Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11288

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 131: Tình yêu tốt đẹp, nhưng không dành cho con

Trên TV đang chiếu bộ phim 《Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyện》. Cố Linh Y tuy cũng rất thích xem bộ phim do Hồ Ca đóng chính nhưng tâm trí cô tối nay cứ xao xuyến.

"Cái tên xấu xa kia nói câu đó là có ý gì chứ?"

Cố Linh Y liếc nhìn Lộ Mãn, kẻ gây ra sự bất an trong lòng cô, lúc này đang ngồi phịch trên ghế sofa thong thả cắn hạt dưa và trái cây trên bàn trà, ra vẻ ung dung tự tại như đang ngồi trên đài câu cá.

Thật đáng ghét.

Em gái Cố Gia Nhi ôm một chiếc gối tựa sofa. Nhìn thấy hạt dưa caramel trên bàn trà, ánh mắt cô hướng về phía Lộ Mãn.

"Anh ơi, hạt dưa ngon không ạ?"

"Ngon." Lộ Mãn cắn một hạt dưa rồi ném vỏ vào thùng rác: "Rang vừa vị."

"Em muốn ăn hạt dưa đã bóc vỏ." Cố Gia Nhi cằm tựa vào gối ôm, đôi mắt hạnh chớp chớp mong chờ nói: "Gom thành một đĩa nhỏ ăn hết một lần luôn ấy."

"Ồ, anh cũng muốn." Lộ Mãn ồ một tiếng rồi lại cắn một hạt dưa khác.

Cố Gia Nhi nhìn nghiêng khuôn mặt của anh. Trước đây nếu cô nói câu này, Lộ Mãn sẽ dừng công việc đang làm rồi dùng tay bóc từng hạt dưa, có khi ngón tay cái còn bị ấn đỏ lên. Theo lời cô nói mà gom hạt dưa thì phải mất nửa ngày mới gom được một đống nhỏ nhân hạt dưa đã bóc vỏ.

Cố Gia Nhi nghiêng đầu. Hình như cô chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của Lộ Mãn khi làm những việc này.

Chỉ cho rằng đó là điều đương nhiên vì anh theo đuổi mình. Vừa là anh trai thanh mai trúc mã vừa là bạn trai nên làm một vài việc chiều chuộng cô là điều hợp lý.

Đặc biệt là khi nghĩ đến những ngày gần đây cô vừa nghiền ngẫm những cuốn sách về kiến thức nhiếp ảnh và Photoshop với những thuật ngữ, khái niệm và thao tác khiến cô đau đầu chóng mặt. Đồng thời, cô cũng đến phòng dựng phim ngồi sau lưng các học tỷ làm mỹ thuật, hướng dẫn các chị ấy cảm giác về kiểm soát tính thẩm mỹ, từng câu từng chữ nói đến khô cả miệng.

Cô mới có cảm nhận trực quan về sự trả giá mà Lộ Mãn chưa bao giờ phàn nàn hay phản đối cũng như ý định sâu xa đằng sau đó.

Trả giá là một việc rất vất vả.

Và trớ trêu thay, sự vất vả này thường bị người được yêu thương chiều chuộng bỏ qua mà không hề nhận ra.

Nhưng tại sao phải trả giá chứ?

Trong đầu Cố Gia Nhi hiện lên cảnh Lộ Mãn tối nay mang bánh sinh nhật đến cứu nguy rồi đem sự chu đáo khi mua bánh đẩy hết cho hai chị em song sinh các cô.

Sống mũi cô lại hơi cay cay.

Chiếc bánh mới mua không quá đắt, mà việc vô tình làm hỏng chiếc bánh ban đầu và bị dì Phùng cằn nhằn một trận cũng không sao cả, trên người cũng không mất đi miếng thịt nào.

Nhưng chính là khiến Cố Gia Nhi đặc biệt cảm động.

Chính là sự bảo vệ chu đáo và tấm lòng nghĩ cho họ của Lộ Mãn đã chạm đến sự dịu dàng và áy náy trong lòng Cố Gia Nhi.

Tại sao phải trả giá, Cố Gia Nhi đã có câu trả lời trong lòng.

Đương nhiên là vì người đó xứng đáng để mình trả giá vì họ.

"Vậy em bóc cho anh một đĩa nhỏ nhé."

Cố Gia Nhi đưa tay vào túi hạt dưa.

Cố Gia Nhi nghĩ cô cũng nên học theo Lộ Mãn mà làm nhiều việc hơn cho nhau.

"Ấy!"

Lộ Mãn vội ngăn lại: "Phiền phức quá. Nếu muốn ăn thì có loại hạt dưa đóng gói sẵn đã tách vỏ rồi ấy, hôm khác mua một ít về ăn thử."

"Em bóc cho anh một đĩa thì sao?"

"Mấy hôm nay uống ít nước, ăn nhiều hạt dưa dễ bị loét miệng. Đừng có bày vẽ."

"Ồ..." Cố Gia Nhi tiu nghỉu rụt tay lại.

Cuộc đối thoại xoay quanh hạt dưa giữa Lộ Mãn và em gái lọt vào mắt Cố Linh Y.

Cô khẽ hừ một tiếng.

Hai người này trước kia thật biết cách chơi.

Cố Linh Y lại bắt đầu rối rắm trong lòng.

Nếu Lộ Mãn bóc hạt dưa cho em gái thì cô sẽ thấy tức.

Nếu Lộ Mãn không bóc hạt dưa cho em gái thì chứng tỏ Lộ Mãn bây giờ muốn tránh hiềm nghi. Tức là vì theo đuổi cô mà cố ý giữ khoảng cách với em gái, cô sẽ còn thấy tức hơn!

Cố Linh Y cầm cốc của mình lên ngửa cổ ực một hơi hết sạch cốc trà thảo mộc lạnh.

"Ê? Linh Y, em thích uống trà thảo mộc của tỉnh Việt à?"

Diệp Thi Đồng rất thích chia sẻ đồ tốt: "Đồng nghiệp của chị ở tỉnh Việt có người nhà mở tiệm trà thảo mộc, đợi chị bảo họ gửi cho em ít gói trà."

"Ờ ừ ừ ừ..." Cố Linh Y cứng họng đáp, "Cảm ơn chị Thi Đồng."

Cô đâu có thích uống trà thảo mộc.

Tuy rằng đồ uống khá ngọt...

Nhưng công dụng được nói là thanh nhiệt giải độc cơ mà!

Cả buổi tối nay bụng cô rõ ràng là vẫn âm ỉ bốc hỏa như không!

Đặt cốc xuống, ngón tay Cố Linh Y gõ lách tách trên bàn phím chín nút của điện thoại.

Đầu tiên là Tieba Baidu, sau đó là Hạnh Đàn Triều Thanh BBS.

Để tránh bài viết bị trôi không ai ngó ngàng, Cố Linh Y lại sao chép dán đăng lại mấy lần ở vài diễn đàn và chuyên mục.

【Thỉnh giáo: Xin hỏi "Tại sao con quạ lại giống cái bàn viết" có nghĩa là gì, không hiểu ạ.】

Nửa phút sau, diễn đàn có hai bình luận.

"Đại ca đừng hỏi nữa, ai nói với cậu câu này thì cậu mau đi tỏ tình đi."

"Mẹ nó, tại sao chứ? Chủ thớt lên đây khoe khoang à!"

Cố Linh Y: ?

Càng ngày càng không hiểu rồi.

...

Một tập phim truyền hình kết thúc, Phùng Văn Thu vươn vai.

Bà nhìn cô con gái Diệp Thi Đồng nhà mình đang nhìn chằm chằm vào danh sách diễn viên trên TV trong lời bài hát cuối phim "Đừng quên đi, đừng để lạc mất khoảng trống phai nhòa theo thời gian" với vẻ mặt đầy xúc động.

"Hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi đầu sắp ba mươi rồi, xem phim thần tượng tình cảm còn muốn khóc nhè hả?"

Phùng Văn Thu sờ được một quả quýt nhỏ thì nhắm vào vai con gái vèo một cái ném qua.

"Mẹ bằng tuổi con bây giờ đã dắt con đi nhà trẻ rồi."

Diệp Thi Đồng nhanh nhẹn bắt được quả quýt, tiện tay bóc vỏ với vẻ mặt thờ ơ: "Mẹ ơi, con có thể hiểu là mẹ đang giục con kết hôn không?"

"Chứ sao?"

"Giục kết hôn vô hiệu."

Diệp Thi Đồng nhét một múi quýt vào miệng: "Con hoàn toàn tùy duyên, không có người phù hợp sẽ không miễn cưỡng đâu."

"Mẹ cũng không sắp xếp cho con đi xem mắt, nhưng con tự chủ động tìm kiếm không được sao?"

Phùng Văn Thu dùng cằm hất hất chỉ vào TV: "Chẳng phải con rất thích mấy thứ ngọt ngào yêu đương này sao?"

"Tình yêu đương nhiên là tốt đẹp rồi." Diệp Thi Đồng nhai nhồm nhoàm, giọng cố tình không rõ ràng: "Nhưng con không còn hy vọng nó xảy ra với mình nữa."

Diệp Thi Đồng chống cằm: "Linh Y, Gia Nhi, cả em trai Lộ Mãn nữa, chị nói trước nhé, các em đừng có cười chị đấy. Chẳng qua là nghĩ đến sau này các em cũng có thể trải qua những chuyện này nên chị chia sẻ một chút tình hình của mình thôi."

Lộ Mãn và hai chị em song sinh đều gật đầu.

Ánh mắt Diệp Thi Đồng hướng lên trên, dường như hồi tưởng lại những năm tháng trước đây.

"Hồi năm nhất Đại học chị có một mối tình đầu. Anh ấy giờ đang làm công chức ở Cầm Đảo, người rất tốt."

"Nhưng cuối cùng con đường của bọn chị không giống nhau. Chị không muốn ở lại trong tỉnh, ít nhất phải đến một thành phố ven biển phía Nam phát triển hơn để định cư. Còn anh ấy là con một mà ba mẹ lại lớn tuổi, anh ấy không muốn đi xa. Yêu nhau đến năm ba, quá thất vọng vì không thấy tương lai cả hai có thể nhường nhịn lẫn nhau nên bọn chị chia tay."

"Hả?" Cố Gia Nhi khó hiểu lên tiếng: "Vì tương lai không thể kết hôn nên không yêu nữa ạ?"

"Yêu thì vẫn yêu chứ, yêu hơn hai năm cơ." Diệp Thi Đồng cười lắc đầu.

"Chỉ là đến năm ba có một học muội cùng quê có ý với anh ấy. Chị nghĩ rằng hai người đã định sẵn không có chung một tương lai, cứ kéo dài chỉ làm lỡ mất duyên phận của anh ấy với người con gái định mệnh, nên chị thuận nước đẩy thuyền chia tay buông tay rồi tác thành cho học muội kia."

"Nói cho đến cùng, vẫn là chưa đủ yêu sâu đậm thôi, nếu không thì đã không buông tay rồi. Nếu thật sự yêu thì sẽ cảm thấy mình chắc chắn là người con gái định mệnh của anh ấy, dù thế nào cũng không rộng lượng tác thành cho anh ấy và cô gái khác đâu."

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nghe vậy, không biết mỗi người nghĩ đến điều gì mà đồng thời cúi thấp đầu xuống.

[Một câu trong bài hát Cuối Cùng Cũng Hiểu của nhóm Động Lực Hỏa Xa (Power Station)]