Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 522: Trò chơi đầu tiên (Phần đầu)

Gần trưa, Lộ Mãn đưa Cố Linh Y đi lót dạ trước, tìm một nhà hàng gọi ba phần bánh bao chiên và một phần sườn heo chiên kiểu phố cổ.

Cố Linh Y chua lòm nhắc nhở: “Gọi ba phần làm gì? Gia Nhi có đi cùng đâu.”

“Gọi ba phần là vì muốn em nếm thử các loại nhân đặc trưng khác nhau.”

Lộ Mãn nhéo nhéo tai Cố Linh Y: “Đồ ăn miền Nam khẩu phần nhỏ, và một lý do quan trọng nữa là sợ em ăn không đủ no!”

Cô nàng này cũng thật lợi hại, cách xa gần ngàn cây số mà vẫn có thể ghen với em gái mình được.

“Hừ!” Cố Linh Y không cãi lại được anh, thầm nghĩ lát nữa phải giành ăn của anh thêm mấy cái bánh bao chiên nữa mới được.

Cắn một miếng bánh bao nhỏ, Cố Linh Y khẽ hỏi đầy nghi hoặc: “Bánh bao chiên này ngọt à?”

“Một số món ăn bản địa ở đây có vị ngọt, khi nấu ăn họ cho đường vào.”

Lộ Mãn lại gắp cho cô một cái khác: “Nhưng ở Hỗ Thị có rất nhiều người nhập cư nên cũng có những món được điều chỉnh cho hợp khẩu vị mặn.”

Sợ cô không quen ăn nên Lộ Mãn cũng không gọi thêm món nào ở quán này nữa. Hai người chuyển sang một nhà hàng món Tương ăn một bữa no nê cay xé lưỡi.

“Trước đây em còn lo sẽ không quen khẩu vị ở đây.”

Cố Linh Y cay đến mức môi đỏ mọng “xì hà” hai tiếng rồi nói: “Nhưng mà thật ra món ăn khắp mọi miền đều có thể tìm thấy ở đây mà.”

“Ừm.” Lộ Mãn giải thích: “Đây là nơi tập trung của các lập trình viên, lại có ga tàu điện ngầm tốt và khu trường học nên giá trị thương mại rất cao. Khu này tên là Quảng Trường Truyền Kỳ, có đủ các loại nhà hàng từ món Trung đến món Tây, từ vị mặn đến vị ngọt.”

Hai người tản bộ đến một khu dân cư tên là Thang Thần Hào Viên.

“Chính là chỗ này, anh đã gọi dịch vụ dọn dẹp trước rồi.”

Lộ Mãn rút chìa khóa mở cửa phòng. Đập vào mắt là một căn hộ trang trí đơn giản có nội thất và đồ điện gia dụng chưa đầy đủ, nhưng trong phòng ngủ đã thay mới bộ ga trải giường bốn món.

Cố Linh Y tự mình lẩm bẩm “vèo~” một tiếng rồi nhảy nhỏm lên mà lao mình xuống giường.

“Hừ, cái giường này sẽ không giống cái ở căn hộ của chúng ta, là anh đặc biệt đặt làm đấy chứ?”

Lộ Mãn mặt dày cũng ngả lưng xuống giường nằm cạnh cô: “Cái giường này thật sự không phải, nhưng em nhắc anh rồi nên sẽ đổi cái tốt hơn.”

Cố Linh Y nhúm một lọn tóc nhỏ quẹt qua quẹt lại trên mặt anh: “Sau khi anh tốt nghiệp, trọng tâm sẽ đặt ở Hỗ Thị sao?”

Lộ Mãn “ừm” một tiếng: “Yên Kinh là đại bản doanh của A Khải và nhóm của anh ta, Tam Quốc Sát cần sức sáng tạo của họ để duy trì sức sống nên không thể dễ dàng di chuyển. Hải Khúc Thị có nhà máy in và các xưởng quy mô nhỏ nên chính sách ưu đãi cũng đã đạt đến mức tối đa. Muốn đi xa hơn thì một môi trường mở là điều cần thiết. Hỗ Thị là một lựa chọn không tồi, hơn nữa còn có thể cân nhắc đến nhu cầu an cư lạc nghiệp.”

“Vậy sau này em thi cao học sẽ thi vào trường ở Hỗ Thị.”

Cố Linh Y cuộn tròn người lại rồi chủ động rúc vào lòng Lộ Mãn.

“Anh thì không thi nữa.” Lộ Mãn rất tận hưởng bầu không khí và cảm giác hai người cùng nhau bàn bạc về tương lai: “Cứ phát triển sự nghiệp trước đã, làm cho lớn mạnh thì bằng cấp không còn là vấn đề đáng lo ngại nữa. Sau này có thể học thêm MBA cũng coi như bù đắp cho sự tiếc nuối vì không có bằng thạc sĩ.”

Cố Linh Y nghiêng nghiêng cái đầu. Mới năm nhất Đại học, còn chưa thi cao học mà sao đã thành tiếc nuối rồi? Nghe cứ như thể trước đây anh ấy chưa từng thi đậu vậy.

“Vậy thì căn nhà này…”

Đôi mắt hạnh của Cố Linh Y chăm chú ngắm nhìn: "Đây là tổ ấm mới của chúng ta sao?"

"Nếu em thấy nhỏ thì chúng ta đổi sang căn hộ lớn hơn nhé?"

"Không nhỏ đâu, đủ rồi."

Cố Linh Y thầm nghĩ chỉ hai người ở thì cần lớn đến thế làm gì?

À, cùng lắm là để lại một phòng khách cho em gái Gia Nhi. Dù đã nói từ rất lâu rồi nhưng em ấy cũng không thường xuyên ở đây...

"Chiều nay chúng ta mua ít hoa và tranh trang trí đi!"

Cố Linh Y có hứng thú trang hoàng cho tổ ấm nhỏ: "Chăm chút trang hoàng một tí cho tổ ấm nhỏ ấm cúng của chúng ta~"

Lộ Mãn hôn lên trán cô: "Được thôi, nghe lời bà chủ."

...

Hai người bận rộn cả buổi chiều chọn vài bức tranh cùng một ít cây xanh và cây cảnh, căn phòng đơn giản đã mang một không khí gia đình khác biệt.

Lộ Mãn và Cố Linh Y ngồi bên cửa sổ, làm việc mệt mỏi liền tựa lưng vào nhau. Dưới ánh nắng chiều tà, hai người mở chai coca cola thủy tinh ướp lạnh.

"Cạn ly, đồ giò heo~"

"Cạn ly, bạn học Linh Y."

Đèn đóm sáng lên, trong màn đêm lác đác vài ánh đèn neon rực rỡ.

"Chỗ này ban ngày đông người lắm, tối đến lại không còn nhộn nhịp như vậy nữa."

Cố Linh Y đã thay một chiếc váy liền tay bồng kiểu Pháp màu xanh hoa xa cúc, cô nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lộ Mãn thì chăm chú nhìn tấm lưng trần chữ V phía sau cô nàng này mà ngẩn người.

Chiếc váy này phía trước là cổ vuông, phía sau lại là kiểu cắt xẻ khá gợi cảm.

Từ sau bữa tối, Cố Linh Y vừa về đã tắm rửa. Rõ ràng không ra ngoài nữa, vậy mà cô vẫn trang điểm nhẹ nhàng xinh đẹp và còn xịt nước hoa.

Bây giờ lại còn đặc biệt thay một chiếc váy nhỏ xinh.

Lộ Mãn trong lòng khẽ nảy sinh dự cảm tối nay có thể sẽ xảy ra chuyện gì đó.

"Anh ơi, anh mua căn nhà này hết bao nhiêu tiền vậy?"

Cố Linh Y đã một thời gian không gọi anh ấy là "anh ơi", sau khi họ xác nhận quan hệ tình cảm thì Lộ Mãn vẫn luôn nghe cô gọi thẳng tên mình.

Lúc này đột nhiên nghe thấy tiếng "anh ơi" khiến anh có hơi ngẩn ngơ.

"Một vạn một mét vuông, tốn một trăm sáu mươi đến một trăm bảy mươi vạn."

Lộ Mãn nói: "Đã dùng hết tiền thưởng xổ số thể thao, sau đó bỏ thêm một chút tiền kiếm được từ game."

Điều anh không nói là mua bây giờ là có lời. Vài năm nữa việc mua nhà cho người không có hộ khẩu Hỗ Thị sẽ bị thắt chặt, hơn nữa căn nhà này mười mấy năm sau sẽ tăng giá gấp mười lần trở lên, tương đương với việc bây giờ bỏ ra tiền triệu mua vào biệt thự tiền tỷ.

Tâm tư Cố Linh Y vốn dĩ cũng không đặt nặng vào việc hỏi giá, cô ậm ừ một tiếng cho qua chuyện rồi không có gì thêm nữa.

Cô thong thả đi hai vòng trong phòng ngủ, hình như thật sự không có gì để làm nên liền lấy ra một chiếc máy chơi game NDS từ trong túi rồi nằm lên giường.

"À ừm..." Lộ Mãn cũng kiếm chuyện để nói: "Đánh đến đâu rồi, vòng thứ hai à?"

"Ừm, đang đánh Tứ Đại Thiên Vương của vòng thứ hai."

Cố Linh Y lách cách nhấn các nút trên máy chơi game và tập trung cao độ.

Lộ Mãn ghé sát lại ôm lấy eo Cố Linh Y.

"Anh giúp em tham khảo một chút nhé."

"Ôi, em tự đánh được mà."

Cố Linh Y ở trong lòng anh tự mình chơi game.

Đánh xong Thiên Vương cuối cùng, sắp sửa khiêu chiến với quán quân khu vực là Cynthia rồi thì Cố Linh Y lưu game.

"Anh ơi."

Cô tựa vào vai Lộ Mãn: "Nghĩ lại vẫn thấy như mơ ấy. Mấy hôm trước còn ở nhà chúng ta mà bây giờ lại đến Hỗ Thị, chúng ta cùng nhau trang trí căn nhà của riêng mình và mơ về tương lai của chúng ta."

"Anh thì không nghĩ là mơ đâu."

Lộ Mãn cảm nhận sự mềm mại thơm tho trong vòng tay: "Nhiệt độ cơ thể và mùi hương của bạn học Linh Y thật sự rất chân thực."

"Hừ."

Cố Linh Y nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Trước đây em chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ thành ra thế này."

Nếu không có chuyện tên này chia tay với em gái cô rồi lại chuyển sang ở bên cô, Cố Linh Y thầm nghĩ cuộc sống của cô chắc chắn vẫn sẽ theo đúng quỹ đạo.

"Em chưa bao giờ nghĩ đến việc sau này làm sẽ gì, huống chi chuyện có thi cao học hay không hay là thi cao học ở Hỗ Thị. Tất cả đều là chuyện xa vời."

Cố Linh Y lại với tay nâng cằm Lộ Mãn. Khi hai người ở riêng cô đặc biệt thích hành động này.

[Món ăn kiểu Hồ Nam] [MBA là bằng Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh]