Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 184: Một nhà

Lộ Mãn ngẫm nghĩ rồi nói: "Kết quả tốt nhất là anh và em gái em đều buông bỏ rồi xem nhau như người nhà, mối quan hệ bình thường giữa anh rể và em vợ. Đến khi em về nhà mẹ đẻ thì em ấy còn có thể nói tốt về anh trước mặt chú Cố và dì Văn nữa..."

"Anh ơi, anh im miệng đi!"

Cố Linh Y đấm nhẹ vào vai Lộ Mãn rồi xấu hổ cúi gằm mặt.

Chuyện còn chưa đâu vào đâu mà. Cô chỉ mới có chút cảm tình vượt mức bạn bè với anh và không từ chối sự mập mờ này, muốn thời gian và sự tiếp xúc cho cô một câu trả lời... Sao lại tua nhanh đến cảnh về nhà mẹ đẻ rồi...

"Kết quả tệ nhất là Gia Nhi coi anh như bạn trai cũ không đội trời chung và cố tình tránh mặt anh...nhưng không ảnh hưởng đến tình cảm ngọt ngào của hai chị em, dù có tụ tập lại sau lưng chửi anh nhưng chỉ cần tình cảm của em và em gái vẫn bền chặt thì anh cũng vui rồi."

Cố Linh Y bỗng dưng chậm bước.

Cô theo lời Lộ Mãn mà đặt mình vào tâm lý và tính cách của em gái để thử tưởng tượng kết quả trong tương lai.

Hai trường hợp Lộ Mãn nói đều có khả năng xảy ra.

Vậy nên thái độ của Lộ Mãn với Gia Nhi và mức độ kiên trì của Gia Nhi sẽ quyết định kết cục nào sẽ xảy ra.

Chỉ sợ em gái Gia Nhi cố chấp...không coi anh là anh trai, cũng không chấp nhận anh là bạn trai cũ...

Mà ngày càng không thể quên Lộ Mãn...

Có thể không?

Song sinh tâm linh tương thông, Cố Linh Y bình thường có thể đoán trúng được tâm tư của Cố Gia Nhi đến bảy tám phần.

Nhưng một khi liên quan đến tình cảm...

Sao còn khó hơn cả bài toán cuối cùng trong đề thi Đại học vậy?

Cố Linh Y mất hết tự tin.

...

Vài phút sau, Cố Gia Nhi và Cố Linh Y khoác tay nhau trở về gần nhà bà hai. Lộ Mãn vì chọc Cố Gia Nhi tức giận nên tự giác đi theo sau hai chị em làm một người bảo vệ từ xa.

Nhìn từ xa cứ như một tên biến thái theo dõi vậy...

Hai chị em song sinh gọi điện cho mẹ Văn Nghệ. Lộ Mãn đợi người lớn trở về, chào hỏi xong liền chào tạm biệt và rời đi.

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi vừa đi vào nhà vừa líu ríu trò chuyện về chuyện mới xảy ra.

"Gia Nhi..."

Cố Linh Y cẩn thận quan sát em gái, không thấy dấu vết của nước mắt và vẻ mặt tủi thân mới yếu ớt mở lời: "Cái dây buộc tóc anh ấy cho, hay là...để ở chỗ em, em cầm đi..."

Lồng ngực của Cố Gia Nhi lại phập phồng.

Phân tích từ lời nói của chị gái mình thì chị ấy không biết gì cả.

Nghĩ cũng phải, nếu không thì chị ấy sao lại cố tình kích thích cô.

"Cái tên xấu xa đó!"

Cố Gia Nhi nghiến răng nghiến lợi vì nghe chị mình còn hào phóng nhường lại, muốn để cô cầm cái dây buộc tóc hình khủng long con này.

Vốn dĩ là của mình mà!

Là mình tốt bụng tặng cho Lộ Mãn mà!

Cố Gia Nhi lắc lắc đầu. Cô không muốn trong đầu toàn là bóng dáng của tên tra nam bạc tình đó.

"Chị giữ đi."

Cố Gia Nhi cắn môi dưới để lộ mấy chiếc răng trắng như ngọc trai, giống như một con mèo con xù lông nhe răng vậy.

Chị gái không phải người ngoài, may là chị ấy đã nhận.

Coi như chị gái và mình dùng đồ đôi vậy.

Nói giảm đi một chút, may mà tên giò heo Lộ Mãn kia không đến nỗi tệ, đem quà mình tặng mà tặng lại cho cái cô bé vô danh mà anh ta đang thích...

Cố Gia Nhi nghĩ thầm.

"Mẹ bảo cụ ngoại vừa nãy cũng nhớ chúng ta, cụ hỏi định đăng ký vào trường Đại học nào đấy." Cố Linh Y nhìn vào gian nhà chính. Cụ ngoại tuổi đã cao cười móm mém với cái miệng chẳng còn mấy chiếc răng, ánh mắt hiền từ ấm áp chờ hai chị em song sinh vào kể cho cụ nghe về dự định tương lai.

"Ừm, chúng ta vào trong trước rồi trò chuyện với cụ ngoại."

Cố Gia Nhi ra vẻ đã điều chỉnh lại tâm trạng, nhưng cô vẫn không nhịn được ánh mắt cứ liếc nhìn về phía mái tóc đuôi ngựa của Cố Linh Y.

"Còn cái tên giò heo kia! Chạy đằng trời! Đến khi tóm được anh ta về nhà, ở địa bàn của chúng ta phải cho anh ta sống dở chết dở, hừ..."

...

Hoàng hôn buông xuống. Vầng thái dương dần khuất sau những ngọn đồi thoai thoải để lại những vệt mây ráng chiều đỏ rực cả chân trời như chứng minh cho tàn dư của ngày hè rực rỡ.

Lộ Mãn bước đi trên con đường làng, bóng dài đổ xuống dưới ánh chiều tà. Điểm đến là tận cùng phía Đông của thôn.

Trên một ngọn đồi đất cao chỉ có duy nhất một hộ gia đình sinh sống, tổ tiên của anh đã ở đây từ lâu.

Một chiếc bàn vuông nhỏ được kê ra giữa sân, mấy chiếc ghế con đặt tùy ý bên cạnh tường và gốc cây. Lộ Mãn thấy bà nội và mẹ Liễu Tĩnh đang ngồi trên chiếc cối đá bỏ không, tay thoăn thoắt bóc tỏi.

Em gái Lộ Tiểu Sương thì phe phẩy chiếc quạt mo vàng quạt mát cho bà. Ba Lộ Vệ Hoa ngồi ở phía xa hơn một chút dùng cối đá để giã đậu phộng, tiếng chày cối vang lên đều đặn.

Khung cảnh gia đình hòa thuận vui vẻ khiến Lộ Mãn cũng cảm thấy nhẹ lòng.

Bà nội sống lâu năm ở thôn, sau khi chia nhà cho các con thì bà quen với việc không hỏi chuyện riêng của con cháu.

Ba mẹ Lộ Mãn cũng hiểu ý nên trước mặt người lớn tuổi tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện cãi vã bất đồng, chỉ coi như mình về đây báo hiếu để bà được hưởng niềm vui sum vầy.

"Tiểu Mãn~"

Lộ Tiểu Sương mắt tinh tai thính nhìn thấy anh trai trước. Cô bé cắm cán quạt vào khe giữa các sợi dây của chiếc ghế xếp rồi ba chân bốn cẳng chạy về phía Lộ Mãn.

Đến gần Lộ Mãn, Lộ Tiểu Sương nhảy nhót tưng bừng còn vui hơn cả chính anh trai mình: "Gần sáu trăm điểm! Tiểu Mãn, chúc mừng chúc mừng, hoan hô hoan hô~"

Lộ Mãn xoa đầu em gái Tiểu Sương: "Tiếp theo đến lượt em đấy. Đợi em thi Đại học, cố gắng được nhiều hơn anh vài chục điểm nhé."

"Con trai." Liễu Tĩnh ngẩng đầu nhìn anh: "Dì Văn Nghệ làm trong ngành giáo dục, dì ấy hiểu mấy chuyện này hơn chúng ta. Con hỏi dì ấy kỹ chưa?"

"Con hỏi rồi ạ." Lộ Mãn không nói thật. Bây giờ anh không cần tham khảo ai về vấn đề điểm số nữa, nhưng để mẹ yên tâm nên anh vẫn thuận theo nói vài câu.

"Không được sáu trăm điểm nên con định chọn một ngành tốt của trường top đầu để học, không định cố vào mấy trường tốt hơn nhưng ngành lại dở."

"Điểm của mình sao không đăng ký vào...cái trường mà báo chí hay nói ấy, cái trường mà xây dựng một trăm trường Đại học giỏi nhất thế kỷ 21 ấy?"

"Đó là trường 211."

Lộ Mãn cười giải thích: "Điểm số và thứ hạng trong tỉnh các năm trước chỉ để tham khảo thôi. Đại học Sơn Đông thấp nhất cũng phải 600 điểm mới đăng ký được nhưng lại toàn ngành không hot. Các trường 211 ngoài tỉnh khác cũng có thể chọn, để xem hai người muốn cho con đi xa đến đâu, Giang Nam, Đông Bắc, hay là Thạch Hà Tử ở Cương Khu?"

Thông thường, chọn trường thì cứ ưu tiên 985 và 211 trước đã. Mười mấy năm sau, cách gọi này đổi thành Song Nhất Lưu nhưng bản chất thì không khác gì.

Nguyên nhân rất đơn giản, là do tiền ngân sách rót xuống.

Những trường có danh hiệu này có nguồn lực được phân bổ vượt xa các trường khác.

Chỉ có hơn một trăm trường thuộc diện 985 và 211, chiếm chưa đến 15% tổng số trường công lập trên cả nước, nhưng lại nhận được gần 70% nguồn tài trợ.

Quy tắc 80/20 trong lĩnh vực giáo dục Đại học vẫn còn hiệu quả rõ rệt. Kẻ mạnh càng mạnh, kẻ yếu càng yếu, chẳng có chuyện sau này vượt lên đâu.

Còn chuyện sau khi tốt nghiệp các công ty hàng đầu trong ngành chỉ tuyển người từ 985 và 211, hoặc các cơ quan nhà nước tổ chức tuyển thẳng hay tuyển chọn định hướng và thu hút nhân tài riêng cho các trường này thì khỏi nói. Sinh viên chọn trường thế nào, thấy tình hình này thì biết ngay phải ưu tiên chọn trường nào rồi.

Nhưng Lộ Mãn lần này đã có tính toán riêng.

Bởi vì so với việc sau khi tốt nghiệp đi làm thuê cho công ty hoặc làm một công chức hay giảng viên yên ổn, anh có một con đường hùng vĩ và xa xôi hơn nhiều.

Khi nói chuyện với ba mẹ về việc chọn trường, anh quả quyết lợi dụng tư duy an phận thủ thường của hai người trung niên. Với suy nghĩ giản dị của ba mẹ, họ chắc chắn sẽ không để anh đi xa.

"Ngoài tỉnh á?" Lộ Vệ Hoa dừng tay giã gạo.

"Tốt nhất là trong tỉnh..." Liễu Tĩnh không nỡ để con trai chạy xa, bà lẩm bẩm: "Học một trường có tiếng tăm gần nhà mình, chọn mấy ngành sư phạm hay chính trị mà học. Tốt nghiệp về huyện mình thi vào làm giáo viên, làm công chức chứ? Đấy là bát cơm vàng cơm sắt đấy, thi đỗ rồi thì cả nhà mình khỏi lo..."

[Cương Khu là Khu tự trị Tân Cương] [Song Nhất Lưu là dự án kế thừa 985 và 211 ra đời năm 2015, chuyển trọng tâm sang đầu tư có chọn lọc vào những ngành trọng điểm của các trường để đạt đẳng cấp quốc tế]