Tin tốt là Lộ Mãn nói chuyện có chừng mực nên không hề thổ lộ cô gái mà anh thích chính là cô chị gái song sinh.
Tin xấu là Cố Gia Nhi vất vả lắm mới hạ quyết tâm và thậm chí còn lén lút lẻn vào phòng con trai nửa đêm tâm sự, đổi lại chỉ nghe được tin bạn trai cũ thích người khác.
Cố Linh Y cũng cảm thấy đau lòng thay em gái mình. Nếu là cô thì chắc chắn tim sẽ như bị ai bóp nghẹt mà đau khổ đến phát khóc mất.
Cô lo lắng chờ đợi phản ứng của em gái Cố Gia Nhi ngoài cửa.
Là khóc òa lên một trận hay là tức giận đến mức muốn phá cửa?
Cố Linh Y không dám nghĩ tiếp nữa.
Cô rón rén nhích lại gần mép giường và ghé sát vào cửa nghe ngóng kỹ hơn.
Nhưng chỉ vài giây sau, giọng nói trong trẻo của Cố Gia Nhi lại vang lên một cách bình tĩnh đến lạ.
"Từ khi nào vậy? Lúc chúng ta còn đang yêu nhau à?"
"Không phải." Lộ Mãn đáp: "Sau khi đến Đại học Sư phạm Tân Hải."
Cố Gia Nhi lại im lặng vài giây.
Đến khi Cố Linh Y mãi không nghe thấy em gái nói gì tiếp theo thì cô không nhịn được mà xuống giường, muốn ghé hẳn vào khung cửa để nghe lén thì giọng của em gái mới vọng tới.
"Coi như anh không ngoại tình."
Giọng điệu của Cố Gia Nhi mang theo sự bình tĩnh đến bất ngờ: "Chỉ có thế thôi à? Không còn gì khác muốn nói nữa sao?"
"Ừm?" Dù Lộ Mãn trước khi trùng sinh đã trải qua một chặng đường tình cảm dài từ yêu đương đến kết hôn, anh vẫn không thể đoán chắc được tâm tư của Cố Gia Nhi về chuyện tình cảm hiện tại.
"Hết rồi..."
"Vậy thì tốt." Cố Gia Nhi ở ngoài cửa dường như thở phào nhẹ nhõm.
Không phải đang yêu thì thay lòng đổi dạ, chỉ là sau khi chia tay nhanh chóng rung động với người khác... Tuy rằng cũng rất tức nhưng ít nhất không phải là hành vi cặn bã không thể tha thứ.
"Cái gì mà 'vậy thì tốt' chứ?!" Cố Linh Y tức giận thay em gái đến mức muốn dậm chân. Cô thầm oán trách: "Gia Nhi, đầu óc em bị cháy rồi à! Anh ta nói là đã thích người khác rồi đấy. Chuyện hai người quay lại là không thể nào nữa rồi!"
Tại sao con bé ngốc nghếch này lại có thể bình tĩnh đến vậy chứ!
Cố Gia Nhi lúc này còn có tâm trạng chúc ngủ ngon: "Em về ngủ đây, anh ngủ ngon mơ đẹp nhé."
"Ờ, ngủ ngon." Lộ Mãn chột dạ. Giọng điệu bình thản của Cố Gia Nhi ngược lại khiến anh cảm thấy cô nàng đang bóng gió nguyền rủa anh ngày nào cũng gặp ác mộng...
Sự bình tĩnh của Cố Gia Nhi khiến Lộ Mãn và Cố Linh Y trong phòng đều rơi vào hoang mang.
"Nè, Gia Nhi." Lộ Mãn thật sự không biết phải làm sao: "Để phòng ngừa em nghe nhầm, anh nói lại lần nữa..."
"Nghe thấy rồi, anh có người mình thích rồi." Cố Gia Nhi cướp lời: "Hai chúng ta nói chia tay xong là anh nghiêm túc. Sau đó đến Đại học Sư phạm Tân Hải gặp được một cô gái khiến anh rung động và anh thích người ta, đúng không?"
Lộ Mãn cắn răng, có chút không dám trả lời.
Cái kiểu người có thể kìm nén cảm xúc, ngoài mặt thì ôn hòa dịu dàng nhưng trong lòng đã đen tối chuẩn bị đâm đối phương một nhát, trong anime gọi là gì nhỉ?
Yandere.
Trong phòng nhiệt độ thấp, Lộ Mãn rùng mình. Trước khi trùng sinh anh cũng yêu Cố Gia Nhi nhiều năm, thế nhưng chưa từng phát hiện ra phẩm chất này của cô nàng... Chắc không phải yandere đâu nhỉ?
"Gia Nhi, vậy nên em...vẫn ổn chứ?"
Vốn dĩ Lộ Mãn dự đoán Cố Gia Nhi sẽ buồn bã. Cùng lắm thì anh mở cửa kéo cô vào phòng khách dỗ dành một lúc rồi đưa cô về phòng ngủ một giấc ngon lành, những chuyện sau đó từ từ để cô chấp nhận.
Nhưng phản ứng của Cố Gia Nhi khiến anh cảm thấy như đấm vào bông.
"Sao em lại phải buồn?" Giọng Cố Gia Nhi líu lo vọng đến: "Biết mấy ngày nay anh lạnh nhạt với em là vì sao, em mừng còn không kịp ấy chứ."
"Hả?" Lộ Mãn thật sự không ngờ Cố Gia Nhi lại nói như vậy.
"Nhưng giờ em biết rồi đó, giữa chúng ta là không thể..."
"Có thể mà." Cố Gia Nhi đột nhiên kiên quyết.
"Gia Nhi?" Lộ Mãn ngẩn người.
Cố Gia Nhi lại dứt khoát lặp lại một lần: "Có thể mà."
Cô cười khúc khích: "Vì anh nói là anh đã có người mình thích rồi."
"Chứ không phải là anh lại có người yêu rồi."
Bên kia cánh cửa, Lộ Mãn và Cố Linh Y nhìn nhau đều thấy sự ngỡ ngàng trong mắt đối phương.
Cố Gia Nhi không biết tình hình bên trong thì tiếp tục nói: "Anh ơi, cho em hỏi anh hai câu nữa."
"Thứ nhất, anh vẫn chưa bắt đầu một mối quan hệ mới đúng không?"
Không đợi Lộ Mãn trả lời, Cố Gia Nhi tự nói tiếp.
"Thứ hai, cô ấy không thích anh."
Lần này ngay cả câu hỏi cũng lược bỏ, Cố Gia Nhi đưa ra một câu khẳng định chắc nịch.
Lộ Mãn: "..."
Cố Linh Y: "..."
Hai người bị nói trúng tim đen, ánh mắt lại chạm nhau. Chỉ một giây sau, Cố Linh Y và Lộ Mãn ngượng ngùng quay mặt đi.
Em gái/em vợ nói quá có lý, vậy mà không thể phản bác được.
Cố Linh Y và Lộ Mãn cùng nghĩ.
"Anh ơi, chúng ta là mối tình đầu đó. Dù sao đi nữa có lẽ ở một vài khía cạnh chúng ta là người hiểu nhau nhất."
Cố Gia Nhi thản nhiên nói: "Nếu cô gái kia thích anh thì anh sẽ nói là anh đang theo đuổi một cô gái; chỉ khi cô ấy không thích anh thì anh mới đơn phương nói là anh có người mình thích rồi."
Cố Gia Nhi đương nhiên biết chi tiết quá trình tâm lý này của anh.
Bởi vì hồi Trung học Phổ thông, không biết từ khi nào Lộ Mãn trước mặt cô đã trở nên ấp úng rồi mất tự tin và hào phóng, hành vi cử chỉ đều cẩn trọng thể hiện tình cảm với cô.
Cố Gia Nhi so sánh với hồi Trung học Cơ sở. Nếu cùng nhau đi chơi mà Cố Gia Nhi hắt hơi một tiếng thì Lộ Mãn lúc đó sẽ vặn nắp bình nước thổi mấy hơi rồi đưa cho Cố Gia Nhi bảo cô uống nhiều nước ấm.
Trước khi Gia Nhi đưa tay nhận thì Lộ Mãn còn nổi hứng trêu chọc. Anh đột ngột rụt tay lại rồi vừa tự mình ừng ực uống mấy ngụm, sau đó giải thích rằng "Anh uống thử độ ấm giúp em", vừa xoay xoay cái cốc vừa đùa "Anh cũng quên mình uống ở mép nào rồi. Không sao đâu Gia Nhi, anh không chê em hôn gián tiếp đâu."
Khiến Cố Gia Nhi mặt đỏ tim đập.
Còn đến Trung học Phổ thông sau khi Lộ Mãn nảy sinh tình cảm với cô, cũng là Cố Gia Nhi hắt hơi một cái thì Lộ Mãn còn lo lắng hơn cả mình bị cảm, giọng điệu căng thẳng quan tâm "Có chỗ nào không khỏe, có muốn uống chút nước ấm không, anh đi lấy cho em" các kiểu.
Hoàn toàn không giống anh chút nào.
Con trai quá hạ thấp mình ngược lại khiến Cố Gia Nhi cảm thấy áp lực vô cùng.
Những cậu con trai tuổi mới lớn nếu may mắn rung động trước một cô gái nhưng lại bất hạnh vì còn quá ngây ngô thì dấu hiệu của việc thích một người phần lớn là tự ti và nhút nhát.
Lúc đó, Lộ Mãn cũng từng khổ sở tâm sự với bạn bè xung quanh: "Tớ thích một người rồi."
Nói nhiều rồi chuyện cũng đến tai Cố Gia Nhi.
Không cần bạn bè chung mách lẻo cô cũng đoán ra được.
Nhưng đối với Lộ Mãn khi ấy, thích một người như vậy không hẳn là chuyện tốt.
Bây giờ, Lộ Mãn lại nói ra những lời tương tự.
Anh thích một người rồi.
Cố Gia Nhi thấu hiểu lòng anh mà đọc được ý tứ sâu xa.
Nhưng cô ấy không thích anh.
Cũng như ngày xưa, cô có cảm tình với Lộ Mãn. Nhưng khi Lộ Mãn trở nên khác lạ thì cô khó lòng nói ra câu "Em cũng thích anh".
...
"Anh ơi, Linh Y vẫn còn trong nhà vệ sinh. Lỡ như chị ấy bất chợt đi ra thì khó giải thích lắm."
Cố Gia Nhi nói nhanh như gió: "Tuy anh là tên giò heo đáng ghét và quá đáng hết chỗ nói, vừa kết thúc mối tình đầu đã vội rung động với người khác."
"Chuyện này, sau này em sẽ từ từ tính sổ với anh, hừ."
"Anh ơi, anh cũng buồn ngủ rồi thì chúc anh ngủ ngon nhé."
Nghe tiếng bước chân Cố Gia Nhi xa dần rồi tiếng cửa phòng khách đóng lại, Lộ Mãn vặn mở khóa cửa hé một khe nhỏ.
Đèn nhà vệ sinh vẫn sáng nhưng cửa phòng Cố Gia Nhi đóng kín, xem ra cô đã về phòng nghỉ ngơi thật rồi.
Lộ Mãn trở lại phòng đọc sách nhìn Cố Linh Y đang ôm chăn trên giường.
Cô chị gái song sinh vẫn ngây thơ vô tội chớp chớp đôi mắt hạnh to tròn nhìn anh.
Lộ Mãn cảm thấy nhức răng.
Anh ghé sát tai Cố Linh Y: "Biết thế lúc nãy nên nói anh đã bàn chuyện cưới xin với người anh thích, còn định ngày thách cưới rồi."
Cố Linh Y bĩu môi, giọng nói nhỏ xíu: "Xì, em gái em đâu có ngốc, chẳng tin đâu."
Hơn nữa, cô cũng không đời nào bàn chuyện sính lễ với Lộ Mãn sớm như vậy!
Lộ Mãn bất lực thì thầm: "Nói với em ấy là anh thích một người. Ai ngờ em ấy lại chú ý đến chuyện...có một cô gái không thích anh chứ?"
Thua rồi, thua thảm hại rồi.
"Gia Nhi...ngược lại càng thêm nắm chắc phần thắng."
Cố Linh Y thân là "cô gái nào đó" lúc này giọng điệu chua lè.
"Anh ơi, ở một mức độ nào đó Gia Nhi thật sự hiểu anh quá đi..."
