Chương 4
Phiêu Nguyệt lặng lẽ nhìn con rắn trườn qua gần mình.
Đó chính là con rắn đã cắn vào cổ tay hắn. Vì nó mà hắn đã dạo một vòng qua cửa tử, nhưng hắn không hề cảm thấy thù ghét nó.
Nó ở đây trước cả hắn. Với nó, chính hắn mới là kẻ xâm nhập.
Hiểu rằng con rắn cắn mình cũng chỉ vì sinh tồn, nên Phiêu Nguyệt không đặc biệt ghét bỏ hay sợ hãi nó.
Con rắn bò đến chỗ Phiêu Nguyệt đi vệ sinh và bắt một con côn trùng lớn để ăn.
Dù mắt đã thích nghi với bóng tối, nhưng trước đây hắn chưa từng nhìn thấy rõ ràng đến thế này. Có vẻ như trong quá trình chống chọi với độc khí xâm nhập, bên trong cơ thể hắn đã xảy ra biến đổi nào đó.
‘Không chỉ đơn thuần là kháng độc sao?’
Hắn từng nghe nói, kẻ sống sót sau khi trúng độc sẽ mạnh mẽ hơn.
Phiêu Nguyệt nghĩ mình cũng thuộc trường hợp đó.
Vấn đề là không chỉ dừng lại ở việc kháng độc, mà cơ thể hắn còn có sự thay đổi khác.
Dường như chất độc đã tạo ra phản ứng cộng hưởng, tác động đến thị lực của hắn.
Để kiểm chứng suy đoán của mình, chỉ có một cách duy nhất.
Phiêu Nguyệt túm lấy thân con rắn đang trên đường trở về tổ sau khi ăn no. Ngay lập tức, con rắn há to miệng đớp mạnh vào mu bàn tay hắn.
Hiệu quả đến ngay tức thì.
Một luồng nhiệt nóng rực chạy dọc cánh tay. Đó là bằng chứng cho thấy chất độc đã xâm nhập vào cơ thể.
Phiêu Nguyệt nghiến răng chuẩn bị đón nhận cơn đau.
Kháng độc không có nghĩa là miễn nhiễm đau đớn.
Đúng như dự đoán, cơn đau dữ dội truyền đến từ vết cắn. Luồng nhiệt nóng bỏng chạy dọc theo mạch máu như muốn thiêu đốt toàn thân.
Đau đớn vô cùng.
Hắn chợt hối hận vì đã chơi dại.
Lần đầu bị cắn, toàn thân hắn tê liệt, nhưng lần này thì không đến mức đó.
Dù rất đau, nhưng vẫn ở mức có thể chịu đựng được.
Một ngày trôi qua, cơn đau biến mất.
Phiêu Nguyệt tin chắc.
Cơ thể hắn đã đã dung nạp độc tính.
Không biết khả năng này hiệu quả đến mức độ nào, nhưng rõ ràng hắn đã sở hữu một vũ khí bí mật mà người khác không có.
Tầm nhìn dường như cũng trở nên rõ ràng hơn một chút.
‘Tốt!’
Lần đầu tiên, một nụ cười xuất hiện trên môi Phiêu Nguyệt.
Đó là nụ cười đầu tiên kể từ khi hắn bị nhốt vào nơi này.
Từ đó, lịch trình của hắn có thêm một việc.
Mỗi ngày để rắn cắn một lần.
Hắn không hài lòng với mức độ kháng độc hiện tại. Hắn muốn hoàn hảo.
Ngày qua ngày, hắn để độc tố ngấm vào máu thịt. Thời gian còn lại, hắn quan sát con rắn.
Con rắn nhỏ bị thoái hóa mắt này cùng với Phiêu Nguyệt là hai sinh vật duy nhất có trí khôn trong không gian ngầm này.
Nhìn cách con rắn hành động, có thể thấy nó cũng biết tính toán.
Con rắn là một thợ săn bẩm sinh.
Nó tiếp cận con mồi không một tiếng động và tóm gọn trong chớp mắt.
Kỹ năng đó kín đáo đến mức những con côn trùng vốn cảnh giác cao độ cũng không hề hay biết.
Thỉnh thoảng có con phát hiện ra sự xuất hiện của rắn, những lúc đó con rắn lại phát ra tiếng rít đặc trưng “xì... ì”. Ngay lập tức, lũ côn trùng cứng đờ lại như bị điểm huyệt.
Nó dùng âm thanh để kiểm soát con mồi.
Và nó biết điểm dừng. Ăn vừa đủ no, không tham lam để con mồi hoảng sợ bỏ chạy hết.
Hình ảnh đó của con rắn đã thu hút sự hứng thú của Phiêu Nguyệt.
Ngoài thời gian rèn luyện thể lực, Phiêu Nguyệt dành thời gian quan sát con rắn.
Quan sát rắn là thú vui tiêu khiển duy nhất của Phiêu Nguyệt.
Phiêu Nguyệt bị cuốn hút vào những chuyển động của con rắn một cách vô thức.
Ngay cả khi đi bộ quanh phòng để rèn luyện thể lực, hắn cũng cố gắng bắt chước chuyển động của nó.
Tập luyện cách di chuyển không tiếng động, không hơi thở, hòa mình vào màn đêm một cách tự nhiên.
Cứ thế thời gian trôi qua, một ngày lại hết, và thức ăn lại được đưa tới. Phiêu Nguyệt ăn xong lại tiếp tục quan sát rắn và rèn luyện cơ thể.
Phiêu Nguyệt lặp đi lặp lại ba hành động này để không bị phát điên. Nếu không làm vậy, hắn đã bị nỗi đau khổ khủng khiếp nuốt chửng và điên loạn từ lâu.
Ăn uống, rèn luyện, quan sát và bắt chước loài rắn là cách duy nhất giúp Phiêu Nguyệt giữ vững tinh thần.
Trong bóng tối, Phiêu Nguyệt đang dần trở nên giống loài rắn từng chút một.
****************************
Kịch kịch kịch!
Một rung động bất ngờ khiến Phiêu Nguyệt mở mắt.
Trong khoảnh khắc, vẻ mặt hắn hiện lên sự kinh ngạc tột độ.
Cánh cửa sắt đã giam cầm hắn bấy lâu nay đang tự động mở ra.
Phiêu Nguyệt bật dậy.
Chẳng mấy chốc, cánh cửa sắt đã mở toang.
Khung cảnh bên ngoài chẳng khác gì bên trong.
Vẫn là bóng tối vô tận và hơi ẩm lạnh lẽo thấu xương.
Phiêu Nguyệt bước ra ngoài cửa sắt và quan sát xung quanh.
Bên ngoài là một hành lang rộng lớn.
Bên trái hành lang dài hun hút không thấy điểm cuối là vô số cánh cửa sắt. Những cánh cửa sắt nhiều không đếm xuể ấy đều đang mở toang.
Có lẽ khi cửa phòng giam của Phiêu Nguyệt mở ra thì chúng cũng đồng loạt mở theo.
Phiêu Nguyệt bước sang phòng ngay bên cạnh.
Khoảng cách giữa hai cửa phòng là hai mươi bước chân.
Mỗi phòng rộng ba trượng, tính ra vách ngăn giữa các phòng dày tới mười bước chân.
‘Hèn gì không cảm nhận được chút hơi người nào.’
Dù giác quan có nhạy bén đến đâu cũng không thể xuyên qua bức tường đá dày hơn mười bước chân này được.
Phiêu Nguyệt nhìn vào bên trong cửa sắt.
Ngay lập tức, một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi hắn.
Đó là tử khí , mùi xác chết đang phân hủy
Trong góc tối, thi thể của ai đó đang thối rữa. Mùi hôi thối nồng nặc cho thấy quá trình phân hủy đã diễn ra khá lâu.
Phiêu Nguyệt bất chấp tử khí , bước vào phòng kiểm tra thi thể. Khuôn mặt đã biến dạng không thể nhận ra, nhưng nhìn vào khung xương, có thể đoán đó là một thiếu niên trạc tuổi hắn.
Chắc chắn thiếu niên này cũng bị bắt nhốt vào đây cùng lúc với hắn.
Tình trạng ở các phòng khác cũng tương tự.
Mỗi phòng đều có xác của những thiếu niên hoặc thiếu nữ trạc tuổi Phiêu Nguyệt.
Khác với Phiêu Nguyệt, họ không chịu nổi và đã chết đói.
Phòng của họ cũng ẩm ướt và đầy rêu như phòng của Phiêu Nguyệt. Nhưng có vẻ họ đã không nghĩ đến việc ăn rêu.
Hoặc có thể họ không thích nghi được với bóng tối như Phiêu Nguyệt nên không nhận ra sự tồn tại của rêu.
Trước cửa sắt có đặt bát đựng thức ăn ôi thiu.
Họ cũng được phát đồ ăn, nhưng không ai sống được đến lúc ăn bát cuối cùng.
Trong bóng tối, đôi mắt Phiêu Nguyệt ánh lên ánh đỏ.
Hắn đi dọc theo hành lang.
Hai mươi phòng. Hai mươi các xác.
Phiêu Nguyệt đi đến cuối hành lang.
Cuối hành lang là một cánh cửa sắt khổng lồ.
Nó to và dày hơn rất nhiều so với cửa các phòng giam.
Then cài của cánh cửa cũng đã được mở.
Phiêu Nguyệt dùng sức đẩy, cánh cửa sắt khổng lồ từ từ mở ra.
Phía sau cánh cửa là một hành lang giống hệt nơi Phiêu Nguyệt bị giam, cũng có hai mươi cánh cửa sắt xếp thành hàng.
Điểm khác biệt duy nhất là trong khi khu vực của Phiêu Nguyệt chỉ có mình hắn sống sót, thì ở đây có tới hai người còn sống.
Một thiếu niên và một thiếu nữ trạc tuổi Phiêu Nguyệt.
Họ nhìn về phía Phiêu Nguyệt xuất hiện với ánh mắt đầy cảnh giác.
Nhìn hành động của họ, có vẻ như mắt họ chưa hoàn toàn thích nghi với bóng tối như Phiêu Nguyệt.
Chắc chắn họ nhận ra sự xuất hiện của người lạ qua tiếng bước chân. Bằng chứng là tai họ cứ liên tục rung động.
Phiêu Nguyệt lặng lẽ nhìn họ.
Thiếu niên và thiếu nữ kia cũng gầy gò hốc hác vì thiếu ăn. Nhưng so với Phiêu Nguyệt, tình trạng của họ có vẻ tốt hơn.
Phiêu Nguyệt liếc nhìn sang phòng bên cạnh.
Vẫn là xác chết. Nhưng bát cơm bên cạnh xác chết to hơn bát của hắn.
Ăn nhiều hơn mà vẫn chết?
Có lẽ chết vì phát điên, hoặc bệnh tật.
Lúc đó, một trong hai người sống sót thận trọng lên tiếng.
“Đằng ấy là ai? Từ đâu đến? Khu vực này chỉ còn hai người bọn ta sống sót thôi.”
Câu hỏi hướng về phía Phiêu Nguyệt.
Phiêu Nguyệt chăm chú nhìn cô gái vừa lên tiếng.
Dù bị giam cầm dưới lòng đất lâu ngày nhưng cô gái vẫn giữ được nét xinh đẹp. Cô trừng mắt nhìn về phía Phiêu Nguyệt như một con mèo hoang bị dồn vào đường cùng.
Nhưng nhìn ánh mắt không có tiêu cự, có vẻ cô không nhìn rõ hình dáng Phiêu Nguyệt.
Thiếu niên bên cạnh cô gái cũng nhìn về phía Phiêu Nguyệt với ánh mắt đầy cảnh giác. Cậu ta thủ thế sẵn sàng tấn công Phiêu Nguyệt bất cứ lúc nào.
Dù không có được đôi mắt nhìn xuyên bóng tối như Phiêu Nguyệt, nhưng thính giác và khứu giác của họ đã phát triển vượt bậc. Nhờ đó họ mới nhận ra sự xuất hiện của hắn và đề cao cảnh giác.
Phiêu Nguyệt mở lời.
"Phiêu Nguyệt. Khu bên cạnh.”
“Khu bên cạnh? Vậy là còn có nơi khác giống thế này sao?”
“Có vẻ là vậy.”
Nghe câu trả lời của Phiêu Nguyệt, cô gái cắn môi.
Cũng giống như hắn, cô bị bắt đến đây mà không hiểu lý do và đã sống ở đây mấy tháng trời.
Giữa lúc những người cùng khu đều lần lượt bỏ mạng, cô vẫn cắn răng chịu đựng và sống sót, quả là một kẻ gan lì.
Thiếu niên kia cũng vậy.
Cậu ta là người sở hữu tinh thần lực đáng nể, đã gặm nhấm nỗi tuyệt vọng và cô đơn từng ngày để sống sót.
"Tên ?" Phiêu Nguyệt hỏi.
“Sở Như Nguyệt. Còn đây là Tống Thiên Vũ.”
“Đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Có vẻ như vẫn còn những khu vực khác giống thế này.”
Ánh mắt Phiêu Nguyệt hướng về phía đối diện của hành lang. Ở đó cũng có một cánh cửa sắt khổng lồ giống cái hắn vừa đi qua.
Đó là bằng chứng cho thấy còn có khu vực khác.
Sở Như Nguyệt và Tống Thiên Vũ không có khả năng nhìn xuyên bóng tối nên không nhận ra sự tồn tại của cánh cửa sắt phân chia khu vực.
Giọng Sở Như Nguyệt run run.
“Trời đất! Còn có nơi khác nữa sao?”
“Đi theo ta.”
Phiêu Nguyệt đi trước dẫn đường.
Sở Như Nguyệt và Tống Thiên Vũ nghe tiếng bước chân hắn mà đi theo.
Nếu nắm tay nhau thì có thể đi nhanh hơn, nhưng Phiêu Nguyệt không làm thế.
Đưa tay cho người khác nắm đồng nghĩa với việc không thể sử dụng tay khi có tình huống khẩn cấp. Tức là chẳng khác nào giao nộp điểm yếu của mình.
Bản năng sinh tồn dạy hắn không được để bất cứ ai xâm phạm khoảng cách an toàn.
“Nắm lấy tay ta.”
Tống Thiên Vũ đưa tay về phía Sở Như Nguyệt.
Thoáng chút do dự, Sở Như Nguyệt nắm lấy tay Tống Thiên Vũ và đi theo sau Phiêu Nguyệt.
Khi sang đến khu vực tiếp theo, họ thấy nhiều người sống sót hơn.
Lần này có tới năm người.
Họ cũng đang tụ tập lại trao đổi thông tin giống như Tống Thiên Vũ và Sở Như Nguyệt. Sự xuất hiện đột ngột của nhóm Phiêu Nguyệt khiến họ giật mình cảnh giác. Nhưng sau khi Sở Như Nguyệt đứng ra bình tĩnh giải thích, họ cũng dần hạ bớt sự đề phòng.
Trong lúc họ trò chuyện, Phiêu Nguyệt nhìn vào bên trong các phòng giam.
Hầu hết các phòng đều có xác chết đang phân hủy.
Không phải chết đói. Là tự sát.
Có người thì tự đập đầu võ sọ, có người thì tự bóp cổ.
Tuyệt vọng, cô đơn, sợ hãi đã giết chết họ.
Môi trường này quá khắc nghiệt đối với những đứa trẻ mới mười mấy tuổi đầu. Phiêu Nguyệt hiểu tại sao họ lại chọn cái chết.
Thứ tiếp theo Phiêu Nguyệt kiểm tra là bát cơm của họ.
Rõ ràng nó lớn hơn bát cơm ở khu vực Phiêu Nguyệt bị nhốt, và lượng thức ăn cũng nhiều hơn. Ít nhất về mặt ăn uống, họ được cung cấp nhiều hơn hẳn so với khu của Phiêu Nguyệt.
‘Có sự phân biệt đối xử sao?’
Bất kể mục đích của những kẻ giam cầm là gì, rõ ràng chúng đã quản lý các khu vực với chế độ khác nhau.
Xét trên mọi phương diện, môi trường ở khu vực Phiêu Nguyệt là khắc nghiệt nhất. Việc Phiêu Nguyệt một mình sống sót ở đó quả thực là một kỳ tích.
Nhưng những đứa trẻ đang mải nói chuyện bên ngoài dường như chưa nhận ra sự thật đó.
Khi Phiêu Nguyệt bước ra, Sở Như Nguyệt cảm nhận được sự hiện diện của hắn và nói.
“Những Đồng Niên Bối này cũng bị bắt vào cùng thời điểm với chúng ta. Đây là Lý Mẫn, Cố Thần Ngọc, và…….”
Có vẻ đã làm quen xong xuôi, Sở Như Nguyệt đại diện giới thiệu mọi người.
Phiêu Nguyệt lẳng lặng ghi nhớ tên của họ.
Những người nổi bật ở khu vực thứ ba là Lý Mẫn và Cố Thần Ngọc.
Lý Mẫn là một thiếu nữ xinh đẹp không kém gì Sở Như Nguyệt, còn Cố Thần Ngọc thực sự là một mỹ nam tử hiếm có.
Khuôn mặt đẹp đến mức phi giới tính. Có lẽ khi ở bên ngoài, cậu ta được rất nhiều cô gái vây quanh.
Lý Mẫn hướng về phía cô đoán là có Phiêu Nguyệt và nói.
“Chào, ta là Lý Mẫn. Mong sau này được giúp đỡ.”
Chẳng biết là giúp đỡ cái gì, nhưng Phiêu Nguyệt vẫn lẳng lặng gật đầu.
Những người sống sót tiếp tục di chuyển sang khu vực tiếp theo.
Số người sống sót ở khu vực sau lại nhiều hơn một chút. Có tất cả tám người còn sống.
Càng đi sang các khu vực khác, số người sống sót càng tăng lên.
Tổng số người sống sót cuối cùng lên tới khoảng một trăm người. Số người chết thì gấp đôi con số đó.
‘Bắt ba trăm người vào đây, và chỉ có một trăm người sống sót.’
Việc bắt cóc tới ba trăm đứa trẻ chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
Dù Tứ Xuyên có rộng lớn đến đâu, việc ba trăm đứa trẻ mất tích chắc chắn sẽ khiến các môn phái giang hồ không thể ngồi yên.
‘Nhưng nếu mở rộng phạm vi ra toàn thiên hạ thì là chuyện khác.’
Ngay cả bản thân Phiêu Nguyệt cũng bị bắt khi đang ở Hồ Nam, cách Tứ Xuyên rất xa.
Sở Như Nguyệt và Tống Thiên Vũ cũng nói mình là trẻ mồ côi. Có lẽ những người khác cũng vậy.
Dù có biến mất cũng chẳng ai quan tâm, chẳng ai tìm kiếm.
Họ là những đối tượng hoàn hảo nhất cho những kẻ đang tiến hành một âm mưu bí mật nào đó.
Phiêu Nguyệt mở cánh cửa của khu vực tiếp theo.
Nhưng lần này, cảnh tượng hiện ra trước mắt hắn hoàn toàn khác biệt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
