Tử Thần Phiêu Nguyệt

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

(Đang ra)

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

bamioneunjam

Tiểu thư đài các vốn là bạn thanh mai trúc mã của tôi dạo này cứ hay gắt gỏng. Nhưng mà, trêu chọc cô ấy thú vị lắm.

7 28

Vol 1 - Chương 2

Chương 2

Những giọt nước đang chảy róc rách men theo bề mặt lồi lõm của bức tường. 

Dù lượng nước cực kỳ ít ỏi, nhưng với Phiêu Nguyệt lúc này, đó chính là sợi dây sinh mệnh quý giá nhất.

Phiêu Nguyệt điên cuồng liếm lên vách tường.

Khi một chút hơi nước thấm vào cơ thể, cơn đói cũng dịu đi đôi phần.

Sau khi uống đủ nước, lý trí của Phiêu Nguyệt dần dần quay trở lại.

“Phù!”

Hắn tựa lưng vào tường và thở hắt ra.

Khi nước được cung cấp cho cơ thể sắp chết khát, chút sức lực cũng dần trở lại về những thớ cơ tưởng chừng khô héo.

Phiêu Nguyệt bình tĩnh điều hòa lại nhịp thở và cử động tay chân.

Thời gian trôi qua, các khớp xương cứng đờ dần được thả lỏng. Đồng thời, cơ bắp cũng bắt đầu có chút sức.

Khi cảm thấy đã có đủ lực, Phiêu Nguyệt dựa lưng vào tường và dồn sức xuống đôi chân.

“Hự... ư!”

Tiếng rên rỉ đau đớn cứ thế mà bật ra, những đường gân xanh nổi lên trên trán hắn.

Việc đứng dậy bằng hai chân đòi hỏi sức mạnh và sự tập trung tinh thần ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với việc chỉ bò trên sàn.

Đối với Phiêu Nguyệt - người đã nằm liệt như xác chết suốt một thời gian dài - đây là một thử thách đầy đau đớn.

Thâm tâm hắn muốn cứ thế dựa lưng vào tường mà nghỉ ngơi thêm chút nữa. Nhưng hắn biết rõ nếu làm vậy thì có thể sẽ chẳng bao giờ đứng dậy được nữa, nên Phiêu Nguyệt cắn răng chịu đau, dồn sức vào đôi chân.

Hai chân run rẩy bần bật, mồ hôi lạnh tuôn ra như thác đổ khắp toàn thân. Có vẻ như bao nhiêu nước hắn vừa uống vào đều đã biến thành mồ hôi mà thoát ra ngoài.

“Grừ... ư... ư!”

Phiêu Nguyệt nghiến chặt răng, vắt kiệt chút sức tàn lực kiệt .

Cơ thể hắn lảo đảo như muốn ngã quỵ bất cứ lúc nào. Nhưng Phiêu Nguyệt nhanh chóng lấy lại trọng tâm và gắng gượng trụ vững.

Cuối cùng, hắn đã đứng dậy được trên đôi chân của chính mình.

“Phù... ù!”

Hơi thở bị dồn nén bấy lâu vỡ òa ra.

Phiêu Nguyệt chống hai tay lên đùi, đứng vững và điều chỉnh lại hơi thở dồn dập.

Dù không nhìn thấy để kiểm chứng, nhưng Phiêu Nguyệt nghĩ rằng hẳn đang có hơi nóng bốc lên ngùn ngụt từ cơ thể mình.

Cơ thể hắn nóng đến mức đó.

Như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào.

Phiêu Nguyệt phải mất một lúc lâu để làm dịu cơn nóng trong người.

Cuối cùng khi nhiệt độ cơ thể giảm xuống và cảm thấy dễ chịu hơn, hắn bắt đầu quan sát xung quanh.

Vẫn chỉ có một màn đêm đen kịt.

Dù đã ở đây khá lâu nhưng mắt hắn vẫn chưa thể thích nghi được với bóng tối này.

Cuối cùng, Phiêu Nguyệt từ bỏ việc nhìn bằng mắt. Thay vào đó, hắn đưa tay ra sờ soạng bức tường trước mặt.

Bề mặt tường trơn trượt như thể đã có nước chảy qua từ rất lâu.

Tay hắn không chỉ cảm nhận được hơi nước mà còn thấy những mảng sần sùi nhỏ.

‘Rêu?’

Nơi nào có nước chảy, nơi đó ắt có rêu. Đặc biệt là những nơi ẩm ướt thế này là môi trường lý tưởng cho rêu phát triển.

Phiêu Nguyệt dùng móng tay cạo nhẹ lên tường. Những mảng rêu mắc vào móng tay và bong ra.

Hắn không biết rêu có màu gì, cũng chẳng thể xác định nó thuộc loại nào.

Trong các loại rêu, có loại ăn được, nhưng cũng có loại gây ra vấn đề nghiêm trọng cho cơ thể con người. Có thể có độc, hoặc có thể chứa mầm bệnh tiềm tàng.

Nếu có thể nhìn thấy bằng mắt thì việc quyết định sẽ dễ dàng hơn nhiều, nhưng lúc này thông tin duy nhất Phiêu Nguyệt có được chỉ đến từ cảm giác nơi đầu ngón tay.

Phiêu Nguyệt cảm thấy đau đớn như thể dạ dày đang bị vặn xoắn.

Cơn đói vừa tạm quên đi lại ập đến.

Uống nước chỉ là giải pháp tạm thời. Hắn cần phải ăn cái gì đó.

Chỉ dựa vào cảm giác đầu ngón tay thì không thể biết rêu này có ăn được hay không. Tuy nhiên, chỉ riêng việc biết mình đang cầm nắm rêu trong tay cũng khiến nước miếng trong miệng hắn ứa ra.

Sự do dự không kéo dài lâu.

Bây giờ là lúc phải ăn cái gì đó.

Cho dù đó có là thuốc độc đi chăng nữa.

Phiêu Nguyệt đưa đám rêu lên miệng.

Trong miệng đầy cảm giác lạo xạo, nhớp nháp.

Một mùi vị kinh khủng như địa ngục, không bút mực nào tả xiết được - đang công phá lưỡi hắn. Cái mùi vị đó khủng khiếp đến mức Phiêu Nguyệt suýt chút nữa đã hét lên và khuỵu xuống.

Biết rằng với tình trạng cơ thể hiện tại, nếu ngã xuống thì không thể đứng dậy được nữa, nên Phiêu Nguyệt cố ép mình trụ vững.

Nước mắt nước mũi hắn chảy ròng ròng.

Từ sau khi mất cha mẹ, hắn đã lang thang khắp thiên hạ, ăn đủ thứ tạp nham, nhưng chưa bao giờ nếm phải thứ mùi vị khủng khiếp thế này.

Đó là thứ mùi vị mà hắn không bao giờ muốn nếm lại lần thứ hai.

Phiêu Nguyệt vừa chảy nước mắt nước mũi ròng ròng, nhưng vẫn không vứt bỏ nắm rêu trong tay.

Dù trong khoang miệng vẫn còn cái cảm giác ghê tởm ấy, nhưng may mắn là hắn không cảm thấy bất thường ở các bộ phận khác.

Nếu rêu này chứa kịch độc, hắn hẳn đã mất mạng ngay khi nuốt xuống. Hoặc dù không chết ngay thì cơ thể cũng phải có phản ứng lạ.

Nhưng ngoại trừ việc vị giác bị tê liệt ra, hắn không cảm thấy gì khác thường.

Điều đó có nghĩa là ăn được.

Phiêu Nguyệt vội vã cạo rêu và đưa vào miệng.

Vì khoang miệng đã tê liệt nên hắn không còn cảm thấy cái vị như địa ngục ấy nữa. Dù vẫn khổ sở, nhưng một khi đã quen thì cũng có thể chịu đựng được.

Sột soạt!

Phiêu Nguyệt cào cấu lên tường vơ vét rêu bất cứ chỗ nào có thể. Hắn gom được một ít lại nhét vào miệng, rồi lại lặp lại động tác thu gom rêu.

‘Ta sẽ sống. Bằng mọi giá ta sẽ sống.’

Vừa nhai rêu, Phiêu Nguyệt vừa lẩm bẩm.

Lưỡi gần như tê liệt khiến giọng nói không thể thoát ra khỏi miệng, nhưng quyết tâm của hắn thì vô cùng vững chắc.

Hắn phải sống sót, ít nhất là để trả thù gã đàn ông đã nhốt hắn ở đây.

Hoặc tối thiểu hắn cũng phải biết lý do tại sao mình bị nhốt ở đây thì mới hả dạ.

Không biết hắn đã cạo ăn bao nhiêu rêu.

Cảm giác no vẫn chưa thấy đâu. Nhưng cơn đói đã vơi đi phần nào.

Lưỡi hắn tê rần đi.

Phiêu Nguyệt đưa tay xoa quanh miệng. May thay, sau một lúc, cảm giác ở lưỡi cũng trở lại bình thường.

Phiêu Nguyệt thầm nghĩ thật may mắn.

Canh bạc đánh cược bằng cả tính mạng này đã thành công.

Dù cho không biết không gian giam giữ hắn rộng bao nhiêu, nhưng lượng rêu trên tường không ít, đủ để hắn bảo toàn tính mạng trong một thời gian. Tất nhiên là lần nào ăn cũng phải chịu đựng cái mùi vị địa ngục đó.

Sau khi đứng nghỉ một lát, Phiêu Nguyệt bắt đầu đặt tay lên tường và di chuyển từng bước.

Mục đích là để ước lượng kích thước không gian mình đang bị nhốt.

Tay trái chạm tường, đi được hơn mười bước thì đến ngõ cụt. Hắn bị chặn lại bởi một bức tường khác.

Hắn lại men theo bức tường chắn đó mà đi. Lần này cũng đi được hơn mười bước thì lại gặp tường.

‘Một không gian khép kín hình chữ nhật, mỗi chiều chừng ba trượng’

Lúc này Phiêu Nguyệt mới có thể hình dung ra kích thước và hình dạng của nơi giam giữ mình trong đầu.

Phiêu Nguyệt tiếp tục đi men theo tường.

Cạch!

Lúc đó, đầu ngón tay hắn chạm vào thứ gì đó.

Một cảm giác cứng rắn khác hẳn với rêu.

Phiêu Nguyệt di chuyển tay theo vật thể lạ đó.

Là một đường thẳng.

Một đường kẻ mảnh và dài.

Một đường hình chữ nhật giống như không gian Phiêu Nguyệt đang bị nhốt.

‘Là cửa sao?’

Tiện tay, Phiêu Nguyệt đập vào nơi hắn đoán là cánh cửa.

Rầm rầm!

Âm thanh đục ngầu vang vọng trong không gian ngầm nơi hắn bị nhốt.

Âm thanh khác hẳn so với những chỗ khác.

‘Cửa sắt lớn và dày.’

Phiêu Nguyệt sờ soạng tìm xem có cơ quan nào để mở cửa không. Nhưng cánh cửa sắt trơn tuột, không có chỗ lồi ra hay lõm vào nào.

Không có cách nào mở từ bên trong. Có lẽ chỉ có thể mở từ bên ngoài.

Phiêu Nguyệt cuối cùng cũng không tìm được cách mở cửa. Nhưng hắn không tuyệt vọng.

Ngay cả nguy cơ chết đói hắn còn vượt qua được.

Hắn đã có rêu và nước để cầm cự trong thời gian tới. Dù sẽ khổ sở, nhưng hắn hoàn toàn có thể sống sót thêm vài ngày nữa.

Phiêu Nguyệt tựa lưng vào cửa sắt rồi từ từ ngồi xuống.

Giờ hắn không còn sợ hãi việc không thể đứng dậy được nữa.

Bụng đã có chút gì đó, giờ là lúc nghỉ ngơi.

Trong bóng tối, chỉ còn tiếng thở đều đều vang lên.

**************************

Phiêu Nguyệt mở mắt.

Thực ra hắn cũng không phân biệt được mình đang mở mắt hay vẫn còn nhắm.

Bởi vì dù nhắm hay mở thì trước mắt vẫn chỉ là một màu đen kịt.

Phiêu Nguyệt nằm im và ước lượng xem bao nhiêu thời gian đã trôi qua.

Dựa vào việc chưa thấy đói, có vẻ thời gian trôi qua chưa lâu lắm.

Suốt mấy ngày qua, Phiêu Nguyệt sống bằng cách bóc rêu trên tường ăn.

Hắn từng nghĩ mình sẽ không bao giờ thích nghi được, nhưng ngạc nhiên thay, hắn đã quen với mùi vị địa ngục của đám rêu đó.

Lưỡi vẫn bị tê, nhưng không còn cảm giác buồn nôn như trước nữa.

Mỗi khi giải quyết xong cơn đói, vô vàn tạp niệm lại ập đến như sóng thần.

Nơi này quá tĩnh lặng.

Không một âm thanh nào từ bên ngoài lọt vào.

Không nhìn thấy gì, cũng không cảm nhận được dòng chảy của thời gian.

Bất cứ ai bị nhốt ở đây cũng chắc chắn sẽ sớm phát điên.

Phải giữ vững tinh thần.

Nếu buông lỏng, hắn sẽ đánh mất chính mình và chìm vào cơn điên loạn.

Phiêu Nguyệt không ngừng lẩm bẩm tên mình, cố gắng không đánh mất bản ngã.

Không biết phải chịu đựng thế này đến bao giờ, không có gì hứa hẹn cả.

Đói thì cạo rêu ăn, khát thì liếm nước chảy trên tường.

Hắn phải kiên cường bám trụ để sống.

Phiêu Nguyệt cảm thấy mình ngày càng gầy đi.

Những thớ cơ vốn đã chẳng mấy nảy nở nay lại càng teo tóp. Dù vẫn còn duy trì được chút khí lực, nhưng không biết khi nào giới hạn sẽ đến.

Rêu trên tường không phải là vô tận.

Ngày rêu hết sạch cũng sẽ là ngày tàn của hắn. Dù vậy, hắn định sẽ kiên cường bám trụ cho đến lúc đó.

Hắn không hiểu tại sao mình lại cố chấp chịu đựng đến vậy.

Nếu buông xuôi, cơ thể có lẽ sẽ được giải thoát.

Nếu chết đi, có lẽ sẽ không phải chịu đựng nỗi đau này nữa.

Sự cám dỗ đó thường xuyên tìm đến.

Mỗi lần như vậy, Phiêu Nguyệt lại cắn chặt môi chịu đựng.

Để chiến thắng sự cám dỗ của cái chết, miệng hắn lúc nào cũng nát bấy, máu chảy không ngừng.

Phiêu Nguyệt chợt cảm thấy có người.

Ngẩng đầu lên, hắn thấy ai đó đang nhìn mình xuống.

‘Ở đây có người sao?’

Một nghi vấn chợt nảy ra.

Cửa sắt rõ ràng vẫn đóng chặt.

Không có dấu vết ai đó từ bên ngoài vào.

Hơn nữa, việc nhìn thấy hình dáng ai đó trong bóng tối đen kịt thế này là điều vô lý.

Phiêu Nguyệt thậm chí còn chưa nhìn thấy tay của chính mình.

‘Không phải hiện thực. Là mơ sao?’

Phiêu Nguyệt ngẩng đầu nhìn kẻ đang cúi xuống nhìn mình.

Khuôn mặt và cơ thể gầy gò hốc hác, cùng ánh mắt trống rỗng, gã đàn ông đó trông giống hắn một cách kỳ lạ.

Nếu hắn gầy rộc đi như trước khi vào đây, chắc chắn sẽ có bộ dạng y hệt thế này.

‘Là mình.’

Lúc đó Phiêu Nguyệt mới nhận ra người đàn ông đối diện là một bản thể khác của chính mình.

Chính xác hơn là bản thân hắn trong mơ.

Hoặc là bản chất thật đang lẩn khuất trong nội tâm.

Trong tình huống bị dồn vào đường cùng cực độ, hắn đang nhìn thấy hình ảnh mà bình thường tuyệt đối không thể thấy.

Phiêu Nguyệt hỏi bản thể phản chiêu nội tâm của mình.

“Gì thế?”

— Vì cái gì mà phải chịu đựng khổ sở thế này? Buông xuôi đi. Buông bỏ thì sẽ thấy thoải mái thôi.

Bản thể nội tâm trả lời.

Phiêu Nguyệt chớp mắt.

Hắn không ngờ cái bóng đó thực sự trả lời.

Gã hỏi.

— Tại sao lại phải cố sống chết chịu đựng như vậy? Vì cái gì chứ? Ngươi chẳng có gì trong tay cả. Một thằng nhãi ranh không có gì để bảo vệ thì việc gì phải kiên cường đến thế?

“Cứ phải có gì để bảo vệ mới được sao?”

— Buồn cười thật. Cái mạng còn không bằng sâu bọ ấy có gì đáng giá mà phải vùng vẫy thế. Từ bỏ đi. Từ bỏ thì sẽ thanh thản.

“Thực sự sẽ thanh thản sao?”

— Hả?

“Buông xuôi liệu có thực sự thanh thản không? Tao không nghĩ vậy.”

— Thằng điên này lảm nhảm cái gì thế.

“Tao sẽ sống. Dù là cuộc sống không bằng sâu bọ, tao vẫn sẽ sống sót đến cùng để nhìn thấy kết cục.”

— Phí công vô ích thôi.

“Chết thế này thì oan ức lắm. Nếu chết mà không đâm được một nhát dao vào kẻ đã nhốt tao ở đây, thì tao chết cũng không nhắm mắt được.”

— …….

“Thế nên tao sẽ sống. Tao sẽ sống một cách lì lợm để trả thù tất cả những kẻ đã biến tao ra nông nỗi này.”

Bản thể nội tâm ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn.

— Mày thực sự sẽ trả thù chứ?

“Phải!”

— Sẽ không bỏ cuộc chứ?

“Tuyệt đối không!”

Có vẻ hài lòng với câu trả lời của Phiêu Nguyệt, bản thể nội tâm mỉm cười.

Phiêu Nguyệt cũng mỉm cười.

Nụ cười của cả hai giống nhau đến kinh ngạc.

Khoảnh khắc đó, Phiêu Nguyệt mở mắt.

Bản thể nội tâm không còn thấy đâu nữa.

Phiêu Nguyệt nhận ra mình vừa tỉnh mộng. Đồng thời hắn cũng hiểu rằng hình ảnh bản thân khác mà hắn nhìn thấy không chỉ đơn thuần là giấc mơ.

Đó là tâm ma trong lòng.

Nếu không chiến thắng được tâm ma, hắn sẽ bị nó nuốt chửng và phát điên. Hoặc nhân cách sẽ bị phân liệt làm hai.

Bóng tối khiến con người ta phát điên.

Phiêu Nguyệt đã vượt qua cửa ải nguy hiểm mà không hề hay biết.

“Phù!”

Khi Phiêu Nguyệt vừa thở dài.

Cạch!

Đột nhiên, cùng với âm thanh nặng nề, một ô cửa nhỏ phía dưới cánh cửa sắt mở ra.

Khoảng trống hẹp chỉ vừa đủ để đẩy một cái đĩa nhỏ vào.

Qua khoảng trống ấy, ánh sáng mờ ảo tràn vào.

Dù lượng ánh sáng rất yếu ớt, nhưng mắt Phiêu Nguyệt đau như muốn nổ tung.

Đôi mắt quen với bóng tối phản ứng dữ dội dù chỉ với chút ánh sáng hiu hắt..

Xoạt!

Một chiếc đĩa nhỏ bất ngờ được đẩy vào trong. Và rồi ô cửa đóng lại.

Khứu giác của Phiêu Nguyệt phản ứng đầu tiên.

‘Đồ ăn?’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!