"Văn Nghệ, bà nghĩ sao?"
"Tôi thấy không cần thiết đến vậy đâu nhỉ?"
Văn Nghệ nhìn hai cô con gái song sinh bảo bối của mình. Cô con gái út thi không tốt nên mắt đã rưng rưng.
Tuy rằng thành tích của Cố Gia Nhi không đạt đến điểm chuẩn dự kiến, nhưng may mắn là điểm của hai chị em bằng nhau nên hoàn toàn có thể đăng ký vào cùng một trường Đại học và cùng một chuyên ngành.
Gia cảnh của các con rất tốt, chênh lệch vài chục điểm hoàn toàn có thể bù đắp bằng các nguồn lực khác.
Nhưng nếu để hai chị em phải xa nhau một năm, lại còn khác cả thời gian lẫn địa điểm do đến hai trường khác nhau, đối với tình cảm của chúng đó không phải là lựa chọn tốt.
"Linh Y cũng có thể ôn thi lại, tôi sẽ sắp xếp tất cả." Giọng Cố Ngạn lại vang lên.
Cố Gia Nhi cắn môi không nói gì. Cô bất lực nắm chặt tay chị gái Linh Y và ngồi trước bàn máy tính không biết phải làm sao.
"Tôi muốn hỏi ý kiến của các con." Văn Nghệ nhẹ nhàng nói.
Cố Ngạn lại có vẻ sốt ruột: "Chúng vẫn còn là trẻ con làm việc chỉ nghĩ đến trước mắt, làm gì có khả năng phán đoán."
"Tôi nói sẽ làm chút thủ tục cho Linh Y và Gia Nhi để sửa học tịch để học ở tỉnh Lỗ nhưng thi thì đi Tây Bắc thi, đến lúc đăng ký nguyện vọng tỉnh Lỗ mình có bao nhiêu chuyên ngành top đầu, ở các tỉnh khác thì chỉ lấy điểm hệ hai... Vậy mà chúng nó còn không vượt qua được rào cản tâm lý nên không cho tôi làm..."
"Ông đấy, con gái chúng ta không muốn làm chuyện trục lợi tổn hại đến sự công bằng, chẳng phải là chuyện tốt sao?" Văn Nghệ tức giận: "Vì vài chục điểm mà để chúng nó vứt bỏ cả đạo đức à?"
"...Vậy cái đó tạm không bàn, còn điểm cộng thể dục nhịp điệu của Gia Nhi nữa. Cách đơn giản biết bao, cho con bé tập vài năm và tham gia thi đấu đồng đội, được các vận động viên chuyên nghiệp khác dẫn dắt giành giải là có suất được tuyển thẳng rồi."
Cố Ngạn vì con gái mà thực sự đã tốn không ít tâm tư và chuẩn bị đường đi nước bước, nhưng điều đáng tiếc là con gái lại không lĩnh hội được.
"Bà xem lần trước cùng ăn cơm, cái ông Tổng Giám đốc Chương ở Kim Lăng ấy, con gái ông ta tên Tiểu Thiên mới học Trung học Cơ sở đã bắt đầu chuẩn bị con đường này rồi..."
"Thôi được rồi, bây giờ nói những chuyện này cũng muộn rồi."
Văn Nghệ cắt ngang sự lải nhải của Cố Ngạn: "Tối nay chúng tôi ăn cơm rồi về nhà, về đến nhà tôi sẽ nói kỹ với ông. Thi được điểm đủ đậu là được rồi, muốn cho các con được nhận nền giáo dục tốt hơn thì ông sắp xếp cho đi du học cũng dễ..."
"Tuyệt đối không được!" Cố Ngạn bỗng kích động hẳn lên: "Không thể ra nước ngoài, nhất là khi chúng còn bé tí thế này thì tuyệt đối không được. Trẻ con mà ở nước ngoài lâu dễ hư lắm."
"Ông xem ông kìa, lại thành kiến rồi đấy. Giáo dục Đại học hiện đại vốn dĩ bắt nguồn từ Âu Mỹ mà..."
"Thôi thôi thôi, bà đừng nói với tôi những cái đó. Bà còn hiểu rõ giáo dục là cái gì hơn tôi, nhưng tôi hiểu rõ cái bọn Mỹ kia là cái đức hạnh gì hơn bà!"
Cố Gia Nhi ghé tai nghe cuộc tranh cãi của ba mẹ. Tuy rằng là vì tốt cho cô nhưng cô cảm thấy cực kỳ khó chịu với cái kiểu lên kế hoạch rõ ràng cho cô mà lại không hỏi ý kiến của cô như vậy.
"Con ra ngoài một lát."
Cố Gia Nhi đột ngột đứng dậy rồi không thèm nhìn ai mà lao ra khỏi cửa văn phòng.
"Ấy, Gia Nhi!"
Văn Nghệ vội vàng cúp điện thoại định đuổi theo.
"Mẹ, mẹ đừng lo lắng."
Cố Linh Y khẽ lên tiếng khuyên nhủ: "Em gái con chạy không xa đâu, con biết em ấy sẽ đi đâu giải khuây mà. Mẹ và bà hai cứ ở đây để con đi tìm Gia Nhi nói chuyện một lát nhé."
Văn Nghệ nhìn kỹ con gái Linh Y, mấy giây sau chậm rãi gật đầu: "Linh Y, Gia Nhi nhờ con khuyên nhủ thật tốt nhé."
"Vâng, mẹ cứ yên tâm ạ."
Dặn dò xong, Văn Nghệ áy náy quay sang Lộ Mãn: "Để con chê cười rồi, Lộ Mãn. Con cũng chưa tra điểm đúng không? Dùng tạm máy tính này tra đi."
"Không sao đâu ạ, dì Văn." Lộ Mãn đứng dậy an ủi: "Gia Nhi tĩnh tâm lại rồi sẽ khá hơn thôi ạ."
Đến trước máy tính, Lộ Mãn không hề mong đợi gì về điểm thi Đại học của mình mà nhanh chóng nhập số báo danh, bảng điểm hiện ra.
Tổng điểm: 592 điểm.
Giống như trước khi trùng sinh.
Thấp hơn gần mười điểm so với dự đoán sáu trăm điểm của anh năm mười tám tuổi.
Dưới khẩu hiệu khoa trương "Tăng một điểm, loại ngàn người", số lượng thí sinh khối xã hội không nhiều như vậy nhưng chênh lệch điểm số thực sự cũng rất đáng kể.
Năm đó, điểm số khối xã hội này của anh nằm ở một khoảng lưng chừng. Nếu cố gắng có thể thử sức vào một số trường 985, còn không thì có thể chọn trường 211 ở tỉnh khác nhưng chưa chắc đã vào được ngành đặc biệt hàng đầu.
"Chúc mừng con nhé, Lộ Mãn. Điểm này tốt lắm, cao lắm đấy."
Văn Nghệ liếc nhìn bảng điểm trên màn hình: "Định thử sức vào trường 985 nào không? Năm nay đăng ký nguyện vọng chắc là một nguyện vọng 1 cộng với sáu nguyện vọng 2 song song nhỉ?"
"Dạ vâng, dì Văn."
Lộ Mãn lướt qua một lượt, xác nhận điểm số không sai lệch so với trí nhớ rồi liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.
"Con đi cùng Linh Y tìm Gia Nhi rồi để hai chị em nói chuyện riêng. Tìm được Gia Nhi rồi con sẽ gọi điện báo cho dì Văn ngay."
"Hả?"
Văn Nghệ không ngờ rằng Lộ Mãn vừa tra điểm thi Đại học xong lại giống như một người hoàn toàn không liên quan, không kích động cũng không thất vọng mà biểu cảm bình thản. Sau khi tra điểm xong việc đầu tiên nghĩ đến lại là lo lắng cho tình hình của con gái bà.
"Vất vả cho con rồi, Lộ Mãn." Văn Nghệ nhẹ nhàng xoa vai Lộ Mãn: "Gia Nhi làm phiền con không ít."
"Dì ơi, không có gì đâu ạ. Con coi em ấy như em gái ruột, không có chuyện phiền hay không phiền đâu."
Lộ Mãn nháy mắt với Cố Linh Y rồi hai người cùng nhau ra khỏi cổng chi bộ thôn.
"Phù..."
Cố Linh Y khẽ thở ra một hơi: "Anh ơi, chúng ta ra con suối sau thôn đi, ở đó có một tảng đá rất lớn. Gia Nhi hồi ở thôn cứ hễ giận dỗi là lại ra đó ngồi xem cá há miệng sủi bọt."
"Vẫn là chị gái song sinh hiểu em gái nhất." Lộ Mãn vừa đi vừa cười nói: "Thấu hiểu tâm tư em gái quá nhỉ."
"Hừ."
Cố Linh Y lại hừ một tiếng có vẻ buồn bực.
"Anh ơi, anh chưa nghĩ ra tại sao ở thôn có nhiều chỗ chơi nước như vậy mà Gia Nhi chỉ thích chạy ra đó đúng không?"
Lộ Mãn ban đầu vẫn còn cười, nhưng nghe Cố Linh Y nói vậy thì anh thu lại vẻ mặt.
Tìm kiếm ký ức trong vài giây, Lộ Mãn không chắc chắn hỏi: "Là con suối hồi nhỏ anh dẫn hai em ra chơi hả?"
"Ừm."
Cố Linh Y hơi phồng má.
Trong thôn có biết bao kỷ niệm tuổi thơ vui vẻ của hai chị em, nhưng em gái lại đặc biệt yêu thích nơi ba người họ thường chơi đùa cùng nhau.
Sau vài khúc quanh, gần đến con suối nhỏ thì Cố Linh Y dừng bước.
"Anh ơi, anh ra nói chuyện với em gái em trước đi?"
"Hả?" Lộ Mãn cũng dừng lại rồi nghi hoặc nhìn Cố Linh Y.
"Chẳng phải chị gái ruột như em nên là người gỡ rối tơ lòng cho em gái sao?"
Cố Linh Y nắm lấy vạt áo khoác mỏng mà vò nhàu trong tay với ánh mắt lảng tránh.
"Lần này có chút đặc biệt..."
"Thật ra, Gia Nhi chọn thế nào, ôn thi lại hay đi học Đại học, em là chị đều sẽ ủng hộ hết mình. Nhưng..."
"Nhưng...vì tương lai của em ấy, em nên ủng hộ em ấy ôn thi lại; hoặc để được ở bên em ấy, có thể là năm nay chúng em cùng nhau đi học Đại học hoặc cùng nhau ôn thi... Nhưng đầu óc em cũng rối bời chưa nghĩ ra nên chọn thế nào."
Lộ Mãn hiểu rõ mối quan hệ thì "ồ" một tiếng: "Cho dù ôn thi lại, nếu năm sau Gia Nhi phát huy bình thường thì có lẽ sẽ thi tốt hơn em. Vậy...hai chị em các em rất có thể vẫn phải chia nhau đi học ở những trường khác nhau chứ gì?"
Cố Linh Y cúi gằm đầu không nói gì.
"Hai chị em bình thường hẳn là mong đối phương thi vào trường càng tốt càng hợp lý chứ, việc ở cùng nhau hay không đâu có quan trọng đến thế..."
Cố Linh Y ấp úng: "Nhưng...em ấy là em gái song sinh của em mà. Bốn năm Đại học phải ở những nơi khác nhau, em thật sự không đành lòng."
Lộ Mãn nhìn chằm chằm Cố Linh Y một hồi lâu rồi đột nhiên lên tiếng: "Linh Y, theo anh thì có thể khuyên em gái em ôn thi lại hoặc đăng ký vào một trường khác em. Hai em tuy là chị em song sinh nhưng rồi cũng phải tách ra sống cuộc sống riêng của mình."
"Hai chị em song sinh cứ dính lấy nhau mãi đến tận trời già đất cỗi, nghe thì rất cổ tích. Nhưng thực tế là hai em là hai nhân cách và cá thể độc lập, rồi sẽ có những câu chuyện và cuộc đời riêng của mình."
"Anh..."
Cố Linh Y do dự. Lý trí và cảm tính trong đầu như hai người tí hon đánh nhau.
Hai chị em cùng thi được 552 điểm.
Ngay cả với chị em song sinh thì đây cũng là một sự trùng hợp ngàn năm có một.
Ngày thường Gia Nhi luôn học giỏi hơn cô nên Gia Nhi có thể thi vào một trường thuộc top đầu, còn mục tiêu của Cố Linh Y là một trường tầm trung.
Bây giờ khó khăn lắm mới có một cơ hội để hai chị em có thể vào cùng một trường Đại học, thậm chí còn có thể học cùng chuyên ngành và cùng một lớp.
Buông tay để Gia Nhi chọn lấy tấm bằng mà em ấy vốn có thể có được, liệu có tốt hơn hay không? Cái giá phải trả là hai chị em sớm phải chia xa, thử sống như những người chị em bình thường và ôm lấy cuộc sống riêng của mình.
Hay là tùy hứng một lần, muốn Gia Nhi cùng cô bốn năm Đại học tiếp tục hình ảnh không rời, hai chị em tốt đến mức như một người?
[Dự án 211 năm 1995 xây dựng 116 trường Đại học trọng điểm ở Trung Quốc để tập trung đào tạo nhân lực cho phát triển kinh tế Trung Quốc trong thế kỷ XXI] [Dự án 985 năm 1998 chọn ra 39 trường thuộc dự án 211 để xây dựng thành các trường đại học đạt đẳng cấp thế giới với sự đầu tư lớn hơn và các chương trình nghiên cứu trọng điểm]