Trùng Sinh Rồi Mới Phát Hiện Mình Có Thanh Mai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 03: Cao Trung - Chương 146: A Phương nhà chúng ta cũng rất ưu tú

Phải giới thiệu lại từ đầu về con đường khởi nghiệp của mình là một chuyện rất mệt mỏi, nhưng may là lúc nói chuyện với người nhà trước đây Mai Phương đã trải qua một lần rồi, nên lần này coi như đã quen tay hay việc.

Điểm khác biệt lớn so với lần trước là ông Hạ Tầm đây lại là một nhà đầu tư chuyên nghiệp có sức ảnh hưởng nhất định ở huyện Bạch Mai, đã hỏi rất kỹ về quá trình khởi nghiệp của Mai Phương. Cậu không dám lơ là, đều trả lời rất nghiêm túc.

Nhưng dù vậy, Hạ Tầm vẫn cảm thấy những việc mà bạn trai của con gái mình làm được thật khó mà tin nổi.

"Cháu năm nay mới 17 tuổi, thậm chí còn không cần gia đình giúp đỡ mà đã gầy dựng được sự nghiệp quy mô thế này rồi, vậy sau này còn đến mức nào nữa?"

"Chú Hạ, chú đừng nói vậy ạ, cháu cũng không hẳn là tay trắng làm nên."

Mai Phương vừa nói vừa nắm lấy tay Hạ Duyên, rồi mỉm cười đáp, "Cháu có Duyên Duyên và Hữu Hề từ nhỏ đến lớn luôn giúp đỡ, còn có những người bạn khác nữa, đây là thành quả nỗ lực của mọi người ạ."

Du Linh là một giáo viên tiểu học tinh tế, nghe Mai Phương nhắc đến tên Lâm Hữu Hề thì cũng thấy khó xử, "Cháu và Duyên Duyên ở bên nhau tất nhiên là cô mừng rồi, nhưng dù sao ba đứa cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Hữu Hề cũng có tình cảm với cháu, con bé có chấp nhận được chuyện hai đứa ở bên nhau không?"

"Mẹ, chuyện của Hữu Hề không cần lo đâu. Tuy cậu ấy cũng thích A Phương thật, nhưng cậu ấy cũng đã chúc phúc cho tụi con rồi..."

Hạ Duyên cười tủm tỉm nói, "Quan hệ giữa tụi con và Hữu Hề vẫn thân thiết như trước đây."

"Con bé chấp nhận được thì tốt quá rồi."

Du Linh nhanh chóng gác lại chuyện của Lâm Hữu Hề, quay sang nhìn cậu con rể Mai Phương nhà mình.

Cô biết con gái mình từ nhỏ đến lớn đều là hòn ngọc quý trên tay, được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Tình yêu thương này đã nuôi dưỡng nên tính cách tốt đẹp, lương thiện của Hạ Duyên, nhưng cũng khiến tính cách con bé ngây thơ, dễ tin người, cho nên nếu giao Duyên Duyên cho một cậu trai lạ nào đó, cô thật sự có chút không yên tâm.

Nhưng cậu nhóc Mai Phương này thì Du Linh đã quen biết từ hồi cậu còn học mẫu giáo. Hồi tiểu học cậu cũng là một học sinh giỏi xuất sắc trong lớp cô, sáu năm sớm tối bên nhau khiến cô có tình cảm rất sâu sắc với cậu bé này, cũng hiểu rõ con người cậu. Chưa kể... còn từng xảy ra chuyện bỏ nhà ra đi năm xưa nữa.

Vì vậy, Du Linh biết Mai Phương tuyệt đối sẽ không phụ lòng con gái mình, cho nên khi biết hai đứa ở bên nhau, trong lòng cô vẫn rất vui mừng.

"Được rồi được rồi... Nói nhiều như vậy, chúng ta nên vừa ăn vừa nói chuyện."

Du Linh vừa nói vừa mời Mai Phương ngồi vào bàn ăn, vừa gắp thức ăn cho Mai Phương vừa hỏi han đủ điều, khiến hai cha con Hạ Tầm và Hạ Duyên có chút ghen tị.

Dĩ nhiên bản thân Mai Phương thì lại không hề mong muốn nhận được sự đối đãi đặc biệt này. Dù sao thì tay nghề của cô Du bao nhiêu năm nay vẫn không tiến bộ, có thể nói là ai cũng biết cả rồi.

Thế nhưng lần này, khi Mai Phương nén nỗi sợ hãi nuốt xuống món ăn do cô giáo và cũng là mẹ vợ tương lai tự tay làm, cậu lại có một niềm vui bất ngờ như tìm ra được một vùng đất mới.

"Ngon... Ngon quá đi mất."

Mai Phương ăn đồ trong bát, còn chủ động gắp thức ăn trong đĩa, "Cô Du sao tay nghề của cô đột nhiên lại tốt thế này, thật sự tiến bộ vượt bậc luôn ạ!"

"Xem con kích động thế kia..."

Du Linh tỏ vẻ không vui, "Vậy trước đây nói thích ăn món cô Du nấu, đều là lừa cô đúng không?"

Mai Phương tỏ ra cực kỳ thành thật trước mặt mẹ vợ tương lai và cô giáo chủ nhiệm tiểu học, "Đúng ạ... Trước đây có một chút giả dối, nhưng bây giờ hoàn toàn là lời thật lòng."

"Lừa cô giáo nói lời trái với lòng mình thì được. Chỉ hy vọng sau này con không lừa Duyên Duyên nhà ta. Sau này hai đứa nếu thành vợ chồng, chắc chắn phải thành thật với nhau, trong lòng có uất ức khó chịu gì thì nhất định phải nói cho đối phương biết, đừng giấu giếm, Duyên Duyên cũng vậy đấy, biết chưa?"

"Mẹ! Chuyện còn chưa đâu vào đâu, mẹ vội cái gì chứ?"

Hạ Duyên đỏ mặt, bĩu môi giận dỗi với mẹ, còn Hạ Tầm bên cạnh thì lặng lẽ gắp thức ăn cho mình, đồng thời cũng lặng lẽ xen vào: "Tình cảm vốn là quá trình cùng nhau dung hòa, cùng nhau nhường nhịn. Nếu vì muốn để lại ấn tượng tốt mà cố tình che giấu một vài thói quen và khuyết điểm của mình, thì đến lúc sống chung với nhau sẽ chỉ cảm thấy đau khổ vì điều đó."

"Bố cũng vậy nữa! Tự nhiên nói đạo lý lớn làm gì? Có ai hỏi bố đâu."

Ông chủ Hạ Tầm hô mưa gọi gió ở huyện Bạch Mai trước mặt con gái lại răm rắp nghe lời như đàn em, muốn nói rồi lại thôi, thôi rồi lại muốn. Tuy ông biết bình rượu mơ của mình một ngày nào đó sẽ không còn bám lấy ông nữa, nhưng ông không ngờ ngày này lại đến sớm như vậy.

Rõ ràng mấy hôm trước còn có rất nhiều chủ đề chung với Duyên Duyên, cùng nhau trò chuyện về rất nhiều chuyện trong quá khứ.

Còn tưởng tình cảm cha con đã sâu đậm hơn một bậc rồi.

Kết quả...

Kết quả là hành động này lại trở thành làm áo cưới cho người khác.

Nếu lúc đó mình không đồng ý cho Duyên Duyên đi nghỉ mát cùng nhà Mai Phương, liệu kết cục có khác đi không?

Ít nhất Lâm Hữu Hề cũng là người Mai Phương rất...

Hạ Tầm đang ngẩng đầu 45 độ nhìn trời, chìm trong nỗi buồn man mác, còn Hạ Duyên bên cạnh lại đang bàn với mẹ chuyện để Mai Phương ngủ lại nhà.

"Ở... Ở lại nhà mình? Tối nay Mai Phương không có chỗ ngủ à?"

"Không phải ạ... Chỉ là muốn A Phương tối nay ngủ ở nhà mình thôi."

Du Linh nghe yêu cầu của con gái xong, suy nghĩ một lát rồi nói, "Mẹ hiểu rồi... Chắc là cái cảm giác, muốn chồng về nhà mẹ vợ ngủ một đêm để làm quen..."

"Trời ơi mẹ! Mẹ đừng nói ra chứ!"

Hạ Duyên vừa nói vừa vội vàng bịt miệng Du Linh lại. Đúng là một cảnh mẹ hiền con thảo.

"Mai Phương đến nhà mình ngủ làm gì..." Hạ Tầm nhíu mày nhìn Mai Phương, "Cháu cũng định thế à?"

Mai Phương gật đầu, "Duyên Duyên cảm thấy cậu ấy đã ở nhà cháu rất lâu, nên cũng muốn cháu ở lại nhà cậu ấy một đêm... Ý là vậy đó ạ, dù sao cháu cũng nghe theo Duyên Duyên."

Hạ Tầm nghe vậy liền lắc đầu nói: "Cháu nói vậy là không đúng rồi, đàn ông phải có chủ kiến của mình, phải..."

"Chồng ơi, đi dọn dẹp phòng ngủ phụ ở phía tây giúp em được không? Tối nay để A Phương ngủ ở đó nhé."

"..."

"Anh không tiện à? Không tiện thì để em đi..."

Hạ Tầm nghe xong lập tức đứng dậy, "Để anh đi cho."

Hạ Duyên nhìn bố ngoan ngoãn bị mẹ gọi đi, sau đó quay đầu nhìn Mai Phương.

"Sao thế... Cậu hy vọng tớ cũng nghe lời như bố cậu à?"

"Bố tớ không phải là nghe lời, bố chỉ chiều mẹ tớ thôi."

Hạ Duyên mỉm cười nhìn Mai Phương, "Nhưng mà, A Phương nhà chúng ta cũng rất xuất sắc, những lúc cậu đối tốt với tớ tớ đều ghi nhớ cả, tớ sẽ không cố tình so sánh giữa hai người đâu."

"Ừm..."

Theo Mai Phương, điểm quý giá nhất ở Duyên Duyên chính là, rất nhiều thói quen tư duy của cậu ấy không phải là lối suy nghĩ thường thấy ở phụ nữ. Ví dụ như kiểu "tớ là con gái nên cậu phải nhường tớ, phải cưng chiều tớ, tớ phải có đặc quyền", blablabla... Những suy nghĩ như vậy cậu ấy gần như chưa bao giờ nhắc tới, dù là khi ở nhà Mai Phương, cậu ấy cũng sẽ tích cực giúp đỡ làm việc nhà.

Đương nhiên điều này âu cũng là nhờ gia đình đã giáo dục từ bé, Mai Phương cũng thật lòng cảm ơn hai vị bố mẹ vợ "nguyên bản" là Hạ Tầm và Du Linh.

Sau khi ăn trưa ở nhà Hạ Duyên xong, Mai Phương lại đèo Hạ Duyên đi tìm Lâm Hữu Hề.

Trước khi gặp Hữu Hề, thực ra cậu cũng đã từng đến nhà Hữu Hề một chuyến giống như Hạ Duyên, chỉ có điều quà mang theo là những sản phẩm chăm sóc sức khỏe khá phổ biến.

Còn về chuyện ba người cùng nhau mở công ty, Hữu Hề đã tự mình nói với người nhà rồi.

Lâm Quốc Xuyên một mặt kinh ngạc trước việc lớn mà con gái đã làm được ở bên ngoài, mặt khác cũng tiếc nuối vì con gái không thể ở bên Mai Phương, hay nói đúng hơn, vế sau mang lại cho ông cú sốc trực tiếp và mạnh mẽ hơn.

Sau khi Hữu Hề cho biết tài sản của mình, Lâm Quốc Xuyên cũng không vì giữ thể diện mà không chịu nhận hỗ trợ tài chính từ Lâm Hữu Hề nữa, bởi ông cũng có ý định sửa sang lại nhà cửa.

Nhưng đối với đề nghị của Lâm Hữu Hề, mong bố sớm nghỉ hưu hoặc đổi việc, ông lại cho biết mình rất thích trạng thái hiện tại, cũng không cảm thấy vất vả. Vì chuyện này mà hai cha con đã xảy ra một trận tranh cãi.

Hôm nay Mai Phương qua đây cũng là để giúp Lâm Hữu Hề thuyết phục bố cô ấy, bởi vì cường độ công việc của Lâm Quốc Xuyên cậu vẫn luôn thấy rõ. Cậu thật lòng hy vọng người bố vợ số 2 đã chịu vô số khổ cực trong tương lai của mình có thể sống khỏe mạnh an hưởng tuổi già.