Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 137: Anh đã có người mình thích rồi

Cố Linh Y lo lắng không yên về việc em gái Gia Nhi nửa đêm mò vào phòng Lộ Mãn. Có chuyện gì không thể đợi đến ban ngày nói mà lại phải lén lút đến phòng người ta vào giờ này chứ!

Cô nghiêm túc tra hỏi Lộ Mãn mấy câu. Nghe anh thề thốt đảm bảo và miêu tả lại sự việc rành mạch không hề có vẻ ấp úng hay ngập ngừng như đang bịa chuyện, Cố Linh Y mới thở phào nhẹ nhõm. Xem ra em gái và Lộ Mãn chưa đi quá giới hạn.

Cố Linh Y đảo mắt nhìn quanh căn phòng hôm qua còn là nơi cô tạm trú nhưng tối nay đã nhường lại cho Lộ Mãn. Quen thuộc với cách bài trí trong phòng, cô liếc mắt đã thấy tấm thảm tập yoga còn chưa kịp cất dưới sàn.

"Anh ơi, cái này là gì vậy?"

Cố Linh Y hạ thấp giọng vì sợ làm kinh động đến những người đang ngủ say trong các phòng khác.

Lộ Mãn đáp: "Sau khi em gái em đến, em ấy ngồi lên giường anh. Anh nghĩ là nam nữ khác biệt nên lấy cái thảm này ra, anh ngồi dưới đất và em gái em ngồi trên giường."

"Anh đã nói rồi, anh là người có nguyên tắc." Lộ Mãn nháy mắt với Cố Linh Y.

Cố Linh Y đứng im lặng hai giây rồi chợt mỉm cười.

Cũng coi như tên này còn biết giữ khoảng cách.

Nhưng nghĩ đến việc Lộ Mãn vẫn đang nhìn mình, cô vội thu lại vẻ mặt tươi tắn.

"Anh ơi, vậy anh ra thảm ngồi đi." Cố Linh Y chỉ vào tấm thảm yoga.

Lộ Mãn lại chẳng có ý định nhúc nhích.

"Chung phòng không chung giường, chung giường không chung chăn."

Câu này áp dụng với Cố Gia Nhi chính là nguyên tắc ngăn cản cô nàng thân mật quá mức với mình.

Còn áp dụng với Cố Linh Y thì…

Nguyên tắc này là để được nước lấn tới.

"Chúng ta đâu có đắp chung chăn, chỉ ngồi trên giường nói chuyện phiếm thôi mà. Có gì phải giữ ý chứ?"

Lộ Mãn ra sức thuyết phục.

"Chuyện này cũng giống như ngồi trên sofa ở phòng khách nói chuyện, bản chất không khác gì cả. Chính nhân quân tử như anh mà cũng phải đề phòng sao? Nguyên tắc của anh em còn không tin được à?"

Cố Linh Y vội vàng lắc đầu.

Anh ta còn dám nói.

Cố Linh Y thầm nghĩ nếu không phải anh ta cứ giở trò sàm sỡ thì cô cũng chẳng đến nỗi không tin anh ta.

"Em phải về đây."

Cố Linh Y vẫn lo lắng bị phát hiện: "Không thể ở đây lâu được."

"Ở thêm chút nữa đi."

"Em phải về ngủ. Anh ơi, anh còn chuyện gì không?"

"Em mặc bộ đồ vừa đáng yêu vừa xinh đẹp thế này, anh còn chưa ngắm đủ." Lộ Mãn nói với vẻ mặt nghiêm túc.

"Anh!" Cố Linh Y nắm lấy vạt áo ngủ rồi lại dùng sức kéo kéo.

Tên dê xồm này, làm sao anh ta có thể vừa mặt dày nói chuyện bậy bạ mà vẫn giữ được vẻ mặt nghiêm túc như vậy chứ!

"Em gái em còn mua cho anh một bộ giống hệt, kiểu dáng gần giống bộ của em, đều là hình Doraemon ấy."

Lộ Mãn đổ thêm dầu vào lửa: "Hôm nào cùng nhau mặc đồ ngủ đôi nhé."

"Xì! Anh cứ nằm mơ giữa ban ngày đi!"

Cố Linh Y đỏ mặt: "Bộ đồ ngủ này sau này em trả lại cho Gia Nhi…"

Cô nói được nửa câu lại thấy không đúng.

Em gái Gia Nhi mặc đồ ngủ đôi với anh ta…

Hình như so với việc cô mặc với anh ta còn khiến người ta tức giận hơn.

Cố Linh Y đổi giọng: "Sau này em không mặc nữa…"

Giữa hai người đang nhỏ giọng nói qua nói lại, bên ngoài bỗng vang lên vài tiếng động. Tiếng bước chân lộp cộp mơ hồ nghe không rõ ràng nhưng có thể khẳng định là đang tiến lại gần phòng đọc sách.

Mặt Cố Linh Y lập tức biến sắc rồi vội nhìn Lộ Mãn, ngón tay đặt thẳng trước môi ra hiệu anh ta mau im miệng.

Lộ Mãn cũng gần như đồng thời làm động tác tương tự. Hai người như bị đóng băng mà bất động chờ đợi tiếng động bên ngoài xem có diễn biến gì tiếp theo không.

"Cạch cạch..."

Tay nắm cửa bị vặn hai lần. Nhưng lúc nãy Lộ Mãn đã tiện tay khóa trái cửa khiến người bên ngoài thử mấy lần mà không mở được.

"Anh ơi, anh ơi."

Bên ngoài truyền vào một giọng nói rất nhỏ.

Cố Linh Y run lên. Cô sợ đến mức mồ hôi lạnh suýt chút nữa túa ra.

Là em gái Gia Nhi!

Cô vội vàng vén chăn lên mà trốn vào trong.

Lộ Mãn buồn cười nhìn cô nàng. Thật sự biến thành đi vụng trộm rồi sao?

Em gái em mù chắc? Cái chăn phồng lên hình người to như vậy mà không nhìn ra à?

Lộ Mãn tiện tay vỗ vào vị trí gần mông Cố Linh Y xuyên qua lớp chăn.

Cố Linh Y trong chăn run lên một cái. Nếu không phải em gái đang ở ngoài cửa thì cô đã kêu lên rồi.

"Đồ dê xồm!" Cố Linh Y xấu hổ nghiến răng nghiến lợi.

Cố Gia Nhi bên ngoài gõ nhẹ hai tiếng vào cửa. Lộ Mãn ghé sát lại gần cửa mới nghe được giọng nói của cô nàng.

"Sao lại khóa cửa phòng vậy, anh mau mở ra cho em vào đi."

Cố Gia Nhi vẫn nhỏ giọng nói thầm bên ngoài: "Em thấy Linh Y đi vào nhà vệ sinh rồi. Lỡ chị ấy ra thì sao, bị chị ấy thấy thì không hay đâu."

Lộ Mãn nhịn cười. Chị em á? Chị em đang ở trong chăn của anh đây này.

Cô em vợ bị bịt mắt ơi, đèn nhà vệ sinh là chị gái em cố ý bật lên để đánh lạc hướng em đấy. Chắc là chị em song sinh hiểu nhau quá nên chiêu trò lừa em cũng rất thành thạo.

Nhưng cũng bởi vì Cố Gia Nhi căn bản không thể ngờ được rằng chị gái mình luôn là kẻ ngốc trong tình yêu và hướng nội sợ giao tiếp, vậy mà lại có quan hệ mờ ám với bạn trai cũ của mình.

"Bị thấy thì cứ giả vờ khát nước, ra ngoài rót nước thôi." Lộ Mãn phối hợp thuận thế nói bừa, không để Cố Gia Nhi nghi ngờ chị gái Linh Y của cô cũng đang ở trong phòng anh.

"Anh buồn ngủ lắm rồi. Chẳng phải đã nói là ban ngày nói chuyện tiếp sao?" Lộ Mãn ngáp một cái.

Cố Gia Nhi đứng ngoài cửa tâm trạng phức tạp.

"Bây giờ trong đầu em...rối bời hết cả lên. Vừa nãy đã ngủ rồi nhưng lại mơ một giấc mơ rất mệt mỏi mà tỉnh ngay lập tức."

"Anh ơi, em muốn nói chuyện với anh thêm một chút. Chỉ một lát thôi có được không mà..."

Cố Linh Y từ trong chăn thò đầu ra, ánh mắt chăm chú nhìn về phía cửa.

Khả năng cách âm của căn phòng và tiếng mưa bên ngoài khiến cho giọng nói của em gái Gia Nhi ở ngoài cửa lọt vào tai cô đã trở nên mơ hồ không rõ.

Cô vểnh tai lên muốn nghe được một chút xíu lời nói.

Còn về Lộ Mãn, dù có cho anh ta có mười lá gan anh ta cũng không dám mở cửa cho Cố Gia Nhi vào.

Thử nghĩ xem, nếu cô em gái song sinh vào nhìn thấy trong chăn của Lộ Mãn giấu một cô gái, rồi vén chăn lên xem, ồ, lại là chị gái song sinh của cô.

Lẽ nào cô ấy sẽ bình tĩnh hỏi: ơ, chị cũng ở đây à? Đùa nhau à, có thể chị gái cô tạm thời không sao nhưng Lộ Mãn đoán chắc mẩm mình sẽ bị Cố Gia Nhi nổi giận cào nát mặt mất.

"Gia Nhi, anh biết em muốn nói gì, nhưng mà..."

Lộ Mãn khẽ nói: "Gia Nhi, thật ra anh đã có người mình thích rồi."

"Cái gì?"

Cố Gia Nhi ngoài cửa và Cố Linh Y trong chăn, hai chị em đồng thời ngơ ngác.

Nghe Lộ Mãn nói vậy, Cố Linh Y căng thẳng ngồi bật dậy ra sức huơ tay với Lộ Mãn bảo anh mau im miệng.

Lộ Mãn lại tiếp tục: "Cho nên anh không muốn cho em hy vọng vô ích. Chuyện không thể vẫn nên nói rõ sớm thì tốt hơn. Xin lỗi, anh đã có người mình thích rồi."

Trong khoảnh khắc, gió thổi xào xạc, mưa tạt qua lá, bên ngoài mưa lớn ào ạt càng làm nổi bật sự tĩnh lặng im ắng trong phòng.

"Toang rồi toang rồi. Cái đồ đáng ghét này, anh muốn chọc cho Gia Nhi khóc đến chết mới hả dạ sao!"

Trong lòng Cố Linh Y dao động bất định, lần đầu tiên thật sự có chút tức giận với Lộ Mãn.