Trùng Sinh Rồi Mới Phát Hiện Mình Có Thanh Mai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 03: Cao Trung - Chương 144: Lái Xe

Mai Phương, Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề tham gia xong buổi họp mặt bạn bè thường niên, trên đường về nhà Lâm Hữu Hề lại đột nhiên nhắc tới chuyện chia hoa hồng cho hai người họ.

"Lại giở trò này! Năm nay tớ nói gì cũng không cho các cậu phiếu nguyện vọng nữa đâu."

Mai Phương vẫn còn ám ảnh chuyện năm ngoái, Hạ Duyên đứng bên cạnh khoác tay Mai Phương cười cậu, "Hi hi, A Phương sợ rồi."

"Không cho phiếu nguyện vọng cũng được, vậy cậu có nghĩ ra nên chia cho tớ và Duyên Duyên cái gì không?"

"Tớ cũng không biết còn có thể cho cái gì nữa, tiền thì các cậu cũng không thích lắm, quà thì những thứ nên mua đều đã mua cả rồi... Hay các cậu cứ nói thẳng nguyện vọng ra đi, tớ sẽ nghĩ cách giúp các cậu thực hiện."

Hạ Duyên có kế hoạch rõ ràng cho thứ mình muốn:

"Cái đó! Là chuyện lần trước nói ấy... Tớ đã ở nhà cậu, cùng cậu giải thích chuyện chúng ta hẹn hò với chú Mai và dì Hướng rồi, có phải cậu cũng nên đi cùng tớ ra mắt bố mẹ tớ không?"

Mai Phương khẽ nhíu mày, "Chẳng phải lúc đưa cậu về năm nay đã gặp rồi sao?"

"Lần đó là gặp mặt kiểu thanh mai trúc mã mà, lần này phải gặp với tư cách người yêu mới được."

Hạ Duyên nghĩ một lúc, rồi túm lấy cổ áo Mai Phương làm nũng, "Tớ và Hữu Hề đã ngủ ở nhà cậu lâu như vậy rồi, lần này cậu nói gì cũng phải ở lại nhà tớ một đêm mới được."

"Ờ... vậy Hữu Hề có đi cùng không?"

Đối mặt với lời cầu cứu của Mai Phương, Lâm Hữu Hề chỉ mỉm cười lắc đầu, "Tớ phải ở bên bố mẹ nhiều hơn, A Phương, số tiền lần trước cậu đưa cho tớ, tớ muốn dùng để sửa sang lại nhà cửa cho thật tốt."

Hạ Duyên thắc mắc, "Nhà cũ rồi thì sửa làm gì nữa, hay là mua nhà mới luôn đi? Dù sao cũng ở lâu như vậy rồi, nhà tớ toàn là chuyển nhà thẳng luôn thôi."

Lâm Hữu Hề nghe vậy mỉm cười lắc đầu, "Đây là căn nhà ông bà ngoại để lại cho bố mẹ tớ, tớ cảm thấy ở nơi cũ vẫn thấy yên tâm hơn, mẹ tớ cũng quen thuộc với nơi này hơn."

Lâm Hữu Hề bây giờ đã chịu gọi Lương Mỹ Quyên là mẹ, nhưng những lúc cô gọi "mẹ" về cơ bản đều là đang nói về mẹ ruột của mình.

"..."

Hạ Duyên nghe xong đột nhiên có chút tự trách, vội vàng kéo tay Lâm Hữu Hề lí nhí, "Xin lỗi... là tớ suy nghĩ không chu toàn, tớ không nghĩ đến chuyện này..."

"Ha... có gì đâu chứ."

Lâm Hữu Hề nhéo má Hạ Duyên, "Đây là chút kiên trì của riêng tớ thôi, có liên quan gì đến Duyên Duyên cậu đâu."

"Vậy, nguyện vọng của Hữu Hề là gì?"

"Ừm... để tớ nghĩ xem."

Lâm Hữu Hề chống cằm suy nghĩ một lúc, đang định lên tiếng thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng bíp bíp của còi xe điện, Lâm Hữu Hề và Mai Phương quay đầu lại nhìn, mắt liền sáng lên.

"Là thầy Lý!"

"Chào thầy Lý ạ!"

"Trùng hợp quá... các em đang đi chơi trên phố à?"

Người ngồi trên xe điện chào ba người họ chính là thầy Lý Thức Binh, giáo viên chủ nhiệm cấp hai của Mai Phương, phía trước xe của thầy còn có một cậu bé trai.

"Em là Mai Phương... em là, Lâm Hữu Hề? Em thay đổi nhiều quá, nếu không có Mai Phương đứng đây để đối chiếu thì thầy đã không nhận ra em rồi."

"Thầy Lý! Em là Hạ Duyên lớp 8 bên cạnh, thầy còn nhớ em không ạ?"

"Nhớ nhớ chứ, em giờ là ngôi sao lớn rồi, ai mà không nhớ, ha ha ha."

Lý Thức Binh cười gãi đầu, "Nhưng mà, ấn tượng sâu sắc nhất của thầy về em vẫn là chuyện hồi đó của em với bạn nào tên Tuyết ấy và cô giáo chủ nhiệm của các em..."

Lý Thức Binh giơ ngón cái với Hạ Duyên, "Dám đứng ra bảo vệ bạn bè trong hoàn cảnh như vậy, em thật sự rất dũng cảm, thầy còn thường kể chuyện giữa các em cho học sinh khóa này của lớp thầy nghe nữa đấy."

"Ê hê hê... Chuyện đó lâu lắm rồi ạ, cũng ngại thật..."

Hạ Duyên bất giác ngại ngùng nấp sau lưng Mai Phương.

"Các em ở trường Sư Nhất Phụ thế nào, vẫn quen chứ?"

"Vâng ạ, tốt lắm ạ!"

"Lâm Hữu Hề thì sao, em thế nào? Vẫn còn làm lớp trưởng không."

Lâm Hữu Hề gật đầu, "Em học được rất nhiều kỹ năng xử lý việc lớp từ thầy Lý, sau này cũng dùng được ạ."

"Tốt lắm... vậy thì tốt lắm."

"Thầy Lý, sao thầy toàn nói chuyện với hai cậu ấy thế, chẳng hỏi han gì em cả."

Mai Phương đứng bên cạnh trêu chọc Lý Thức Binh, Lý Thức Binh nheo mắt đánh giá Mai Phương mấy lần, "Cái thằng nhóc này... thằng nhóc này còn cần thầy nói gì nữa? Em trông vẫn như cũ, ngày nào cũng trái ôm phải ấp, có chịu khó học hành không đấy?"

"Có học có học, học hành tốt lắm ạ!"

Mai Phương nói dối không hề chột dạ.

Ba người cứ thế đứng bên đường trò chuyện một lúc với thầy chủ nhiệm cũ Lý Thức Binh, cuối cùng cậu bé ngồi trước xe thầy có chút mất kiên nhẫn, cứ giậm chân thúc giục bố:

"Bố ơi, bố ơi! Bố nói đưa con đi khu vui chơi mà! Đi nhanh lên đi mà! Đi mà!"

"Rồi rồi... biết rồi biết rồi... đi ngay đây."

Lý Thức Binh mỉm cười chào Mai Phương, Hữu Hề và Duyên Duyên, "Con trai tôi giục đi chơi, nên không nói chuyện nữa nhé."

Nhóm Mai Phương vẫy tay với thầy Lý, "Tết bọn em sẽ đến chúc Tết thầy ạ."

"Được, được! Vậy lúc đó gặp nhé!"

Cả nhóm dõi mắt nhìn theo thầy chủ nhiệm đi xa dần.

"Sắc mặt thầy Lý trông vẫn ổn phết nhỉ."

Lâm Hữu Hề khẽ liếc Mai Phương một cái, "Vốn dĩ mới tốt nghiệp chưa đến hai năm, thầy ấy thì có thể thay đổi gì được chứ?"

Mai Phương cười lắc đầu, "Đúng là vậy thật... hóa ra mới chỉ qua hai năm thôi à. Cảm giác như chuyện cấp hai đã là của nhiều năm về trước rồi."

Mặc dù từ lúc tốt nghiệp cấp hai đến nay chỉ mới qua hai năm, nhưng đối với Mai Phương, cậu cùng Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề đã từ những cô cậu ngây ngô đến dần trưởng thành như bây giờ, cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện.

Phải nói rằng, đó là sự chuyển biến tâm lý từ những đứa trẻ thành những thiếu niên, thiếu nữ.

Mai Phương tuy có ký ức từ kiếp trước, nhưng so với kiếp trước, cậu cũng đã có rất nhiều thay đổi.

Cảm giác cùng nhau trưởng thành như thế này thật sự quá tuyệt vời.

Ngay lúc Mai Phương đang chìm trong cảm xúc, Lâm Hữu Hề bên cạnh chọc vào cánh tay cậu.

"Sau khi gặp thầy Lý, bây giờ tớ biết mình muốn món quà gì rồi..."

Vẻ mặt của Lâm Hữu Hề có vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống Mai Phương, biểu cảm quen thuộc này khiến Mai Phương vừa nhìn đã đứng hình tại chỗ, Hạ Duyên cũng nhận ra ý trong lời nói của Lâm Hữu Hề, vội vàng xua tay ngăn cản, "Hữu Hề, cậu phải bình tĩnh! Muốn có con làm quà thì còn quá sớm đó..."

"..."

Lâm Hữu Hề ngẩn ra một lúc rồi bật cười, "Sao các cậu lại nghĩ xa thế, tớ chỉ đang nói đến chiếc xe điện của thầy Lý thôi."

"Xe điện?"

"Đúng vậy... bây giờ chúng ta không ở cùng nhau, muốn gặp Hạ Duyên chẳng phải là bất tiện sao, đi xe đạp thì hơi xa, mà chở người cũng không tiện, mùa đông đi xe đạp còn rất lạnh, cho nên..."

"Được thôi, vậy đi mua một chiếc xe điện nhé." Mai Phương thầm nghĩ chuyện này quá đơn giản, "Chắc cậu vẫn chưa biết đi xe điện đâu nhỉ, tớ dạy cậu đi nhé?"

"Tớ có tài xế riêng rồi, tớ không cần học."

Lâm Hữu Hề vừa nói vừa chống vào vai Mai Phương, "Cậu mua xe, cậu lái."

Hạ Duyên đứng bên gật đầu, "Đã, đã muốn mua thì mua chiếc lớn một chút, loại xe ga điện cỡ lớn ấy, chúng ta có thể cùng nhau ngồi đi hóng gió."

Sau khi có tiền, Mai Phương, Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề chẳng hề tính toán gì về chi tiêu, bàn bạc xong xuôi liền chạy đi mua một chiếc xe điện, vừa hay nơi này lại nằm cạnh cửa hàng lúc trước đã mua xe điện cho bố Lâm Hữu Hề, họ liền đến đó chọn một chiếc xe điện hàng đầu cao cấp nhất.

Tuy rằng xe điện và xe máy khi ra đường thực tế chỉ được chở thêm tối đa một người, nhưng ở huyện nhỏ lại chẳng bao giờ quan tâm đến điều này, Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề cũng không hề ngần ngại mà cùng nhau ngồi lên xe điện của Mai Phương.

Hạ Duyên thấp hơn nên ngồi ở vị trí trẻ em nhọn nhọn phía trước, nằm trong lòng Mai Phương và "tiểu Mai Phương", còn Lâm Hữu Hề thì ôm Mai Phương từ phía sau, áp vào lưng cậu, y hệt như năm nào.

Mai Phương lái xe ra đường, người đi đường nhốn nháo nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ, ai cũng không nhịn được mà rút điện thoại ra chụp ảnh.

Và cứ như vậy, Mai Phương đưa Hạ Duyên về nhà trước, sau đó lại đưa Lâm Hữu Hề về, rồi mới lái chiếc xe điện mới về nhà mình.

Mặc dù số tiền này là tiền của riêng Mai Phương, nhưng cậu vẫn bị mẹ Hướng Hiểu Hà xách móc phơi đồ dí theo dạy dỗ một trận vì tội tiêu tiền bừa bãi, Mai Phương gần như không có cách nào chống trả.

Mẹ quả nhiên là một sự tồn tại vô địch.