Cố Gia Nhi từ phòng vệ sinh bước ra, không thấy bóng dáng Lộ Mãn trong phòng khách: "Anh ấy đâu rồi ạ?"
Cố Linh Y bực bội: "Ai mà biết!"
Cô ngồi trên sofa ôm một cái gối ôm, bàn tay bóp nhăn nhúm cả chiếc gối.
"Vừa nãy anh ấy cầm cái kéo trên bàn trà và gọi Thục Hiền Thục Tuệ vào phòng ngủ, bảo là làm đồ chơi cho chúng." Cố Linh Y tuy giận dỗi nhưng vẫn giải thích.
Cố Gia Nhi không hiểu gì. Cô đi ngang qua giữa phòng khách còn dùng chân đá đá mấy tấm bìa carton lót trên sàn để chỉnh cho ngay ngắn.
Bối Lệ Na theo sau cô thì vừa lau tay bằng khăn vừa đi vào phòng khách.
Cố Gia Nhi nhìn mấy tấm bìa carton, hỏi: "Sư mẫu, bày bìa carton ở nhà để làm gì vậy ạ, cho Thục Hiền Thục Tuệ nghịch ngợm hả?"
"Đúng rồi." Bối Lệ Na nhìn những hình vẽ hoa lá cành đầy màu sắc do bé Thục Hiền vẽ lên bìa với vẻ mặt vẫn còn bực bội.
"Nhà có trẻ con, người ta toàn mua thảm xốp ghép hình. Thục Hiền nhà cô thì cứ xé, cứ vẽ bậy. Mua một bộ về chưa được một tuần đã phá tan tành."
Bối Lệ Na nói: "Thà cứ giữ lại mấy cái thùng carton ở nhà, tháo ra trải xuống sàn rồi mặc chúng nó vẽ vời bôi bẩn tùy thích, cuối cùng còn bán được ve chai."
"Trẻ con phiền phức thật..." Cố Gia Nhi lè lưỡi, "Sau này con không sinh con nữa đâu."
Cô mới thử trông trẻ con nửa ngày thôi mà đã thấy mệt rồi.
Hai bé Thục Hiền còn đỡ, chưa phải là loại siêu quậy phá phách nhất.
Nếu không may vớ phải một đứa còn có sức công phá hơn nữa thì...
Cố Gia Nhi lắc đầu trong lòng. Sao phải sinh con chứ, vừa tốn công vừa chẳng được gì!
Bối Lệ Na nở nụ cười thấu hiểu của người từng trải: "Lệ Khiết hồi bằng tuổi con cũng nghĩ như vậy đấy."
"Cô Bối cũng không định sinh con ạ?" Cố Gia Nhi tò mò hỏi.
Bối Lệ Na giờ cảm thấy mình hiểu rõ mọi suy nghĩ của cô như giám thị coi thi nhìn thấu cô học trò Cố Gia Nhi đang làm bài dưới kia.
Dù sao thì ai cũng từng trải qua giai đoạn đó mà.
"Lệ Khiết mười tám tuổi nghe mấy đứa bạn thân bảo sinh con thì đau, nuôi con thì khổ, đẻ ra đứa con không khác gì bị đòi nợ, chẳng được tích sự gì. Thà cứ sống thoải mái một mình và ăn chơi vui vẻ còn sướng hơn."
Cố Gia Nhi nghĩ ngợi một lát nhưng không vội gật đầu đồng ý.
"Đúng là không thiếu những cô gái quyết tâm không kết hôn sinh con." Bối Lệ Na nói, "Nhưng cũng phải phân biệt rõ là mình chưa từng trải qua nên chỉ hùa theo người khác, hay là mình đã phân tích kỹ càng và kiên định rồi mới chọn cuộc sống độc thân."
"Lệ Khiết là kiểu người chưa gặp được người mình thích. Trước khi kết hôn với em rể của cô, cô ấy không bao giờ nghĩ rằng một người từng sợ kết hôn như mình lại có ngày đếm sao đếm trăng mong có con."
Nói đến đây, Lệ Khiết bưng một đĩa trái cây đi tới: "Chị ơi, chị bớt nói lại đi."
"Con thấy sư mẫu với cô Bối trông trẻ mệt quá." Cố Gia Nhi lúng túng nói.
Cô không dám tưởng tượng với tính cách của mình, sau này đến giai đoạn nuôi con có khi cô còn không ngồi yên được hơn cả con mình ấy chứ...
"Con mình mà, chỉ cần nhìn chúng lớn lên từng chút một từ cục bột nhỏ thành cục bột lớn đã thấy ấm lòng rồi, vất vả chút cũng đáng." Bối Lệ Na mỉm cười lấy hộp tăm trên bàn trà đổ ra vài cái cắm vào đĩa hoa quả.
"Cô Tiểu Bối của các con giờ đang nghĩ xem tại sao lại có kế hoạch hóa gia đình, còn đang lo làm sao để sinh thêm đứa thứ hai đây này."
Cố Gia Nhi ngồi xuống cạnh chị gái Linh Y, Cố Linh Y liền tiện miệng nói: "Gia Nhi đừng nghĩ nữa, sau này em lấy chồng nếu không sinh con thì cửa ải ba mẹ chắc chắn không qua được đâu."
"Trời ơi, Linh Y, em biết mà." Cố Gia Nhi đương nhiên hiểu rõ quan niệm của ba mẹ, "Họ chắc chắn sẽ cằn nhằn em đến chết mất."
"Em chỉ nói vậy thôi mà." Cố Gia Nhi cọ cọ vai Cố Linh Y, "Đến lúc đó, đâu phải chuyện của riêng em nữa...còn phải hỏi ý kiến đối phương chứ."
Cố Gia Nhi tựa vào vai chị gái một lúc: "Em còn chưa nghĩ xong sau này có nên kết hôn không nữa."
"Em chắc chắn sẽ kết hôn thôi." Cố Linh Y liếc nhìn cô em gái ngốc vẫn chưa hiểu chuyện đời này.
Vẫn còn quá trẻ, được chiều chuộng quá rồi.
Cố Gia Nhi chợt nảy ra một ý tưởng kỳ quái, đầu chụm vào vai Cố Linh Y: "Này Linh Y, đến lúc đó em không kết hôn, chị kết hôn rồi sinh thêm một đứa và sau đó ghi tên em vào. Vậy chẳng phải tốt hơn sao?"
Tự mình nuôi thì mệt quá, nhưng con của chị gái Linh Y thì chẳng phải cô có thể tha hồ chơi đùa sao?
Cố Linh Y ghét bỏ nhìn em gái: "Não em bị úng nước à!"
Trước bàn trà, Bối Lệ Na và Bối Lệ Khiết vẫn tiếp tục chủ đề nuôi dạy con cái.
"Haizz. Chị ơi, em thật sự ngưỡng mộ chị quá."
Bối Lệ Khiết lúc này khoanh tay nhìn quanh tìm hai cô bé song sinh: "Có song sinh sướng thật, một lần có hai đứa con mà lại còn khỏi lo nộp phạt vì sinh con vượt quy định nữa."
Bối Lệ Na nhớ lại cảnh sinh con gái lúc trước thì không khỏi bật cười: "May mà là hai cô con gái, nếu là một cặp con trai song sinh thì anh rể em giờ này chắc đang sầu não chết mất."
"Haizz——hai con bé này đâu rồi, lại chạy đi đâu rồi?"
"Mẹ ơi, dì ơi, chúng con ở đây!"
Từ phòng ngủ của hai cô bé vọng ra tiếng gọi non nớt của chúng.
Chỉ là giọng nói này nghe có vẻ hơi nghẹt nghẹt và ong ong.
Ầm——Ầm——
Hai hộp giấy lảo đảo chạy ra.
"Phụt ha ha——"
Hai chị em nhà họ Cố ngồi trên ghế sofa đều che miệng cười.
Hai cô bé song sinh này tự nhốt mình trong một hộp giấy carton.
Giấy carton dán thành một bộ vỏ khủng long vuông vắn có đầu có móng, trên đỉnh đầu và lưng còn gắn những chiếc gai nhỏ cắt từ giấy carton. Ở đầu hộp giấy chừa một khe hở nhỏ bằng cửa sổ, đóng vai trò là miệng khủng long, cũng là lỗ quan sát của hai cô bé bên trong.
Hai con khủng long hộp giấy lắc lư lắc lư và giọng nói ngọng nghịu, trông đáng yêu vô cùng.
Một con dùng bút màu vẽ thêm vài đường kẻ màu đỏ, con còn lại thì màu xanh lá cây, ngoài ra thì không khác biệt lắm.
"Hai đứa đoán xem ai là chị ai là em?"
Ầm ầm, lại một con khủng long hộp giấy cỡ lớn đi ra.
Cố Gia Nhi ôm bụng cười: "Ha ha ha ha, anh ơi, anh trẻ con quá đi."
Anh chàng này đã qua sinh nhật tuổi trưởng thành rồi mà vẫn tự làm cho mình một con khủng long bằng thùng carton!
Trong chiếc hộp giấy to đùng, giọng Lộ Mãn vọng ra: "Vậy anh cho em mặc bộ này, thế là hai cô nhóc kia lại quấn lấy em cho xem."
Trong lòng anh thầm cằn nhằn Cố Gia Nhi miệng lải nhải hoài, chẳng phải anh sợ Thục Hiền Thục Tuệ bám lấy hai chị em song sinh nhà họ Cố nên mới tự mình đóng vai vua trẻ con hay sao?
Cố Gia Nhi lập tức im bặt và cố nhịn cười.
Hai con khủng long nhỏ đứng cạnh nhau ngoan ngoãn, hộp giấy che khuất gần hết khuôn mặt của chúng.
Cố Linh Y nhìn trái nhìn phải so sánh một hồi thì ngập ngừng nói: "Khó nhận ra thật đấy."
Lộ Mãn ở trong hộp giấy phát ra tiếng cười ngạo mạn như nhân vật phản diện: "Ha ha, thế mới đúng chứ, nếm thử cảm giác bị người khác không phân biệt được hai em chưa?"
Cố Linh Y buồn cười nhếch mép. Anh ta đúng là giỏi bày trò. Cái tên này sao không nghĩ xem đội hộp giấy lên chẳng khác nào đội cái đầu thú bông, chuyện này mà so sánh với việc phân biệt hai chị em cô được à!
"Anh ơi, anh ngụy biện quá." Cố Gia Nhi chống nạnh, bất mãn nói, "Nếu em phân biệt được, sau này anh cũng phải phân biệt được em và Linh Y!"
"Mấy lần trước anh đều nhận đúng rồi còn gì?" Lộ Mãn phản đối.
Cố Gia Nhi không thèm để ý đến anh. Cô nàng chăm chú nhìn hai con khủng long nhỏ bằng hộp giấy để cố gắng tìm ra điểm khác biệt.
