Chương 07
Tầm chập tối, sau khi đàm phán xong với Auster, Clarel trở lại ngôi đền.
“Ta về rồi đây… Ồ!?”
Khi cánh cửa mở ra, anh lập tức lùi lại.
“N-Nó đang toả sáng sao…?”
Đúng vậy, nội thất bên trong ngôi đền giờ đang đắm mình trong thứ ánh sáng thần thánh. Bệ thờ, những bức tường, sàn đền - mọi thứ đều đang tỏa ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, bao bọc trong một vầng hào quang thiêng liêng.
Trước kia, khi đang trong quá trình đào tạo để trở thành một linh mục tại thủ đô, Clarel có tới Đại đền thờ vài lần, nhưng chưa bao giờ nó có thể trở nên hùng vĩ hay thần bí đến nhường này.
“Mừng ngài về, thưa Linh mục.”
Reina xuất hiện từ phía sâu trong ngôi đền, chạy tới chỗ Clarel như một chú cún chạy tới chỗ chủ nhân.
“Ta về rồi đây. Reina… ừm, con mới quét dọn ngôi đền đấy à?”
“Vâng ạ.”
“Thế thì… con đã làm như thế nào vậy?”
“Như bình thường thôi ạ, dùng chổi với cả giẻ lau…?”
“À, ta hiểu rồi…”
Clarel tự hỏi, tại sao chỉ bằng quét dọn thông thường mà có thể tạo nên một cảnh tượng như thế này. Ngôi đền dường như đã thấm đẫm sức mạnh của một vị thánh.
“Ưm… Sao vậy ạ? Con làm gì sai sao ạ…?”
Nhìn thấy vẻ mặt bối rối của Clarel, Reina lo lắng nhìn.
“Không đâu, chỉ là nơi đây đã trở nên đẹp đẽ biết bao. Con giỏi lắm.”
“Vâng ạ…!”
Gương mặt Reina sáng lên trông thấy. Clarel nhìn xuống Reina, cô bé đang nở một nụ cười tươi như hoa, trong lòng anh vẫn còn vài suy ngẫm.
‘Kỳ lạ… Con bé chỉ mới thức tỉnh như một thánh nữ, với cả lúc này đáng ra Reina sẽ không thể nào có được sức mạnh như vậy chứ nhỉ. Theo như trong game thì khi theo học tại học viện con bé mới có thể có được sức mạnh của một vị thánh, nhưng…’
Trong lúc Clarel suy ngẫm, anh không biết rằng Reina đã vô thức tạo ra những phép màu do lòng tốt và sự hạnh phúc mà cô nhận được từ anh.
Sức mạnh của một vị thánh sẽ được kích hoạt bằng cách làm gia tăng độ hảo cảm với các mục tiêu chinh phục… Clarel không hề tin rằng anh, một nhân vật quần chúng, lại có thể làm vậy chỉ trong một ngày.
Đây không phải do anh đặc biệt hay gì. Cũng không phải do anh có gì hơn các mục tiêu chinh phục kia.
Reina vào học viện sau khi được ngôi đền nhận vào, chịu đựng bao năm huấn luyện địa ngục. Sau khi mất mẹ và hứng chịu các cơn bạo hành từ cha và mẹ nuôi, Reina đã vào Đại đền thờ. Tưởng rằng cô đã thoát khỏi số phận nghiệt ngã nhưng không, cô đã bị buộc phải trải qua một quá trình huấn luyện khắc nghiệt, cả về tinh thần lẫn thể chất.
Trong game, sau khi rơi xuống vực sâu tuyệt vọng và nảy sinh sự ngờ vực sâu sắc đối với con người, Reina cần thời gian để mở lòng với những mục tiêu chinh phục.
Reina đã thật sự được cứu rỗi trước khi đánh mất sự thuần khiết của mình, cho phép sức mạnh thức tỉnh sớm hơn so với câu chuyện gốc.
“Con cũng chuẩn bị cả bữa tối rồi ạ. Chúng ta cùng ăn nhé?”
“Ô, con cũng chuẩn bị bữa tối sao?”
Clarel nghiêng đầu. Nghĩ lại thì, anh đã quên đi mua nguyên liệu. Vậy thì Reina có thể nấu gì với gần như chẳng có chút gì để nấu cơ chứ?
“Con dọn ra ngay đây ạ.”
“Ừm… thơm quá…?”
Khi Reina bước vào bếp, một mùi thơm hấp dẫn lập tức lan tỏa trong không khí. Reina vội vàng đến bên nồi, múc món hầm trắng ra đĩa.
“Đây ạ.”
Những chiếc đĩa được đặt lên bàn. Mùi thơm nồng nàn tỏa ra từ món hầm trắng, nhưng đợi đã.
“K-Khoan! Nguyên liệu, con lấy chúng từ đâu vậy!?”
Món hầm của Reina có những miếng rau và thịt lớn. Trong nhà lẽ ra có thừa nguyên liệu nào đâu. Cô bé đi mua sắm chỉ mặc mỗi áo sơ mi sao…? Clarel tái mặt.
“Ừm… nếu ngài nói đến nguyên liệu, chẳng phải chúng ở trên bàn sao ạ?”
“Trên… bàn?”
“Vâng ạ… ừm, không được dùng chúng sao ạ?”
“...!?”
Reina, với vẻ mặt u ám đầy lo lắng mình sẽ lại bị mắng. Nhưng phía sau cô, một thứ gì đó giống như nàng tiên phát sáng đang bay lượn.
“Đừng bắt nạt Reyna~”
“Đừng làm thánh nữ khóc, không tốt đâu~”
“Mau an ủi cô ấy đi~”
‘Đó… có phải là thánh linh?’
Clarel biết chúng. Chúng giống như những linh thú mà Reina có thể triệu hồi sau khi đạt đến một mức độ nhất định trong câu chuyện.
Trong các trận chiến, họ bảo vệ Reina và hỗ trợ cô ấy trong nhiều phân đoạn lãng mạn của trò chơi.
‘Có lẽ thánh linh đã mang đến những nguyên liệu này…?’
Đó là lời giải thích hợp lý duy nhất. Kỳ lạ thay, chính Reina lại không thể nhìn thấy thánh linh. Có lẽ do thiếu kinh nghiệm hoặc có thể nó cố tình vô hình.
Nguồn gốc của những nguyên liệu này vẫn là một bí ẩn, nhưng ăn chúng thì không thành vấn đề. Ngay cả khi đó là đồ ăn cắp, cũng không có cách nào trả lại được vì không rõ nguồn gốc.
“Ừm… ta mua chúng để làm bữa trưa. Cảm ơn con nhé.”
Clarel ngồi xuống bàn, nếm thử món hầm bằng thìa. Vị ngọt ngào và đậm đà lan tỏa khắp miệng anh.
“Ừm, ngon lắm. Cảm ơn con nhé, Reina-san.”
“Vâng ạ…!”
Nước mắt trào ra trong mắt Reina, cô bé vô cùng xúc động. Vô thức, một vầng sáng bí ẩn tỏa ra phía sau Reina, giống như một vầng hào quang.
‘Mình thực sự cần giúp con bé kiểm soát sức mạnh càng sớm càng tốt…”
Nếu không, sự tồn tại của Reyna với tư cách là thánh nữ sẽ sớm bị phát hiện. Cô bé sẽ bị bắt đi, bị huấn luyện khắc nghiệt dưới sự chỉ đạo của những linh mục tàn nhẫn.
‘Làm sao nói cho con bé nhỉ… giờ thì…’
“Nào, Reina, chúng ta cùng ăn thôi. Ngồi xuống, ngồi xuống đi.”
“Vâng ạ!”
Giờ thì, hãy cùng thưởng thức bữa ăn do Reina tự tay nấu. Clarel và Reina ngồi đối diện nhau, thưởng thức món hầm thấm đẫm phước lành của thánh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
