"Ba... Mẹ..."
Cố Linh Y khẽ hé đôi môi nhỏ nhắn, giọng nói ngọt ngào xen lẫn vẻ e dè khiến người ta thương xót.
Chỉ có điều, hai tiếng gọi do đầu óc nhất thời đoản mạch này đã khiến cả nhà Lộ Mãn ngẩn người.
"Chị Gia Nhi..." Lộ Tiểu Sương lắp bắp không tin nổi. Xem ra cô bé gọi chị vẫn còn dè dặt quá, lần sau gặp mặt có thể gọi là chị dâu rồi chăng?
Nói đi cũng phải nói lại, chị dâu có lì xì đổi xưng hô cho mình không nhỉ, còn có quà ra mắt nữa!
Lộ Tiểu Sương nghĩ đến đây thì mắt hơi sáng lên, hình như cũng không tệ lắm à nha.
Mà Cố Linh Y gây ra cảnh dở khóc dở cười này thì vừa thốt ra khỏi miệng đã cảm thấy mình gây ra chuyện lớn rồi.
Cô nín thở không dám thở mạnh, gò má ửng hồng như trái anh đào chín mọng.
Chết mất thôi, chết mất thôi, chết mất thôi!
Nếu không phải còn có người trước mặt thì Cố Linh Y đã muốn nhắm mắt lại rồi, tùy mọi chuyện thế nào cũng được. Không thể nào lố bịch hơn được nữa...
"Ừ!"
Lộ Vệ Hoa ngẩn người hai giây rồi phá vỡ sự im lặng trước. Cái đầu chất phác của ông cũng không thấy có gì không ổn nên cứ thế mà đáp lại một tiếng.
Cố Linh Y cắn đến suýt rách cả môi. Khuôn mặt cô căng cứng, đôi mắt hạnh khó xử khép hờ.
Muốn trốn sau lưng Lộ Mãn...
Cố Linh Y cúi thấp đầu. Không được, như vậy càng khó giải thích hơn!
Nghe thấy tiếng "ừ" đáp lời của Lộ Vệ Hoa, Liễu Tĩnh lập tức vỗ mạnh vào cánh tay chồng.
Bốp——
"Không ai coi ông là người câm đâu mà lên tiếng."
Liễu Tĩnh trách Lộ Vệ Hoa một tiếng rồi quay sang Cố Linh Y với vẻ mặt hòa nhã và thân thiện như gió xuân.
"Con đừng căng thẳng, ngồi đi ngồi đi."
Cố Linh Y đã kịp phản ứng mà chậm rãi nhỏ giọng nói "Cảm ơn dì Tĩnh", khi ngồi xuống còn chưa vững nên loạng choạng phải vịn vào tay Lộ Mãn.
Cô dứt khoát lén véo một cái vào thịt trên cánh tay Lộ Mãn.
Nghĩ cách đi chứ, anh ơi!
Tín hiệu ngầm thông qua một cơn đau nhẹ truyền đến Lộ Mãn. Lộ Mãn nhận được liền liếc nhìn Cố Linh Y đang xấu hổ.
Cô nàng này mặt còn đỏ hơn cả tôm luộc trên bàn.
"Chuyện này làm anh nhớ lại hồi Tiểu học, có một lần..." Lộ Mãn dùng khuỷu tay khẽ huých Cố Linh Y giúp cô chữa cháy: "Đầu óc anh cũng đoản mạch, gọi cô giáo chủ nhiệm Tiểu học là mẹ. Chuyện bình thường thôi mà, ai mà chẳng có lúc lỡ miệng."
Liễu Tĩnh nhìn cô nàng song sinh nhà họ Cố yếu đuối bên cạnh con trai, trong lòng luôn có một cảm giác kỳ lạ khó tả.
"Gia Nhi, mẹ con ngồi ở đâu?"
Lộ Mãn cười nói: "Mẹ ơi, thật ra em ấy..."
Cố Linh Y giật mình. Bị động cùng tên này lăn lộn ở Đại học Sư phạm Tân Hải lâu như vậy đã dưỡng ra cái thứ gọi là sự ăn ý không nên có.
Tên xấu xa này muốn sửa lại lỗi nhận nhầm người của dì Liễu Tĩnh.
Vậy thì hỏng bét!
Cô giẫm một chân lên giày của Lộ Mãn. Đôi giày da mềm mũi tròn lắc lắc hai cái nghiến qua nghiến lại trên mu bàn chân anh.
Không được nói!
Cố Linh Y nhanh chóng ngước mắt liếc xéo Lộ Mãn một cái đầy đe dọa.
Lộ Mãn tạm thời nể mặt cô nên nuốt nửa câu "Em ấy thật ra là Linh Y" trở lại.
"Thật ra em ấy bị dì Văn và chị gái Cố Linh Y bỏ lại đấy. Bà hai đang nấu cơm ở nhà, cụ ngoại nhớ họ nên ăn trưa ở bên đó luôn."
"À, ra là vậy." Lộ Vệ Hoa gật gù: "Gia Nhi này, buổi chiều con có việc gì chưa? Hay là chú nói với Văn Nghệ một tiếng, chiều con đi theo cô chú luôn. Tối lái xe về thành phố tìm chỗ ăn cơm rồi đưa con về."
"Cảm...cảm ơn chú Lộ." Cố Linh Y cuống lên vội lắc đầu: "Con...con chiều nay tra... tra điểm, tra xong cũng về...về thăm cụ ngoại..."
Cô còn dám ăn tối cùng nhà Lộ Mãn sao? Tìm miếng đậu phụ đâm đầu chết quách cho xong!
"Vệ Hoa, vẫn là mắt nhìn người của anh chuẩn đấy. Xem con dâu tương lai xinh xắn thế kia kìa."
"Lão Lộ, khi nào định ngày đấy? Hai đứa trẻ tình cảm tốt, chắc chắn rồi."
Họ hàng làng xóm gặp chuyện này thích thêm mắm dặm muối trêu chọc nhất. Trông cứ như thể làm ngay một mâm cỗ cưới Lộ Mãn và Cố Linh Y tại chỗ thì họ cũng vui vẻ móc tiền mừng thêm một lần nữa.
Lộ Vệ Hoa giơ một tay lên ấn xuống giữa không trung, nói với họ hàng làng xóm: "Con cháu tự có phúc của con cháu, chúng ta làm người lớn không nên quản nhiều, cứ để bọn trẻ tự vui vẻ là được."
"Vậy thì chắc chắn là ông chủ Cố có giao tình gì với anh rồi, đây là thân càng thêm thân đấy."
"Lão Lộ, chỉ chờ anh mấy năm nữa bế cháu thôi. Tôi nói thật, anh bốn mươi mấy tuổi rồi, chuyện này chắc nằm mơ cũng mong đấy chứ, ha ha ha!"
Lộ Vệ Hoa trông có vẻ không chút lay động, chỉ giữ nụ cười điềm tĩnh trên mặt. Nhưng tay ông đặt sau lưng đã hơi kích động mà xoa đi xoa lại rất nhanh.
Con gái nhà Cố Ngạn từ nhỏ đã chơi thân với con trai mình.
Trước đây ông còn lo lắng lớn lên con trai con gái có khoảng cách, chơi mãi rồi cũng không chơi cùng nhau nữa.
Bây giờ tận mắt thấy hai cô con gái song sinh nhà họ Cố có ý với Lộ Mãn, thấy hai đứa trẻ gặp phụ huynh mà căng thẳng đến mất cả vẻ hoạt bát thường ngày.
Ổn rồi.
Lộ Vệ Hoa trong lòng cười thầm, vững như bàn thạch.
"Liên quan gì đến ông, lo lắng nhiều làm gì."
"Con trai tôi ông đừng lo." Liễu Tĩnh liếc xéo chồng: "Quản con gái ông cho kỹ, đừng để nó chạy lung tung trong làng."
Lộ Mãn khẽ ghé tai Cố Linh Y: "Xem ra anh được thơm lây em rồi, mẹ anh không cằn nhằn mà còn có vẻ hài lòng về anh, hiếm thấy nha."
"Ừm..." Cố Linh Y ngơ ngác đáp lời.
"Phụ huynh là thế đấy, đối với con cái thì trông mặt mà bắt hình dong. Làm tốt thì bảo con trai tôi con gái tôi, làm không tốt thì sẽ là con trai ông con gái ông."
"Ừm..."
Dù Lộ Mãn đang nói những chuyện nhẹ nhàng giúp cô giải tỏa tâm trạng.
Nhưng chỉ cần mẹ Lộ Mãn không đi thì Cố Linh Y căn bản không thể bình tâm tĩnh khí được.
Quá xấu hổ!
"Cũng may chú Lộ và dì Tĩnh tưởng em là em gái em." Cố Linh Y chỉ vui vẻ được mỗi chuyện này.
"Gia Nhi, chị xin lỗi nhé. Bình thường em toàn bắt nạt chị, lần này chị mạo danh em một chút để em chịu tiếng xấu nhé. Đừng trách chị!"
Lộ Vệ Hoa và Liễu Tĩnh lại cùng những người quen trước bàn hàn huyên khách sáo một hồi, dặn dò Lộ Mãn đừng quên việc quan trọng là tra điểm thi Đại học vào chiều nay rồi trở về bàn của họ.
"Anh trai." Lộ Tiểu Sương đứng sau lưng ba mẹ khẽ quay đầu lại cổ vũ Lộ Mãn.
Cô em gái nắm chặt hai nắm đấm vung vẩy lung tung trong không trung: "Cố lên, cố lên!"
Cuối cùng ba mẹ Lộ cũng rời đi. Cố Linh Y như thể bị rút hết sức lực mà dựa vào Lộ Mãn, nhẹ nhàng nép vào cánh tay anh.
"Trời ơi, trời ơi..."
Cố Linh Y vùi mặt vào vai Lộ Mãn: "Sao em lại ngốc thế này, làm chú Lộ và dì Tĩnh sợ hết hồn... Ngốc quá đi..."
Lộ Mãn cười tươi như nắng. Phen này lời to rồi, ba mẹ anh làm sao mà bị dọa được. Mừng còn không kịp, chỉ hận không thể ăn thêm vài món ấy chứ.
Anh đưa tay vuốt mái tóc dài của Cố Linh Y, lại đổi lấy một tiếng hờn dỗi của cô nàng.
"Đừng chạm vào em!"
Cố Linh Y giả bộ dữ dằn ngẩng đầu lên: "Mọi người vẫn còn đang nhìn kìa!"
Rồi cô nàng như thể quên mất chuyện vừa nãy còn dựa dẫm vào người Lộ Mãn mà ngồi thẳng người dậy, còn bê cả chiếc ghế nhỏ hơi hơi nhích ra xa Lộ Mãn một chút xíu.
"Em gọi ba mẹ là không đúng đâu, bạn học Linh Y. Anh xin được phê bình em."
Lộ Mãn giả bộ mặt mày nghiêm túc.
"Em biết rồi mà, em căng thẳng quá thôi. Sau này em sẽ chú ý, nhất định sẽ không..."
"Có thể gọi là ba chồng mẹ chồng, như thế mới hợp lý." Lộ Mãn tiếp tục nghiêm mặt.
