"Anh ơi, đưa cái tay giò heo của anh ra đây nào."
Trên con đường nhỏ trong thôn, dưới bóng cây xanh biếc lay động.
Cố Linh Y kéo kéo tay áo Lộ Mãn.
"Làm gì?"
Lộ Mãn nghe lời, đổi sang tay trái xách túi rồi đưa bàn tay phải đang rảnh ra.
Giây tiếp theo, một cảm giác mát lạnh và mềm mại bao trùm lấy lòng bàn tay anh.
Cố Linh Y nắm lấy tay anh, đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ vài vòng tròn trong lòng bàn tay.
"Trên đường này, có thể...sẽ gặp hàng xóm và người thân. Anh ơi, vẫn dùng ám hiệu nắm vuốt...cái đó, lấy bất biến ứng vạn biến."
Ánh mắt Cố Linh Y dao động không dám nhìn thẳng vào Lộ Mãn, ánh mắt đảo quanh mấy cây bạch dương bên đường.
"Linh Y."
Lộ Mãn không dám dùng chút sức nào trên tay vì sợ làm Cố Linh Y giật mình rụt tay lại.
"Nếu nắm vuốt có thể khiến anh vui hơn một chút..."
Cố Linh Y đỏ mặt nghiêng đầu, gò má gần như chạm vào vai mình.
"Tùy anh nắm...có thể đổi cách nắm vuốt cũng được."
Lộ Mãn có chút khó tin nhìn Cố Linh Y.
Cố Linh Y ngượng ngùng, hàng mi dài khẽ run rẩy cùng khuôn mặt ửng hồng đáng yêu vô cùng.
Lộ Mãn thử rút tay ra rồi nắm ngược lại bàn tay mềm mại của Cố Linh Y.
Cố Linh Y khẽ "ừm" một tiếng rất nhỏ ngầm đồng ý cho Lộ Mãn nắm vuốt.
Đây là để anh phấn chấn lên nên Cố Linh Y nhẫn nhịn xấu hổ và chủ động ngoan ngoãn cho anh chiếm tiện nghi một lần.
"Linh Y."
Lộ Mãn lại xoa xoa bàn tay nhỏ nhắn trong lòng bàn tay mình. Dưới cái nắng hè oi ả mà ngay cả hơi đất cũng bị hun nóng đến méo mó và không khí thì tràn ngập sự oi bức, bàn tay trắng nõn của cô lại vừa không lạnh không nóng, là sự mát lạnh ôn nhu của ngọc.
"Chỉ một lát thôi đó, đến chỗ đông người nhớ buông ra..." Giọng Cố Linh Y yếu ớt như tiếng muỗi kêu.
Lộ Mãn bật cười thành tiếng: "Chẳng phải em vừa nói nắm vuốt là để đối phó với hàng xóm người thân bằng ám hiệu đối đáp sao?"
Cố Linh Y xấu hổ. Khuôn mặt xinh xắn ngẩng lên, một tầng ửng hồng trên làn da cô càng thêm rạng rỡ.
Lúc này cô mới dám đối diện với ánh mắt Lộ Mãn. Cái tên này, cứ thích chọc đúng chỗ ngứa.
"Anh ơi, lúc này anh làm người câm không được à!"
Nói xong một câu, Cố Linh Y lại cúi đầu nhỏ giọng: "Cứ phải bắt em thừa nhận là thật sự nắm vuốt anh mới vừa lòng sao..."
"Không cần không cần." Lộ Mãn vui vẻ hớn hở: "Như vậy là được rồi. Không phải thật sự nắm vuốt, không chiếm dụng số lần anh còn nợ em, còn có cơ hội ba ngày một lần như thường lệ."
Cố Linh Y liếc xéo anh một cái: "Anh ơi, anh độc lạ quá đi——"
Đã hẹn với anh "thỏa thuận" nắm vuốt rồi, rõ ràng đã nắm với anh mấy lần rồi, nhưng số lượng cơ hội nắm vuốt trên danh nghĩa một cái cũng chưa dùng hết!
"Độc lạ?" Lộ Mãn rất tò mò vì sao lại nghe thấy từ phương ngữ vùng Giao Đông từ miệng Cố Linh Y: "Đây là cách nói gần Nghi Thành nhỉ? Nói người ta nhỏ mọn keo kiệt, em học từ đâu vậy?"
"Trong nhóm dự án của bọn em đó."
Cố Linh Y nhấc chân bước về phía trước, kéo tay Lộ Mãn để anh đi theo cùng.
"Mấy học trưởng học tỷ em quen ở Đại học Sư phạm đều ở trong nhóm đó. Hai học tỷ Chu Quảng Cẩm với Cúc Tiểu Ngọc đều là người Duy Phường, họ hay bảo trường kỳ cục không bật điều hòa, dùng đúng cái từ 'độc lạ' này luôn."
"Em cũng ở trong nhóm đó hả? Sao anh không nhớ nhỉ?"
"Em có ngoi lên đâu mà anh biết... Em toàn im hơi lặng tiếng thôi."
Đang nói chuyện, Cố Linh Y bỗng im bặt.
Vì cô vừa cảm thấy bàn tay đang được Lộ Mãn nắm lại đổi sang một kiểu nắm vuốt khác.
Lộ Mãn thừa lúc cô đang nói mà lén la lén lút giở trò, xòe bàn tay ra rồi lại đan vào tay cô.
Mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Trong khoảnh khắc, toàn thân Cố Linh Y như mất hết sức lực.
"Chuyện gì thế này..."
Cố Linh Y cảm thấy nửa người mình mềm nhũn, bước chân cũng có chút lâng lâng.
Thấy cô không phản đối hay giãy giụa nên Lộ Mãn nhẹ nhàng siết chặt bàn tay đang nắm.
"Nắm tay... nắm vuốt quả nhiên là chuyện quan trọng."
Vì tim sẽ đập thình thịch.
Cố Linh Y nghĩ thầm.
Vì đầu cũng sẽ choáng váng.
Giống như lén uống một ngụm rượu.
Cố Linh Y lặng lẽ cùng Lộ Mãn tiếp tục đan tay vào nhau, chậm rãi bước đi trên con đường nhỏ giữa rừng cây.
Thì ra bàn tay của con trai lại to lớn và ấm áp đến thế.
Rõ ràng hồi nhỏ thường so sánh bàn tay to nhỏ, vuốt của Lộ Mãn hồi bé to hơn vuốt của mình được bao nhiêu đâu.
Hôm nay...vì phải an ủi anh nên cứ nắm vuốt anh ấy thật chặt vậy.
Nắm vuốt anh ấy...
Giống như mùa hè bây giờ chăn phơi cả buổi sáng, lần đầu tiên vuốt của mình chạm vào chăn.
Ấm áp dễ chịu, vừa chạm vào đã nóng hổi như muốn bỏng.
Mùa hè, mùa hè.
Ngay cả bóng cũng e thẹn thu lại bên chân không dám ngang nhiên phơi mình dưới ánh mặt trời.
...
Văn phòng chi bộ thôn, đồng hồ treo tường điểm giờ vang lên.
Cố Gia Nhi chống cằm chán nản nhìn màn hình bảo vệ máy tính với hình đồng cỏ xanh mướt, mái tóc đuôi ngựa nhẹ nhàng đung đưa qua lại.
Khi nghe thấy tiếng chuông, Cố Gia Nhi giật mình nhìn đồng hồ xác nhận thời gian, tay với lấy chuột và làm mới trang web tuyển sinh.
Không thể kết nối trang web...
Không thể kết nối trang web...
"Quả nhiên đông người quá, không vào được trang web rồi..."
Cố Gia Nhi không ngoài dự đoán "a" một tiếng rồi gục xuống bàn, lại gọi vào đường dây nóng tra điểm thi Đại học.
Máy bận. Không thể kết nối.
"Linh Y với anh ấy sao còn chưa đến nhỉ?"
Vừa dứt lời, bên ngoài cửa sổ có hai bóng dáng quen thuộc đi qua.
Mắt Cố Gia Nhi sáng lên và gọi hai người vào: "Anh ơi, Linh Y ơi! Qua tra điểm thôi."
"Em kích động quá đó, Gia Nhi."
Lúc này Cố Linh Y đã nắm tay Lộ Mãn xong và buông ra. Hai người đi trước sau và cố ý giữ một khoảng cách nhỏ mà bước vào văn phòng.
Cố Linh Y cảm thấy em gái song sinh của mình hưng phấn hơi quá: "Lỡ thi trượt thì sao? Xem em còn cười được không, đến lúc đó tìm chỗ mà khóc đi."
"Thi trượt càng tốt." Cố Gia Nhi lè lưỡi trêu chị mình: "Vừa hay trượt xuống cùng điểm với chị, học cùng trường Đại học, hi hi."
Cố Linh Y bất lực nghiêng đầu nhìn Lộ Mãn, Lộ Mãn chạm ánh mắt với cô thì nhún vai: "Nhìn anh làm gì, nhìn em gái em ấy."
"Em chỉ là không hiểu thôi anh ơi." Cố Linh Y nhìn quanh thấy không có ai khác thì lắc đầu nói: "Gia Nhi và anh hồi Trung học Phổ thông chẳng phải là yêu sớm sao, hai người yêu đương giả à? Tại sao thành tích của Gia Nhi không giảm mà còn tăng vậy?"
Cô rất bực mình. Nhỏ em gái ngốc nghếch của cô hồi Trung học Cơ sở thành tích gần như tương đương với cô, hai chị em chênh nhau không đáng kể.
Nhưng lên Trung học Phổ thông, em gái cô yêu đương với cái tên xấu xa Lộ Mãn kia thì thành tích sau đó lại từng bước vượt qua cả cô chị này.
Trong kỳ thi thử lần hai, Cố Gia Nhi ước tính được 570 điểm, Cố Linh Y thấp hơn em gái 30 điểm, chỉ được 540 điểm.
Thật là tức chết đi được, vừa được yêu đương mà thành tích lại còn đi lên.
Chuyện tốt đều để em gái chiếm hết!
"Có lẽ..." Cố Gia Nhi vẻ mặt xoắn xuýt, hai ngón tay đan vào nhau đặt trước bụng.
"Khi anh ấy hẹn hò, em bảo anh ấy cầm đề thi Đại học năm năm và đề cương Hoàng Cương giúp em ôn tập..."
Cố Linh Y ngẩn người đứng ngây tại chỗ.
"Trước đây chị hỏi em là em và anh ấy đi hẹn hò đã làm gì, Gia Nhi em ấp úng nói là học bài..."
Thái độ của Cố Linh Y lúc đó là nhỏ em gái ngốc nghếch này bịa chuyện quá lố rồi, ai mà tin được.
Hẹn hò với bạn trai không ôm ấp hôn hít mà lại đi giải đề giảng bài á?
"Hóa ra không phải lừa chị à!?"
[Cái này từ gốc là 嘎咕, đọc là Gā gū. Ở vùng Đông Bắc Trung Quốc từ này có nghĩa là độc lạ, ở vùng Thạch Gia Trang thì lại nghĩa là tệ bạc] [Quả hình nền huyền thoại của Windows XP :v] [Quả hình nền huyền thoại của Windows XP :v]