Khi Lộ Mãn và Cố Linh Y đến trước tòa nhà chi bộ thôn thì không may đúng lúc chi bộ họp đột xuất.
"Bí thư đại đội đang dùng phòng, văn phòng có máy tính cũng khóa cửa rồi."
Một người phụ nữ nông thôn vắt chéo chân trực ban ở cửa.
"Hai con lát nữa quay lại nhé, ở gần đây mà ồn ào đến cuộc họp bên trong thì không hay."
Người phụ nữ nheo mắt nhìn Cố Linh Y: "Cô bé, hình như chúng ta từng gặp nhau rồi thì phải?"
Lộ Mãn nhìn cô nàng Cố Linh Y vẫn còn hơi rụt rè, cô cũng nhìn về phía Lộ Mãn.
Ngay giây sau, Cố Linh Y chủ động nắm lấy tay Lộ Mãn.
"Hử?"
Đúng lúc Lộ Mãn hơi ngạc nhiên, anh cảm thấy Cố Linh Y đang ấn có quy luật lên các ngón tay anh.
"Cô nàng này học nhanh thật."
Lộ Mãn buồn cười nghĩ Cố Linh Y quen người phụ nữ nông thôn này nhưng lại muốn thông qua ám hiệu họ Lộ vừa học được mà để cho anh mở miệng gọi người trước.
"Thím ba." Lộ Mãn lên tiếng chào rồi chỉ vào Cố Linh Y: "Mẹ em ấy là Văn Nghệ."
"Ôi trời." Người phụ nữ nhìn kỹ lại rồi vỗ đùi: "Là con gái út của nhà Văn Nghệ đây mà! Sao thành thiếu nữ lớn thế này rồi, thím không nhận ra luôn!"
"Thím ba." Cố Linh Y cũng yếu ớt gọi theo.
"Ừ, bé ngoan." Thím ba đứng dậy: "Vào nhà thím uống canh không?"
"Thôi ạ, thím ba." Lộ Mãn thay Cố Linh Y từ chối: "Chúng con đi chỗ khác dạo chơi, đợi tan họp rồi quay lại."
Chào tạm biệt người hàng xóm nhiệt tình, đi xa vài bước thì Cố Linh Y mỉm cười hỏi: "Bây giờ chúng ta đi đâu? Đi cùng em về nhà cụ ngoại ạ?"
"Hay là chúng ta về tìm ba mẹ chồng em?" Lộ Mãn cố ý trêu cô.
"Không đâu!" Cố Linh Y kéo tay Lộ Mãn tỏ vẻ phản đối kịch liệt.
Vài giây sau, cô lại không phục bổ sung: "Không phải ba mẹ chồng, là chú dì!"
"Chuyện đổi cách xưng hô chỉ là sớm muộn thôi."
"..." Cố Linh Y quyết định không nhắc đến chủ đề này nữa. Cô nói không lại Lộ Mãn.
"Bí thư đại đội là gì ạ?"
Cố Linh Y nhớ đến từ mà thím ba vừa nói mà cô không hiểu lắm.
"Là bí thư chi bộ thôn đó." Lộ Mãn giải thích: "Bí thư đại đội là cách gọi trước đây. Thời công xã thì thôn được chia thành đại đội và đội sản xuất. Chế độ đã bị bãi bỏ nhưng cách gọi bí thư đại đội này có lẽ các bác nông dân quen gọi nên vẫn được giữ lại."
"Ồ~"
"Còn có cái tương tự nữa đó. Vừa rồi thím ba gọi chúng ta vào nhà thím ấy uống canh, em đừng tưởng là canh trứng cà chua nhé?"
"Cái này em biết. Uống canh là uống nước nóng, bà ngoại em đến giờ vẫn nói như vậy."
Cố Linh Y khẽ nhếch môi cười: "Hồi còn đi học em thuộc làu làu bài 《Tống Đông Dương Mã Sinh Tự》, có câu 'Nô tỳ bưng canh hầu rửa chân' đấy!"
Đối diện lại có một ông lão lưng còng râu dê bạc phơ đi tới, một tay cầm roi chậm rãi vung vẩy lùa bảy tám con dê.
"Hình như không phải người thân hay hàng xóm nhà em."
Cố Linh Y hồi tưởng lại, trong ấn tượng không quen ông lão này.
"Anh ơi, đến lượt anh rồi. Vẫn làm theo kế hoạch cũ, ra ám hiệu cho em biết đi."
Lộ Mãn nghiêng đầu cười: "Còn nghiện trò này nữa hả?"
Bây giờ đâu phải ở tiệc cưới. Ai mở miệng gọi trước thì người kia gọi theo là được rồi.
Nhưng Cố Linh Y lại bỏ gần tìm xa, muốn Lộ Mãn dùng hình thức ám hiệu để cô gọi trước.
Thật thừa thãi, nhưng ý nghĩa của hành động này đã biến chất từ lâu.
Tuy nhiên, Lộ Mãn lại lộ vẻ mặt kỳ quái nói: "Người này không cần ám hiệu nắm vuốt."
"Ừm, vì sao vậy?"
"Vì cách xưng hô với ông ấy vượt quá quy định rồi, không nằm trong phạm vi chúng ta đã ước định trước đó."
Lộ Mãn cười đầy ẩn ý: "Cứ đợi ông ấy gọi chúng ta là được."
Ông lão tiến lại gần, thấy Lộ Mãn thì vô cùng tự nhiên gọi một tiếng: "Cậu nhỏ? Về rồi à?"
"Cậu nhỏ?" Đôi mắt hạnh của Cố Linh Y mở to hết cỡ.
Một ông lão râu tóc bạc phơ với tuổi tác xấp xỉ ông nội mình lại gọi Lộ Mãn một tiếng trưởng bối sao?
"Ừ." Lộ Mãn thản nhiên đáp lời rồi thuận miệng hỏi chuyện nhà: "Sao dê ít thế? Trước kia thả cả mấy chục con một đàn cơ mà?"
"Già rồi, trông không xuể nữa. Chỉ giữ lại vài con bầu bạn thôi."
Ông lão liếc nhìn Cố Linh Y bên cạnh rồi lộ ra nụ cười chất phác: "Đưa cả mợ về nhà rồi ạ?"
Cố Linh Y lập tức cúi gằm mặt và nép sát vào người Lộ Mãn.
Mợ là cách gọi vợ của cậu theo tiếng địa phương. Bị hiểu lầm là một đôi với Lộ Mãn khiến Cố Linh Y ngượng ngùng không dám nhìn ai.
Lộ Mãn cười trừ không giải thích gì, lại nói chuyện phiếm vài câu rồi tạm biệt người cháu ngoại già này và rời đi.
"Anh cố ý!"
Người cháu ngoại già chăn dê còn chưa đi xa thì Cố Linh Y đã đấm đá Lộ Mãn túi bụi, nhưng sức tấn công vẫn cứ mềm nhũn.
"Sao anh không giải thích gì đi?"
"Giải thích gì chứ." Lộ Mãn nắm lấy cổ tay đang vung vẩy của Cố Linh Y: "Người cháu ngoại già này của anh cũng bảy mươi rồi, trong lòng hiểu rõ cả đấy. Người ta thấy rõ ràng chúng ta không phải là một đôi cũng cố ý nói vậy vì nể mặt chúng ta thôi."
"Đây không phải là nể mặt!"
Cố Linh Y tức tối.
"Rõ ràng là se duyên bừa bãi!"
Sau khi đấm thêm mấy cái vào lưng Lộ Mãn thì Cố Linh Y nguôi giận rồi bĩu môi, vẻ mặt nghiêng nghiêng viết rõ "đến lượt anh dỗ em rồi đấy".
"Anh ơi, giải thích đi, tại sao ông lão lại gọi anh là cậu vậy, tuổi tác cách nhau cả nửa thế kỷ cơ mà..."
"Người xưa sinh nhiều con mà."
Lộ Mãn bước về phía trước, Cố Linh Y theo sát anh nhưng cũng không nghĩ đến việc hỏi anh định đưa mình đi đâu.
"Ví dụ như trước kia có một gia đình có thể sinh bảy tám đứa con, hai mươi tuổi sinh con trai cả, bốn mươi tuổi mới sinh con trai út."
"Lúc này nếu con trai cả cũng lập gia đình sinh con rồi, vậy thì cháu đích tôn và con trai út tuổi tác có thể bằng nhau nhưng vai vế không thể loạn được. Cứ như vậy qua vài đời, chẳng phải người già phải gọi người trẻ tuổi bằng vai trên sao?"
"Có lý." Cố Linh Y cũng thông suốt vấn đề này, cô lơ đãng tán gẫu: "Vậy thì loạn quá. Có khi phụ nữ lấy chồng xong con cái mang họ khác nhau, kết quả là người thân mỗi người gọi một kiểu nên lâu dần loạn hết cả lên nhỉ?"
"Đúng là có thể." Lộ Mãn nói: "Nhưng có thể dùng một cách nhỏ để nhanh chóng điều chỉnh lại."
Cố Linh Y im lặng lắng nghe và chờ đợi Lộ Mãn nói tiếp.
Lộ Mãn nhìn cô nàng: "Nếu là em gái em thì giờ này chắc đã mất kiên nhẫn rồi nhỉ."
Cố Linh Y im lặng một lát. Mặc dù Lộ Mãn đột nhiên chuyển chủ đề sang em gái cô khiến Cố Linh Y có chút khó chịu trong lòng.
Nhưng nghĩ kỹ lại, với sự hiểu biết của cô về cô em gái song sinh của mình.
Gia Nhi thời Trung học Phổ thông hẳn là sẽ lắc đầu bỏ qua những chủ đề mà cô bé không hứng thú, đúng không?
Nhưng bản thân mình cũng đâu có hứng thú với những thứ này.
Cố Linh Y nghĩ ngợi. Vậy tại sao mình lại có thể kiên nhẫn lắng nghe như vậy nhỉ?
Là do tính cách sao?
Cố Linh Y thầm thay Lộ Mãn bên cạnh bằng anh họ quen thuộc hơn hoặc những bạn học nam cùng lớp có chút ấn tượng.
Cô lắc đầu.
Mình sẽ không nghe người khác nói tiếp như vậy đâu.
Càng không thể hứng thú đáp lời như bây giờ, còn trò chuyện qua lại vui vẻ.
"Anh ơi, anh vẫn chưa nói mà, cách gì thế?"
"Dòng họ Khổng."
Lộ Mãn nói: "Bởi vì Khổng Phủ ở Khúc Phụ, Tế Thành là kế thừa theo thế hệ. Thứ tự chữ lót của nhà họ Khổng đặc biệt nghiêm ngặt, 'Chiêu Hiến Khánh Phồn Tường'. Chữ lót tiếp theo cũng khá phổ biến rồi, 'Lệnh' như Khổng Lệnh Huy đánh bóng bàn ấy."
"Nhà nào mà không phân biệt thứ bậc thì cứ đem so với dòng họ Khổng mà xem. Anh là đời Phồn em là đời Lệnh, vậy chỉ cần chúng ta có chút quan hệ thân thích, theo lý mà nói thì em phải gọi anh một tiếng "ông nội" mới đúng."
"Thì ra là vậy." Cố Linh Y cười nói: "Đúng thật là những bạn học và người lớn mang họ Khổng mà em quen, chữ lót thường thấy là 'Khánh', 'Phồn', 'Tường' hoặc 'Lệnh'. Anh xem, thầy dạy sử của chúng ta chẳng phải tên là Khổng Tường Thông sao? Mà thầy ấy lại còn hay phê phán dòng họ Khổng, mỗi lần giảng bài lại lôi chuyện 'Diễn Thánh Công vạn thế hàng biểu' ra kể lể việc đầu hàng quân xâm lược... Lớp em có bạn Khổng Khánh Hà nữa..."
Lại đến lượt Lộ Mãn nghe Cố Linh Y nói dông dài.
Anh nhìn Cố Linh Y tươi cười rạng rỡ chia sẻ những điều cô nghĩ đến, từ Đông Dương Mã Sinh và chế độ công xã đến thứ tự chữ lót của người thân và bạn học họ Khổng.
Điều đáng quý là dù anh nói những chủ đề mà Cố Linh Y không quen thuộc nhưng Cố Linh Y vẫn để tâm. Anh nói một câu cô đáp một câu, anh nói hai câu cô cũng không chán mà đáp lại bốn năm câu.
Hóa ra hai người đã hợp nhau đến mức có thể trò chuyện không ngớt từ trước khi vào Đại học, thế nhưng kiếp trước lại không nhận ra sớm hơn.
"Anh ơi, vậy anh là đời 'Mãn' ạ?"
"Không phải, nhà họ Lộ của anh hơi tệ." Lộ Mãn nhún vai: "Đến đời ba anh thì hết chữ lót rồi. Đáng lẽ phải tu sửa gia phả để tiếp tục đặt chữ lót, nhưng mấy nhà họ Lộ đều không có tiền nên đành bỏ dở."
"Như vậy cũng tốt." Cố Linh Y an ủi vỗ vai Lộ Mãn: "Cũng có cái lợi mà, đặt tên không bị hạn chế, ha ha."
"Đúng vậy, anh có thể tùy ý đặt tên cho con gái tương lai rồi."
Lộ Mãn dừng lại hai giây giả vờ do dự.
"À, cũng không thể tùy tiện đặt được."
"Hả? Sao vậy?"
"Đã định sẵn rồi, con gái sẽ tên là Lộ Liễu Y và Lộ Tuyết Phi."
Cố Linh Y ngẩn người rồi lại đá vào ống chân Lộ Mãn.
"Anh ơi, anh thật là đáng ghét!"
Lại bị cái tên này chiếm tiện nghi bằng lời nói.
Cố Linh Y vắt óc suy nghĩ. Không thể chịu thua, phải tìm ra điểm yếu mà phản kích anh ta.
Đánh tan cái khí thế khoe khoang ba hoa của tên xấu xa này.
"Sao anh biết chắc chắn là con gái?"
Cố Linh Y hếch cằm muốn cãi nhau với Lộ Mãn: "Lỡ như là con trai thì sao?"
"Là con trai thì anh không cần lo lắng chuyện đặt tên nữa."
Lộ Mãn không quan tâm nói.
Cố Linh Y bĩu môi: "Ra là anh trọng nữ khinh nam."
"Anh đã nghĩ tên cho các con gái rồi, còn tên các con trai cứ để mẹ chúng đau đầu nghĩ vậy."
Lộ Mãn nháy mắt tinh nghịch với Cố Linh Y: "Bạn học Linh Y, em cũng không muốn con trai mình không có tên chứ?"
[Tế Thành (济城) là thành phố Tế Ninh] [Diễn Thánh Công là tước hiệu Tống Nhân Tông phong cho con cháu của Khổng Tử kéo dài từ thời Tống đến tận thời Thanh dài 890 năm. Vạn thế nghĩa là muôn đời, hàng trong đầu hàng, biểu là biểu văn trình lên cho vua. Đây là cách nói mỉa mai của dân mạng về việc con cháu họ Khổng sau này thay vì theo tư tưởng trung quân trung nghĩa của tổ tiên, họ luôn soạn biểu văn đầu hàng dâng lên mỗi triều đại mới nhằm bảo vệ đặc quyền, địa vị và tài sản của dòng họ trước các sự biến động của thời thế và chính quyền]