Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 519: Bỏ nhà ra đi

“Ba ơi, mẹ ơi!”

Tiếng bước chân vội vã của Cố Gia Nhi kèm theo giọng nói cũng gấp gáp không kém.

“Linh Y chị ấy…đang dọn đồ đòi bỏ nhà ra đi!”

“Khụ khụ khụ…”

Cố Ngạn ho khan mấy tiếng nặng nề như thể có một cục tức nghẹn ứ trong lòng.

Ông ngẩng đầu nhìn cô con gái út trên cầu thang và há hốc miệng, nhất thời không biết nói gì cho phải.

Văn Nghệ đứng dậy: “Gia Nhi, con lại đây với ba con để mẹ lên xem Linh Y.”

Khi hai mẹ con lướt qua nhau, Văn Nghệ khẽ kéo Cố Gia Nhi lại rồi nhẹ giọng hỏi: “Chị con lại nói gì với con à?”

Cố Gia Nhi lắc đầu và mặt đầy lo lắng: “Giá mà chị ấy nói gì đó thì tốt rồi. Đằng này chị ấy không nói một lời nào, chỉ chọn cái vali lớn nhất rồi cái gì cũng nhét vào trong. Mẹ ơi, con sợ chị ấy…”

Sợ chị ấy thật sự coi lời ba Cố Ngạn nói là thật, thật sự “đi thì đi”.

“Sao lại thế này, haizz!” Văn Nghệ có chút không đoán được tâm tư của cô con gái lớn nữa rồi. Linh Y vốn luôn vâng lời, đây là lần đầu tiên trong đời cô chống đối ba mẹ.

“Mẹ ơi, Linh Y chị ấy không chỉ nhét quần áo vào vali đâu.”

Nếu chỉ là hành lý thông thường thì Cố Gia Nhi sẽ không lo lắng đến thế, nhưng chị gái bây giờ rõ ràng là làm thật rồi.

“Chị ấy như muốn dọn trống cả căn phòng vậy. Album ảnh trên bàn, thú nhồi bông trên giường, cả giấy tờ tùy thân nữa, chị ấy đều đang đóng gói!”

Văn Nghệ nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề thì vội vã bước nhanh lên lầu.

“Linh Y, con đang làm gì thế này?”

Mở cửa phòng thì quả nhiên thấy Cố Linh Y đang bận rộn dọn dẹp, cô vừa cho một chiếc máy chơi game và hai món đồ trang trí vào balo.

“Mẹ.”

Cố Linh Y dừng lại rồi nén nước mắt.

“Nghe lời mẹ đi con.”

Văn Nghệ vỗ về vai con gái, giọng nói nhẹ nhàng: “Đừng làm mình làm mẩy nữa, xin lỗi ba con đi…”

Cố Linh Y lắc mạnh đầu: “Không!”

Cô tiếp tục dọn dẹp vali và balo, còn Văn Nghệ thì nhíu mày: “Con thật sự muốn bỏ nhà đi à?”

“Con đến trường.” Cố Linh Y cúi đầu trả lời.

“Linh Y.” Văn Nghệ giữ chặt cổ tay cô và khuyên nhủ: “Thông cảm cho ba mẹ một chút, được không con?”

“Mẹ ơi, con muốn yên tĩnh một mình.”

Cố Linh Y nói khẽ: “Lát nữa con xuống lầu.”

Nửa tiếng sau, khi Cố Linh Y đeo một cái balo và kéo theo cái vali lớn nặng trịch xuống lầu, những người khác trong nhà đều đang ngồi ở phòng khách.

Cố Gia Nhi thấy Cố Linh Y với dáng vẻ quyết tâm bỏ đi thì kinh ngạc nói: “Chị!”

Văn Nghệ đứng dậy rồi khẽ đứng chắn đường ra cửa: “Con gái, coi như mẹ cầu xin con. Đừng làm chuyện dại dột, được không?”

“Khụ khụ.”

Lúc này Cố Ngạn như thể đã cạn hết sức lực ngả người ra ghế sofa và bất lực nói: “Văn Nghệ, cứ để con bé đi đi. Chân nó mọc trên người nó, cản được nó lúc này liệu có cản được nó cả đời không?”

Cố Linh Y tiến lên ôm lấy mẹ Văn Nghệ: “Con xin lỗi mẹ.”

“Linh Y…”

Chưa kịp để Văn Nghệ nói lời giữ lại, Cố Linh Y đã không quay đầu lại mà lao ra khỏi cửa nhà.

Bỏ nhà ra đi.

Cố Gia Nhi ngây người đứng tại chỗ. Cô không thể nào ngờ được mình đã đánh giá thấp bản lĩnh và quyết tâm của chị gái.

Theo bản năng, cô muốn đi theo ra ngoài xem sao.

Còn Văn Nghệ thì gọi cô lại: “Gia Nhi, ở lại với ba mẹ đi con.”

Cố Gia Nhi nhìn thấy vẻ mặt đau buồn của mẹ thì không kìm được lòng cũng run lên.

“Chị con…cứ nhất quyết…ừm, đòi về trường trước. Nếu con cũng bỏ đi nữa thì ba mẹ thật sự chẳng còn chỗ dựa nào cả.”

Văn Nghệ lo lắng cô con gái út lại vì tình chị em cộng thêm cả việc không nỡ dứt bỏ Lộ Mãn mà nhất thời bốc đồng rồi cứ thế đi theo chị gái.

Hai cô con gái bảo bối vì người ngoài đều bỏ họ mà đi. Đối với ba mẹ mà nói, đây quả là một đòn giáng cực mạnh.

Cố Gia Nhi băn khoăn nhìn ra cửa rồi lại nhìn người ba đang ủ rũ trên ghế sofa.

“Haizzz…”

Thở dài một tiếng rồi Cố Gia Nhi đi đến ngồi cạnh Cố Ngạn.

……

……

Buổi tối, tại nhà họ Lộ.

Cố Linh Y không trực tiếp bắt xe về Đại học Sư phạm Tân Hải. Khi cô nàng tay xách nách mang xuất hiện trước cửa biệt thự nhà họ Lộ, người mở cửa là Liễu Tĩnh đã giật mình hoảng hốt.

Ba mẹ Lộ Mãn lập tức nâng cấp bữa tối. Thực đơn ban đầu chỉ có bốn món mặn và một món canh nhanh chóng “tiến hóa” thành tám món nóng và tám món nguội.

Ngay cả Lộ Vệ Hoa muốn dùng hải sản đông lạnh trong tủ lạnh cũng bị Liễu Tĩnh vỗ vào mu bàn tay mà ngắt lời, nhất quyết đòi ra ngoài mua đồ tươi ngon nhất.

Trong bữa tối, ba mẹ Lộ Mãn không ngừng trách mắng Lộ Mãn tới tấp khiến Lộ Tiểu Sương cũng muốn tham gia vào mà mắng cho ông anh trai “chẳng đâu vào đâu” của mình một trận.

“Chú Lộ, dì Tĩnh… Hai người đừng trách Lộ Mãn nữa…”

Cố Linh Y nhỏ giọng bênh vực Lộ Mãn, nhưng Lộ Mãn lại gắp một miếng sườn xào chua ngọt nhét vào miệng cô nàng: “Ăn đi. ba mẹ dạy dỗ anh một chút cũng là vì muốn tốt cho anh, anh lắng nghe và tiếp thu mà.”

“Thằng nhãi ranh.”

Liễu Tĩnh thật sự muốn hắt bát canh trong tay vào người anh.

Con trai mình vừa mới yêu đương với cô con gái út nhà hàng xóm, giờ lại yêu đương với cô con gái lớn… Không chỉ khiến nhà người ta gà bay chó sủa, nghiêm trọng hơn là cô con gái lớn nhà người ta còn thẳng thừng bỏ nhà ra đi để bày tỏ lập trường và quyết tâm, giờ lại bị thằng nhãi ranh nhà mình dụ dỗ về đây…

Ăn cơm xong, Cố Linh Y chủ động dọn dẹp bát đũa nhưng bị Lộ Mãn và Liễu Tĩnh cùng nhau ấn xuống ghế sofa.

“Linh Y, con đi tìm đồ ăn vặt của Tiểu Sương mà ăn đi. Rửa bát rửa nồi cứ để bọn dì làm.”

Trong bếp loáng thoáng vọng ra tiếng Liễu Tĩnh mắng Lộ Mãn xối xả.

“À này, Linh Y.”

Lộ Vệ Hoa đến giờ vẫn cảm thấy như đang mơ vậy. Trong ấn tượng của ông, con trai ông và cô con gái út nhà họ Cố vẫn luôn có tình cảm khá tốt, dù có chút xích mích cũng chỉ là chuyện riêng tư của đám trẻ.

Thoáng cái chớp mắt sao con dâu lại đổi người rồi?

Thông gia thì không đổi…

Chỉ là e rằng người anh em Cố Ngạn của ông sẽ ghét lây cả ông bạn già này của mình đến tận xương tủy…

“Chuyện con bỏ nhà đi thế này chú thấy vẫn còn hơi không ổn thỏa.”

Lộ Vệ Hoa cẩn thận quan sát vẻ mặt Cố Linh Y rồi nói: “Hay là con gái à, lát nữa chú và dì Tĩnh sẽ đưa con về nhà một chuyến. Ba mẹ và con cái có gì mà không vượt qua được chứ.”

Cố Linh Y cúi thấp đầu rồi lắc đầu.

Bây giờ không phải lúc mềm lòng.

Cô muốn dùng hành động để nói với ba mình rằng việc cô và Lộ Mãn ở bên nhau không phải là nhất thời bốc đồng, càng sẽ không vì sự phản đối từ bên ngoài mà dễ dàng chia lìa!

Lộ Tiểu Sương ôm lấy cánh tay của “chị dâu” này. So với những khía cạnh và tình cảm sâu sắc mà người lớn cân nhắc, cô bé quan tâm hơn đến vấn đề thực tế trước mắt: “Chị ơi, tối nay chị ở lại đây nhé? Nếu chị sợ ở một mình thì em ngủ chung với chị, mình nói chuyện nhé?”

Cố Linh Y mỉm cười rồi vô thức trả lời: “Được thôi, Tiểu Sương…”

“Được cái đầu em ấy!”

Lộ Mãn lúc này bưng nước dừa cùng trà nóng và đĩa trái cây đến, anh đặt đồ xuống rồi một tay xoa xoa đầu cô nàng.

“Lát nữa anh tìm một khách sạn gần đây rồi đặt cho em một phòng… Oái, em véo anh làm gì!”

Cố Linh Y đỏ mặt lườm anh một cái.

Cái tên xấu xa này! Sao mà dê xồm thế chứ!

Chưa kể cô ấy vừa bỏ nhà đi, vừa cãi nhau với gia đình xong đã đến đây nên tâm trạng vốn đã tệ rồi, làm gì có tâm trí nghĩ mấy chuyện nhạy cảm này.

Với lại còn có ba mẹ anh ở đây nữa chứ! Ba mẹ chồng tương lai của cô nhìn cô thế nào đây!

“Em…” Lộ Mãn định nói cô có phải hiểu lầm gì rồi không, nghĩ đi đâu thế.

Nhưng trước mặt ba mẹ chồng tương lai của cô nàng, anh vẫn nên giữ thể diện cho cô một chút.

“Tối nay ở nhà chắc chắn không tiện, phải nghĩ đến cảm nhận của dì Văn. Sau này nhắc đến chuyện này, ở nhà anh không hay.”

Lộ Mãn giải thích: “Anh sẽ tìm riêng cho em một khách sạn gần đây, cũng nói với Gia Nhi một tiếng để gia đình em yên tâm.”

“À, ra là vậy…” Cố Linh Y ngượng ngùng cúi đầu. Thì ra tên giò heo là vì cô mà còn có sự cân nhắc này nữa, là cô đã nghĩ bậy rồi…