WN - Chương 05

Chương 05

Hôm sau, Clarel đi đến nơi mà anh đã quyết định hôm trước.

Dù cảm thấy có chút không yên khi để Reina ở lại… có lẽ là do những khổ cực mà đã từng trải qua mà cô bé trông chững chạc hơn những đứa trẻ cùng tuổi khác rất nhiều. Để cô ở lại chắc sẽ ổn thôi.

“Nhớ nhé, bất luận thế nào con cũng không được bước ra khỏi đền! Kể cả có người đến, con không được mở cửa! Nhớ chưa!”

“Vâng, con hiểu rồi.”

Reina gật đầu đồng ý.

Clarel có lý do chính đáng để làm vậy, đó chính là do ngoại hình của Reina.

Reina đã không còn mặc chiếc vải rách hôm trước nữa. Cô bé giờ đang bận trên mình chiếc áo sơ mi của Clarel mà cậu cho cô mượn hôm trước.

Một cô gái khoảng mười tuổi trong chiếc áo sơ mi.

Nếu có ai đó thấy một bé gái ăn mặc như vậy chạy loanh quanh đền thờ thì kiểu gì cũng gây ra hiểu lầm lớn mất.

“Mà kệ vậy, đành chịu thôi… Trong đền cũng làm gì có đồ của bé gái đâu.”

Nơi đây là một ngôi đền, nên chắc chắn cũng có đồ cho linh mục và sơ. Nhưng mà, chẳng có bộ nào là vừa với Reina cả, vậy nên là Clarel cũng chẳng có cách nào khác ngoài cho Reina mượn đồ.

“Ừm, trông nhà cho ta nhé.”

“Vâng, con sẽ dọn nhà thật sạch ạ.”

Reina cầm chiếc chổi lên rồi nhìn Clarel rời đi.

Tuy anh có bảo cô bé không cần phải làm gì, cứ thoải mái thôi nhưng do cô cứ khăng khăng muốn làm việc nhưng lại không nói muốn làm gì cụ thể nên anh đành để cô bé quét dọn đền.

‘Có lẽ con bé nghĩ nếu không trở nên có ích thì sẽ bị đuổi đi đây mà…’

Trẻ con vốn rất ngây thơ nhưng… có lẽ Reina không có đủ thời gian hay môi trường để giữ được sự ngây thơ đó.

Mong rằng, chung sống với Clarel có thể giúp cô bé lấy lại ‘tuổi thơ’ mà cô không được trải nghiệm cho tới bây giờ.

Clarel rời khỏi đền, bước dọc theo con phố, nơi anh vừa chuyển đến sinh sống. Cuối cùng, anh đã đến được nơi mình cần trên con phố chính.

“...Ở đây sao?”

Nơi Clarel đến là một trong những thương hội trong thị trấn, ‘Thương hội Auster’. Được điều hành bởi cha mẹ nuôi của Reina, và là một ổ tội lỗi, nơi trú ngụ của những kẻ đã ngược đãi cô. Bề ngoài là một thương hội đầy tận tâm giải quyết nhu yếu phẩm hằng ngày, nhưng đằng sau nó là ti tỉ những việc làm bất chính.

“Hmm…”

Clarel thở dài một hơi rồi bước vào cửa hàng của công ty.

“Xin thứ lỗi.”

“Xin chào, cho hỏi anh là?”

Khi Clarel đến gần rồi lên tiếng, nhân viên thu ngân chằm chằm nhìn anh.

“Ta được phân vào ngôi đền của thị trấn bắt đầu từ tháng này. Ta là Linh mục Clarel Burn. Xin lỗi vì đã làm phiền, hôm nay ta đến để chào hỏi. Cho hỏi liệu người đứng đầu thương hội có rảnh không?”

“À, ừm… Ông ấy ở trên tầng. Xin ngài chờ một chút, tôi gọi ông ấy xuống ngay đây ạ!”

Tên nhân viên liền thay đổi thái độ, chạy lên cầu thang ở phía sau.

Chắc hẳn hắn đã nhận ra họ của gia tộc ‘Burn’. Đó là một trong những gia tộc đứng đầu vương quốc, nắm giữ sức mạnh đáng kể ngay cả trong hội triều đình.

Ngay cả không thì xúc phạm một giáo sĩ có thể làm mất đi bộ mặt của thương hội nên là tên nhân viên ngay lập tức chuyển sang cách trả lời lễ phép hơn.

“Chà chà, chẳng phải là Linh mục Burn đây sao! Cảm ơn ngài rất nhiều vì đã đến đây!”

Bước xuống cầu thang là một gã đàn ông toát ra sự giàu có cũng như một cơ thể khỏe mạnh. Gương mặt hắn trông hơi lo lắng, có thể thấy rõ lớp tóc mỏng cũng như cái đầu hói của hắn luôn.

‘Đây là cha của Reina sao…? Trông hắn còn muốn đấm hơn cả trong game nữa chứ.’

“Tôi có nghe người ta lời đồn thổi gần đây rồi. Tôi đã nghĩ đến việc đi chào hỏi nhưng, thấy ngài tự mình đến tôi rất mừng.”

“Rất vui được gặp ngài, ngài Auster, người điều hành Thương hội Auster. Xin cho ta thứ lỗi vì đã làm ảnh hưởng đến lịch trình dày đặc của ngài.”

“Không không, không sao đâu! Xin ngài vào trong. Để tôi mời ngài tách trà!”

“Cảm ơn ngài.”

Theo Auster, Clarel được dẫn tới phòng tiếp tân của thương hội. Căn phòng được trang trí với đầy những đồ vật sang trọng và những bức tranh lấy ý tưởng từ cuộc chiến tranh nào đó. Tất cả đều trông thật xa hoa, ăn khớp hoàn toàn với một căn phòng của một người giàu mới nổi.

Clarel ngồi xuống chiếc ghế sofa sang trọng, một nhân viên nữ mang trà và bánh kẹo tới.

“...”

Vì là con trai của hầu tước, Clarel có thể phân biệt được chất lượng. Lá trà và bánh kẹo đều là những món hàng xa xỉ mà thường dân khó lòng mua nổi.

Anh cố gắng ngăn bản thân đấm thẳng vào mặt tên giàu có kia.

Dù có được đối xử như tiên, Clarel không đời nào đẩy sự ghê tởm ra khỏi trái tim mình được.

‘Giá mà mình có thể làm một cú đấm sấm sét vào mặt tên giàu có này nhỉ.’

“Khụ khụ… Ngài Auster, lý do mà hôm nay tôi đến gặp ngài là…”

“Ngài không cần phải giải thích gì đâu. Đưa cho ngài ấy đi.”

Chiếc bụng mập mạp của Auster nảy nhẹ, hắn đưa cho cậu một chiếc túi vải được quấn cẩn thận.

“Đây là khoản quyên góp, xin ngài hãy nhận lấy.”

“...”

Auster cười, phải nói quyên góp một khoản cho đền thờ không phải là chuyện hiếm có với một thương nhân. Tất nhiên cũng không phải là bắt buộc như thuế má, đơn giản chỉ là quyên góp thôi. Tuy nhiên, nếu như đền thờ từ chối, việc đó sẽ gây nên tiếng xấu với các con chiên, trực tiếp phá hủy uy tín của thương hội.

‘Tuy hắn đang cười nhưng chắc chắn đang chế giễu mình bên trong đây mà.’

“Cảm ơn ngài. Tôi rất kính trọng đức tin của ngài.”

“Không không, không có gì đâu.”

“Tuy nhiên… tôi xin phép trả lại số tiền này. Hôm nay tôi đến không phải là vì nhận quyên góp.” 

“Hả…?”

Auster bối rối. Ngoài việc xin quyên góp thì hắn chẳng thể nghĩ ra được lý do nào thêm để một linh mục tới thương hội cả.

“Vậy thì… lý do ngài đến đây là gì? Chắc hẳn không chỉ là để chào hỏi đâu nhỉ…?”

“Thật ra thì… Hôm qua, con gái của ông có tới ngôi đền. Tiểu thư Reina.”

…!

Vẻ mặt của Auster biến dạng. Khuôn mặt của một thương gia uy tín đột nhiên tối lại. Auster nhanh chóng điều chỉnh lại, nở một nụ cười.

“Vậy à… con gái tôi sao? Chà, mong nó không gây rắc rối nào cho ngài.”

Auster có hơi bối rối, đan ngón tay vào nhau.

“Con bé là con của một tình nhân, lúc nào cũng quậy phá, không nghe lời, hay gây rắc rối trong biệt thự. Chà, tôi nghĩ đó cũng là điều không thể tránh khỏi với sự giáo dục nghèo nàn như vậy.”

“Ra vậy, ngài hẳn đã phải trải qua nhiều chuyện rồi nhỉ.”

“Đúng vậy. Dù có răn đe thì con bé cũng không chịu học lễ nghi hay ứng xử.”

‘Ra đó là lý do tại sao trên người con bé có nhiều sẹo như vậy… đúng là thứ súc vật đáng khinh.’

“Khi con gái ông đến cầu nguyện. Tôi nhận ra rằng cô bé có tiềm năng thánh thuật.”

“Thánh thuật sao…? Thứ thất bại… Ý tôi là, Reina?”

“Đúng vậy, cô bé dường như sẽ trở thành linh mục trong tương lai. Nên ta muốn nhận nuôi cô bé trong ngôi đền.”

“Hmm… ra là chuyện này sao…”

Vẻ mặt Auster trở nên ảm đạm. Hắn đã bạo hành Reina, định bán cô đi khi trưởng thành. Dù vương quốc cấm việc sở hữu nô lệ trừ tù nhân đang hưởng án, có những người vẫn sẵn sàng bán con của mình đi để làm vợ hay đầy tôi.

“Con gái tôi… nói sao nhỉ, nó chẳng có gì tốt đẹp đâu, để con bé trở thành linh mục có thể mang lại nỗi ô nhục cho gia đình tôi, nên là…”

“Đây là phí chuẩn bị. Xin ngài hãy nhận lấy.”

“Cái này…!”

Auster, mở túi, hít một hơi thật sâu. Bên trong là một đống đồng vàng, gấp hơn mười lần số tiền hắn đưa ra lúc nãy.

“Số tiền này… như vậy cũng được sao?”

Auster nhìn anh thăm dò. Trong đầu hắn đang toan tính nhanh gì đó.

‘Giờ thì đẩy phát cuối thôi.’

“Đúng vậy. Tuy ta có thể chỉ là một linh mục yếu đuối nhưng gia tộc ta có thể sẽ khác.”

“...Gia tộc Burn nhỉ. Tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi. Vậy là ngài vẫn có liên kết với gia đình nhỉ.”

Auster tự diễn giải. Sự thật thì, anh đã lấy tiền từ lúc rời khỏi nhà rồi, và cũng coi như đoạt mệnh với gia đình luôn. Tuy không căng thẳng lắm nhưng anh khá thân với người anh trai, người đã trở thành gia trưởng, nhưng anh chỉ được phép dùng tên gia đình vì lợi ích. Giờ anh không còn liên hệ chặt chẽ tới gia đình nữa.

Tuy nhiên, Auster không nghĩ vậy. Hắn muốn tạo quan hệ tốt với vị linh mục với liên kết tới gia tộc hùng mạnh tại thủ đô. Với khuôn mặt mãn nguyện, hắn gật đầu.

“Nếu như con gái tôi có thể được chấp nhận, tôi sẵn lòng giao con bé cho ngôi đền. Xin ngài hãy sử dụng con bé tùy thích.”

“Thật tốt khi nghe vậy… vậy thì liệu ngài có thể ký vào đây không?”

“Chúng là gì vậy…?”

Tiếp theo, Clarel rút đống tài liệu từ túi rồi đưa ra, Auster nhìn vào với vẻ khó hiểu. Đó là bản cam kết hoàn toàn chuyển giao quyền giám hộ cho Clarel, và từ đó bỏ hoàn toàn mọi quyền làm cha mẹ.

“Việc hoàn toàn từ bỏ quyền giám hộ có hơi trang trọng quá nhỉ. Tại sao ngài phải làm tới mức này?”

“Ta muốn cô Reina tập trung vào luyện tập thần thuật mà không cần lo nghĩ về gia đình. Ta cũng chả có ý định gì sâu xa gì đâu.”

“À… Tôi hiểu ý ngài rồi.”

Auster mỉm cười tục tĩu.

“... Linh mục à, ngài có một khẩu vị độc đáo đấy. Để tâm tới một con bé mỏng manh như xương chim vậy. Với chừng này vàng ngài có thể kiếm được nhiều đứa xinh đẹp hơn đó, ngài biết chứ?”

Cười nhếch mép, Auster dường như nghĩ rằng Clarel muốn có mối quan hệ tình dục với Reina. Thực tế, bằng cách loại bỏ hoàn toàn quyền giám hộ, Auster không thể nói gì nếu Clarel có làm gì Reina đi chăng nữa.

‘Bị nghĩ rằng mình cùng loại với mấy thứ súc sinh đẩy con mình vào mối quan hệ tình dục đó khó chịu thật… nhưng mà…’

“Tốt thôi, tôi sẽ ký.”

Auster ký và đóng dấu tài liệu.

Với thứ này, Reina đã không còn mệnh hệ gì tới gã đàn ông này nữa.

Kể cả Auster có cầu xin anh trả lại nó thì anh cũng không có nghĩa vụ gì phải đáp lại cả.

‘Có khi lúc ấy ông đang tù mọt gông rồi ấy chứ…”

Clarel kết thúc buổi bàn bạc bằng một nụ cười cho tới tận cuối, trái tim anh tràn ngập sự hả hê.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!