Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 517: Tuyệt đối không đồng ý!

“Tao tuyệt đối không đồng ý!”

Trong phòng khách nhà họ Cố, trên sàn nhà vương vãi những mảnh vỡ của bộ ấm trà tử sa.

Cố Ngạn đang trong cơn thịnh nộ hoàn toàn không nghe lọt tai lời nói của các con gái. Văn Nghệ thấy tình hình không ổn nên muốn Lộ Mãn về trước, nhưng Cố Ngạn nhất quyết bắt Lộ Mãn phải thề ngay tại chỗ rằng sẽ không bao giờ quấy rầy bất kỳ cô con gái nào của ông nữa.

Lộ Mãn đón nhận những lời lẽ gay gắt và thái độ nghiêm khắc của Cố Ngạn đồng thời nhờ Văn Nghệ đưa hai chị em song sinh đi. Ba mẹ con vào phòng khách đóng cửa lại nói chuyện, còn mình thì ở lại tiếp tục gánh chịu cơn thịnh nộ ngút trời của Cố Ngạn.

Văn Nghệ vừa đóng cửa lại đã nghe thấy tiếng đồ đạc vỡ loảng xoảng từ phòng khách vọng tới.

“Haizz.”

Lúc này Văn Nghệ cũng đau đầu nhức óc nhìn hai cô con gái. Họ nắm chặt tay, ánh mắt đầy lo lắng nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng như muốn nhìn xuyên qua để xem tình hình giữa Lộ Mãn và ba của họ đang thế nào.

“Mẹ phải nói hai đứa thế nào đây?”

Văn Nghệ thực sự thấm thía cái gọi là một đầu hai chuyện. Bà đi đến trước mặt Cố Linh Y. Cô con gái lớn này ngày thường ngoan ngoãn nghe lời, từ trước đến nay vẫn luôn là đứa trẻ hiểu chuyện.

Nhưng “im lặng thì thôi, đã lên tiếng là phải khiến người ta kinh ngạc”. Vốn dĩ hiền lành hướng nội và là người khiến ba mẹ yên tâm nhất, vậy mà giờ đây lại gây ra một chuyện động trời cho bà và Cố Ngạn.

“Hai đứa giờ có sao không?”

Văn Nghệ nhìn ngó sắc mặt hai cô con gái.

Hai chị em trao đổi ánh mắt rồi cùng lắc đầu.

“Mẹ ơi, con và chị không sao ạ.”

Cố Gia Nhi mở lời giải thích trước: “Chúng con vốn dĩ là tốt nhất thế gian mà mẹ, với lại trước đây con cũng đã chia tay trong hòa bình với anh…với Lộ Mãn rồi, tính ra cũng sắp được một năm rồi…”

Cố Gia Nhi nói được nửa câu thì bản thân cũng hơi ngẩn người.

Hóa ra đã sắp được một năm rồi sao…

Cô và cái tên giò heo đó tuy vẫn cứ dây dưa không dứt, nhưng…thực tế thì đã không còn là người yêu của nhau lâu đến vậy rồi…

Thời gian hai người chính thức hẹn hò cũng chỉ vỏn vẹn hai năm… Vậy mà giờ đây đã trôi qua một nửa rồi…

Trong lòng Cố Gia Nhi không khỏi dâng lên một cảm giác khủng hoảng.

Cô còn có thể “dây dưa” với Lộ Mãn như thế này được bao lâu nữa đây…

Nếu anh ấy và chị cứ tiếp tục hẹn hò tốt đẹp, những con người mới và những ký ức mới sẽ nhanh chóng vượt qua những hồi ức cũ của cô với anh ấy mất thôi…

Văn Nghệ thấy vẻ mặt bối rối vầ khó xử của cô con gái út thì trong lòng cũng thở dài.

“Hòa bình” chia tay hả?

Bà thầm nghĩ hai đứa chia tay thế này mà gọi là hòa bình sao được.

Hòa bình đến mức cô con gái út vẫn cứ thích Lộ Mãn, vẫn không thể rời xa người ta, vẫn luôn giữ thái độ rằng sau này họ sẽ ở bên nhau, hết mời anh về nhà lại mong anh có thể làm hòa với Cố Ngạn.

“Linh Y, con thì sao? Con nghĩ thế nào?” Văn Nghệ lại hỏi.

“Con biết, chuyện này là lỗi của con.”

Cố Linh Y thẳng thắn thừa nhận. Cô từ khi chấp nhận lời tỏ tình của Lộ Mãn và trở thành bạn gái của anh thì đã có sự giác ngộ này.

“Dù nói thế nào đi nữa, việc con và anh ấy ở bên nhau đều là làm tổn thương tình cảm của Gia Nhi. Ba mẹ tức giận cũng là điều đương nhiên.”

Văn Nghệ vốn nghĩ con gái lớn sẽ lại ấp úng không nói rõ đầu đuôi như trước, nhưng giờ đây thấy vẻ mặt cô thản nhiên như vậy thì bà không khỏi kinh ngạc phải nhìn lại con gái mình.

"Nhưng mà con cũng đã nói chuyện đàng hoàng với Gia Nhi rồi mà." Cố Linh Y vừa nói vừa bĩu môi: "Chúng con đều muốn mọi chuyện tốt đẹp nên từ từ tìm hiểu xem sao. Phản ứng của ba cũng quá gay gắt rồi, Lộ Mãn đâu phải là tên tra nam khốn nạn đã vứt bỏ hay làm hại Gia Nhi đâu..."

Cố Gia Nhi nghe lời chị gái nói mà mí mắt giật giật.

Chị mình đúng là dám nói thật...

"Nếu anh ấy thật sự là người không tốt thì con cũng sẽ không thích anh ấy. Nếu thái độ của anh ấy với Gia Nhi không ổn thì con cũng sẽ không thích anh ấy."

Cố Linh Y "hừ" một tiếng: "Ba người chúng con đều nghĩ như vậy. Chuyện này mà cứ giấu ba mẹ thì càng lâu càng tệ nên tốt nhất là nói rõ mọi chuyện sớm, chúng ta gặp nhau nói chuyện đàng hoàng đi thôi——"

Văn Nghệ bất lực, muốn cười mà không cười nổi.

Ba đứa chúng nó đã nói chuyện trước với nhau, đều nghĩ như vậy sao?

Lời này nghe sao mà lạ thế?

Bạn trai cũ đến nhà bạn gái hiện tại để nói rõ tình hình mà còn phải nói chuyện trước với bạn gái cũ; em vợ không những phải tha thứ cho chị gái mà còn phải giúp anh rể nói đỡ...

Cái vở kịch gia đình luân lý gì đây...

Rầm—Rầm—Rầm!

"Ôi, ba sao vẫn còn đập đồ thế..."

Cố Linh Y nghe động tĩnh bên ngoài thì khẽ cau mày.

"Lộ Mãn đâu có thành kẻ thù với Gia Nhi đâu, cũng đâu phải đã ngủ với Gia Nhi khiến Gia Nhi phải phá thai——Ưm ưm!"

"Cố Linh Y, chị đang nói linh tinh gì thế hả!!"

Cố Gia Nhi nhanh chóng bịt miệng chị mình lại.

Cô ngượng ngùng nhìn mẹ mình. Dù ba mẹ con đóng cửa cũng hay nói chuyện nhạy cảm, nhưng những lời "bạo dạn" của chị gái lúc này thì hơi quá đà rồi!

Văn Nghệ xoa xoa sống mũi. Con gái lớn mà nổi loạn thì bà cũng coi như đã được chứng kiến.

"Linh Y, mọi chuyện không đơn giản như vậy đâu."

Văn Nghệ nhìn ra cửa rồi quay lại nói: "Ba các con tuyệt đối sẽ không đồng ý——"

"Yêu đương là chuyện của chúng con, cần gì ông ấy đồng ý!" Cố Linh Y nói lớn.

Văn Nghệ lắc đầu. Phải nói rằng không hổ là chị gái trong cặp song sinh, ngay cả khi gây sự cũng cao tay hơn em gái một bậc.

Ba mẹ con không nói gì nữa, họ đồng loạt nhích lại gần bức tường và lắng nghe tiếng cãi vã bên ngoài càng lúc càng dữ dội.

Nghe một lúc thì Cố Gia Nhi bĩu môi. Cũng chẳng có gì hay ho, ba cô và Lộ Mãn cứ lặp đi lặp lại cùng một đoạn đối thoại.

Lộ Mãn: Chú Cố, con và Linh Y thật lòng yêu nhau.

Cố Ngạn: Tao không nghe!

Lộ Mãn: Con và Gia Nhi trước đây không có gì, mối quan hệ của Linh Y và Gia Nhi bây giờ cũng không bị ảnh hưởng...

Cố Ngạn: Tao không quan tâm!

Lộ Mãn: Chú Cố, chú bớt giận đi ạ.

Cố Ngạn: (Đập đồ) Cút! Cút! Cút!

"Họ hoàn toàn không nói chuyện được gì cả..."

Cố Gia Nhi cạn lời. Tiếng ba thỉnh thoảng đập đồ cũng khiến cô nơm nớp lo sợ: "Ba chẳng thèm nghe gì cả, cứ thế này thì nói đến tối cũng chẳng có kết quả gì..."

Văn Nghệ cũng nhíu mày. Chồng bà chỉ đang xả giận. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ngoài việc xả giận ra ông ấy còn có thể nói chuyện đàng hoàng gì nữa đâu?

Họ nhất định sẽ không đồng ý cho Lộ Mãn và con gái lớn yêu nhau.

Cố Linh Y đột ngột vặn tay nắm cửa và "cạch" một tiếng mở toang ra rồi lao đến bên cạnh Lộ Mãn.

"Ấy! Linh Y!"

"Chị!"

Văn Nghệ và Cố Gia Nhi nhìn nhau, ánh mắt hai mẹ con đầy vẻ bất lực rồi cũng đi theo.

"Ba ơi, ba có tức giận thì cứ trút lên con này! Lộ Mãn là khách và lại còn là tiểu bối của ba, ba vừa mắng vừa đập đồ làm cái gì vậy chứ!"

Lộ Mãn nhẹ nhàng đặt tay lên lưng cô: "Em vào trong đi, chú Cố mắng anh vài câu cũng phải thôi."

Cố Ngạn ngồi xuống ghế sofa, ngực phập phồng: "Linh Y, chuyện này không liên quan đến mày, mày lên lầu đi."

"Ba ơi, chúng ta bình tĩnh một chút rồi nói chuyện đàng hoàng được không ạ?"

Cố Ngạn nghiến răng. Cảnh tượng con gái lớn đứng hẳn về phía thằng nhóc Lộ Mãn khiến cơn giận vốn dĩ đã không kìm nén được trong lòng ông lại càng bùng lên dữ dội.

"Không có gì để nói!"

Giọng Cố Ngạn dứt khoát.

"Hai đứa chúng mày, tao không đồng ý!"

"Tao tuyệt đối không đồng ý!"