đầy mình, Reina bắt đầu quét dọn.
Ngôi đền này phải sạch bong không vết bụi để cô có thể đáp lại lòng tốt của vị linh mục, người đã dang ra bàn tay để giúp đỡ cô.
Nắm chặt lấy cán chổi, cô bé quét dọn từng ngóc ngách của ngôi đền.
“Yoisho, yoisho…!”
Mỗi lần vung chổi, bụi bẩn trên sàn lại như được tẩy sạch đi, trông như mới xây vậy.
Tuy Clarel không bỏ bê việc quét dọn, từng vết bẩn nhanh chóng biến mất.
Dù Reina trước kia có quét dọn ở biệt thự gia đình Auster nhưng đây chắc chắn là một việc kỳ lạ.
“Yoisho, yoisho…!”
Quét sàn chỉ bằng chổi, lau ghế và kệ tủ chỉ bằng vải lại có thể khiến chúng tỏa sáng nhẹ.
Vô thức, Reina sử dụng sức mạnh của Thánh nữ.
Khả năng của một vị thánh… sức mạnh của sự ‘thanh tẩy’, gột rửa mọi vết bẩn, đất bùn.
“Phù… đủ chưa nhỉ?”
Dọn dẹp mất khoảng hai tiếng.
Cả ngôi đền giờ đang tỏa sáng dưới sức mạnh của một Thánh nữ, một thứ ánh sáng thần thánh.
Ngay cả Đại Đền Thờ ở thủ đô chưa chắc đã có thể tỏa ra một hào quang thiêng liêng và thuần khiết đến thế này.
“Linh mục bảo ngài ấy sẽ về vào tầm trưa… mình có nên nấu món gì đó không nhỉ?”
Reina nhanh chóng cất đồ dọn dẹp đi, phủi bụi khỏi áo.
Bụi bẩn trên chiếc áo mà Clarel cho cô mượn biến mất, trở nên sạch sẽ.
Nếu cô có thể làm thế, vậy tại sao cô lại phải mặc tấm vải rách hôm trước?
Lý do rất đơn giản.
Cô bé không muốn vấy bẩn quần áo mà linh mục cho mượn. Reina không thể kiểm soát sức mạnh của Thánh nữ. Nếu cô không thành tâm ước nguyện để làm thứ gì đó sạch sẽ, cô không thể sử dụng sức mạnh của sự ‘thanh tẩy’ được.
“...”
Reina vừa mới cất dụng cụ dọn dẹp xong, đang trên đường tới bếp thì đột nhiên dừng lại tại hành lang.
“Quần áo của linh mục.”
Kéo gấu áo lên mặt, cô hít một hơi.
Rất tiện cho cô, sự ‘thanh tẩy’ sẽ không loại bỏ những thứ mà thuần khiết đối với Reina. Nói cách khác, mùi của Clarel vẫn đó.
“Nnf.”
Vì lý do nào đó, cô cảm thấy hạnh phúc, một âm thanh lạ phát ra từ miệng cô.
Tuy hai người hôm qua còn ngủ chung… đó là giấc ngủ ngon nhất mà cô có trong một khoảng thời gian dài, có lẽ là từ lúc mà mẹ cô mất.
“~~~♪”
Với tâm trạng tốt, Reina ngân nga một giai điệu trong khi tiến vào bếp, tìm nguyên liệu trong rương.
“Không có… rau củ sao?”
Nhưng trong đó lại chẳng có tí nguyên liệu nào cả. Clarel do sống một mình nên cậu chẳng mua nhiều về trữ làm gì cả. Số nguyên liệu còn lại đã trở thành bữa tối hôm trước rồi.
Giờ chỉ còn mỗi bột mì và gia vị, không thể chế biến thành món gì đó tàm tạm được.
“Làm sao bây giờ… mình không nấu được.”
Reina buồn bã nhưng rồi đằng sau bỗng có tiếng động.
“...?”
Quay lại, cô thấy thịt, rau, cá và một chai sữa trên bàn bếp.
Thịt đã được cắt thành khối, cá và những thứ khác trông cũng rất tươi, có mấy con còn nhảy trên bàn kìa.
“Ơ? Là linh mục mua sao?”
Cô không để ý lắm. Liệu những thứ đó có từ lúc cô vào bếp không nhỉ?
“Mà, kệ đi.”
Nếu nguyên liệu biến mất, đó mới là vấn đề. Còn nếu nó xuất hiện thì lại là một món quà.
Không nghĩ nhiều làm gì, cô bơm đầy nước vào một cái chậu lớn rồi cho cá vào.
Xèo xèo
Trông cô hạnh phúc thật đấy
Tốt rồi
Reina, đang chế biến thịt và rau, cảm thấy như mình đang bị quan sát.
Những hạt sáng, trôi nổi trên trần căn phòng, là những ‘thánh linh’.
Chúng được coi là sứ giả của thần, hay có thể nói là thiên thần cấp thấp.
Nguyên liệu trong bếp được chúng mang tới.
Chúng vận chuyển lễ vật từ các ngôi đền khác trong thị trấn đến cho Reina.
Lý do mà thánh linh xuất hiện là do bài hát mà Reina vô thức hát.
Tuy chỉ là vô thức, bài hát đó được gọi là ‘Thánh ca Tôn vinh’ dùng để ca ngợi các vị thần.
Những thánh linh được triệu hồi bởi bài hát được khắc ghi trong linh hồn Thánh nữ.
“La la la ♪”
Vui vẻ, Reina cắt rau rồi luộc chúng.
Một lần nữa, do cô đang ngân nga, đồ cô nấu bắt đầu hấp thụ thánh lực.
“Không biết ngài linh mục có vui không nhỉ?”
Vô thức tạo phép màu, Reina vui vẻ đợi Clarel trở lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
